Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

【12cs】Thanh Xuân

thanh xuân

NovelToon
【12cs】Thanh Xuân __𝖽𝗎 𝗆𝗂𝖾̂𝗇 ଓ__
「Thanh xuân là những ngày tháng trong veo của tuổi trẻ, nơi tiếng ve rơi đầy sân trường, gió khẽ lay cánh hoa đỏ thắm và những rung động đầu đời lặng lẽ lớn lên cùng năm tháng.」
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy – Ấm áp, đội trưởng bóng rổ, nụ cười như nắng.
NovelToon
.
「𝗄𝗂𝗆 𝗇𝗀𝗎̛𝗎」Ngô Quang Khải – Hoạt bát, học Báo chí, nói nhiều nhưng nghĩ sâu.
NovelToon
.
「𝗌𝗈𝗇𝗀 𝗍𝗎̛̉」Trần Bảo Yến – Sôi nổi, MC văn nghệ, cười là thấy mùa xuân.
NovelToon
.
「𝖼𝗎̛̣ 𝗀𝗂𝖺̉𝗂」Phạm Thu Nguyệt – Mơ mộng, vẽ tranh, sống cùng những gam màu.
NovelToon
.
「𝗌𝗎̛ 𝗍𝗎̛̉」Lê Minh Châu – Mạnh mẽ, lớp phó học tập, tin vào nỗ lực.
NovelToon
.
「𝗑𝗎̛̉ 𝗇𝗎̛̃」Hoàng Thùy Linh – Lý trí, giỏi Toán, sợ tổn thương.
NovelToon
.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên – Dịu dàng, yêu văn chương, trái tim như trang giấy trắng.
NovelToon
.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝗒𝖾̂́𝗍」Vũ Hoàng Phúc – Công nghệ, lạnh ngoài ấm trong, giỏi che giấu cảm xúc.
NovelToon
.
「𝗇𝗁𝖺̂𝗇 𝗆𝖺̃」Phạm Đức An – Nghệ sĩ guitar, lãng đãng, yêu những chiều gió.
NovelToon
.
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh – Trầm tĩnh, học giỏi Vật Lý, mang nỗi buồn dịu như mưa đầu hạ.
NovelToon
.
「𝖻𝖺̉𝗈 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Đỗ Thành Long – Học sinh chuyển trường, điềm đạm, mang một bí mật cũ.
NovelToon
.
「𝗌𝗈𝗇𝗀 𝗇𝗀𝗎̛」Đặng Khánh Vy – Nhẹ nhàng, yêu nhiếp ảnh, giữ ký ức bằng ánh sáng.
NovelToon
Couple: 1. Đồng điệu tâm 𝗁𝗈̂̀𝗇: tự nhiên × xã hội - chữa lành 2. Nghệ thuật: âm nhạc × hội họa - thầm lặng 3. Ánh nắng : thể thao × học tập - thử thách 4. Ký ức: quá khứ × nhiếp ảnh - nhẹ nhàng 5. Lý trí: công nghệ × toán học - hành động 6. Rực rỡ: hài hước × sân khấu - năng lượng
𝖽𝗎 𝗆𝗂𝖾̂𝗇 ଓ
𝖽𝗎 𝗆𝗂𝖾̂𝗇 ଓ
𝖼𝗁𝗎́𝗇𝗀 𝗍𝖺 𝖼𝗎̀𝗇𝗀 𝗇𝗁𝖺𝗎 𝗇𝗁𝗂̀𝗇 𝗅𝖺̣𝗂 𝗍𝗁𝖺𝗇𝗁 𝗑𝗎𝖺̂𝗇 𝖼𝗎̉𝖺 𝖼𝗁𝗎́𝗇𝗀 𝗆𝗂̀𝗇𝗁 𝗍𝖺̣𝗂 đ𝖺̂𝗒 𝗇𝗁𝖾́!

cổng trường tháng Ba

NovelToon
Tháng Ba đến rất chậm, như thể mùa xuân còn luyến tiếc những ngày đông muộn.
Nắng buổi sáng rơi nghiêng trước cổng trường, mỏng và nhẹ, phủ lên tán bàng non một màu xanh nhạt như vừa được gột rửa.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(đứng trước cổng trường, balo đeo lệch một bên vai, tay ôm chặt chồng sách mới tinh còn vương mùi giấy)
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(hít sâu một hơi, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi)
Ngày đầu của năm học cuối cùng.
Ngày mà ai cũng bảo là sẽ trôi qua rất nhanh, nhưng với Nhiên, nó mở ra bằng một nỗi hồi hộp khó gọi tên.
Tiếng chuông xe đạp leng keng, tiếng nói cười rì rầm của học sinh hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản nhạc quen thuộc của thanh xuân.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(bước qua cổng trường, lòng chợt mềm đi khi nhìn thấy hàng phượng vẫn trơ cành, chưa kịp xanh lá)
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(thầm nghĩ, đến khi phượng nở, có lẽ mọi thứ sẽ khác)
.
Ở phía sân bên kia
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
(đang đứng dưới gốc bàng, tay cầm quyển sách Vật Lý đã sờn gáy)
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
(không vội vào lớp, chỉ lặng lẽ quan sát dòng người đi qua)
Ánh nắng chiếu lên gương mặt trầm tĩnh, đôi mắt cậu sâu và yên, như một mặt hồ ít gợn sóng.
Minh không để ý đến nhiều thứ xung quanh, cho đến khi một dáng người vụt qua tầm mắt.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(bước nhanh, mái tóc đen khẽ lay theo từng nhịp chân)
Một tờ giấy kẹp trong sách tuột ra, rơi nhẹ xuống nền gạch.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(không nhận ra, vẫn tiếp tục đi, cho đến khi một giọng nói vang lên phía sau)
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
Bạn ơi.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(quay lại)
Trước mặt em là một cậu con trai cao hơn nửa cái đầu, tay cầm tờ giấy, ánh mắt hơi ngập ngừng.
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
Bạn làm rơi cái này.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(sững lại trong một giây rất ngắn, rồi vội cúi đầu)
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
À..cảm ơn bạn.
Ngón tay hai người chạm nhau khi tờ giấy được trao lại.
Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng đủ để tim Nhiên khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ, như gió lướt qua mặt nước.
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
(gật đầu, không nói thêm gì, quay người bước đi)
Nhưng chỉ đi được vài bước, cậu chợt dừng lại.
Trong lòng có gì đó không yên, một cảm giác rất lạ, như thể đã bỏ quên một điều gì quan trọng.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(nhìn theo bóng lưng cậu, rồi cúi xuống nhìn tờ giấy trong tay)
Đó là một đoạn văn cô viết dở: “𝘛𝘩𝘢𝘯𝘩 𝘹𝘶𝘢̂𝘯 𝘨𝘪𝘰̂́𝘯𝘨 𝘯𝘩𝘶̛ 𝘢́𝘯𝘩 𝘯𝘢̆́𝘯𝘨 đ𝘢̂̀𝘶 𝘮𝘶̀𝘢, 𝘬𝘩𝘰̂𝘯𝘨 𝘤𝘩𝘰́𝘪 𝘤𝘩𝘢𝘯𝘨, 𝘯𝘩𝘶̛𝘯𝘨 đ𝘶̉ 𝘭𝘢̀𝘮 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 𝘵𝘢 𝘯𝘩𝘰̛́ 𝘮𝘢̃𝘪.”
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(mỉm cười rất khẽ, tim đập nhanh hơn bình thường)
.
Ở một góc sân khác
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
(đang đập bóng rổ, tiếng bóng vang đều trên nền xi măng)
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
(đứng cạnh bảng thông báo, ghi chép lại lịch học mới, gương mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lại sáng lên mỗi khi nghe tiếng cười từ sân bóng vọng lại)
「𝖼𝗎̛̣ 𝗀𝗂𝖺̉𝗂」Phạm Thu Nguyệt
「𝖼𝗎̛̣ 𝗀𝗂𝖺̉𝗂」Phạm Thu Nguyệt
(ngồi bên hành lang, mở hộp màu nước, lặng lẽ pha những gam xanh nhạt)
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
(chạy qua chạy lại chuẩn bị cho buổi chào cờ đầu năm, giọng nói lanh lảnh như chim sớm)
「𝗑𝗎̛̉ nữ」Hoàng Thùy Linh
「𝗑𝗎̛̉ nữ」Hoàng Thùy Linh
(cặm cụi giải một bài toán khó)
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
(đứng phía sau, lén nhìn qua vai cô, muốn nói lại thôi)
「𝗌𝗈𝗇𝗀 ngư」Đặng Khánh Vy
「𝗌𝗈𝗇𝗀 ngư」Đặng Khánh Vy
(giơ máy ảnh lên, bấm một tấm thật nhanh)
Trong ống kính, sân trường tháng Ba hiện ra dịu dàng và đầy hứa hẹn.
Không ai biết rằng, từ khoảnh khắc rất bình thường ấy, mười hai con người sẽ cùng nhau bước vào một đoạn đời không thể quay lại.
Những rung động đầu tiên còn chưa kịp gọi tên, nhưng đã lặng lẽ nảy mầm dưới tán cây non.
Và thanh xuân, bắt đầu.

gió lay bảng tên

NovelToon
Buổi sáng trôi qua chậm rãi, như thể gió cũng lười biếng hơn thường ngày.
Trên hành lang tầng hai, những tấm bảng tên lớp học khẽ rung lên theo từng cơn gió thoảng, phát ra tiếng lách cách rất nhỏ, nhưng đủ để người ta nhớ rằng năm học mới đã thực sự bắt đầu.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(ngồi ở bàn gần cửa sổ)
Ánh nắng chiếu xiên qua khung kính, đậu lại trên trang vở trắng tinh.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(mở bút, viết vài dòng đầu tiên cho môn Ngữ văn, nhưng nét chữ cứ chậm chạp, như bị ai đó níu lại)
Hình ảnh buổi sáng ở cổng trường vẫn chưa chịu rời đi.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(vô thức liếc sang dãy bàn bên kia)
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
(đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt dừng trên bảng, tay ghi chép đều đặn)
Cậu trông rất giống với những gì người ta vẫn gọi là “học sinh gương mẫu”, nhưng có điều gì đó rất khác—một sự tĩnh lặng không lạnh lùng, mà giống như đã quen ở một mình.
Gió thổi mạnh hơn, làm rèm cửa khẽ lay.
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
「𝗆𝖺 𝗄𝖾̂́𝗍」Lâm Nhật Minh
(chợt quay đầu lại, bắt gặp ánh nhìn của An Nhiên)
Cả hai đều sững lại trong một nhịp thở.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 𝖻𝗂̀𝗇𝗁」Nguyễn An Nhiên
(vội cúi đầu, tim đập nhanh hơn bình thường)
Em tự trách mình ngốc nghếch, chỉ là một người xa lạ buổi sáng, sao lại khiến em bối rối đến vậy.
Trong khi đó, Nhật Minh quay lại bảng, nhưng dòng chữ vừa ghi bỗng trở nên rối rắm.
Cậu không hiểu vì sao ánh mắt ấy cứ ở lại rất lâu trong suy nghĩ mình.
.
Ở cuối lớp
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
(đang thì thầm với Yến)
Hai người ngồi cạnh nhau từ đầu năm, như một sự sắp xếp vô tình mà hợp lý đến lạ.
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
Ê, Yến!
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
(hạ giọng)
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
Mày có thấy lớp mình năm nay nhiều người trông… có chuyện không?
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
(bật cười khẽ, đôi mắt cong lên)
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
Có chuyện là sao ba?
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
Là kiểu… nhìn ai cũng như mang theo một câu chuyện riêng ấy.
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
(chống cằm, nhìn quanh lớp)
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
Ừ.
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
「𝗌𝗈𝗇𝗀 tử」Trần Bảo Yến
Nhưng mà có nhiều chuyện thì mới vui chứ.
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
「𝗄𝗂𝗆 ngưu」Ngô Quang Khải
(nhìn em, nụ cười thoáng chậm lại)
Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhận ra Bảo Yến lúc cười rất sáng, như thể có thể làm cả căn phòng bớt u ám.
Một ý nghĩ vụt qua rất nhanh, rồi Khải quay đi, giả vờ chú ý vào bài giảng.
.
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
(đang chuyền bóng cùng mấy bạn nam, mồ hôi lấm tấm trên trán)
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
(đứng trên hành lang tầng một, tay cầm xấp giấy phân công học tập)
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
Gia Huy!
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
(quay lại, nheo mắt vì nắng)
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
Gì thế lớp phó?
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
Chiều nay họp nhóm ôn thi.
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
Cậu đừng có quên đấy.
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
(cười, giơ tay làm động tác chào)
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
Yên tâm.
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
「𝖻𝖺̣𝖼𝗁 𝖽𝗎̛𝗈̛𝗇𝗀」Trần Gia Huy
Có lớp phó thì tôi không dám quên.
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
「𝗌𝗎̛ tử」Lê Minh Châu
(quay đi, nhưng khóe môi khẽ cong lên)
Em không nhận ra rằng ánh mắt Gia Huy đã theo cô rất lâu, lâu hơn cả tiếng bóng rơi xuống sân.
.
Ở trong phòng nhạc
「𝗇𝗁𝖺̂𝗇 mã」Phạm Đức An
「𝗇𝗁𝖺̂𝗇 mã」Phạm Đức An
(ngồi một mình, guitar đặt trên đùi)
「𝗇𝗁𝖺̂𝗇 mã」Phạm Đức An
「𝗇𝗁𝖺̂𝗇 mã」Phạm Đức An
(gảy vài hợp âm quen thuộc, âm thanh vang lên trầm ấm)
「𝖼𝗎̛̣ 𝗀𝗂𝖺̉𝗂」Phạm Thu Nguyệt
「𝖼𝗎̛̣ 𝗀𝗂𝖺̉𝗂」Phạm Thu Nguyệt
(đứng ngoài cửa, tay ôm cuốn sổ vẽ, lặng lẽ nghe)
Em không bước vào, chỉ đứng đó, để âm nhạc chảy qua lòng mình.
Trong đầu Nguyệt hiện ra những mảng màu dịu: nâu của gỗ, xanh của gió, và một chút vàng rất nhạt—màu của buổi sáng.
.
Ở góc cầu thang
「𝗑𝗎̛̉ nữ」Hoàng Thùy Linh
「𝗑𝗎̛̉ nữ」Hoàng Thùy Linh
(đang tranh luận nhỏ với Phúc về một bài toán)
「𝗑𝗎̛̉ nữ」Hoàng Thùy Linh
「𝗑𝗎̛̉ nữ」Hoàng Thùy Linh
Cách này dài dòng lắm.
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 yết」Vũ Hoàng Phúc
「𝗍𝗁𝗂𝖾̂𝗇 yết」Vũ Hoàng Phúc
Nhưng mà nó chắc chắn.
Hai người im lặng một lúc, rồi cùng cúi xuống tờ giấy.
Sự im lặng ấy không khó chịu, chỉ là chưa ai quen với việc chia sẻ không gian của mình cho người khác.
Trên bảng thông báo, những tờ danh sách mới được dán lên.
Gió thổi, giấy lay nhẹ.
「𝗌𝗈𝗇𝗀 ngư」Đặng Khánh Vy
「𝗌𝗈𝗇𝗀 ngư」Đặng Khánh Vy
(giơ máy ảnh, chụp lại khoảnh khắc ấy)
Trong khung hình, những cái tên xếp cạnh nhau, như một lời hứa vô hình.
Không ai biết rằng, từ những ánh nhìn vụn vặt, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy, các mối liên kết đang âm thầm hình thành.
Chưa rõ ràng, chưa gọi tên, nhưng đủ để làm lòng người khẽ động.
Gió vẫn lay bảng tên.
Và thanh xuân, bắt đầu chạm vào từng người một, rất khẽ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play