Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thiên Kim Thật Thiên Kim Giả

Chương 1 : Đêm định mệnh.

Mưa như trút nước, tiếng sấm dội vào vách núi hoang vu khiến ngôi miếu cũ như rung lên từng hồi.

Trong gian chính điện, ánh đèn dầu soi hai người phụ nữ đang nằm trên đống rơm khô, vẻ mặt hai người vô cùng đau đớn.

Thẩm phu nhân, thê tử của Trấn Bắc Hầu trên đường đi bái phật thì không may gặp trời mưa, do đi nhanh nên mới bị ngã dẫn đến sinh non.

Tô Hiểu Vân, một nông phụ lên kinh thành tìm phu quân, bà ta vì kinh hãi mà dẫn đến sinh non.

Cả hai may mắn tìm được ngôi miếu hoang này.

Bên ngoài gió rít từng cơn, tiếng của ma ma vội vã, cùng tiếng hét của sản phụ, một lúc sau vang lên hai tiếng khóc non nớt, yếu ớt của trẻ nhỏ.

Hai đứa bé cùng chào đời trong cùng một đêm mưa, cả hai đều thiếu tháng, thân thể nhỏ bé run rẩy trong tã.

Thẩm phu nhân sắc mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, cố gắng gượng dậy nhìn nữ nhi đang nằm đó, thật may hôm nay bà lại cho ma ma cùng bà đỡ đi cùng, nếu không còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nghĩ đến mà thót tim, cũng may mẫu tử bình an.

Bên kia vị quả phụ cũng ôm chặt hài nhi vào lòng, nước mắt hòa cùng nước mưa, không rõ là vì đau đớn hay vì sự may mắn sống sót qua ranh giới sinh tử.

Trong ngôi miếu hoang, bà ta quay sang Thẩm phu nhân hỏi :

"Phu nhân, hài tử của người thế nào ?,là nữ hay nam ?".

Thẩm phu nhân nhẹ gật đầu nói :

"Cũng tạm ổn, tuy nhiên hơi nhỏ một chút, là nữ tử, một nữ tử đáng yêu, mềm mại ".

Ngoài trời mưa vẫn chưa dứt, gió lạnh lùa vào khe cửa, thị vệ đã ra ngoài canh gác, một vài thị nữa thì chắn ngay lối cửa.

Thẩm phu nhân sau cơn sinh nở kiệt sức thì đã chìm vào giấc ngủ mê man, nô tỳ thân cận cùng bà đỡ cũng cả một đêm vất vả cũng dựa vào vách mà thiếp đi.

Chỉ có vị thôn phụ kia vẫn không thể ngủ được.

Ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt bà ta, lộ ra vẻ u tối và bất cam, cùng một số kiếp người, vậy mà.

Bà ta bị phu quân ruồng bỏ, một thân một mình lặn lội lên kinh thành tìm người, chưa kịp gặp thì đã gặp chuyện.

Khi ánh mắt bà ta dừng trên hai đứa nhỏ, lòng bà ta bỗng dậy lên một ý nghĩa táo bạo và lạnh lẽo.

Nếu như, nếu như...

Bà ta run rẩy chống tay ngồi dậy, từng động tác chậm chạp vì đau đớn sau sinh.

Bên ngoài tiếng mưa rơi rất lớn, che hết mọi tiếng động.

Bà ta ánh mắt láo liên đảo quanh, khi nhìn thấy Thẩm phu nhân ngủ say, không có dấu hiệu tỉnh lại, quay sang tỳ nữ thấy cũng bất động.

Không ai hay biết.

Bà ta khẽ cắn môi, đôi tay run nhưng ánh mắt lại vô cảm, chỉ trong khoảnh khắc hai đứa bé đã bị tráo đổi.

Hai đứa trẻ được quấn chung trong lớp tã vải, vì lúc sinh, bà ta không có tã lót, Thẩm phu nhân thương tình cho nên đã cho bà ta dùng chung vải mềm của phủ.

Chính vì đó khiến cho bà ta mới cả gan tráo đổi, thần không biết, quỷ không hay.

Trở về chỗ mà bà ta vẫn run rẩy, sợ bị phát hiện, cũng may không ai tỉnh giấc, đứa trẻ thật sự đã nằm ở vị trí gần bà ta.

Bà ta liền nhanh chóng ôm đứa bé vào lòng, ánh mắt phức tạp, có sợ hãi, có tham vọng, cũng có một tia hi vọng mơ hồ.

Nếu đứa trẻ của bà ta có thể lớn lên trong gia đình giàu có kia thì sẽ có số mệnh tốt hơn, đó là điều bà ta có thể làm cho con.

Đêm định mệnh khép lại, mang theo một bí mật không ai hay biết.

Bình minh vừa hé, đêm mưa đã tạnh, chỉ còn những giọt nước tí tách rơi xuống.

Ánh nắng chiếu vào gian điện lạnh lẽo, vì thôn phụ tỉnh dậy, đầu tiên là sự hoảng loạn hiện lên trong đôi mắt, nhưng thấy không ai nói gì bà ta mới tạm thời an tâm

Bà ta cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng, đứa bé không phải nữ nhi của mình.

Bà biết phải nhanh chóng rời đi, nếu ở lại bà ta sợ sự bối rối của mình sẽ để họ sinh nghi.

Bà ta quay sang Thẩm phu nhân giọng yếu ớt nói :

"Phu nhân, ta phải đi rồi, ta sợ phụ thân của đứa bé sẽ lo lắng cho ta ".

Thẩm phu nhân nhìn người phụ nữ khổ sở trước mắt, lòng dấy lên thương xót.

Cùng là nữ nhân, lại sinh con trong cùng một đêm mưa, cũng là một nhân duyên, sao có thể không động lòng nhẹ nói :

"Ngoài trời đường xa, thân thế ngươi còn yếu, vừa mới sinh xong, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao ?".

Thôn phụ kia lắc đầu nhanh chóng nói :

"Chúng tôi là người làm nông, vốn sức khỏe đã tốt, không sao đâu ".

Tuy nói thế nhưng Thẩm phu nhân vẫn không yên lòng, liền bảo tỳ nữ lấy ra một túi bạc mỉm cười nói :

"Chúng ta có duyên, hãy cầm lấy chút ngân lượng này làm lộ phí, nuôi dưỡng đứa trẻ cho tốt ".

Vị thôn phụ nhân bạc, đôi tay run lên, trong đáy mắt hiện lên tia phức tạp, vừa có sự áy náy nhưng tham vọng lại che mờ lý trí liền cảm tạ rồi nhanh chóng rời đi.

Bóng dáng gầy yếu dần dần khuất xa, mang theo bí mật tội lỗi không ai hay biết.

Chương 2 : Sự thật dần hé lộ.

Trong miếu Thẩm phu nhân ôm đứa bé vào lòng, bà dịu dàng nói :

"Hài tử, con thật mạnh mẽ, cùng ta vượt qua đêm sinh tử, từ nay gọi con là Thẩm Uyển Như, mong con một đời ấm áp ".

Không ai hay biết, từ khoảnh khắc ấy, vận mệnh đã lặng lẽ đổi thay.

Một người sinh ra đáng lẽ là đích nữ Thẩm phủ, phú quý vô song lại lưu lạc nhân gian.

Một người vốn là hài tử sơn dã, số mệnh bình thường lại bước vào con đường phú quý.

Năm tháng trôi qua, bí mật đêm mưa năm ấy vẫn chìm trong im lặng, nhưng số phận hai đứa trẻ lại đi về hai hướng khác nhau.

Trong Thẩm phủ, Thẩm Uyển Như lớn lên giữa gấm vóc và yêu thương.

Nàng ta được dạy cầm kỳ thi họa, mặc lụa là, sống trong nhung lụa mà bao người ao ước .

Thẩm phu nhâm thương nàng như máu thịt, Thẩm đại nhân thì không phải nói, nữ nhi sinh thiếu tháng cho nên ông càng thương yêu, cưng chiều hơn.

Ngay cả ca ca nàng là Thẩm Ly cũng cưng chiều muội muội như báu vật.

Thế nhưng một điều đáng nói là càng lớn, nét mặt nàng lại càng ta không giống song thân Thẩm gia, từ dung mạo cho đến khí chất.

Phu thê Thẩm Dạ sợ lời đồn khiến nữ nhi buồn cho nên nghiêm cấm gia nhân đồn đại lung tung.

Ở một thôn làng kia, Triệu An Thư đích nữ vốn sinh ra trong phú quý, lại lớn lên trong cảnh nghèo khó.

Người thôn phụ mang nàng đi thật xa, đổi thân phận, sống một cuộc đời lam lũ, vất vả.

Đứa trẻ đáng lẽ phải cầm bút ngọc, lại phải cày cuốc mưu sinh.

Thế nhưng từ nhỏ nàng đã bộc lộ khí chất, đôi mắt sáng, tính tình điềm tĩnh, ôn hòa, có trí nhớ rất tốt, được dân làng yêu quý, thường xuyên cho đồ tốt.

Người thôn phụ kia cũng chẳng hề được hạnh phúc, năm xưa khi bà ta vất vả tìm được phu quân thì ông ta đã thay lòng đổi dạ, đã kiếm được người khác tốt hơn bà ta .

Bà ta bị hắt hủi, mang theo nỗi oán hận và bí mật đánh tráo đến nơi khác sinh sống.

Thế nhưng bà ta lại bị dằn vặt lương tâm, năm năm sau, bệnh nặng quấn thân, bà ta nằm trên giường lạnh lẽo, trong lòng chỉ còn lại sự ân hận muộn màng.

Có lẽ là trời cao trừng phạt bà ta vì tội ác mà bà ta đã làm.

Đêm cuối cùng, khi bà ta cảm thấy mình không thể sống được nữa, bà ta liền sai An Thư đi gọi nông phụ nhà bên sang.

Người nông phụ bên cạnh tên là Từ Mẫu .

Bà ta thấy Tô Hiểu Vân cả người tái nhợt thì sợ hãi định đi gọi đại phu, nhưng Tô Hiểu Vân đã kéo lại giọng khàn khàn ra hiệu cho An Thư ra ngoài.

An Thư ngoan ngõan hiểu chuyện liền nhanh chóng đi ra, mặc dù trong lòng cũng lo lắng cho bệnh tình của mẫu thân.

Thấy An Thư đã ra ngoài, bà ta mới khàn giọng kéo tay Từ Mẫu nói :

"Từ Mẫu, ta có một chuyện mãi cất giấu trong lòng bao năm qua, nay ta vì chuyện đó mà cắn rứt lương tâm.

Trước khi chết ta muốn nhờ bà một việc, liên quan đến thân thế của An Thư.

Thật ra ta không phải mẫu thân ruột của con bé, ta có tội, năm xưa trong miếu hoang, ta đã lén tráo đổi con.."

Từ Mẫu sững sờ không dám tin.

Tô Hiểu Vân run run kể lại toàn bộ chuyện đêm mưa, chuyện hai đứa trẻ, chuyện đánh tráo, từng câu từng chữ như trút hết nỗi dằn vặt trong những năm tháng qua khi thấy An Thư ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Cuối cùng, Tô Hiểu Vân nắm chặt tay Từ Mẫu, nước mắt lăn dài nói :

"Giúp ta, con bé nó là tiểu thư Thẩm phủ ở kinh thành, xin hãy để con bé nhận tổ quy tông, trả về nơi nó nên ở ".

Lời vừa dứt Tô Hiểu Vân đã buông tay, rời khỏi nhân thế.

Từ Mẫu đứng lên lo ma chay cho Tô Hiểu Vân, An Thư khóc lớn mấy ngày liền, nhưng cũng ngoan ngoãn cùng Từ Mẫu lo hậu sự cho mẫu thân.

Sau cái chết của Tô Hiểu Vân, Từ Mẫu đưa An Thư về nhà mình nuôi dưỡng, bà ta sống một mình, không có con cái, cho nên sau khi An Thư đến, đều coi nàng như nữ nhi ruột mà đối đãi.

Từ ngày đó, bà cho An Thư cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều, An Thư cũng đã đến tuổi đi học, bà liền cho bé đi học như những đứa trẻ ở đó.

Càng lớn, nàng càng lộ vẻ thông tuệ, ánh mắt trong trẻo, và nhất là vô cùng thương người.

Trong lòng mang bí mật, cho nên Từ Mẫu đã nhiều lần âm thầm lên kinh thành dò hỏi.

Cuối cùng bà biết được Thẩm phủ trong miệng Tô Hiểu Vân nói là ai, đó chính là Trấn Bắc Hầu uy danh, là thế gia hiển hách, có công với Tây quốc, người thường khó có thể bước vào nửa bước.

Chỉ đứng từ xa nhìn cổng phủ, bà đã thấy lòng run sợ, trong lòng Từ Mẫu hiện ra nhiều mâu thuẫn.

Nếu nói ra liệu bọn họ có tin không, hay sẽ cho rằng bà ta bịa chuyện, nhỡ Tô Hiểu Vân nhớ nhầm thì sao .

Thân phận cách xa như trời với đất, khiến cho bà ta thật sự không dám mạo hiểm, bà sợ không những không giúp được An Thư mà còn sợ con bé vì đó mà liên lụy.

Thế là bà chỉ có thể chờ, chờ một cơ hội thích hợp, chờ bà ta điều tra thêm, chờ cho đến khi An Thư có thể bảo vệ được mình.

Một lần chờ là năm năm.

Chương 3 : Nói rõ chân tướng.

Năm năm ấy, ở thôn nhỏ An Thư lớn lên trong sự Bình Yên, Từ Mẫu rất yêu thương nàng.

Nàng học chữ từ thầy đồ trong làng, học thêu thùa từ nông phụ, thời gian rảnh rỗi nàng lên núi tìm dược liệu bán kiếm tiền phụ giúp Từ Mẫu.

Kinh Thành !

Thẩm Uyển Như cũng đã được mười tuổi, dung mạo nàng ta thanh tú, cử chỉ đoan trang, nàng ta được các quý nữ ngưỡng mộ, ngay cả công chúa cũng phải nể mặt nàng ta ba phần.

Biến cố ập đến, Từ Mẫu lâm bệnh nặng, bao năm qua bà vẫn âm thầm nghe ngóng Thẩm phủ, đích thực có lời đồn đích nữ hầu phủ không giống Thẩm phu nhân.

Bà sợ mình không qua khỏi, sợ không nói ra sẽ không kịp liền đem chuyện này nói với nàng.

Sau khi An Thư nghe xong nàng cũng có chút ngẩn người, mãi một lúc sau mới nghĩ thông mọi chuyện, hóa ra mọi chuyện lại như thế, nhưng nàng cũng rất nhanh trấn tĩnh lại.

Bởi An Thư hiểu, nhỡ Thẩm gia không nhận nữ nhi từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài là nàng, thì nàng cũng đâu thể trách bọn họ được.

Ngay sáng hôm sau, bà bán hết gia sản ít ỏi của mình, căn nhà cùng những mảnh ruộng nhỏ, gom góp được một chút bạc vụn, thuê xe ngựa cũ kỹ đưa An Thư đến kinh thành.

Chuyến đi vô cùng gian nan, một đứa trẻ nhỏ, một phụ nữ ốm yếu mang bệnh.

Xe ngựa xóc nẩy, thức ăn chủ yếu chỉ là bánh mỳ khô khốc, nhưng ánh mắt hai người chưa từng giao động.

Nhiều ngày đi đường, cuối cùng kinh thành cũng đã hiện ra trước mắt, phồn hoa, rộng lớn, An Thư lần đầu tiên được trông thấy, ánh mắt nàng vô cùng to mò và háo hức.

Đứng trước cổng son cao lớn của Thẩm phủ, Từ Mẫu gạt hết đi nỗi sợ hãi trong lòng, dắt tay An Thư đi vào.

Gia đinh nhìn thấy hai người áo vải rách rưới thì định đuổi đi, nhưng Từ Mẫu quỳ xuống dáng vẻ thảm thiết ,giong khàn đục nói :

"Xin hãy báo cho Thẩm phu nhân, ta có chuyện liên quan đến Thẩm đại tiểu thư năm xưa, tại miếu hoang ".

Gia đinh biến sắc, không biết sự việc như thế nào, liền nhanh chóng vào trong bẩm báo.

Tin tức truyền vào trong, Thẩm phu nhân nghe xong, tay có chút run lên, ký ức đêm mưa năm ấy, phụ thân nghèo khổ kia hiện lên tâm trí bà.

Bà nhanh chóng nói :

"Đưa bọn họ vào ".

Rất nhanh người nông phụ được đưa vào, An Thư giữ chặt lấy Từ Mẫu, bởi bà đã thật sự yếu, không đứng vững được nữa.

Từ Mẫu nhìn thấy Thẩm phu nhân, nữ nhân cao quý kia, thì liền kéo An Thư quỳ xuống, giọng bà đứt quãng nhưng vẫn rõ ràng

Bà kể lại từng câu, từng chữ, kể lại toàn bộ sự việc năm xưa, từ đêm mưa, cho đến việc đánh tráo hai đứa trẻ do Tô Hiểu Vân làm ra, sự hối lỗi của bà ta trước khi chết nhờ bà kể lại.

Cả đại sảnh như chết lặng, Thẩm phu nhân nhìn đứa trẻ quỳ dưới đất, gầy gò, áo vải thô, nhưng ánh mắt trong trẻo, dung nhan giống bà đến sáu phần, tim.bà chợt thắt lại.

Từ Mẫu dập đầu xuống dưới đất, nước mắt rơi :

"Phu nhân, ta đã làm đúng lời hứa với người đã chết, trả lại nữ nhi thật của người ".

Nói xong, bà khụy xuống, hơi thở rất yếu, có thể đi được quãng đường dài, bà ta đã thật sự không còn sức.

An Thư sợ hãi ôm chặt lấy Từ Mẫu, ánh mắt lo lắng, nàng thật sự đã coi Từ Mẫu là người thân của mình bao nhiêu năm nay.

Chuyện quá hệ trọng, Thẩm phu nhân không dám quyết một mình.

Bà đi xuống, cầm lấy tay An Thư nhẹ nói :

"Con yên tâm, ta sẽ chăm sóc bà ấy cho thật tốt, con cũng mệt rồi, hay theo gia nhân tắm rửa, thay một bộ xiêm y trước đã ".

An Thư biết bà ấy sẽ không lừa nàng, liền ngoan ngoãn nghe theo sắp đặt.

Kiều Vân Khê lập tức sai người đưa Từ Mẫu vào trong nghỉ ngơi, gọi đại phu giỏi nhất trong phủ đến chữa trị, dặn phải giữ lại tính mạng cho bà ta bằng mọi giá.

Sau đó, bà nhanh chóng truyền tin cho Thẩm hầu gia đang ở ngoài thành, lập tức hồi phủ .

Thẩm An Thư được dẫn đi, nàng được dẫn qua một hành lang dài, qua vườn hoa, hồ nước, đình đài, nơi đâu cũng tinh xảo và xa hoa khiến nàng như mơ như thực.

Nàng được đưa vào phòng tắm rửa, thay một bộ y phục sạch sẽ, ăn cháo ấm.

Từ đầu đến cuối An Thư chỉ nghe theo, im lặng quan sát, nàng rất thông minh .

Hầu phủ quá lớn, quá xa lạ, quá cao không với tới, sự xa hoa khiến nàng kinh ngạc, nhưng cũng khiến nàng sợ hãi.

Nếu mọi chuyện không đúng thì sao ?

Nếu bọn họ cương quyết không nhận nàng .

Nàng chọn im lặng để nhìn thế cục.

Trong thư phòng, Thẩm phu nhân đứng trước cửa, tim đập không yên, bởi lúc này đây, Thẩm hầu gia đã hồi phủ .

Tối hôm đó đại sảnh Thẩm phủ, đèn nến sáng rực, bầu không khí lại nặng nề đến nghẹt thở.

Thẩm hầu gia ngồi ở vị trí chính vị, sắc mặt trầm như nước, chuyện này quá lớn, không thể trì hoãn, cũng không chỉ dựa vào lời kể, bây giờ chỉ còn cách chích máu nhận thân là nhanh nhất.

Rất nhanh hai đứa trẻ được gọi lên, mỗi người một lo lắng, một suy nghĩ riêng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play