Cơn mưa vừa dứt, để lại mặt đường nhựa ướt nhèm và cái lạnh cắt thấu xương. Ngọn đèn hiên nhà Thanh Ngọc hắt ánh sáng vàng nhạt, soi rõ khoảng sân trước — nơi đêm nay trở thành nhân chứng cho khoảnh khắc đời một người sụp đổ.
Thanh Ngọc đứng đó, thở dốc, mắt đỏ hoe, hai bàn tay run rẩy cố kìm nén thứ gì đó sắp bùng nổ trong lồng ngực. Trước mặt cô là hai người cô tin tưởng nhất trên đời.
Tuấn Hưng — chồng sắp cưới của cô. Người đáng lẽ sẽ nắm tay cô đứng trước vị chủ hôn để thề nguyện. Và Thùy Linh — người bạn thân mà Thanh Ngọc xem như chị em ruột. Nhưng đêm nay, cả hai đứng cạnh nhau không phải để giúp cô chuẩn bị cho ngày vui, mà với tư cách hai kẻ phản bội — chỉ bằng một sai lầm duy nhất đã đạp đổ toàn bộ niềm tin cô dành cho họ.
Thùy Linh đứng sát Tuấn Hưng đến mức vai gần chạm nhau. Còn Tuấn Hưng thở dài nặng nề, liếc sang Thùy Linh đang cúi mặt ngượng ngùng, rồi quay lại nhìn Thanh Ngọc bằng vẻ mặt trơ trơ, không một chút hối hận.
Tầm nhìn của Thanh Ngọc nhòe dần vì nước mắt cô cố kìm không cho rơi.
"Giải thích đi."
Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng đủ để Tuấn Hưng ngẩng đầu lên.
"Giải thích ngay bây giờ, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì."
Lần này giọng Thanh Ngọc cứng rắn hơn, dù cổ họng cô rát bỏng như bị lửa thiêu.
Tuấn Hưng thở dài, kiểu của một người mệt mỏi vì phải đối phó với chuyện vặt vãnh. Không hề giống một gã đàn ông vừa bị bắt quả tang ngoại tình.
"Em thấy rồi còn gì? Tao đi với Thùy Linh, nghĩa là tao với Thùy Linh có quan hệ."
Hắn nói phẳng lặng, không lên không xuống.
Câu nói đó cắm sâu hơn bất kỳ lời chối cãi nào. Thanh Ngọc bật cười khẽ — tiếng cười đắng ngắt khiến ai nghe cũng phải rùng mình.
"Vậy là em không nhìn nhầm? Hai người đã lén lút sau lưng em thật."
Giọng cô run lên từng chữ.
Thùy Linh cúi đầu. Hai bàn tay cô ta vặn vẹo vào nhau. Vai rung lên — cô ta không ngờ Thanh Ngọc đã phát hiện.
"Ngọc ơi... T-tớ giải thích được mà. Tớ thề, chuyện này không phải như cậu nghĩ đâu."
Giọng Thùy Linh run rẩy.
"IM ĐI."
Thanh Ngọc quay phắt lại. Ánh mắt sắc lạnh. Nước mắt đọng ở khóe nhưng cô cắn răng không cho rơi.
"Mày đừng bao giờ gọi tên tao bằng cái miệng bẩn thỉu đó nữa."
Giọng cô nhẹ nhưng từng chữ đều như dao cứa.
"Mày không có quyền."
Thùy Linh nấc lên sau tiếng quát, nhưng Tuấn Hưng lại bước tới đứng chắn trước mặt cô ta — như thể sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ Thùy Linh khỏi cơn giận của Thanh Ngọc.
"Đừng quát cô ấy."
Hắn đáp lạnh tanh.
"Không phải lỗi Thùy Linh. Là tao. Tao chủ động rủ Thùy Linh."
"Ồ."
Thanh Ngọc gật đầu chậm rãi.
"Vậy bây giờ anh công khai thừa nhận quan hệ với Thùy Linh ngay trước mặt tôi luôn?"
Tuấn Hưng im lặng một thoáng, rồi gật nhẹ.
"Ừ."
Một chữ duy nhất. Đủ để thế giới của Thanh Ngọc vỡ vụn.
"Các người..."
Thanh Ngọc nuốt nước bọt.
"Các người đúng là quá đáng. Nhẫn tâm làm chuyện này với tôi. Tôi có lỗi gì với các người, HẢ?!"
Tuấn Hưng không trả lời ngay. Hắn liếc quanh — nhìn sang những ngôi nhà hàng xóm, nhìn đám người đang giả vờ bận rộn nhưng rõ ràng đang dỏng tai nghe. Mặt Thanh Ngọc nóng rát.
"Tôi là vợ sắp cưới của anh, Tuấn Hưng. Tôi đã ở bên anh từ khi anh chẳng có gì cho đến ngày anh thành bác sĩ. Tôi là người anh luôn tìm đến mỗi khi anh cần. Tôi là người—"
"Đủ rồi."
Tuấn Hưng cắt ngang. Giọng hắn khiến Thanh Ngọc tắt lịm.
"Tao có bao giờ bắt mày làm mấy thứ đó đâu. Mày tự nguyện thì mày chịu."
Câu nói như một cái tát giáng thẳng vào mặt cô.
"Vậy bây giờ lỗi là ở tôi?"
Thanh Ngọc hỏi, giọng gần như thì thào. Tuấn Hưng nhún vai.
"Tao chỉ nói thật."
Thanh Ngọc lắc đầu, cười nhạt, tay vuốt mặt.
"Thật? Thật kiểu nào, Tuấn Hưng? Thật vì anh thừa nhận ngoại tình, hay thật vì anh ngại phải thừa nhận mọi thứ tôi đã làm để đưa anh đến vị trí hôm nay?"
Tuấn Hưng nhìn thẳng vào mắt cô. Không chút do dự, hắn thừa nhận chuyện ngoại tình với Thùy Linh trước mặt tất cả mọi người.
"Cái thứ hai."
Im lặng phủ xuống. Thanh Ngọc thấy đầu gối mình nhũn ra. Nhưng cô chọn đứng vững. Cô từ chối gục ngã trước mặt Tuấn Hưng và Thùy Linh.
"Tại sao?"
Cuối cùng cô cũng hỏi.
"Tại sao các người nỡ làm vậy với tôi?"
Tuấn Hưng thở dài, rõ ràng là đã nóng lòng muốn trút hết những gì chất chứa bấy lâu.
"Vì tao không yêu mày, Thanh Ngọc."
Câu đó tuôn ra khỏi miệng hắn không một chút đắn đo, không một chút thương cảm. Như con dao xoáy sâu thêm vào vết thương đang rỉ máu. Thanh Ngọc trân trân nhìn hắn bằng đôi mắt vô hồn. Cô không thể tin rằng người đàn ông cô luôn nghĩ là yêu mình, hóa ra chưa từng yêu cô.
"Cái gì?"
"Tao chưa bao giờ yêu mày, Thanh Ngọc."
Hắn nhắc lại.
"Tao đồng ý cưới mày chỉ vì bố mẹ tao bảo tao cưới. Họ thích mày, thích gia đình mày. Còn tao chỉ nghe theo họ thôi."
Nước mắt Thanh Ngọc cuối cùng cũng rơi — sau khi nghe lời thú nhận tàn nhẫn từ miệng Tuấn Hưng.
"Vậy trong mắt anh, tôi là cái gì, Tuấn Hưng?"
Giọng cô vỡ ra.
"Con rối? Đồ trang trí?"
"Ừ, cứ hiểu vậy đi."
Tuấn Hưng đáp nhẹ tênh, khiến Thùy Linh giật mình.
"Tuấn Hưng—"
"Thùy Linh đừng cản tao nói cho con này biết sự thật. Tao mệt giả vờ lắm rồi. Mày biết không Thanh Ngọc, từ khi ở bên Thùy Linh, tao mới thấy mình thực sự sống."
Câu nói ấy nghiền nát những mảnh vụn cuối cùng trong lòng Thanh Ngọc. Cô quay sang Thùy Linh. Ánh mắt ngập tràn tổn thương.
"Mày có biết không Thùy Linh, tao luôn kể hết mọi thứ cho mày. Chuyện tao với Tuấn Hưng, nỗi sợ của tao, kể cả kế hoạch đám cưới. Mày biết tao thương mày, coi mày như chị em ruột. Nhưng mày trả ơn tao bằng cách nào? Mày đáp lại tất cả tình thương và niềm tin tao dành cho mày bằng cách cặp bồ với chồng sắp cưới của tao."
Giọng cô nghẹn lại ở từng chữ.
Thùy Linh khóc nức nở.
"Tớ yêu anh ấy, Ngọc ơi... Tớ không cố tình giành Tuấn Hưng từ cậu. Tớ đã cố tránh xa, nhưng tớ không làm được."
Mấy người hàng xóm bắt đầu xì xào to hơn. Tên Thanh Ngọc vang lên giữa đám đông. Tuấn Hưng xoa mặt, rồi cố tình cao giọng.
"Thôi đủ rồi. Tao nghĩ không còn gì để giữ nữa."
Tim Thanh Ngọc đập thình thịch.
"Anh nói gì?"
Thanh Ngọc hỏi, và Tuấn Hưng nhìn cô không chút do dự.
"Hủy đám cưới đi."
Câu nói vang trong không khí đêm. Vài người hàng xóm hít hơi giật mình. Còn Thanh Ngọc thấy chân mình khuỵu xuống khi Tuấn Hưng đơn phương tuyên bố hủy hôn.
"Anh... anh nói cái gì vậy Tuấn Hưng?"
Giọng cô lắp bắp.
"Tao nói hủy đám cưới."
Hắn nhắc lại.
"Tao không cưới người mà tao không yêu."
Câu nói vẫn còn lơ lửng trong bóng đêm thì tiếng cửa nhà Thanh Ngọc bật mở. Không quá lớn, nhưng đủ để cô quay đầu lại.
Một người đàn ông trung niên đứng nơi bậu cửa, lưng hơi còng xuống. Tóc ông đã bạc lốm đốm, gương mặt tái nhợt, bước chân không còn vững chãi như xưa. Nhưng đôi mắt ấy -- đôi mắt bao năm vẫn dõi theo Thanh Ngọc bằng tất cả yêu thương -- giờ ngập tràn hoang mang. Người đàn ông ấy không ai khác chính là cha của Thanh Ngọc.
Ông Trọng.
Từ nãy, bên trong nhà, ông đã nghe tiếng cãi vã. Ban đầu ông tưởng chỉ là chút hiểu lầm nhỏ. Nhưng câu nói vừa rồi của Tuấn Hưng -- đòi hủy hôn với Thanh Ngọc -- vang lên quá rõ, ông Trọng không thể nào lờ đi được.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" ông Trọng cất tiếng, giọng yếu ớt nhưng đầy uy nghiêm.
Mọi ánh mắt -- kể cả đám hàng xóm từ nãy giả vờ bận rộn -- đồng loạt đổ dồn về phía ông. Thanh Ngọc đứng chết lặng.
"Ba..." cô thốt lên, giọng run rẩy.
Ông Trọng bước xuống hiên. Mắt ông lướt từ Thanh Ngọc sang Tuấn Hưng, rồi dừng lại ở Thùy Linh đang đứng lùi phía sau gã. Mặt Thùy Linh lộ rõ vẻ hoảng hốt, trong khi Tuấn Hưng vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh tanh như trước đó.
Ông Trọng dừng bước ngay trước mặt Tuấn Hưng.
"Vừa rồi cháu nói gì, Tuấn Hưng?" ông hỏi chậm rãi, từng chữ nặng như đá đè. "Bác nghe cháu nói muốn hủy hôn?"
Tuấn Hưng không trả lời ngay. Hắn liếc về phía Thanh Ngọc một thoáng, rồi quay lại đối mặt ông Trọng.
"Vâng, thưa bác," hắn đáp. "Cháu muốn hủy hôn với Thanh Ngọc."
Ông Trọng thấy cổ họng mình nghẹn cứng khi tận tai nghe lời đề nghị ấy từ miệng Tuấn Hưng.
"Tuấn Hưng, cháu đang nói gì vậy? Cháu có ý thức được mình đang nói gì không?" giọng ông lần này cao hơn. "Hôn nhân đâu phải chuyện đùa. Huống chi đám cưới của hai đứa chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Thiệp đã phát. Họ hàng hai bên đều đã biết."
Tuấn Hưng buông một hơi thở dài, như kẻ bị ép nghe một bài giáo huấn mà hắn cho là chẳng còn ý nghĩa gì.
"Cháu biết rõ mình đang nói gì, thưa bác."
Ông Trọng lắc đầu chậm rãi, cố nuốt trôi những gì vừa nghe.
"Lý do là gì?"
Thanh Ngọc nhìn cha bằng đôi mắt đỏ hoe. Lòng cô gào thét muốn chặn đứng tất cả. Cô không đủ sức chịu đựng cảnh cha mình phải đứng giữa đám hỗn loạn thế này -- người cha lẽ ra cô phải che chở, chứ không phải khiến ông đau lòng. Nhưng Tuấn Hưng lại mở miệng.
"Cháu không còn muốn cuộc hôn nhân này nữa, thưa bác."
Ông Trọng lặng đi vài giây.
"Cháu... cháu đùa đấy chứ?" ông hỏi khẽ. "Tuấn Hưng, xin hãy nói cho bác biết tất cả những điều này không phải thật?"
Tuấn Hưng lắc đầu.
"Không, thưa bác. Cháu không đùa."
"Cháu là chồng sắp cưới của Thanh Ngọc," giọng ông Trọng bắt đầu run. "Con gái tôi. Cháu đến nhà này, dạm ngõ đàng hoàng. Cháu hứa sẽ gìn giữ và cưới nó."
Tuấn Hưng liếc sang Thùy Linh, rồi quay lại nhìn ông Trọng.
"Xin bác tha lỗi cho cháu. Cháu chưa bao giờ yêu Thanh Ngọc."
Câu nói ấy khiến Thanh Ngọc bưng miệng bằng cả hai tay. Nước mắt cô vỡ òa trong im lặng. Còn ông Trọng đứng như trời trồng.
"Gì...?" giọng ông gần như không thành tiếng.
"Cháu nhận lời hôn sự hồi đó là vì cha mẹ cháu yêu cầu," Tuấn Hưng tiếp tục, không chút do dự. "Không phải vì cháu yêu Thanh Ngọc."
Gương mặt ông Trọng trắng bệch thêm.
"Vậy bây giờ thì sao?" ông hỏi, giọng lạc đi.
"Cháu yêu người con gái khác," Tuấn Hưng đáp. "Người đó là Thùy Linh."
Cái tên ấy giáng xuống lồng ngực ông Trọng như búa tạ. Ông bất giác lùi lại một bước. Ngực ông tức nghẹn. Hơi thở bỗng chốc trở nên gấp gáp. Ông quay sang nhìn Thùy Linh -- cô gái bấy lâu vẫn thường lui tới nhà mình, người mà ông luôn niềm nở tiếp đón vì tưởng là bạn thân của con gái.
"Cháu à?" ông Trọng thì thầm, gần như không tin nổi.
Thùy Linh cúi gằm mặt. Nước mắt cô ta bật ra khi đối diện ông Trọng.
"Xin chú tha lỗi cho con..."
Ông Trọng nuốt khan. Cổ họng khô rát. Thế giới xung quanh ông như quay cuồng. Rồi ông ngoái lại nhìn Thanh Ngọc -- con gái mình. Cô đứng đó, toàn thân run bần bật, gương mặt ướt đẫm nước mắt, đôi vai nhấp nhô kìm nén tiếng khóc. Ánh mắt Thanh Ngọc trống rỗng, như một người đã chịu đựng quá lâu cho đến khi kiệt sức hoàn toàn.
Và tất cả diễn ra trước mắt bao nhiêu người hàng xóm. Ông Trọng có cảm giác ngực mình bị bóp nghẹt.
"Thanh Ngọc..." ông gọi khe khẽ.
Thanh Ngọc quay đầu lại, bốn mắt giao nhau. Trong đôi mắt con gái, ông Trọng trông thấy thứ mà ông chưa từng thấy bao giờ -- sự sụp đổ. Và ngay khoảnh khắc đó, cơn đau trong ngực ông ập đến không một lời cảnh báo.
"Akh--"
Ông Trọng theo phản xạ ôm lấy ngực trái.
Hơi thở tắt nghẽn. Mắt ông tối sầm.
"Ba?" Thanh Ngọc hoảng hồn.
Ông Trọng cố đứng thẳng, nhưng đầu gối ông khuỵu xuống. Cơn đau ngày một dữ dội, lan ra cả cánh tay và hàm.
"Ba, ba sao vậy?" giọng Thanh Ngọc thất thanh.
Ông Trọng loạng choạng.
"Ông Trọng!" một người hàng xóm hét lên, tất tả chạy đến.
Nhưng thân hình ông Trọng đã đổ sập xuống đất trước.
"BA!"
Thanh Ngọc lao đến nhanh nhất có thể. Cô quỳ sụp bên cạnh, ôm chặt lấy thân hình cha mình giờ đang nằm bất động.
"Ba tỉnh dậy đi, ba... làm ơn tỉnh lại..." Thanh Ngọc khóc nức nở. "Ba đừng làm con sợ, ba... con xin ba..."
Đôi tay cô run lẩy bẩy khi lay vai cha. Xung quanh bỗng chốc náo loạn. Hàng xóm la hét hoảng hốt. Có người bảo gọi xe cấp cứu. Người khác chạy vào nhà lấy dầu gió cho ông Trọng. Còn Tuấn Hưng đứng đóng đinh tại chỗ.
Tiếng ồn trước cửa nhà vẫn chưa lắng hẳn khi thân hình ông Trọng đã nằm bất tỉnh trên nền đất còn đọng nước mưa. Thanh Ngọc vẫn quỳ bên cha, hai bàn tay siết chặt lấy người đàn ông là cả thế giới của cô từ thuở nhỏ.
"Ba... ba nghe con nói không?" Thanh Ngọc gọi, giọng khản đặc. Lồng ngực cô phập phồng không theo nhịp nào. "Ba đừng thế này, ba... xin ba..."
Nhưng ông Trọng vẫn nằm im. Mắt ông nhắm nghiền. Gương mặt ngày một nhợt nhạt, đến cả môi cũng tím tái. Nỗi hoảng loạn bò lan trong lồng ngực Thanh Ngọc như ngọn lửa cháy chậm nhưng không gì dập nổi. Tay cô run rẩy khi dò nhịp tim cha. Nhưng tất cả những gì cô cảm nhận được chỉ là hơi lạnh đang dần lan ra.
"Sao xe cấp cứu chưa tới?" ai đó trong đám đông hét lên.
"Gọi rồi! Họ nói đang trên đường!" người khác đáp.
Thanh Ngọc chẳng còn bận tâm đến những tiếng ồn ấy nữa. Thế giới lúc này thu hẹp lại, chỉ còn cô và cha cô đang nằm đó kiệt sức. Rồi giữa cơn hỗn loạn, một cái tên bất chợt vọng lên trong đầu cô. Tuấn Hưng.
Với hơi thở hổn hển, Thanh Ngọc ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẫm lệ lập tức tìm thấy bóng dáng Tuấn Hưng vẫn đứng cách họ không xa. Gã đứng khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng, như thể mọi chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến mình. Và ngay bên cạnh hắn là Thùy Linh -- người bạn thân từng cùng cô chia ngọt sẻ bùi. Có thứ gì đó trong lồng ngực Thanh Ngọc vỡ tan.
Cô đứng bật dậy, động tác thô bạo, rời khỏi chỗ cha mình giờ đang được mấy người hàng xóm trông nom. Bước chân cô loạng choạng, nhưng cơn phẫn nộ nâng đỡ từng bước.
"Mày hài lòng rồi chứ?" Giọng Thanh Ngọc run rẩy, nhưng đủ lớn để khiến Tuấn Hưng quay đầu lại. "Mày hài lòng khi thấy ba tao như thế này rồi chứ?!"
Tuấn Hưng liếc nhìn Thanh Ngọc một cái. Ánh mắt hắn trống rỗng. Không một chút hối hận. Không một chút áy náy.
"Thanh Ngọc, đừng có lôi chuyện ra nữa," hắn nói nhạt nhẽo.
"Đừng có lôi chuyện ra?" Thanh Ngọc bật cười, nhưng tiếng cười nghe như vỡ vụn. "Ba tao ngã quỵ ngay trước mặt mày, Tuấn Hưng! Tất cả là tại mày! Tại những lời mày nói!"
Tuấn Hưng thở dài, như thể đang phải chịu đựng một màn kịch mệt mỏi.
"Đó không phải lỗi của tao," hắn đáp thản nhiên. "Tao chỉ nói thật với ba mày thôi."
Thanh Ngọc nắm chặt hai bàn tay. Móng tay cứa sâu vào lòng bàn tay mình.
"Nói thật?" Giọng cô cao lên. "Mày nghĩ sự thật của mày không có hậu quả sao? Ba tao có tiền sử bệnh tim, Tuấn Hưng! Mày biết rõ điều đó! Mày đến nhà này bao nhiêu lần, mày biết tình trạng sức khỏe của ông ấy!"
Tuấn Hưng nhún vai.
"Đó là chuyện gia đình mày," hắn nói không chút do dự. "Tao chưa bao giờ bảo ba mày xen vào."
Câu nói ấy giáng vào Thanh Ngọc mạnh hơn bất cứ điều gì. Mấy người hàng xóm nghe được liền im bặt. Có người lắc đầu không tin nổi. Có người thì thầm phẫn nộ.
"Tuấn Hưng! Mày có phải là người không hả?!" Thanh Ngọc hét lên khiến Tuấn Hưng nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Thanh Ngọc, đừng có diễn kịch như thể mày là người đau khổ nhất ở đây. Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Đừng kéo tao vào những việc không phải trách nhiệm của tao."
Thanh Ngọc bước tới một bước. Mắt cô đỏ ngầu, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Nếu ba tao có chuyện gì," cô nói khẽ nhưng đầy đe dọa, "tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho các người. Đời này kiếp này cũng không."
Tuấn Hưng nhìn Thanh Ngọc vài giây. Rồi, không một biểu cảm nào trên mặt, hắn quay sang nhìn Thùy Linh.
"Đi thôi Thùy Linh, mình đi khỏi đây." Hắn nói gọn lỏn.
Thùy Linh có vẻ do dự. Mắt cô ta liếc về phía ông Trọng vẫn đang nằm bất động, rồi nhìn sang Thanh Ngọc đang sụp đổ. Nhưng sự do dự ấy chỉ thoáng qua. Tuấn Hưng đưa tay ra. Và Thùy Linh đón lấy. Bàn tay họ nắm chặt vào nhau. Cảnh tượng ấy khiến lồng ngực Thanh Ngọc như bị bóp nghẹt thêm. Nước mắt cô rơi không sao cầm được.
"Cút đi!!!" Thanh Ngọc thốt lên nghẹn ngào, giọng vỡ tan. "Cút đi thật xa khỏi cuộc đời tôi."
Tuấn Hưng không đáp. Hắn kéo tay Thùy Linh bước ra khỏi sân nhà Thanh Ngọc. Bước chân của chúng vững vàng, như thể chẳng có gì đáng phải hối tiếc. Tiếng xì xào của hàng xóm ngày càng rộ lên. Nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến Tuấn Hưng hay Thùy Linh, cả hai dứt khoát rời đi, bỏ mặc Thanh Ngọc cùng mọi thứ đang xảy ra.
"Trời ơi, sao mà nhẫn tâm thế..."
"Con nhỏ đó là bạn thân của nó mà, đúng không?"
"Tội nghiệp Thanh Ngọc..."
Thùy Linh cúi đầu, nhưng vẫn bước theo Tuấn Hưng. Cô ta không ngoái lại. Không một lần. Và đêm ấy, dưới ánh đèn hiên nhà lờ mờ, Thanh Ngọc nhìn hai người mà cô tin tưởng nhất bước đi, bỏ cô lại giữa đống đổ nát mà cô còn chưa kịp hiểu hết.
Tiếng còi xe cứu thương cuối cùng cũng vang lên từ phía xa. Thanh Ngọc giật mình. Cô lập tức quay người chạy về phía ba mình.
"Xe cứu thương! Xe cứu thương đến rồi!" ai đó hét lên.
Chiếc xe trắng dừng ngay trước cửa nhà Thanh Ngọc. Hai nhân viên y tế nhanh chóng nhảy xuống, mang theo cáng và thiết bị cấp cứu.
"Chuyện gì xảy ra vậy?" một người hỏi.
"Lên cơn đau tim!" một người hàng xóm đáp.
"Đổ sụp bất thình lình!"
Nhân viên y tế lập tức kiểm tra tình trạng ông Trọng. Một người gắn thiết bị lên ngực ông, người còn lại đo mạch và huyết áp. Thanh Ngọc đứng bên cạnh, toàn thân run lẩy bẩy.
"Chú ơi... Ba con bị sao vậy chú?" Thanh Ngọc hỏi trong hoảng loạn.
"Chúng tôi sẽ đưa ông ấy đến bệnh viện ngay bây giờ," người nhân viên đáp nhanh nhưng bình tĩnh. "Nhờ mọi người nhường đường."
Ông Trọng được đặt lên cáng, Thanh Ngọc nắm chặt tay ba mình, không chịu buông ra.
"Con đi cùng!" Cô nói nhanh, nhân viên y tế gật đầu. "Được, chị lên đi."
Không do dự, Thanh Ngọc trèo lên xe cứu thương cùng ba. Cánh cửa sau đóng lại, tiếng còi lại rú lên, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm khuya. Bên trong xe, ánh đèn trắng chói chang khiến gương mặt ông Trọng trông càng thêm nhợt nhạt. Thanh Ngọc ngồi bên cạnh cáng, hai tay nắm chặt bàn tay ba.
"Ba ơi..." Giọng cô run rẩy. "Ba tha lỗi cho con, Ba..." Nước mắt Thanh Ngọc rơi từng giọt xuống mu bàn tay ba. "Nếu con không cứng đầu, nếu con không ép chuyện cưới xin, thì Ba đâu phải chứng kiến tất cả những chuyện này." Cô nấc nghẹn. "Ba đừng bỏ con, con chỉ có mình Ba thôi."
Nhân viên y tế làm việc nhanh nhẹn. Người theo dõi màn hình, người chuẩn bị bình oxy. Tiếng máy móc y tế vang lên liên hồi, cộng thêm nỗi sợ hãi chất chồng trong lòng Thanh Ngọc. Nhưng ông Trọng vẫn bất tỉnh. Bàn tay ba lạnh ngắt trong tay cô.
"Ba, nghe con nói nè..." Thanh Ngọc áp mặt lại gần. "Ba mạnh mẽ lắm mà. Ba luôn mạnh mẽ. Lần này Ba cũng phải mạnh mẽ nha."
Xe cứu thương lao vun vút, đèn còi phản chiếu trên những bức tường dọc con phố vắng. Thanh Ngọc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ba không chớp mắt, như thể sợ rằng chỉ cần rời mắt một giây, chuyện xấu sẽ ập đến.
"Ba... đừng bỏ con..." Thanh Ngọc thì thầm đi thì thầm lại, như lời cầu nguyện tuyệt vọng.
Nhưng không có tiếng đáp. Và trong chiếc xe cứu thương đang lao về phía bệnh viện ấy, Thanh Ngọc nhận ra một sự thật đau đớn — đêm nay cô không chỉ mất đi người chồng sắp cưới hay người bạn thân, mà còn suýt mất đi người duy nhất là cả thế giới của cô.
Xe cứu thương dừng sựng lại khi đỗ đột ngột trước cổng bệnh viện. Ánh đèn bệnh viện sáng trưng xói vào mắt Thanh Ngọc — đôi mắt mà từ nãy giờ chỉ biết đến bóng tối và sợ hãi.
"Nhanh, đưa bệnh nhân vào Phòng cấp cứu! Bệnh nhân bị lên cơn đau tim!" Giọng nhân viên y tế vang vọng ngay khi cánh cửa xe cứu thương mở ra.
Thanh Ngọc giật mình. Tay cô siết chặt bàn tay ba hơn, như thể sợ rằng ông sẽ biến mất nếu cô buông ra dù chỉ một giây. Nhưng đội ngũ y tế hành động rất nhanh. Cáng được hạ xuống, tiếng bánh xe sắt kêu leng keng khi được đẩy vào hành lang Phòng cấp cứu.
"Ba ơi... Ba bị đưa đi đâu vậy?" Giọng Thanh Ngọc khàn đặc, gần như không thành tiếng.
"Chúng tôi sẽ đưa ông Trọng vào Phòng cấp cứu, chị," một y tá trả lời trong khi vẫn bước nhanh. "Chị bình tĩnh nhé."
Bình tĩnh.
Hai chữ ấy nghe như một trò đùa cay đắng bên tai Thanh Ngọc. Cô bước nhanh theo cáng ba, gần như chạy. Tay cô không rời thành cáng, mắt cô không rời khuôn mặt ông Trọng đang nằm bất tỉnh với ống thở oxy gắn trên mũi.
Hành lang Phòng cấp cứu dài dằng dặc. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi. Tiếng bước chân, tiếng thiết bị y tế, tiếng gọi nhau của nhân viên y tế vang lên liên hồi, khiến lồng ngực Thanh Ngọc thêm nghẹt thở.
Khi đến trước một cánh cửa ghi dòng chữ PHÒNG XỬ LÝ — CẤP CỨU, cáng của ông Trọng dừng lại đột ngột.
"Xin lỗi chị," một y tá nói, đồng thời giữ bước Thanh Ngọc lại. "Chị chỉ có thể đến đây thôi. Người nhà không được phép vào trong."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play