Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Song Quỹ ĐN]Oan Gia Chung Một Quỹ Đạo

Chương 1

NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Mộ Mộ
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Tuyết Tuyết
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
2 đứa xem
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
2 đứa mặc thế này thật sự rất có phong thái
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Đẹp lắm
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Bố mẹ đã bố trí xong phòng của 2 đứa rồi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Ở tầng 4 đấy
Khương Tuyết
Khương Tuyết
Cảm ơn bố mẹ
Khương Mộ
Khương Mộ
Con không ở đây đâu
Khương Mộ
Khương Mộ
Con muốn ở nhà của mình
Khương Tuyết
Khương Tuyết
Mộ Mộ!!
Khương Tuyết nghiêm giọng
Khương Mộ
Khương Mộ
Chị không muốn ở đây
Khương Mộ
Khương Mộ
Chị muốn về Nam Kinh
Khương Mộ
Khương Mộ
Ông ấy cũng không phải bố chúng ta
Khương Mộ
Khương Mộ
Mà chỉ là chồng mới của mẹ thôi
Khương Mộ quay lưng bỏ đi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Mộ Mộ
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Con đừng bướng bỉnh như vậy có được không?
Khương Mộ kéo xoẹt rèm thay đồ lại
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Con đừng tưởng mẹ không biết con đang nghĩ gì
Khương Nghênh Hàn tức giận nhưng bất lực
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Con mãi không chịu chuyển nhà là vì nghĩ Cận Triêu với bố con sẽ về tìm con chứ gì?
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Con đã là người lớn rồi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Sao vẫn còn suy nghĩ ngây thơ vậy chứ ?
Khương Mộ mở rèm ra
Khi bước ra đã thay ra một bộ đồ khác
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy đã hứa
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhất định sẽ quay về thăm con
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Anh ấy?
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Anh ấy là ai?
Khương Mộ không muốn trả lời
Cô bước qua người Khương Nghênh Hàn đi thẳng
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Là Cận Triêu sao?
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Mộ Mộ
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Tuyết Tuyết
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Mẹ quên chưa nói với hai con
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Một chuyện liên quan đến Cận Triêu
Khương Mộ dừng bước
Khương Tuyết ngước lên khỏi điện thoại
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Sở dĩ mấy năm nay nó bặt âm vô tín
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Là bởi vì nó không có công việc ra hồn ở bên đấy
Khương Tuyết
Khương Tuyết
Gì cơ?
Khương Tuyết nghi hoặc
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Nó không phải anh trai hai đứa
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Hai đứa cũng không phải em gái nó
Khương Mộ bật sốc quay lại
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Bố hai đứa cũng đã có gia đình mới rồi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Hai đứa và họ đã không còn là gia đình từ lâu rồi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Vậy nên hai đứa đừng tiếp xúc quá nhiều với họ
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Không có lợi gì cho hai đứa đâu
NovelToon
NovelToon
Khương Mộ ngủ quên khi đang cầm bút
Vô tình đánh rơi cây bút
NovelToon
Cô gái ngồi bên cạnh thấy thế liền lượm lên giúp
Khương Mộ
Khương Mộ
Cảm ơn
Na Na
Na Na
Tôi tên Na Na
Khương Mộ
Khương Mộ
Khương Mộ
Hai người bắt tay
Na Na
Na Na
Chào cô
Na Na
Na Na
Chào cô
Na Na
Na Na
Cô đi du lịch hả?
Khương Mộ
Khương Mộ
Tôi đi tìm người
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy đến thành phố Mạn nhiều năm lắm rồi
Na Na
Na Na
Lâu ngày gặp lại à?
Na Na
Na Na
Thế anh ấy là người thế nào?
Na Na hào hứng hỏi
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy à?
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy học rất giỏi
Khương Mộ
Khương Mộ
Trên tường trong nhà
Khương Mộ
Khương Mộ
Dán đầy bảng khen của anh ấy
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy là người học thức
Khương Mộ
Khương Mộ
Toát lên khí chất tao nhã
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy tính khí rất tốt
Khương Mộ
Khương Mộ
Rất dịu dàng
Khương Mộ
Khương Mộ
Chưa từng cáu giận với chúng tôi bao giờ
Khương Mộ
Khương Mộ
Ngón tay của anh ấy rất đẹp
Khương Mộ
Khương Mộ
Thon dài, trắng trẻo, khớp xương rõ ràng
Khương Mộ
Khương Mộ
Cô có biết không?
Khương Mộ quay qua tươi tắn nói
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh ấy có thể viết chữ rất đẹp đấy
Na Na
Na Na
Woa
Na Na ngưỡng mộ
Na Na
Na Na
Ây
Na Na
Na Na
Thế anh ấy trông như thế nào?
Na Na
Na Na
Có phải đẹp trai lắm không
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Cái này cho em
Cận Triêu
Cận Triêu
Khi nào anh về
Cận Triêu
Cận Triêu
Sẽ kiểm tra chữ em viết
NovelToon
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
Đã rất lâu rồi tôi chưa được thấy mặt anh ấy
Na Na
Na Na
Hả
Na Na trông rõ thất vọng
Na Na
Na Na
Ban nãy tôi có nghe cô nói chúng tôi??
Na Na
Na Na
Còn ai nữa hả?
Mắt Na Na sáng rực lên
Khương Mộ
Khương Mộ
Là em gái sinh đôi với tôi
Khương Mộ
Khương Mộ
Khương Tuyết
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy thông minh lắm
Khương Mộ
Khương Mộ
Từ nhỏ đã giành nhiều giải thưởng biểu diễn văn nghệ
Khương Mộ
Khương Mộ
Trong nhà ngoài giấy khen của anh ấy thì còn có giấy khen của em ấy nữa đó
Na Na
Na Na
Woa, giỏi vậy sao?
Na Na
Na Na
Vậy tính cách em ấy như thế nào?
Na Na thắc mắc
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy à
Khương Mộ
Khương Mộ
Từ nhỏ đã rất lười
Khương Mộ
Khương Mộ
Chính là con cá mặn thành tinh đấy
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy chỉ muốn nằm một chỗ thôi
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhưng em ấy lại có năng khiếu trong văn nghệ
Khương Mộ
Khương Mộ
Thế là giấc mộng nằm dài của em tan vỡ
Khương Mộ
Khương Mộ
Tính cách em ấy rất nóng
Khương Mộ
Khương Mộ
Rất thích nổi nóng
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhưng lại khá nghe lời
Na Na
Na Na
Nổi loạn nhưng lại nghe lời
Na Na
Na Na
Hơi đối lập nhau nhỉ?
Khương Mộ
Khương Mộ
Đúng vậy
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy bình thường thì cũng dịu dàng
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhưng em ấy không có ngày nào bình thường
Khương Mộ
Khương Mộ
Haha
Na Na
Na Na
Haha
Na Na
Na Na
Vậy sao hôm nay có mình cô vậy?
Na Na
Na Na
Em cô không đi với cô sao?
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy à?
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy cũng muốn đi
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhưng mà vé tôi mua bị trùng ngày em ấy thi đấu mất
Khương Mộ
Khương Mộ
Nên em ấy dời vé lại sau buổi thi
Na Na
Na Na
Na Na
Na Na
Cuộc thi gì vậy
Khương Mộ
Khương Mộ
Hình như là thi thiết kế phần mềm gì đó
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy học vượt
Khương Mộ
Khương Mộ
Giờ đang học ở lớp thanh niên ở trường đại học T đại
Na Na
Na Na
Em cô thật là giỏi
Khương Mộ
Khương Mộ
Đúng vậy

Chương 2

Sàn đấu ngầm thành phố Mạn
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Tiếng chuông điện thoại kêu
Cận Cường
Cận Cường
Hả
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Wei
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Cận Cường
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Là tôi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Khương Mộ đi tìm bố con anh rồi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Khương Tuyết thì thi xong cũng sẽ đi tìm chị nó
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Anh đến sân bay đón Khương Mộ đi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Đừng để Cận Triêu tiếp xúc với nó
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Mau đưa nó về đi
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Wei
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Anh có nghe không đấy?
Khương Nghênh Hàn
Khương Nghênh Hàn
Anh tự đi đón đi
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Cận Cường
Cận Cường
Đi đón một người giúp bố
Cận Triêu
Cận Triêu
Đón ai?
Cận Cường
Cận Cường
Em gái con
Cận Triêu
Cận Triêu
Em gái?
Cận Triêu nghi ngờ
Cận Cường
Cận Cường
Lát nữa bố sẽ gửi tin nhắn cho con
Nói xong Cận Cường cúp máy cái rụp
Cận Triêu
Cận Triêu
Say chết luôn đi
Cận Triêu
Cận Triêu
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
"Tầng 1 nhà ga T1"
"Bên trái cổng ra số 8"
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Khương Mộ từ từ đi lại gần
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Không nhận ra à?
Cận Triêu thấy Khương Mộ ngơ ngác liền đứng dậy lại gần
Cận Triêu
Cận Triêu
Cận Cường bảo anh đến đón em
Khương Mộ ngơ ngác
Cận Triêu đưa tay ra
Khương Mộ hiểu ý đưa vali cho anh
Anh đi cất vali vào cốp xe
Khương Mộ đứng đó
Có lẽ cô đã nhận ra
Nhưng cô vẫn không muốn chấp nhận sự thật này
Người anh trai cô mong nhớ ngày đêm lại thay đổi lớn như vậy
Cận Triêu cất vali xong
Quay sang thấy cô đứng lặng ở đó
Cận Triêu
Cận Triêu
Đứng đờ đó làm gì?
Cận Triêu
Cận Triêu
Lên xe đi
Cả hai cùng lên xe
Cận Triêu khởi động xe
Cận Triêu
Cận Triêu
Thắt dây an toàn vào
Khương Mộ liền ngoan ngoãn làm theo
Chiếc xe lăn bánh rời đi
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Xe dừng đèn đỏ
Khương Mộ nhìn lén Cận Triêu
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Em nhìn anh làm gì?
Khương Mộ vội quay đầu đi
Cận Triêu
Cận Triêu
Nóng không?
Cô lắc đầu
Khương Mộ
Khương Mộ
Không nóng
Dù cô nói vậy
Nhưng anh vẫn bật điều hoà cho cô
Khương Mộ
Khương Mộ
Chiếc xe này
Khương Mộ
Khương Mộ
Là của anh sao?
Cận Triêu
Cận Triêu
Không phải
Cận Triêu
Cận Triêu
Anh đi mượn
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh vẫn đang đi học sao?
Cận Triêu
Cận Triêu
Không
Khương Mộ
Khương Mộ
Vừa tốt nghiệp hay là...
Cận Triêu
Cận Triêu
Tốt nghiệp cấp ba xong anh nghỉ học
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhưng rõ ràng trước kia anh học giỏi lắm mà
Khương Mộ
Khương Mộ
Lần nào cũng đứng đầu kì thi cuối năm
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh còn từng hứa với em
Khương Mộ
Khương Mộ
Nhất định sẽ tốt nghiệp bằng thạc sĩ
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Biến xa ra chút
Kim Phong Tử
Kim Phong Tử
Tối nay ra ngoài làm vài ly đi
Cận Triêu
Cận Triêu
Không đi
Kim Phong Tử
Kim Phong Tử
Cô bé này là ai thế?
Kim Phong Tử
Kim Phong Tử
Cần thận Tiểu Thanh Xà đến làm ầm lên đó
Ngay lúc Khương Mộ đang thắc mắc thì đèn giao thong chuyển sang màu xanh
Cận Triêu vội khởi động xe chạy vút đi
Khương Mộ
Khương Mộ
Người ban nãy
Khương Mộ
Khương Mộ
Là bạn anh à?
Cận Triêu
Cận Triêu
Ừm
Khương Mộ
Khương Mộ
Sao anh lại làm bạn với loại người này?
Cận Triêu không nói gì
Tấp xe vào gần một xe bán nước
NovelToon
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Cho tôi 1 cốc
"Được"
NovelToon
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
[Sao mới chớp mắt mà anh ấy đã cao như vậy rồi?]
Khương Mộ
Khương Mộ
[Cũng không giống người đàng hoàng]
Khương Mộ
Khương Mộ
[Bạn bè xung quanh]
Khương Mộ
Khương Mộ
[Cũng không giống người đàng hoàng]
Khương Mộ
Khương Mộ
[Trên người anh ấy còn dính máu nữa]
Khương Mộ
Khương Mộ
[Bao năm qua, rốt cuộc anh ấy đã sống ra sao?]
Khương Mộ
Khương Mộ
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
Cảm ơn anh

Chương 3

Khương Mộ không biết Cận Triêu xuống xe làm gì, cô vẫn im lặng ngồi chờ anh ở trong xe, không lâu sau đã thấy Cận Triêu quay lại, trên tay anh cầm một bao thuốc lá và một ly nước mới mua, anh tiện tay đưa ly nước kia và ống hút cho Khương Mộ, Khương Mộ vội vàng ngồi thẳng dậy đưa hai tay nhận lấy rồi nói một tiếng cảm ơn với anh.
Hành động khách khí quá mức của cô khiến cả người Cận Triêu chợt khựng lại, nhưng anh cũng không nói gì và nhanh chóng đóng cửa xe lại.
Thời tiết ở miền Bắc không nóng ẩm như miền Nam, nhưng mùa hè vẫn rất khô, Khương Mộ từ khi lên tàu từ Bắc Kinh về đã không uống nước, có lẽ là bởi vì nôn nóng muốn gặp lại người nhà xa cách từ lâu, tối hôm qua cô gần như ngủ không ngon, cả đường tâm trạng lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm cho nên cũng quên mất chuyện này, lúc nói chuyện với Cận Triêu cổ họng vẫn còn khàn khàn.
Lúc này, Cận Triêu đột nhiên dừng xe bên đường mua cho cô một ly nước, Khương Mộ có chút xấu hổ, thậm chí cô còn nghi ngờ anh cố tình mua một bao thuốc lá để giúp cô che đậy sự xấu hổ này.
Cô cúi đầu nhét ống hút vào ly trà sữa, vị mát lạnh xuyên qua đầu lưỡi xuyên thẳng vào trong cổ họng, dễ chịu đến mức làm cô phải nheo mắt lại, đây là món sữa lắc dâu tây cô yêu thích nhất.
Mùi vị quen thuộc trong nháy mắt đã giúp cô mở lại trí nhớ, cô vẫn có thể nhớ rõ khi còn bé cô rất thích ăn dâu tây, có một lần Cận Triêu dẫn cô đến trước sân nhà của một bà cụ, nơi đó có trồng rất nhiều dâu tây, kích thước trái cũng không lớn lắm, nho nhỏ giống như dâu dại vậy, nhưng mùi vị lại cực kì ngọt, Cận Triêu cởi áo ra giúp cô đựng dâu tây đem về.
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
Sau đó bọn họ ngồi trên bãi cỏ phía sau núi, Cận Triêu đưa dâu tây cho Khương Mộ ăn, cô giơ dâu tây đã cắn một nửa lên nói với Cận Triêu
NovelToon
Khương Mộ
Khương Mộ
Anh, phần sau không ngọt.
Cận Triêu lần nào cũng vui vẻ nhận lấy
Cận Triêu
Cận Triêu
Không ngọt thì đưa cho anh
Nghĩ đến những câu chuyện thú vị lúc còn nhỏ, khóe môi Khương Mộ không nhịn được khẽ nhếch lên, sau khi Cận Triêu khởi động xe cũng liếc nhìn cô một cái
Cận Triêu
Cận Triêu
Em cười cái gì vậy?
Khương Mộ
Khương Mộ
Không có gì
Khương Mộ cúi đầu tập trung uống ly sữa lắc dâu tây, nhưng nụ cười trên môi cô vẫn chưa hạ xuống
Cận Triêu
Cận Triêu
Tuyết Tuyết
Cận Triêu
Cận Triêu
Em ấy không đi cùng em ư?
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy sẽ tới sau
Khương Mộ
Khương Mộ
Em ấy đang thi cùng đội của em ấy ở trường
Khương Mộ
Khương Mộ
Đang cố gắng hoàn thành bài sớm
Cận Triêu
Cận Triêu
Vậy sao?
Chẳng bao lâu sau, xe đã đi vào một khu dân cư chật chội, sau nhiều lần rẽ trái rẽ phải, Cận Triêu nhấn ga và lái vào lề đường cạnh khu dân cư có thể coi là bãi đậu xe.
NovelToon
Cận Triêu giúp cô lấy hành lý ra khỏi cốp xe
NovelToon
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Nếu thấy không quen thì nói cho anh biết
Khương Mộ không biết Cận Triêu có ý gì, nhưng sau khi theo anh đi vào trong tòa nhà, sự tương phản mạnh mẽ vẫn khiến Khương Mộ cảm thấy có chút khó thích ứng.
Tường hành lang thì nứt nẻ, một phần tường bị bong tróc nghiêm trọng, thậm chí cả tay vịn cầu thang tầng 2 cũng mất tích, các thanh thép đều lộ hết ra ngoài, lối đi rất hẹp, thậm chí có người còn đặt cả những chiếc bình lớn trước cửa nhà, khiến cho tòa nhà vốn đã chật chội lại càng trở nên ngợp thở và u ám hơn.
Nơi này hơi giống tiểu khu cũ nơi bọn họ sống khi còn nhỏ nhưng cách đây vài năm cô và mẹ đã chuyển đến một tòa nhà hiện đại hơn còn có cả thang máy, có ban công rộng rãi và cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn, nói chung mọi tiện nghi vật chất đều rất đầy đủ, mà cuộc sống của Cận Triêu thì lại giống như bị ấn nút tạm dừng, vẫn còn dừng lại ở mười năm trước và chưa từng thay đổi, vừa nghĩ đến đây, Khương Mộ ít nhiều cũng có cảm giác chua xót với cảnh ngộ của anh.
NovelToon
NovelToon
Cận Triêu một hơi leo lên năm tầng lầu, động tác anh xách vali rất nhẹ nhàng, quay sang Khương Mộ đã thở không ra hơi, anh liếc nhìn cô, rồi mỉm cười lắc đầu
NovelToon
Cận Triêu
Cận Triêu
Mới leo có mấy tầng mà đã mệt như vậy à?
Khương Mộ
Khương Mộ
Đúng vậy, cảm giác như em vừa leo lên một ngọn núi cao chót vót vậy
Cận Triêu
Cận Triêu
Xem ra cần phải luyện tập thường xuyên
Cận Triêu bình luận về tình trạng thể chất của cô, Khương Mộ cũng hỏi anh
Khương Mộ
Khương Mộ
Sao không thấy anh thở dốc gì vậy?
Cận Triêu lấy chìa khóa ra rồi trả lời
Cận Triêu
Cận Triêu
Ngày nào cũng luyện tập
NovelToon
NovelToon
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play