[RhyCap] Em Thua Cô Ta...
Tóm Tắt Phần Bị Xoá
Có ai đó từng nói : " Thanh xuân giống như một cơn mưa rào , cho dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa , bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa ". Đôi " bạn thân " chính là một lát cắt ngọt ngào , tái hiện trọn vẹn vẻ đẹp của những ngày tháng học trò hồn nhiên , vô tư lự
Bao trùm lên là một gam màu trầm buồn nhưng đầy chất thơ của một ngày mưa
Con phố nhỏ hiện lên với những hàng cây xanh mướt , lá cây rung rinh dưới những giọt mưa nặng hạt
Mặt đường nhựa ướt đẫm , phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa , làm nổi bật lên những vạch kẻ đường trắng xóa
Phía xa , những tấm biển hiệu cửa hàng và chiếc xe hơi màu trắng mờ đi trong màn mưa , tạo nên một bối cảnh vừa tĩnh lặng , vừa xôn xao
Tâm điểm của bầu trời dưới mưa là hai nam sinh trong bộ đồng phục trắng xanh quen thuộc
Dường như cơn mưa đến bất chợt khiến cả hai không kịp chuẩn bị
Thay vì vội vã chạy đi tìm chỗ trú , họ chọn cách cùng nhau đối mặt với nó
Một cậu bạn đã cởi chiếc áo khoác ngoài , giơ cao lên đầu để làm " mái hiên " che chắn cho cả hai
Cái cách họ xích lại gần nhau , cùng bước đi dưới tấm áo mỏng manh ấy toát lên một sự gắn kết lạ kỳ
Ánh mắt họ nhìn nhau , nụ cười ẩn hiện sau làn mưa như xóa tan đi cái lạnh lẽo của thời tiết
Bộ đồng phục ướt nước , đôi giày lấm bụi mưa , nhưng dường như chẳng điều gì có thể làm ảnh hưởng đến thế giới riêng đầy ấm áp của hai người
Hình ảnh ấy không chỉ đơn thuần ghi lại một khoảnh khắc đời thường mà còn là biểu tượng của sự sẻ chia và đồng hành
-- Trong cuộc đời mỗi người , ai cũng cần một người bạn sẵn sàng sẻ chia một nửa chiếc áo , cùng bước qua những " cơn mưa " của cuộc đời
-- Hình ảnh chiếc áo khoác được giăng lên che mưa chính là minh chứng cho một " tình bạn " chân thành , không vụ lợi
Nhìn họ , ta như thấy lại chính mình của những năm tháng cũ – cái thời mà hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là cùng đứa bạn thân chạy dưới mưa mà không sợ ướt áo
Cơn mưa ấy có thể làm ướt vai áo , nhưng lại làm mát rượi cả một miền ký ức xanh thẳm của tuổi trẻ
" Chúng ta không thể ngăn cơn mưa ngừng rơi , nhưng chúng ta có thể chọn cách cùng nhau đi dưới mưa "
Nguyễn Quang Anh
Tí về nhớ thay đồ đi nghe chưa // che áo //
Hoàng Đức Duy
Rồi mà // cười //
Nụ cười của cậu ấy không hề gượng ép mà toát lên vẻ tự nhiên , sảng khoái
-- Ánh mắt nheo lại đầy hạnh phúc hòa cùng khuôn miệng cười tươi rạng rỡ , tạo nên một gương mặt bừng sáng
Dù đang đi dưới cơn mưa , nhưng nụ cười của cậu trai vẫn giữ được nét ngây thơ , thuần khiết
Nguyễn Quang Anh
Vào cẩn thận
Chào tạm biệt nhau rồi cả hai mỗi người một hướng
Dù nhà cậu và nhà anh chỉ cách nhau vài căn
Góc mái hiên ở phía trên bên trái , nơi những dòng nước mưa đang đổ xuống
Những giọt nước được bắt trọn khoảnh khắc lơ lửng , tạo nên một " tấm rèm " pha lê tự nhiên
Những giọt nước mưa mang lại sự bình yên , khiến người khác như nghe thấy tiếng tí tách của nước và cảm nhận được cái se lạnh của không khí
Hậu cảnh mờ ảo với những ngôi nhà nhạt nhòa càng làm tăng thêm sự cô độc nhưng đầy thi vị
Góc nhìn rộng trải dài theo con đường vắng bóng người
Hàng cây xanh rực rỡ dưới ánh đèn đường làm khung cho toàn bộ khung cảnh
Hoàng Đức Duy
Không biết " đằng ấy " đang làm gì ta ?
Phía sau là ô cửa sổ lớn bám đầy những giọt nước mưa li ti , tạo nên một lớp màng mờ ảo ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài với không gian tĩnh lặng bên trong
Những quyển sách được sắp đặt ngay cạnh cửa sổ , gợi lên hình ảnh một buổi chiều thảnh thơi dành riêng cho bản thân
Một chồng sách xếp gọn gàng bên cạnh một cuốn sổ tay mở sẵn cùng chiếc bút mực , đây là góc dành cho việc học tập hoặc ghi chép cảm xúc
Phía dưới cùng là một cuốn sách đang đọc dở , tạo cảm giác sống động như thể người đọc vừa mới rời đi trong chốc lát
Sự xuất hiện của những ngọn nến thơm đang cháy tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ , tương phản với tông màu xám lạnh của cơn mưa ngoài trời
Một tách trà hoặc cà phê nóng đặt cạnh bình hoa tối giản , cùng với lớp chăn gối mềm mại ở phía dưới góc bàn , làm tăng thêm sự ấm áp và dễ chịu
Hoàng Đức Duy
💬anh học chưa ?
Hoàng Đức Duy
* đôi khi anh ấy lạnh tanh với mình quá *
Hoàng Đức Duy
💬anh mệt ạ...?
Nguyễn Quang Anh
💬không !
Nguyễn Quang Anh
Phiền vãi
Rốt chộc là có tình cảm hay không ?
Tại sao cứ hết lần này đến lần đến khác
Cứ gieo hy vọng lại tự tay dập tắt
Hoàng Đức Duy
Lại nữa rồi...
Chưa bao giờ hoàn toàn nghiêng về phía Duy
Như một thế lực nào đó đang trêu đùa cậu
Nguyễn Quang Anh
* bao giờ em mới về...? *
Hoàng Đức Duy
* Quang Anh...*
Hoàng Đức Duy
* anh có thật sự yêu em...?*
Nhưng tuyệt nhiên khi về nhà
Anh lại như một con người khác
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Thì chap này chỉ tóm tắt thôi
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Sẵn pan sẽ tóm tắt lại cả câu chuyện đoạn đầu
Trong mắt thầy cô và bạn bè , Đức Duy chính là hình mẫu lý tưởng của một cậu sinh viên đại học hiện đại . Về ngoại hình , cậu sở hữu một vẻ ngoài thư sinh nhưng cũng đầy nam tính . Duy có chiều cao ấn tượng cùng gương mặt với những đường nét thanh tú : sống mũi cao thẳng . Nụ cười của cậu rất hiền , mỗi khi cười lại toát ra vẻ rạng rỡ , dễ mến , khiến người đối diện luôn cảm thấy dễ chịu và tin cậy . Phong cách thời trang của cậu cũng rất tối giản , thường là những chiếc áo sơ mi phẳng phiu hay áo thun trơn phối cùng quần jean năng động , vừa lịch sự lại vừa đúng lứa tuổi
Trong học tập , cậu là một tấm gương sáng về sự nỗ lực và nhạy bén . Trên giảng đường , cậu luôn ngồi ở những hàng ghế đầu , chăm chú lắng nghe từng lời giảng và không ngần ngại đặt ra những câu hỏi phản biện sắc sảo . Với tư duy logic và khả năng tự học tuyệt vời , Đức Duy không chỉ đạt thành tích xuất sắc trong các kỳ thi mà còn là " linh hồn " của nhóm mỗi khi làm bài tập lớn . Dù học giỏi , cậu chưa bao giờ kiêu ngạo , ngược lại , Duy luôn sẵn lòng nán lại sau giờ học để giải thích những phần kiến thức khó cho bạn bè
Về tính cách , sự ngoan ngoãn và lễ phép của Đức Duy luôn nhận được điểm tuyệt đối từ mọi người . Đối với thầy cô , cậu luôn cung kính ; đối với bạn bè , cậu hòa đồng và khiêm nhường . Thay vì bị cuốn vào những thú vui vô bổ , Duy chọn cách quản lý thời gian khoa học giữa việc học , rèn luyện thể thao và tham gia các hoạt động tình nguyện . Sự kỷ luật và lối sống lành mạnh ấy chính là điều làm nên sức hút riêng biệt của cậu thanh niên này
Có thể nói , Duy không chỉ đẹp ở vẻ bề ngoài mà còn đẹp ở cả trí tuệ và nhân cách , là một gam màu tươi sáng và đầy hy vọng trong bức tranh đời sống sinh viên
Quang Anh – Hình mẫu " hào quang rực rỡ " của giảng đường
--Nếu phải dùng một cái tên để định nghĩa cho sự hoàn hảo , có lẽ mọi người sẽ nghĩ ngay đến Quang Anh . Cậu không chỉ là một sinh viên ưu tú mà còn sở hữu một phong thái khiến người khác vừa ngưỡng mộ , vừa nể trọng
Về ngoại hình , Quang Anh mang một vẻ đẹp đậm chất điện ảnh . Cậu sở hữu gương mặt với những đường nét sắc sảo như tạc tượng : đôi mắt sâu thẳm đầy kiên định , sống mũi cao thanh thoát và nụ cười luôn giữ được sự chừng mực , lịch thiệp . Vóc dáng cao ráo , cân đối giúp cậu " cân " đẹp mọi trang phục , dù chỉ là bộ đồng phục trường đơn giản hay những bộ suit được cắt may tinh tế . Ở Quang Anh luôn toát ra một thứ khí chất đặc biệt – sự tự tin của một người hiểu rõ giá trị bản thân nhưng không hề phô trương
Về học thức , Quang Anh là một " cỗ máy chiến thần " thực thụ trong mắt bạn bè . Với tư duy nhạy bén và nền tảng giáo dục bài bản từ nhỏ , cậu luôn duy trì vị trí dẫn đầu trong bảng xếp hạng học tập . Những giờ thảo luận trên lớp , Quang Anh luôn gây ấn tượng bằng những luận điểm sắc bén , phong thái trình bày đĩnh đạc và vốn tiếng anh lưu loát . Dù bận rộn với nhiều dự án cá nhân , cậu vẫn luôn dành thời gian hỗ trợ bạn bè , giải thích những kiến thức phức tạp bằng một thái độ vô cùng khiêm tốn và nhã nhặn
Về gia thế , dù sinh ra đã " ngậm thìa vàng " trong một gia đình danh giá , nhưng điều khiến người ta nể phục nhất ở Quang Anh chính là sự tự lập . Cậu không bao giờ lấy sự giàu có của gia đình làm lá chắn , mà coi đó là đòn bẩy để nỗ lực hơn nữa . Cách cậu sử dụng những món đồ hiệu xa xỉ rất tinh tế , không khoe khoang , cho thấy gu thẩm mỹ cao và sự giáo dục nghiêm khắc của gia đình . Sự giàu có của Quang Anh không chỉ nằm ở vật chất , mà còn nằm ở sự phong phú trong tâm hồn và trải nghiệm sống phong phú qua những chuyến đi xa
Có thể nói , Quang Anh giống như một viên kim cương đa diện : lấp lánh bởi vẻ ngoài , cứng cỏi bởi trí tuệ và giá trị bởi nhân cách . Một chàng trai hội tụ đủ mọi ưu thế nhưng vẫn không ngừng hoàn thiện mình mỗi ngày
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Đức Duy và Quang Anh vốn chẳng quen biết gì nhau
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Hai người họ , mỗi người trên một con đường riêng
Nhưng rồi một ngày Quang Anh sa vào rượu bia , ăn chơi , gái gú , tiêu tiền như nước
Học hành chẳng đâu vào đâu
Điểm số càng lúc càng giảm
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Một ngày khác bên ven sông
Trên tay cầm một chiếc lá , ánh mắt nhìn về phía mặt trời
Những cơn gió nhè nhẹ thổi lướt qua mặt cậu
Chỏm tóc đung đưa theo gió
Hoàng Đức Duy
// ngồi ngân nga //
Hoàng Đức Duy
Dạ ? // quay lại nhìn //
Nguyễn Quang Anh
Tôi yêu em
Đức Duy còn chưa kịp nhận thức được vấn đề đã bị Quang Anh vác thẳng vào xe
Nguyễn Quang Anh
// bế lên phòng //
Hoàng Đức Duy
// còn ngơ //
Nguyễn Quang Anh
Tôi yêu em Đức Duy à
Hoàng Đức Duy
Yêu cái đéo-
Anh bịt miệng cậu lại rồi đem thẳng vào phòng
Nguyễn Quang Anh
Ừ tôi điên
Chưa dứt câu , môi em và anh đã dính chặt lấy nhau
Chính thức Đức Duy mất hết
Chỉ còn lại mấy vết đỏ trên cổ và thân thể
Hoàng Đức Duy
Mẹ con chó này
Hoàng Đức Duy
// đau nhức //
Từ đó học dần dính chặt lấy nhau
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Thấy xàm thì nói nha mấy pồ
𝜗𝜚ραηραη𝜗𝜚
Mấy phần trên kia là Pan viết lại vì bị xoá
Thông cảm giúp Pan với 🦦🐑❤️🔥
Bạch Nguyệt Quang của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
// đi cùng anh //
Bên trong nhà ga là một không gian rộng lớn , hiện đại với ánh đèn LED sáng loáng phản chiếu trên nền gạch men bóng bẩy
Tiếng loa thông báo đều đặn bằng nhiều thứ tiếng , tiếng bánh xe vali " lạch cạch " trên sàn nhà , và tiếng rì rầm trò chuyện của hành khách
Những dòng người ngược xuôi
Người thì thong dong đi dạo trong khu miễn thuế , người lại vội vã chạy cho kịp giờ ra cửa khởi hành với gương mặt lo âu
Khu vực sảnh chờ là nơi tập trung nhiều nỗi niềm nhất
Có những người ngủ gục trên ghế vì chuyến bay delay , có những ánh mắt đăm đắm nhìn qua lớp kính cường lực theo dõi những chiếc máy bay đang nạp nhiên liệu
Trên đường băng , những chiếc máy bay khổng lồ với logo đa sắc màu đậu ngay ngắn thành hàng
Dưới ánh nắng , lớp vỏ kim loại của chúng lấp lánh như những chiến binh đang nghỉ ngơi
Những chiếc xe kéo hành lý nhỏ xíu chạy thoăn thoắt , xe tiếp nhiên liệu hối hả làm việc , và những nhân viên mặt đất trong bộ đồng hồ phản quang đang ra hiệu bằng đèn hoặc cờ
Tiếng động cơ gầm vang rung chuyển cả không gian , chiếc máy bay tăng tốc xé gió rồi nhẹ nhàng rời khỏi mặt đất , vút thẳng vào tầng mây xanh thẳm
Hoàng Đức Duy
Chúng ta đi đón ai vậy ạ ?
Nguyễn Quang Anh
Đón một người rất quan trọng
Giọng anh vừa hồi hộp vừa thoăn thoắt , pha chút sự mong chờ
Hoàng Đức Duy
" một người rất quan trọng ? "
Hoàng Đức Duy
* là ai vậy chứ ? *
Nguyễn Quang Anh
Hồi hộp quá
Nguyễn Quang Anh
Duệ Chi !!
Giọng anh vang lên với chất giọng lớn , vui vẻ lẫn mong chờ
Duệ Chi
Anh Quang Anh // chạy tới //
Đôi chân trắng muốt thoăn thoắt chạy lại phía anh
Tay nắm lấy cánh tay anh dựa nhẹ
Hoàng Đức Duy
// cứng đờ người //
Nguyễn Quang Anh
Yêu // dịu dàng xoa đầu Chi //
Duệ Chi
Ai vậy ạ ? // nhìn Duy //
Nguyễn Quang Anh
Em trai anh ❄️
Ánh mắt cũng lạnh đi vài phần
Hoàng Đức Duy
* em...trai...? *
Duệ Chi
Chào em // cười vui vẻ đưa tay ra //
Hoàng Đức Duy
À...à vâng // bắt lại //
Hoàng Đức Duy
Em...em là Duy
Tại sao lại đối xử như vậy ?
Có lẽ Bạch Nguyệt Quang của anh đã về
Hoàng Đức Duy
Anh chị về trước đi...
Không nói một lời nào nữa
Đức Duy dứt khoát quay lưng
Giọt nước mắt lăn dài trên má
Nguyễn Quang Anh
Kệ nó đi
Hoàng Đức Duy
// bần thần đi trên đường //
Hoàng Đức Duy
Mình...chỉ là...thế thân thôi sao ?
Hoàng Đức Duy
Xinh hơn mình
Hoàng Đức Duy
Tốt hơn mình
Hoàng Đức Duy
Quang Anh thì tài giỏi...
Hoàng Đức Duy
Mình sao mà xứng chứ...
Chiều muộn , khi những tia nắng cuối cùng chỉ còn là những vệt màu đỏ thẫm yếu ớt trên mặt nước , Đức Duy vẫn ngồi lặng lẽ trên bờ sông vắng
Đôi bàn tay gầy gò của cậu đan chặt vào nhau , đặt hờ trên đầu gối
Gió từ mặt sông thổi vào lồng lộng , làm mái tóc cậu rối bời , nhưng cậu dường như chẳng mảy may để ý
Ánh mắt Duy bần thần , vô định nhìn xoáy vào khoảng không gian mông lung phía trước . Trong đôi mắt vốn dĩ phải tràn đầy nét ngây thơ của một đứa trẻ , giờ đây chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm , mênh mông như dòng nước chảy xiết dưới chân
Cậu không nhìn những chú cá dưới dòng nước , cũng chẳng nhìn những cánh chim đang vội vã tìm về tổ , cậu đang mải nhìn vào thực tại cay đắng của chính mình
Cảm giác mình chỉ là một thế thân khiến trái tim nhỏ bé ấy thắt lại . Tên của cậu , sự hiện diện của cậu , hay thậm chí là những cử chỉ mà người lớn yêu chiều , dường như cũng chỉ là để lấp đầy khoảng trống của một người khác – một người vốn dĩ không phải là cậu
Cậu thấy mình như một cái bóng mờ nhạt , một vai phụ lạc lõng trong chính cuộc đời mình . Một tiếng thở dài khẽ thốt ra , tan biến nhanh chóng vào tiếng sóng vỗ
Giữa đất trời bao la , hình bóng nhỏ bé của Đức Duy cô độc đến lạ thường , như thể nếu cậu có tan biến vào bóng đêm đang dần buông xuống , cũng chẳng có ai thực sự nhận ra sự khác biệt
Hoàng Đức Duy
Dù không muốn nhưng vẫn phải về...
Đức Duy bước đi trên con đường
Con đường rất bình thường
Sao hôm nay bước chân lại lặng nhọc , áp lực đến vậy ?
Đức Duy bước vào ngưỡng cửa
Chưa kịp nhìn thấy mọi người , đồ vật trong nhà
Thì đã nghe thấy một tiếng quát mắng văng ra
Không ai khác
Đó chính là...
Nguyễn Quang Anh
Làm gì mà từ chiều đến giờ không thấy vác cái mặt về !!
Nguyễn Quang Anh
Hay em lại đi chơi , đi la cà !!
Giọng anh chát chúa , trách móc xen lẫn sự tức giận lặng nhọc
Hoàng Đức Duy
Em...em chỉ-
Nguyễn Quang Anh
Thôi đi !!
Nguyễn Quang Anh
Đừng có cố gặng biện mình cho sự sai trái , dối trá của mình !!
Nguyễn Quang Anh
Em càng làm vậy , thì chỉ càng khiến anh cảm thấy khó chịu thôi !!
Nguyễn Quang Anh
Còn đứng đó !!
Nguyễn Quang Anh
Không mau đi làm cơm đi !!
Căn bếp từng tràn ngập sự vui vẻ , ấm áp
Nay lại khoác lên mình chiếc áo lạnh lẽo đến khó tả
Duệ Chi
Anh Quang Anh !! // từ trên lầu bước xuống //
Duệ Chi
Anh không nên nói thằng bé như vậy
Duệ Chi
Anh làm thế thằng bé sẽ tổn thương mà thôi
Nguyễn Quang Anh
Nó làm sai thì anh phải dạy dỗ nó
Hoàng Đức Duy
* thay thế...thì mãi mãi chỉ là thay thế... *
Hoàng Đức Duy
// im lặng //
Nơi một thân hình nhỏ nhắn đang làm cơm
Duệ Chi
// đóng cửa bếp //
Duệ Chi
// tiến tới gần //
Hoàng Đức Duy
... // nhìn //
Duệ Chi
" mày nghĩ mày sẽ thắng được tao sao "
Duệ Chi
" cho dù anh ta có yêu mày đến đâu "
Duệ Chi
" thì khi tao quay về anh ta sẽ bỏ mày mà theo tao thôi "
Duệ Chi
" mày-không-xứng "
Giải thích : abc-abc-abc- :
nhấn mạnh từng từ
Duệ Chi
A- // ngồi bệt xuống sàn //
Chi liếc thấy có 🔪 trên bàn
Nguyễn Quang Anh
// chạy vào //
Nguyễn Quang Anh
Em sao vậy !?
Duệ Chi
Em-em chỉ muốn vào giải thích cho em ấy mà em ấy lại đẩy em rồi lấy 🔪 trên bàn rạch tay em
Hoàng Đức Duy
Em...em không-
Nguyễn Quang Anh
Thôi đi !!
Nguyễn Quang Anh
Em làm loạn vậy đủ chưa ?
Nguyễn Quang Anh
Cô ấy đã làm gì em đâu mà em lại đối xử như vậy với Chi
Hoàng Đức Duy
Em không la-
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi cô ấy
Hoàng Đức Duy
Em không sai !
Nguyễn Quang Anh
Anh nói em xin lỗi !!
Ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào mắt Duy
Trên tay còn bế Duệ Chi người đang cười khiêu khích
Hoàng Đức Duy
Em xin lỗi...
Nguyễn Quang Anh
Đừng để cos lần sau // rời đi //
Duệ Chi
Duy không cố tình đâu
Nguyễn Quang Anh
Không thể tha thứ
Hoàng Đức Duy
Rõ ràng mình không làm mà...
Hoàng Đức Duy
Thay đổi nhanh quá...
Dị Ứng Hải Sản
Nguyễn Quang Anh
Đi ra đây với anh !! // kéo mạnh //
Hắn đã xồng xộc đi vào nhà
Liếc thấy Đức Duy đang ngồi trên bàn ăn
Hắn tiến tới kéo cổ tay Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cố gắng rụt tay lại // đau...em
Nguyễn Quang Anh
Anh không quan tâm
Nguyễn Quang Anh
Đi theo anh !
Hoàng Đức Duy
Em không đi !!
Nguyễn Quang Anh
Nói thêm câu nữa đừng trách anh !!
Hoàng Đức Duy
// cố kìm nước mắt //
Nguyễn Quang Anh
Nhanh nhẹn lên !!
Cậu còn chưa kịp thắt dây an toàn thì hắn lao vút đi
Nguyễn Quang Anh
Đi vào đây
Hoàng Đức Duy
// đi theo // ...
Hắn dẫn em đến gần giường chỗ Chi đang nằm
Duệ Chi
Sao...anh lại dẫn thằng bé...tới đây...?
Nguyễn Quang Anh
Đến để xin lỗi em
Hoàng Đức Duy
* rõ ràng...*
Duệ Chi
Chẳng phải......ở nhà em ấy đã...xin lỗi rồi sao ?
Nguyễn Quang Anh
Bắt buộc phải xin lỗi lại !!
Nguyễn Quang Anh
Còn đứng đó !!
Hoàng Đức Duy
// quay đầu bỏ chạy //
Nguyễn Quang Anh
Thích đi đâu thì đi
Nguyễn Quang Anh
Dù sao tối nó cũng về
Duệ Chi
* mày còn non lắm , sau này ũng nhiều trò hay cho mày lắm Đức Duy ạ *
Đôi mắt sắc bén nhìn về phía cánh cửa
Duệ Chi
* rồi sẽ có một ngày , tao sẽ khiến Quang Anh ghét mày đến xương tuỷ *
Mặt Duệ Chi hiện lên rõ vẻ độc địa , toan tính
Nước mắt kìm nén đã rơi xuống
Cớ sao hắn lại lôi em ra làm trò đùa ?
Không yêu sao còn dính dáng đến nhau...?
Người tổn thương là em kia mà...
Hoàng Đức Duy
Mình có nên nhảy không...? Hức
Trước mặt Duy là một dòng sông cuồn cuộn
Hoàng Đức Duy
Việc chi phải ch.ết sớm...?
Bầu trời cũng dần khoác lên mình chiếc áo màu đen
Hoàng Đức Duy
Đến...lúc rồi // quay người đi về nhà //
Tại sao hắn không yêu em thì sao không trả em về với tự do đi ?
Hoàng Đức Duy
// mở cửa bước vào //
Căn phòng khách hiện ra như một khối đá lạnh lẽo giữa lòng đô thị
Không có sự hiện diện của những gam màu nóng hay hơi ấm con người , nơi đây chỉ còn lại những sắc độ khác nhau của màu xám tro và đen tuyền
Ánh sáng mặt trăng yếu ớt len lỏi qua lớp rèm voan mỏng màu xám khói , làm lạnh sàn nhà bằng đá cẩm thạch đen bóng . Những dải sáng ấy trông giống như những vệt màu loang lổ trên một bức tranh buồn bã
Chiếc sofa dài bằng nỉ màu xám đậm đặt ngay giữa phòng , trông như một hòn đảo bị bỏ hoang . Không có những chiếc gối tựa rực rỡ , không có một cuốn sách đọc dở , chỉ có bề mặt phẳng lì , lạnh ngắt
Trên bức tường bê tông mài thô ráp , một chiếc đồng hồ kim loại vẫn đều đặn tích tắc , nhưng âm thanh ấy chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ của căn phòng
Những kệ kính tối màu trống không , phản chiếu sự đơn độc của chủ nhân trong từng góc cạnh sắc sảo
Không khí trong căn nhà dường như bị đóng băng . Những vật dụng bằng kim loại và kính tỏa ra hơi lạnh khiến người ta có cảm giác dù có bật đèn sáng đến đâu , hơi ấm cũng không bao giờ quay trở lại
Căn phòng không chỉ là một không gian sống , mà là một tiếng thở dài bị mắc kẹt
Ở đó , sự sang trọng không mang lại niềm vui , nó chỉ là một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho nỗi cô đơn đang bủa vây mọi ngóc ngách
Hoàng Đức Duy
Chưa...về sao...?
Hoàng Đức Duy
Vậy...cũng tốt
Hoàng Đức Duy
// thiếp đi //
Cậu nằm đó suy nghĩ về những việc mà hôm nay em đã phải trải qua
Suy nghĩ một lúc Duy thiếp đi lúc nào không hay
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy // lay mạnh //
Hoàng Đức Duy
Dạ ? // ngước lên nhìn //
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dậy lẹ còn đi ăn
Hoàng Đức Duy
Xuống nhà đợi em
Nguyễn Quang Anh
Nhanh lên
Nguyễn Quang Anh
Anh không có thời gian chờ đâu
Hoàng Đức Duy
Ừ // vào phòng tắm //
Nguyễn Quang Anh
// xuống //
Nguyễn Quang Anh
Em đói chưa ?
Nguyễn Quang Anh
Đợi nó chút
Duy diện một bộ trang phục tông xuyệt tông màu trắng . Chiếc áo nỉ dài tay có in dòng chữ đen nổi bật "HEAR YOUR SELF FIRST", kết hợp cùng quần jean trắng
Điểm nhấn nằm ở chiếc vòng cổ dạng xích kim loại và một món phụ kiện cá tính treo ở đỉa quần , tạo nên vẻ ngoài đậm chất Streetwear và thời thượng
Nguyễn Quang Anh
Lâu la lề mề
Nguyễn Quang Anh
Đi thôi em
Hắn dịu dang nắm tay Chi mà dắt
Duệ Chi
// nhìn cậu với ánh mắt khiêu khích //
Hoàng Đức Duy
// nắm chặt tay //
Duệ Chi
Đồ thua cuộc // khẩu hình miệng //
Hoàng Đức Duy
// đi theo //
Nhà hàng sử dụng rất nhiều đèn thả với bóng tròn thủy tinh trong suốt , phát ra ánh sáng vàng sợi đốt . Các bóng đèn này được treo ở những độ cao khác nhau , tạo nên một " dải sáng " lấp lánh trải dài khắp căn phòng
Có các dải đèn LED âm tường và âm trần , giúp tôn lên các đường nét kiến trúc và làm không gian thêm phần lung linh
Bàn gỗ dài với bề mặt bóng bẩy , được sắp xếp ngăn nắp
•Ghế ngồi có thiết kế bo tròn , bọc nệm màu kem hoặc xám nhạt, trông rất êm ái
•Một dãy ghế sofa dài sát tường với những chiếc gối tựa có họa tiết da bò ( đốm đen trắng ) tạo điểm nhấn thú vị
•Không gian được chia thành nhiều khu vực ngồi khác nhau , từ bàn đôi cho đến các dãy bàn dài dành cho nhóm đông người
Điểm nhấn lớn nhất là hệ thống trần bằng các thanh nan gỗ song song , tạo hiệu ứng chiều sâu và vân sọc đẹp mắt . Các khối trần được thiết kế giật cấp , nghiêng theo các góc cạnh hình học mạnh mẽ
Gỗ là vật liệu chủ đạo , từ trần , cột cho đến bàn ghế , kết hợp với mảng tường gạch thô ở phía bên phải tạo cảm giác gần gũi nhưng vẫn đẳng cấp
Cặp đôi hẹn hò họ ngồi đối diện nhau , ánh mắt tập trung vào đối phương thay vì món ăn . Những cử chỉ nhẹ nhàng như nắm tay trên bàn , nụ cười thẹn thùng hay việc cùng nhau xem menu một cách thân mật là dấu hiệu dễ nhận thấy nhất
Khu vực ồn ào và năng động nhất là nhóm bạn thân . Họ cười nói rôm rả , thay phiên nhau chụp ảnh món ăn và thường chia sẻ đồ ăn cho nhau . Không khí xung quanh họ luôn tràn đầy năng lượng tích cực
Nhưng lại có một chàng thanh niên đang ủ rũ và cô đơn
Nguyễn Quang Anh
Em ngồi đi // kéo ghế //
Nguyễn Quang Anh
Gọi món !!
--Những con cua biển lớn với lớp vỏ đỏ au , được xếp chồng lên nhau
--Một dãy tôm luộc hoặc hấp với màu cam tươi tắn được xếp ngăn nắp dọc theo cạnh khay
--Được xếp thành hàng dài , trông rất mọng nước với lớp sốt bóng bẩy
--Các loại động vật thân mềm có vỏ được rưới nước sốt đậm màu , trang trí thêm vài cọng ngò rí tươi
--Nằm ở vị trí trung tâm của khay dưới lớp gia vị và rau thơm
Nguyễn Quang Anh
Em ăn đi // bóc tôm //
Hoàng Đức Duy
* anh ấy...*
Nguyễn Quang Anh
Còn không mau ăn đi !!
Nguyễn Quang Anh
Nhìn gì !!?
Nguyễn Quang Anh
Hay đợi anh bóc ???
Nguyễn Quang Anh
Lớn rồi !
Nguyễn Quang Anh
Có chân có tay tự đi mà bóc !! // bỏ tôm vào bát Chi //
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà em-
Duệ Chi
Anh bóc cho Duy một con đi ạ...
Duệ Chi
Em...tự bóc được mà...
Nguyễn Quang Anh
Tự mà bóc
Hoàng Đức Duy
* em bị dị ứng...hải sản mà Quang Anh...*
Nguyễn Quang Anh
Con không mau ăn !!
Đức Duy bị dị ứng hải sản
Quang Anh là người biết rõ nhất
Hắn lại vì người con gái khác mà không quan tâm em
Nguyễn Quang Anh
Ăn đi !!
Hoàng Đức Duy
// ngậm ngùi ăn //
Các nốt đỏ dần hiện trên da cậu , ngứa ngáy xuất hiện khắp cơ thể
Hoàng Đức Duy
// ho liên tục //
Tim cậu đập dồn dập nhưng cảm nhận nhịp đập rất nhẹ
Nguyễn Quang Anh
Bị cái gì vậy trời ??
Nguyễn Quang Anh
// khó chịu //
Nguyễn Quang Anh
Vô ý thức
Nguyễn Quang Anh
Không thấy người khác đang ăn hay gì mà ho hoài vậy !?
Hoàng Đức Duy
// ho liên tục //
Nốt đỏ dần hiện ra rõ hơn
Da thịt Đức Duy như bị con gì cắn xé
Nguyễn Quang Anh
Phiền phức !!
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy !!
Nguyễn Quang Anh
Dậy mau !!
Duệ Chi
Anh...hình-hình như Duy
Nguyễn Quang Anh
Duy !! // chạy lại //
Hắn cảm thấy có điều không ổn nên qua coi thử
Nguyễn Quang Anh
// sững //
Nguyễn Quang Anh
// định bế lên //
Nguyễn Quang Anh
// do dự //
Nguyễn Quang Anh
// chạy lại phía Chi//
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Đặng Thành An
// đi ngang qua //
Hoàng Đức Duy
* cứu...cu...cứu *
Đặng Thành An
// chạy lại đỡ em //
Đặng Thành An
Mày sao vậy Duy !!?
Đặng Thành An
Đưa đi bệnh viện !!
Hùng nghe vậy cũng nhanh chóng đưa cậu đến bệnh viện
Hoàng Đức Duy
* Hùng...An *
Hoàng Đức Duy
* chúng...mày về rồi *
Đặng Thành An
Làm cái gì vậy hả !!?
Duệ Chi
Cậu là ai mà xen vào chuyện của bọn tôi !!?
Đặng Thành An
Là ông cố nội mày
Đặng Thành An
Đã ai nói chuyện với mày chưa ?
Đặng Thành An
Mày đứng đó ôm gái nhìn thằng Duy nằm dưới sàn
Đặng Thành An
Không thấy tội lỗi hả !!?
Đặng Thành An
// nhìn lên bàn // ??
Đặng Thành An
Quang Anh !!
Đặng Thành An
Cái này là gì ?
Đặng Thành An
// chỉ bàn ăn //
Đặng Thành An
Mày cho thằng Duy ăn ?
An nhìn hắn với ánh mắt căm thù , chán ghét
Cậu dùng lại vài giây rồi nở một nụ cười giễu cợt , khinh bỉ
Đặng Thành An
Mày biết thằng Duy bị dị ứng hải sản mà Quang Anh
Đặng Thành An
Tại sao mày lại cho nó ăn hải sản !!?
Nguyễn Quang Anh
Dị ứng hải sản ???
Đặng Thành An
Tao không ngờ mày là con người như vậy
Cậu quay người rời khỏi nơi chó má này
Tại sao chỉ vì một người con gái mà hắn lại quên rằng em bị dị ứng hải sản
Hay chỉ vì Duy không xứng đáng , không quan trọng
Nguyễn Quang Anh
// chạy đi //
Download MangaToon APP on App Store and Google Play