Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Bâng×Quý] Chúng Ta Sẽ Không Gặp Gỡ

Chương 1: Máu Lửa (1)

Nguyễn Ngọc Quý không hề hay biết bản thân mình đã lao vào thế giới ngầm khắc nghiệt này từ bao giờ.
Cậu chỉ nhớ rõ, đêm đó mưa như trút nước, và trong cơn mưa nặng hạt ấy, Nguyễn Ngọc Quý vô tình tìm được nơi trú ẩn trong con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng duy nhất là chiếc đèn neon mờ nhạt phát ra từ một quán bar đã đóng cửa.
Nguyễn Ngọc Quý chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân rất vội vã.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Quay lại//
Nguyễn Ngọc Quý chỉ kịp thấy một cái bóng đen cao lớn, khuôn mặt mờ ảo không rõ ràng, tay đang kéo lôi theo một người đàn ông khác, hình như là đang áp giải.
Kẻ đó run lẩy bẩy và đôi mắt mở to trong sự sợ hãi tột cùng.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một tiếng súng vang lên.
Đùng!
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Đứng chết lặng, không thể di chuyển//
Trái tim Nguyễn Ngọc Quý dường như ngừng đập khi thấy người đàn ông cao lớn bước ra từ bóng tối, cầm trên tay khẩu súng vẫn còn đọng lại vết máu đậm, nhìn chằm chằm vào kẻ nằm bất động trên mặt đất.
Vừa lạnh lùng lại thật tàn nhẫn.
Chỉ một khoảnh khắc sau đó, ánh mắt của hắn chạm phải ánh mắt sợ hãi của Nguyễn Ngọc Quý.
Mắt hắn đen và sâu, như muốn lôi tuột Nguyễn Ngọc Quý vào một thế giới không lối thoát.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Thấy rồi sao? //Giọng trầm, như là một mệnh lệnh//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Không trả lời, chỉ biết đứng im, sợ hãi và bối rối//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Vậy thì ở lại.
Và đó là lúc Thóng Lai Bâng đưa Nguyễn Ngọc Quý vào cuộc đời của mình.

Chương 2: Máu Lửa (2)

Quý không biết vì sao mình lại ở lại.
Có lẽ vì sợ hãi, cũng có thể vì sự kỳ lạ trong ánh mắt của Thóng Lai Bâng khiến cậu không thể bỏ đi.
Biệt thự của hắn to lớn, xa hoa, nhưng lạnh lẽo và tĩnh mịch đến mức khiến Quý cảm thấy mình giống như một hạt cát lạc giữa biển cả.
Hắn không làm hại cậu.
Cũng không ra lệnh gì đặc biệt.
Những ngày đầu tiên, Thóng Lai Bâng chỉ giữ cậu trong phòng, không khóa cửa nhưng cũng không cho phép rời đi quá xa.
Hắn thường xuyên vắng mặt, nhưng mỗi lần quay về, lại khiến Quý cảm thấy như mình bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát.
Đêm ấy, Quý không thể ngủ.
Cậu ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng khách, nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Cơn mưa đã ngừng, nhưng không khí vẫn nặng nề, như bao trùm lấy căn biệt thự.
Chợt, tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Thóng Lai Bâng bước vào, trên tay cầm một ly rượu đỏ.
Ánh mắt hắn lướt qua Quý, rồi dừng lại.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Em vẫn chưa ngủ? //Giọng lạnh lẽo nhưng không thiếu sự tò mò//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Im lặng, không biết phải trả lời thế nào//
Cậu chỉ cảm thấy một cơn rùng mình, như thể Thóng Lai Bâng không chỉ nhìn cậu mà còn đang thấu suốt mọi bí mật sâu kín nhất trong lòng.
Thóng Lai Bâng không thúc ép.
Hắn đặt ly rượu xuống bàn rồi ngồi xuống bên cạnh Quý, đưa mắt nhìn ra ngoài.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Em có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nhưng khi đã ở lại… sẽ không còn lối thoát.
Câu nói ấy khiến Quý không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh của chính mình.

Chương 3: Máu Lửa (3)

Ngày tháng trôi qua trong im lặng, từng ngày như một thước phim cũ, không mầu sắc, không âm thanh, chỉ có ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn đường xuyên qua cửa sổ lớn.
Quý dần quen với cuộc sống mới, một cuộc sống bị bao bọc bởi sự cô đơn và những khoảng lặng dài đằng đẵng.
Thóng Lai Bâng không hay xuất hiện, ngoại trừ những lần cần gặp gỡ đối tác hoặc xử lý công việc.
Hắn là con người của công việc, và thế giới của hắn không cho phép sự yếu đuối, sự cảm xúc lấn át lý trí.
Nhưng Quý bắt đầu nhận ra một điều kỳ lạ.
Hắn không hề có sự lạnh lùng hoàn toàn.
Những đêm khuya, khi căn biệt thự chìm trong bóng tối, Quý vẫn nghe thấy tiếng hắn đi lại, những tiếng thở dài không thể che giấu.
Quý chưa bao giờ dám hỏi, nhưng hắn luôn mang theo vết thương chưa lành.
Một tối, sau khi Thóng Lai Bâng trở về từ một cuộc họp căng thẳng, Quý thấy hắn đứng trong bóng tối, tay cầm điếu thuốc.
Khói thuốc mờ ảo tan vào không khí, ánh sáng le lói từ đầu điếu thuốc tạo nên một vẻ u ám khó tả.
Hắn nhìn về phía Quý, rồi nói một câu mà không ai có thể ngờ tới.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Có bao giờ em cảm thấy cô đơn đến mức không thể thở được không?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//Câu hỏi ấy khiến cậu ngẩn người//
Nguyễn Ngọc Quý chưa bao giờ nghĩ rằng Thóng Lai Bâng người đàn ông tàn nhẫn và máu lạnh này đã giết bao nhiêu kẻ, đã bao nhiêu lần đứng giữa sự sống và cái chết lại có thể hỏi về sự cô đơn của bản thân mình.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play