Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Conan]ひだまり

1.待ち続ける《Sẽ Chờ》

Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em nói xem, nếu tôi chết, em có khóc không?
???
???
Anh lảm nhảm cái khỉ gì vậy, anh chết hay không thì liên quan gì tới tôi?
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em tuyệt tình thật...
Hắn nhìn khẩu súng trong tay, đưa lên, dí vào thái dương mình.
'Pằng'
Tiếng súng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, báo hiệu sự ra đi của kẻ xấu số.
??? nhìn xác hắn, khẽ tặc lưỡi, khó chịu khi phải dọn dẹp thêm một tử thi.
Tay hắn vẫn bóp chặt còi, đầu rủ xuống, máu từ thái dương rỉ xuống đất. Hắn luôn vậy, chưa từng ngập ngừng trước lựa chọn của bản thân.
____________________________
[Beika – Tokyo | 4:47 PM]
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Vậy là anh nghe thấy tiếng ẩu đả trong căn dinh thự này?
???
???
Đúng vậy, chúng tôi nghe tiếng ẩu đả… như đồ đạc bị đập mạnh xuống sàn, sau đó thì im bặt.
???
???
Tôi hoảng quá nên gọi báo các anh.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Có chuyện gì vậy Thanh tra Takagi?
Takagi ngẩng lên khỏi cuốn sổ ghi chép, hơi ngạc nhiên.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Kudo? Cậu đi học về à? Ở đây hơi nguy hiểm, tốt nhất đừng lại gần.
Shinichi bước tới, dừng lại trước dải băng phong tỏa. Ánh mắt cậu dừng trên cánh cửa đóng kín.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Người trong nhà không trả lời sao?
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Chúng tôi đã gõ cửa và gọi nhiều lần.
Takagi hạ giọng.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Đội phá cửa đang đến.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Im lặng như này... Chẳng giống sau một vụ ẩu đả.
Takagi chưa kịp đáp thì tiếng bước chân dồn dập vang lên. Hai cảnh sát mang dụng cụ tiếp cận cửa.
???
???
Chuẩn bị phá khóa!
Một tiếng kim loại nặng nề va chạm. Rồi thêm một cú mạnh nữa. Ổ khóa bật tung.
Cánh cửa bật mở.
Không gian bên trong tối đen hơn dự đoán, chìm trong thứ không gian u uất. Rèm cửa kéo kín, ghế sofa hơi lệch một chút.
Và trên chiếc sofa đó, một người đàn ông ngồi dựa lưng, đầu nghiêng sang một bên.
“—!”
Takagi lập tức bước vào trước.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Cấp cứu!
Cánh tay phải của người đàn ông buông thõng xuống mép ghế. Trên đó là một vết thương dài, máu đã thấm ướt phần tay áo và nhỏ giọt xuống sàn, tạo thành những vệt sẫm màu.
Shinichi đứng ngay ngưỡng cửa, ánh mắt sắc lại.
Căn hộ không có dấu hiệu xâm nhập. Không vết cạy cửa. Không đồ vật bị lục lọi. Chỉ có những khung tranh nằm nghiêng dưới sàn, vài ống màu lăn lóc như bị hất đi trong lúc hoảng loạn.
Người đàn ông trên chiếc sofa ấy vẫn còn hơi thở, rất khẽ.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Kudo, lùi lại.
Người đàn ông được đưa lên cáng. Nhất thời, trong phòng chỉ còn mỗi hai bọn họ.
Cậu nhìn những bức tranh được xếp dựa vào tường. Một loạt chân dung không hoàn chỉnh. Nét vẽ sắc sảo nhưng ánh mắt nhân vật đều trống rỗng. Như thể họ đang nhìn vào một khoảng không mà người khác không thấy.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Anh ta là họa sĩ tự do.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Gần đây hình như bị hủy triển lãm, có mấy bài viết chỉ trích khá nặng.
Cậu im lặng, ánh mắt đặt vào bức tranh trên giá vẽ.
Bức tranh chân dung bị rạch nát, chỉ còn sót dòng chữ "...Không chịu nổi nữa."
Shinichi không chạm vào bức tranh. Chỉ đứng đó. Ngón tay cậu khẽ siết lại bên quai cặp.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Không chịu nổi nữa...
Cậu lặp lại bốn chữ ấy rất khẽ.
Takagi nhìn theo ánh mắt cậu.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Có thể là lời nhắn lại.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Không. Nếu là lời nhắn, anh ta đã viết rõ ràng hơn. Đây giống… một câu thốt ra trong lúc mất kiểm soát.
Những lớp sơn bị cào xước chồng chéo lên nhau. Nhưng bên dưới lớp màu hỗn loạn ấy, Shinichi vẫn nhận ra nét vẽ rất vững. Người này không phải kẻ yếu đuối. Chỉ là đã bị dồn đến mép vực.
Takagi khẽ thở dài.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Xe cấp cứu vừa báo lại. Họ đã đưa anh ta đi. Vẫn còn hy vọng.
Ánh chiều tà rơi xiên qua khe rèm, chiếu lên bức tự họa dang dở. Trong tranh, người họa sĩ đang nhìn về phía trước — ánh mắt mệt mỏi, nhưng chưa hề khép lại.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Thanh tra Takagi.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Ừ?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Nếu một người đã cố xóa chính mình khỏi bức tranh… anh nghĩ họ có còn muốn được ai đó nhìn thấy không?
Takagi hơi sững lại.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Có lẽ… sâu trong lòng, vẫn muốn.
Shinichi quay đi.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vậy thì em sẽ chờ.
Wataru Takagi( 高木 渉)
Wataru Takagi( 高木 渉)
Chờ gì?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Chờ anh ta mở mắt.

2.光がまだあるとき《Khi Ánh Sáng Vẫn Còn》

Đứng trước phòng bệnh, Shinichi khẽ ngập ngừng.
Qua khung cửa kính, cậu nhìn thấy hắn đang ngồi tựa lưng vào thành giường, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía khung cửa sổ rộng mở.
Ánh nắng buổi chiều tràn vào, rơi xuống bờ vai hắn tạo thành một quầng sáng dịu. Gió khẽ lướt qua, nâng những sợi tóc mềm lên rồi lại thả xuống thật nhẹ.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn giống như một bức họa được đặt giữa ánh sáng — từng đường nét trên gương mặt đều thanh thoát đến mức khiến người ta không dám chạm vào, sợ sẽ làm vỡ mất điều gì đó mong manh.
Shinichi không biết mình đã đứng đó bao lâu.
Chỉ biết tim mình vừa lỡ một nhịp.
Không phải vì vẻ đẹp quá rực rỡ.
Mà vì giữa căn phòng trắng lạnh ấy, hắn lại dịu dàng đến lạ — như thể chỉ cần bước vào, cả thế giới của cậu sẽ thay đổi theo một cách rất nhỏ… nhưng không thể quay lại như cũ.
Ngay lúc đó, như cảm nhận được điều gì, hắn khẽ quay đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không có bất ngờ, không có lảng tránh.
Chỉ là một cái nhìn thẳng, lặng, và sâu.
Tim Shinichi khẽ khựng lại.
Trong đôi mắt ấy không còn là khoảng trống vô định ban nãy, mà là một ánh sáng rất nhỏ — mong manh nhưng rõ ràng — phản chiếu bóng dáng của chính cậu.
Giữa căn phòng trắng lạnh mùi thuốc sát trùng, cậu chợt nhận ra…mình không còn đứng ngoài câu chuyện của hắn nữa.
Và cậu hiểu — từ giây phút này, việc rời đi sẽ không còn dễ dàng nữa.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Cậu là ai vậy?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi. Học sinh trung học.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Tôi không nghĩ cậu sẽ đến.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vì sao?
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Chúng ta đâu quen nhau.
Shinichi nhìn thẳng vào hắn.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Chúng ta đã gặp trong một tình huống đủ đặc biệt.
Woo Yeon khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chẳng kéo dài.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Cậu đến để điều tra tiếp sao?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Không. Tôi chỉ muốn hỏi một điều.
Ánh mắt anh dừng lại nơi cậu.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Anh có thật sự muốn biến mất không?
Câu hỏi không gắt. Không trách móc.
Chỉ thẳng thắn.
Woo Yoen im lặng rất lâu.
Gió khẽ lùa qua rèm cửa.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Tôi không muốn chết. Tôi chỉ… không thấy lý do để ở lại.
Shinichi khẽ siết tay.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vậy nếu lý do đó tồn tại… anh có sẵn sàng tìm không?
Woo Yoen nhìn cậu.
Ánh mắt hai người lại chạm nhau lần nữa.
Lần này không phải vô tình.
Mà là cố ý.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Cậu định giúp tôi sao, Kudo?
Shinichi không né tránh.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Nếu anh cho phép.

3.よこう《Dư Quang》

[Yeon – Flower & Atelier, Beika, Tokyo | 4:25 PM]
Buổi chiều ở Beika luôn có một kiểu nắng rất lạ. Không gay gắt, cũng không rực rỡ, chỉ lặng lẽ len qua khung kính, rơi xuống nền gỗ thành từng vệt sáng dài như những dải lụa mỏng.
Tiệm hoa của Woo Yeon nằm ở cuối con phố nhỏ, tách khỏi ồn ào bằng mùi hương dịu nhẹ của cẩm tú cầu và baby trắng. Cửa gỗ treo một chiếc chuông bạc. Mỗi khi có người bước vào, tiếng chuông sẽ vang lên rất khẽ, giống như một lời chào lịch sự.
Shinichi đẩy cửa.
Tiếng chuông nhỏ ngân lên, không vang mà dịu.
Không gian bên trong ấm hơn ngoài phố một chút. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống sàn gỗ sáng màu, phản chiếu qua những bình thủy tinh cao đựng đầy hoa tươi.
Không có mùi quá nồng.
Chỉ là sự pha trộn rất tinh tế giữa hoa lan trắng, cẩm tú cầu xanh nhạt và một chút hương trà khô thoang thoảng đâu đó trong góc phòng.
Bên trái là những kệ gỗ thấp, đặt các chậu cây nhỏ được chăm chút tỉ mỉ. Bên phải là bàn làm việc dài, nơi kéo, dây ruy băng, giấy gói được sắp xếp ngay ngắn đến mức gần như cầu toàn.
Ở cuối tiệm, gần cửa sổ lớn, là một chiếc bàn tròn nhỏ. Trên đó có một bình hoa chưa hoàn thiện — vài cành còn đang chờ được cắt tỉa.
Ánh sáng tự nhiên tràn vào từ cửa sổ ấy, rơi nghiêng qua vai người đang đứng phía sau quầy.
Mọi thứ trong tiệm đều mang cảm giác chậm lại.
Như thể nơi này tồn tại ngoài nhịp vội vã của thành phố.
Seo Woo Yeon đang cúi người thay nước cho một bình cẩm tú cầu xanh nhạt. Khi anh ngẩng lên, ánh nắng khẽ lướt qua hàng mi dài, khiến đôi mắt anh sáng hơn thường ngày.
Hắn ngẩng lên, ánh mắt bắt gặp Shinichi.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em lại đến à?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vâng.
Shinichi nhìn quanh. Mùi hoa tươi trộn với mùi gỗ mới, sạch sẽ và dịu dàng đến lạ.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Anh làm một mình sao?
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Ừm.
Woo Yeon đứng dậy, phủi nhẹ tay.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Nhưng không vội, hoa không thích bị gấp gáp.
Shinichi khẽ bật cười.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Hoa cũng có tính cách à?
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Có chứ.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Cẩm tú cầu dễ giận. Tulip thì kiêu. Còn baby thì… đứng đâu cũng được.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Giống anh à?
Hắn hơi khựng lại một chút. Rồi thay vì né tránh, hắn mỉm cười.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Không. Anh không phải đứng đâu cũng được.
Shinichi bước lại gần hơn, nhìn những bó hoa đang được phân loại.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Anh thật sự sẽ không vẽ nữa sao?
Woo Yeon đặt một cành lavender vào bình thủy tinh, tay hắn chậm rãi.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em thấy tiếc à?
Shinichi nhìn thẳng vào hắn.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Em nghĩ anh không nên từ bỏ thứ mình từng yêu.
Woo Yeon im lặng vài giây.
Ánh nắng rơi xuống hàng mi dài của hắn.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Anh từng nghĩ nếu không vẽ nữa thì cũng không sao. Nhưng hôm nay anh hơi phân vân.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vì sao?
Yeon nhìn Shinichi lâu hơn bình thường.
Ánh mắt hắn không còn trống rỗng như ở bệnh viện.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Vì có người nhìn anh như thể anh vẫn còn khả năng.
Shinichi hơi khựng lại.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Em chỉ nói thật thôi.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Ừ.
Yeon bật cười khẽ.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Anh biết.
Không khí giữa họ không còn căng như trước. Yeon bước ra khỏi quầy, đứng song song với Shinichi bên kệ hoa.
Khoảng cách đủ gần để nghe rõ hơi thở.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em thích làm thám tử à?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vâng.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Vì công lý?
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vì em không chịu được việc có điều gì đó chưa được giải đáp.
Yeon gật nhẹ.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Anh cũng vậy.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vậy tại sao anh lại ngừng vẽ?
Yeon nhìn xuống bàn tay mình.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Vì có lúc anh không tìm được câu trả lời mình muốn.
Shinichi không nói ngay.
Rồi cậu chậm rãi đáp.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Vậy thì tìm tiếp.
Yeon ngẩng lên.
Ánh mắt hắn thay đổi, không rực rỡ, nhưng có ánh sáng rất nhỏ vừa lóe qua.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em đúng là thú vị thật đấy.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Thú vị?
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Ừm.
Yeon bước lại gần một chút, đưa cho Shinichi một nhành hoa trắng nhỏ.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Em không cố cứu anh. Nhưng em cũng không bỏ mặc.
Ngón tay họ chạm nhau.
Lần này Yeon không rút lại ngay.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Ở cạnh em… anh thấy mình không cần phải biến mất quá nhanh.
Câu nói đó nhẹ đến mức gần như tan vào hương hoa.
Shinichi nhìn cậu, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Anh không nên biến mất.
Yeon khẽ nghiêng đầu, ánh mắt mềm đi.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Vậy thì anh ở lại thêm một chút.
Ngoài cửa kính, ánh chiều bắt đầu nhạt. Tiệm hoa chìm trong thứ ánh sáng vàng mỏng manh, dịu dàng.
Và lần đầu tiên kể từ khi rời bệnh viện, Woo Yeon cười, không phải vì lịch sự, mà vì thật sự muốn cười.
Nụ cười ấy rất nhẹ.
Không rực rỡ đến mức khiến người khác phải chú ý, nhưng đủ để làm dịu đi những đường nét vốn luôn phảng phất mỏi mệt trên gương mặt anh.
Shinichi khựng lại.
Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt hiểu vì sao tiệm hoa này luôn tràn đầy ánh sáng, không phải vì cửa kính lớn, mà vì người đang đứng giữa những đóa hoa kia.
Gió lùa qua khe cửa, làm mấy cánh baby trắng khẽ rung. Ánh chiều dần nhạt đi, để lại một lớp vàng mỏng trên vai Woo Yeon.
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Kudo Shinichi(工藤 新一)
Em phải về rồi.
Shinichi nói khẽ.
Yeon gật đầu.
Seo Woo Yeon (서우연)
Seo Woo Yeon (서우연)
Ừm. Đừng để ba mẹ lo.
Shinichi bước đến cửa. Tiếng chuông nhỏ khẽ vang lên khi cậu đẩy cửa ra.
Trước khi rời đi, cậu quay lại.
Woo Yeon vẫn đứng đó.
Giữa ánh sáng cuối ngày, giữa những đóa hoa trắng, cậu nhìn hắn và nụ cười ấy vẫn còn nguyên.
Không gượng gạo. Không phòng bị.
Chỉ là một nụ cười đủ ấm để giữ người ta lại thêm một chút.
Shinichi không nói gì.
Cánh cửa khép lại.
Tiếng chuông ngân dài rồi lặng xuống.
Cậu bước ra con phố đang dần chìm vào hoàng hôn.
Đi được vài bước, tim cậu vẫn đập nhanh hơn thường lệ.
Và không hiểu vì sao, hình ảnh Woo Yeon mỉm cười giữa tiệm hoa ấy ở lại trong lòng cậu lâu đến vậy.
Ánh chiều tắt hẳn.
Nhưng nụ cười đó — vẫn chưa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play