Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Đn One Piece) Harem

Doflamigo x Haru

Doflamigo - hắn Haru - em Rosinante - anh
Hắn ngả rạp người trên chiếc ghế bành bọc da, xấp báo cáo về thị trường vũ khí đen bị hắn cầm ngược một cách cẩu thả. Hắn chẳng buồn đọc, những ngón tay chỉ gõ nhịp điệu vô nghĩa lên mặt giấy, tạo ra những âm thanh khô khốc. Chiếc áo lông hồng rực rỡ đổ tràn xuống sàn như một đám mây hỗn loạn
. Hắn nốc cạn ngụm rượu vang, đôi môi nở một nụ cười đầy tà mị và kiên nhẫn lạ thường. Cả thế giới có thể phải quỳ gối chờ đợi hắn, nhưng ở đây, trong căn phòng sực nức mùi quyền lực này, Thiên Dạ Xoa đang tận hưởng cảm giác thú vị của kẻ đang đếm từng nhịp tim để chờ đợi 'ngoại lệ' của cuộc đời mình bước vào.
Phía sau cánh cửa gỗ nặng nề phát ra giọng nói cung kính nhưng mang theo chút run rẩy đặc trưng
Thưa Thiếu chủ, Haru đã có mặt theo lệnh của ngài
Hắn chậm rãi đặt chiếc ly rỗng lên bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá phát ra một âm thanh cộc khô khốc, vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. Đôi môi hắn kéo xếch lên thành một nụ cười rộng đến tận mang tai
Doflamingo
Doflamingo
Ồ? Đến rồi sao? Mau đưa Haru của ta vào đây nào
NovelToon
Vâng thiếu chủ
Em vừa bước qua ngưỡng cửa, điệu cười 'Fuffuffuffu' đặc trưng đã vang dội khắp căn phòng, đôi kính mát màu đỏ rực phản chiếu hình dáng nhỏ bé của em. Hắn dang rộng hai tay trên thành ghế, môi nhếch lên đầy thích thú
nhẹ nhàng bước đến, âm thanh trong trẻo cất lên như một bản nhạc xoa dịu cơn khát quyền lực của hắn
Haru
Haru
Ngài kêu tôi có việc gì sao
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu..
Doflamingo
Doflamingo
Lại đây nào... Ta bắt đầu thấy chán ngán những bản báo cáo vô vị này rồi
Doflamingo
Doflamingo
Thứ duy nhất ta muốn thấy lúc này chính là khuôn mặt của em~
Hắn khẽ cử động những ngón tay, năng lực Ito Ito no Mi lập tức cụ thể hóa thành những sợi tơ vô hình siết chặt lấy vòng eo em, cưỡng ép em phải ngã nhào vào lòng hắn. Trước khi em kịp định thần, hắn đã đặt em ngồi gọn trên đùi, điệu cười 'Fuffuffu' trầm thấp vang lên ngay sát vành tai
Hắn vùi đầu vào hõm cổ mịn màng ấy. Một hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm khiến em khẽ run lên. Hắn hít một hơi thật sâu, tận hưởng mùi hương thanh khiết tỏa ra từ cơ thể em, rồi trầm giọng cười
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu... chính là mùi hương này. Nó khiến ta bình tâm hơn bất cứ loại rượu thượng hạng nào
Doflamingo
Doflamingo
nhưng cũng khiến ta muốn xé xác em ra để giấu kín cho riêng mình nhất.
Haru
Haru
Ngài làm loạn cả dinh thự lên chỉ để gọi tôi đến xem ngài uống rượu thôi sao?
Haru
Haru
Thiếu chủ thật biết cách hành hạ người khác..
Doflamingo
Doflamingo
Được đích thân ta 'hành hạ' là đặc ân mà không phải ai cũng có được đâu. Thay vì phàn nàn
Doflamingo
Doflamingo
sao em không ngoan ngoãn tận hưởng sự chú ý duy nhất này của ta
Em dựa hẳn lưng vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim đập đều đặn , khi đang ngồi gọn trên đôi chân vững chãi ấy
những ngón tay thon dài ‘thứ vốn dùng để điều khiển những sợi tơ chết chóc’ giờ đây có thể đang lười biếng quấn lấy một lọn tóc của em hoặc đặt hờ lên eo em
Haru
Haru
Ngài triệu tập tôi đến đây chỉ để chứng kiến sự lười biếng này thôi sao?
Haru
Haru
ngài chỉ việc ngồi đó hưởng thụ 'thành quả'... Ngài không thấy mình quá tham lam rồi sao, Thiếu chủ?
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu... Nếu sự tham lam của ta có thể khiến em hoàn toàn thuộc về ta, thì ta sẵn sàng trở thành kẻ tham lam nhất thế gian.
Một tiếng rên nhẹ, nghẹn ngào thoát ra từ miệng em phát ra
Haru
Haru
Ưm~
Haru
Haru
Thiếu chủ…
Haru
Haru
Ngài...ngài có thể thu hồi bàn tay đang đặt không đúng chỗ này lại được không?
Haru
Haru
Hành động này của Thiếu chủ thật chẳng ra dáng một vị quân vương chút nào
Hắn thản nhiên xâm chiếm lấy cơ thể em, bàn tay thô ráp lướt trên làn da sau lớp áo mỏng, chuẩn xác tìm đến nơi mềm mại nhất. Cảm giác đầy đặn và sự run rẩy của nhũ hoa dưới lòng bàn tay khiến điệu cười 'Fuffuffu' của hắn thêm phần ám muội. Hắn như một kẻ săn mồi đang tận hưởng sự non nớt của con mồi trong tay mình
Ánh mắt em dao động dữ dội, sự kiêu ngạo thường ngày tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Em nghiến răng, cố dùng chút lý trí cuối cùng để lườm hắn, nhưng hơi thở dồn dập và làn da đang nóng dần lên đã phản bội em. Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài bên thái dương, em chỉ biết túm chặt lấy vạt áo hồng của hắn, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực, vừa căm phẫn lại vừa không thể cưỡng lại sự kích thích đầy nhục dục mà hắn mang lại
Giữa bầu không khí đặc quánh và tiếng thở dồn dập, tiếng 'cạch' của cánh cửa vang lên khô khốc khiến tim Haru như ngừng đập. Toàn thân em cứng đờ, sự bàng hoàng choán lấy tâm trí. Theo bản năng, em càng túm chặt lấy vạt áo lông vũ của hắn,
Cánh cửa mở toang, và đúng như dự đoán về sự hậu đậu của mình, Rocinante vấp ngay vào ngưỡng cửa, ngã nhào một cú sấp mặt xuống sàn nhà khiến đống giấy tờ trên tay bay tứ tung
Doflamingo
Doflamingo
Có chuyện gì Rocinante
Rocinante đứng bật dậy, gương mặt anh biến sắc, vẻ hậu đậu thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm nghị đầy căm phẫn. Anh không thèm nhặt đống giấy tờ dưới đất, đôi mắt ẩn sau vành mũ len nhìn chằm chằm vào bàn tay của hắn vẫn còn đang đặt trên người em
NovelToon
Để tách em ra khỏi vòng vây của anh trai mình mà không gây ra một cuộc đổ máu ngay lập tức, anh buộc phải dùng đến vẻ vụng về thường ngày làm bình phong,
Anh không còn đứng đối đầu gay gắt nữa, mà thay vào đó là bộ dạng luống cuống như sực nhớ ra điều gì đó hệ trọng. Anh bước tới, mặc kệ sát khí đang tỏa ra từ hắn, đưa tay nắm lấy cổ tay nhỏ bé của em
Anh vội vã giơ tấm bảng đã chuẩn bị sẵn. với những nét chữ to đùng, choán hết tầm mắt của cả hai người
Rosinante
Rosinante
CÓ VIỆC GẤP! DIAMANTE ĐANG TÌM CẬU Ở KHO VŨ KHÍ. CỰC KỲ GẤP
Chưa đợi Doflamingo kịp phản ứng, Rocinante đã dùng sức mạnh thô kệch nhưng đầy bảo bọc của mình để kéo nhẹ em đứng dậy khỏi đùi của Thiếu chủ.
em cảm nhận được cái nắm tay của Rocinante đang siết chặt , không phải sự siết chặt chiếm hữu như hắn, mà là một lời thúc giục ‘ Chạy mau’
cúi đầu thật thấp trước anh trai, che khuất tầm mắt của hắn đối với em, rồi dùng thân hình hộ pháp của mình đẩy em về phía cửa. Anh vừa đi vừa xua tay, miệng ú ớ ra hiệu như thể tình hình ở kho vũ khí đang rất dầu sôi lửa bỏng.
Hắn nhìn theo bóng dáng hai người, đôi mắt sau lớp kính đỏ rực nheo lại. Hắn thừa biết đây là cái cớ vụng về nhất thế gian, nhưng sự ‘phá đám’đầy kiên quyết của đứa em trai khiến hắn cảm thấy nực cười hơn là tức giận. Hắn thong thả tựa lưng vào ghế, những ngón tay vẫn còn vương lại hơi ấm của em khẽ cử động
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu... em Cứ tận hưởng sự tự do giả tạo mà Rosinante mang lại cho em đi.
Doflamingo
Doflamingo
Nhưng nhớ cho kỹ...
Doflamingo
Doflamingo
chú mày không thể giấu em ấy trong bóng tối của 'Im lặng' mãi mãi đâu, em trai ạ~
______________
Khi đã ra khỏi cánh cửa phòng, anh lập tức kéo em vào một góc khuất, hơi thở anh dồn dập. Anh vứt bỏ vẻ vụng về, nhìn em bằng ánh mắt lo lắng tột độ,
Rosinante
Rosinante
Em có sao không?
Rosinante
Rosinante
Hắn có làm đau em không?
Em đưa bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay đang siết chặt vì lo âu của anh. Em ngước nhìn đôi mắt tràn đầy sự hối lỗi của anh.Em cố nặn ra một nụ cười nhẹ để anh yên tâm
Haru
Haru
Em không sao…
Haru
Haru
Thật đấy,..mai mà anh đã đến kịp lúc
Anh đưa tay lên, định xoa đầu em nhưng nửa chừng lại khựng lại, có chút lúng túng. Anh nhìn thấy dấu đỏ mờ nhạt nơi cổ tay em,dấu vết của những sợi tơ tàn nhẫn và trái tim anh lại thắt lên.
Rosinante
Rosinante
Đừng giả vờ mạnh mẽ. Hắn là quỷ dữ, em đừng bao giờ ở riêng với hắn nữa
Haru
Haru
Em biết chứ...
Haru
Haru
Nhưng nếu em không đối mặt, hắn sẽ không buông tha cho cả em và anh.
Haru
Haru
Đừng lo cho em quá, hãy lo cho bản thân anh trước đi, đồ ngốc ạ
Anh sững sờ mất một giây khi nghe em lo cho mình. Anh gạt bỏ sự lóng ngóng, đưa bàn tay to lớn bao phủ lấy đôi bàn tay của em. Anh dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào em,
Thấy em lo lắng,anh cố gắng nở một nụ cười ngốc nghếch đặc trưng của mình, dù đôi mắt vẫn còn vương chút buồn. Anh đột ngột bị vấp vào chính chân mình, suýt chút nữa là ngã nhào nếu không bám vào tường, rồi lóng ngóng lấy ra một chiếc kẹo nhỏ từ túi áo choàng, đặt vào tay em
Rosinante
Rosinante
Ăn đi ngọt lắm,nó giúp em quên đi mùi của hắn
nhìn viên kẹo nằm gọn trong lòng bàn tay mình, rồi lại nhìn gương mặt lem luốc vệt nhọ và đôi mắt chân thành của anh . Em không kìm được mà bật cười trong khẽ bóc lớp vỏ giấy rồi đưa viên kẹo vào miệng. Vị ngọt lịm lan tỏa, đánh bật đi mùi rượu vang nồng đậm còn vương trên cánh mũi.
Haru
Haru
Ngọt lắm... cảm ơn anh Rosinante. Nhưng anh biết không
Haru
Haru
chính sự ngốc nghếch của anh mới là thứ khiến em thấy dễ chịu nhất lúc này
Nghe những lời đó,anh đỏ mặt như quả cà chua .anh lóng ngóng gãi đầu, cười hì hì một cách ngớ ngẩn nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh niềm hạnh phúc
—————
Màn đêm buông xuống Dressrosa luôn mang theo một vẻ đẹp tráng lệ nhưng đầy rẫy sự nguy hiểm. Khi thuộc hạ báo tin Thiếu chủ đang đợi ở trong phong trái tim em lại một lần nữa bị bóp nghẹt.
Hành lang dẫn đến phòng của Doflamingo dài hun hút và im lặng đến đáng sợ.Em hít một hơi thật sâu, trong miệng vẫn như còn vương lại vị ngọt từ viên kẹo của Rosinante chiều nay thứ duy nhất tiếp thêm cho em can đảm.
Em Đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu
Haru
Haru
‘Bình tĩnh nào, Haru. Ngươi đã đối mặt với hắn bao nhiêu lần rồi. Hắn chỉ đang muốn dọa dẫm để thấy ngươi sợ hãi thôi’
Sau vài giây do dự, bàn tay em khẽ run rẩy chạm vào tay nắm cửa. Tiếng 'cạch' nhỏ vang lên giữa hành lang
Em đứng nép bên cửa, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, ánh mắt không biết nên đặt vào đâu trong căn phòng
Haru
Haru
Thiếu chủ... Ngài triệu tập tôi vào giờ này, chẳng hay có việc gì cần sai bảo ạ
Hắn chậm rãi buông ly rượu xuống, ánh mắt khóa chặt lấy bóng hình nhỏ bé đang bối rối. Hắn khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu~
Doflamingo
Doflamingo
Em đến muộn hơn ta tưởng đấy
Doflamingo
Doflamingo
Em có biết để ta chờ lâu thế này... hậu quả sẽ thế nào không?
END

Doflamigo x Haru

Doflamigo - hắn Haru - em Rosinante - anh
Haru
Haru
Xin lỗi ngài,tôi không cố ý đến muộn…
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu... em có biết cái giá phải trả cho việc để ta chờ đợi là đắt đến mức nào không? Đêm nay, ta sẽ thu cả gốc lẫn lãi trên cơ thể em.
Haru
Haru
‘Mình cảm giác không ổn..’
Doflamingo
Doflamingo
Để em nhớ kỹ hậu quả của việc để ta đợi lâu...
Doflamingo
Doflamingo
Đây là hình phạt của em. Vào thay đi, tối nay em là 'người hầu' riêng của ta
Đó là một bộ đồ hầu gái với thiết kế ngắn đến táo bạo, ren trắng diêm dúa nhưng mang đầy tính chiếm hữu
Haru
Haru
Ngài..tôi Không thể mặc như vậy được..”nhìn bộ đồ”
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu… Sao thế?
Doflamingo
Doflamingo
Hay là em muốn ta đích thân giúp em thay đồ?
Haru
Haru
Không cần... Tôi tự làm được…”chạy vô phòng thay đồ”
—————
Em nhìn vào gương, bàn tay chạm vào dải ren trắng và chiếc váy đen ngắn. Tiếng trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Em tự hỏi, liệu mình có thực sự sắp bước ra ngoài kia với bộ dạng này không?
Haru
Haru
Sao có thể ra ngoài được chứ
NovelToon
Haru
Haru
Nhục nhã quá “khóc ròng trong lòng”
__________
Hắn ngồi tựa lưng trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng, một tay cầm ly rượu vang đỏ, tay kia gõ nhẹ lên thành ghế theo nhịp đồng hồ.
Tiếng lạch cạch của khóa cửa vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Em bước ra, đôi chân run rẩy
Chiếc váy hầu gái với tông màu đen tuyền bằng vải lụa mềm mại, ôm sát lấy đường cong cơ thể. Phần ren trắng tinh khôi ở cổ áo và tạp dề nhỏ thắt ngang eo tạo,Chiếc băng đô ren trắng cài trên mái tóc hơi rối càng làm tăng thêm vẻ mỏng manh, cần được che chở.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu... Nhìn xem kìa.
Doflamingo
Doflamingo
Em mặc bộ này, trông 'ngon’hơn hẳn ngày thường
Hắn thong thả đặt ly rượu xuống, đứng dậy và tiến lại gần phía em
Mỗi bước hắn tiến tới, em lại vô thức lùi lại một bước, cho đến khi lưng em chạm phải bức tường phía sau.
Nụ cười thoáng qua nhưng mang theo áp lực lớn
khiến không gian xung quanh trở nên đặc quánh và đầy kịch tính.
Hơi thở hắn lẫn mùi nước hoa gỗ trầm ấm nồng nàn bao vây lấy em .hắn cúi thấp người, bóng hình cao lớn che khuất hoàn toàn ánh đèn trong phòng, khiến thế giới của em lúc này chỉ còn lại gương mặt góc cạnh của hắn
Doflamingo
Doflamingo
Chạy đi đâu..Bây giờ lại biết sợ rồi?
Haru
Haru
Tôi… tôi không có chạy. Chỉ là ngài đứng gần quá..”né tránh ánh mắt của hắn”
Giọng Cười trầm thấp phát lên
Ngón tay hắn khẽ chạm vào cằm em , một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, giúp em không còn lẩn tránh ánh nhìn của hắn.
Hắn từ từ nâng khuôn mặt em lên để hai ánh mắt có thể giao nhau. Trong không gian yên tĩnh, mọi cảm xúc như ngưng đọng lại. Đôi mắt em phản chiếu sự bối rối
Hắn ngắm nhìn từng biến đổi trên gương mặt em.đôi mắt long lanh vì xấu hổ, làn da trắng ngần giờ đỏ bừng tận mang tai, và cả nhịp thở dồn dập khiến chiếc tạp dề nhỏ phập phồng…
Doflamingo
Doflamingo
Đừng thở dồn dập như vậy, hầu gái nhỏ... Buổi tối của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi.
Một tay hắn khẽ chạm vào mái tóc em ,tay kia nhẹ nhàng đặt lên eo để giữ sự cân bằng. Nụ hôn mang theo hơi ấm và sự ngọt ngào
Haru
Haru
ư~
Đôi tay vốn định đẩy ra lại dần trở nên mềm nhũn, vô lực túm chặt lấy vai áo đối phương
Sau nụ hôn dài hắn mới chịu luyến tiếc buông đôi môi ra
Haru
Haru
Ha~ “thở hổn hển”
Nhìn gương mặt ửng hồng và ánh mắt mông lung của em, sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu hắn như đứt phụt
Doflamingo
Doflamingo
Nếu em cứ thế này, ta sợ rằng mình sẽ không giữ được kiên nhẫn để chơi trò 'chủ - tớ' với em lâu hơn được nữa
Vốn dĩ hắn định sẽ dịu dàng, nhưng dáng vẻ vụng về cùng hơi thở hổn hển của em lại như mồi lửa ném vào đống rơm khô. Ánh mắt em long lanh, đôi môi sưng đỏ vì nụ hôn trước đó khẽ hé mở như một lời mời gọi vô hình.
Bàn tay của hắn không chút do dự, thô bạo luồn qua lớp vải ren mỏng manh, bắt đầu cuộc hành trình xâm chiếm đầy ngạo mạn. Những ngón tay thô ráp lướt trên làn da đùi mịn màng, chuẩn xác tìm kiếm vùng cấm địa nhạy cảm nhất, khiến em giật nảy mình, toàn thân run rẩy
Haru
Haru
Ah~
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffu... Nhìn xem, cơ thể em thành thật hơn cái miệng nhỏ bướng bỉnh kia nhiều đấy
Sức nóng từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp áo mỏng, khiến tim em đập loạn nhịp một cách vô thức. Hắn vẫn im lặng, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn vạn lời nói, vì em biết, đêm nay mình không còn đường lui nữa
Em run rẩy muốn thốt lên một điều gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc chẳng thành tiếng. Hắn dường như rất hài lòng với sự bối rối ấy, những ngón tay dài bắt đầu di chuyển chậm rãi trên sống lưng em
Từng đốt ngón tay hắn đi đến đâu, da thịt em như nóng bừng lên đến đó. Hắn khẽ khựng lại nơi gáy em, dùng lực nhấn nhẹ như một lời cảnh cáo ngầm, buộc em phải hoàn toàn phục tùng dưới sự khống chế tuyệt đối của hắn.
Haru
Haru
Ha…ư…đừng mà..từ từ đã
giọng hắn khàn đặc, phả hơi nóng vào hõm cổ em
Doflamingo
Doflamingo
Đêm nay sẽ dài lắm đấy, hầu gái nhỏ. Ta sẽ khiến em quên đi cái tên Rosinante
Hắn thô bạo ném em xuống lớp nệm nhung đỏ rực. Sự êm ái của chiếc giường tương phản hoàn toàn với trái tim đang đập cuồng loạn vì kinh hoàng của em. Chưa kịp để em định thần hay tìm cách chạy trốn, bóng hình đồ sộ của hắn đã đổ ập xuống, bao phủ lấy toàn bộ tầm nhìn của em. Hắn chống hai tay hai bên đầu em, tạo thành một chiếc lồng bằng thịt và xương không thể phá vỡ.
Em cố gắng đẩy vào lồng ngực rắn chắc của hắn, nhưng đôi tay ấy chẳng khác nào chạm vào một bức tường đá. Hắn không nhúc nhích, trái lại, nụ cười ngạo nghễ thường trực trên môi hắn không hề biến mất, nó chỉ trở nên nguy hiểm và đậm chất chiếm hữu hơn. Hắn nhìn em đang run rẩy dưới thân mình, đôi kính mát màu cam phản chiếu sự hoảng loạn của em như một trò tiêu khiển thú vị
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Haru, nhìn em kìa. Giống như một con chim nhỏ sa vào lưới nhện vậy
Hắn cúi thấp đầu, hơi thở nóng rực và nồng mùi rượu vang đắt tiền bao vây lấy khứu giác của em, khiến mọi nỗ lực phản kháng trở nên tê liệt.Hắn bất ngờ cắn mạnh vào hõm cổ mềm mại của em.
Haru
Haru
Ư….ưm….ức…nhẹ thôi…ah…đừng cắn mạnh..
Cảm giác đau nhói đột ngột khiến em khẽ nấc lên, sống lưng cong lại vì chấn động. Răng của hắn không chỉ lướt qua mà găm sâu vào da thịt, như một loài mãnh thú đang đánh dấu con mồi
Hắn duy trì lực cắn ấy trong vài giây, đủ lâu để vị sắt tê tái lan tỏa, rồi từ từ chuyển sang những cái liếm láp đầy ám muội như để xoa dịu vết thương chính tay mình vừa gây ra.
ngẩng đầu lên, vệt đỏ tươi dính trên khóe môi khiến nụ cười của hắn càng thêm điên dại. Hắn dùng ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên vết cắn vừa rỉ máu trên cổ em, giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... . Bây giờ thì bất cứ kẻ nào ở Dressrosa này nhìn vào cũng sẽ biết em là của ta
Doflamingo
Doflamingo
Đừng cố xóa nó đi, vì mỗi lần nó mờ nhạt, ta sẽ lại khắc lên một dấu mới... sâu hơn thế này nhiều.
Đôi tay em đang đẩy lồng ngực hắn bỗng chốc mất hết sức lực, buông thõng xuống lớp nệm nhung đỏ. Sự tương phản giữa màu máu tươi trên cổ em và sắc hồng rực rỡ từ áo khoác lông vũ của hắn tạo nên một khung cảnh vừa lộng lẫy vừa tuyệt vọng
Hắn bắt đầu tháo bỏ chiếc áo khoác lông vũ vướng víu, để mặc nó rơi xuống sàn như một tín hiệu cho thấy ‘cuộc chơ’ thực sự bây giờ mới bắt đầu.
Tiếng "xoạt" khô khốc vang lên, bộ đồng phục người hầu vốn chỉnh tề giờ chỉ còn là những mảnh vải vụn dưới bàn tay thô bạo của hắn
Haru
Haru
Ư….ha đừng xé mà..
Hắn chống một tay xuống nệm, tay kia thong thả quăng mảnh vải thừa sang một bên.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... ta đã biết mà. Đằng sau lớp vải thô kệch kia là một kiệt tác mà chỉ mình ta được quyền chiêm ngưỡng.
Hắn đưa bàn tay to lớn, thô ráp lướt nhẹ từ xương quai xanh xuống vòng eo đang run rẩy của em. Đầu ngón tay gã nóng hổi, để lại những vệt đỏ hồng trên làn da trắng ngần.
Hắn không vội vàng lấn tới ngay, mà chống tay xuống nệm, từ trên cao nhìn xuống để chiêm ngưỡng ‘chiến lợi phẩm’của mình.
Doflamingo
Doflamingo
Làn da này... mịn màng như lụa thượng hạng ở Dressrosa vậy.
Doflamingo
Doflamingo
Em có biết không?
Doflamingo
Doflamingo
Sự tương phản giữa vẻ yếu ớt này và đôi mắt bướng bỉnh kia... thực sự khiến ta muốn phát điên.
Hắn hơi nới lỏng vòng vây, nhưng vẫn đè nặng cơ thể cao lớn lên người bạn, đôi tay hộ pháp chống hai bên đầu bạn, khóa chặt mọi lối thoát.
Hắn nhìn xuống bạn qua lớp kính mát màu cam rực cháy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm. Hắn thong thả nắm lấy bàn tay đang run rẩy của bạn, đặt nó lên những chiếc cúc áo sơ mi đắt tiền của gã.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Đến lượt em rồi đấy
Doflamingo
Doflamingo
Tự tay cởi nó ra đi. Ta muốn xem đôi bàn tay nhỏ bé này sẽ phục vụ chủ nhân của nó như thế nào
Hắn không dùng chỉ để ép buộc em lúc này, gã dùng ánh mắt và uy áp của một kẻ thống trị. Từng nhịp thở nóng hổi của hắn phả lên cổ em, khiến da thịt bạn sởn gai ốc.
Em cảm nhận được lớp vải sơ mi lụa dưới ngón tay mình. Mỗi chiếc cúc áo được mở ra là một bước tiến gần hơn đến sự nguy hiểm tột cùng.
Doflamingo
Doflamingo
Nhanh lên... Ta không có nhiều kiên nhẫn đâu
Hắn đang chờ đợi sự phục tùng của bạn để bùng nổ cơn thú tính trong hắn.
_____________________
Chặt vật một lúc thì cá chà bặc của hắn cũng được giải thoát và đang để trước miệng nhỏ của em
Haru
Haru
Ha…khoan đã…phải nới lỏng…ưm..ah….đã…. Nếu đâm thẳng vào sẽ rách mất…
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Rách sao? Vậy thì cứ để nó rách đi. Ta muốn thấy em phải rên rỉ cầu xin
Haru
Haru
Kh…không muốn bị rá-
Hắn thô bạo tóm lấy cổ chân em, kéo mạnh rồi gác thẳng lên vai mình. Không một lời cảnh báo, không một sự nới lỏng, hắn thúc mạnh một cú điếng người, xuyên thấu mọi phòng bị. Tiếng "phập" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch, cơn đau xé toạc khiến em chết lặng. Nơi giao hợp bắt đầu rỉ ra dòng máu đỏ thẫm
Haru
Haru
A…..ah…ư..đau quá…đau quá… chậm thôi….hức…chảy máu rồi…ức…..ư…
Tiếng thét thất thanh của em xé toạc bầu không khí đặc quánh,Những giọt nước mắt nóng hổi lã chã rơi, nhòa đi tất cả tầm nhìn, chỉ còn lại cảm giác bị xâu xé đến tận cùng xương tủy. Hắn không hề dừng lại. Ngược lại, tiếng khóc của em dường như là liều thuốc kích thích khiến con thú trong hắn càng thêm điên cuồng.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Sự chật chội này... sự đau đớn này... nó thật tuyệt vời!
Doflamingo
Doflamingo
đang ôm lấy ta chặt đến mức như muốn tan chảy vào ta vậy.
Hắn không dừng lại để em kịp thích nghi, mà càng điên cuồng thúc mạnh hơn, tận hưởng cảm giác từng thớ thịt của em đang co thắt lại vì sốc. Mỗi cú va chạm là một lần hắn cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối một loại khoái cảm bệnh hoạn khi biết rằng mình đang thực sự phá nát một con người.
Haru
Haru
‘ mình phải chạy…nếu không mình chết mất’
Em nén cơn đau xé lòng, mười đầu ngón tay bấu chặt lấy ga giường đến trắng bệch, cố sức rướn người về phía trước để thoát khỏi sự xâm chiếm tàn khốc. Thế nhưng, nỗ lực trốn chạy. Hắn khẽ nhếch môi, bàn tay hộ pháp của hắn vươn ra, tóm gọn lấy vòng eo mảnh khảnh của em rồi giật mạnh trở lại.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Em định đi đâu khi chưa có sự cho phép của ta?
Hắn vừa dứt lời, một cú thúc đầy uy lực lại giáng xuống, nghiền nát mọi hy vọng tẩu thoát của em.
Haru
Haru
Aaaa….tha cho tôi đi mà ….đau quá…ư…hức
Em nhận ra, trong trò chơi mèo vờn chuột này, ngay từ đầu em đã không có lấy một cơ hội để thắng.
‘Phập’
‘Phập’
‘Phập’
Khi cú thúc lút cán ấy chạm đến điểm sâu nhất, cơ thể em Những đầu ngón chân quắp chặt lấy ga giường, và một luồng điện tê dại quét qua đại não, khiến tầm nhìn của em nhòe đi trong một màn sương trắng xóa.
cơ thể em run bắn lên, từng tia tin* dịc* nóng hổi bắn thẳng ra, văng tung tóe lên cơ bụng săn chắc của kẻ đang ngự trị phía trên. Sự giải tỏa
Haru
Haru
NovelToon
Doflamingo
Doflamingo
cái vẻ mặt damdang này. Sướng đến mức không thốt nên lời nào chưa kìa
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu… em Cố mà trụ vững đi, vì ta sẽ không dừng lại cho đến khi ta bắn đâu
Hắn siết chặt lấy vòng eo đang run rẩy đến rệu rã của em, ép sát cơ thể vừa mới trải qua cơn cao trào điên cuồng vào lồng ngực nóng rực của mình. Hắn chưa hề có dấu hiệu dừng lại, sự sung mãn vẫn vẹn nguyên như một cơn bão đang chực chờ càn quét
END

Doflamigo x Haru

Em vừa bước ra khỏi phòng làm việc của Doflamingo, bước chân loạng choạng, đôi đầu gối vẫn còn run lên bần bật. Rosinante đứng đợi sẵn ở góc tối, lặng lẽ quan sát.
Giọng nói Vọng ra từ trong phòng, giọng trầm thấp đầy cợt nhả
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Sao vậy Haru? Chỉ mới 'thảo luận' một chút về việc giám sát vương quốc mà chân em đã không đứng vững rồi sao? Đừng quên nhiệm vụ của mình đấy...
Haru
Haru
Tôi... tôi biết rồi. Ngài không cần nhắc lại bằng cái cách 'mạnh tay' đó đâu
Rosinante bước tới, anh vẫn khoác chiếc áo lông vũ đen quen thuộc. Anh không nói gì (vì đang giả câm), nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng và tức giận kín đáo khi nhìn thấy Haru run rẩy
Anh vụng về lấy ra một mẩu giấy nhỏ và chiếc bút chì, loay hoay viết gì đó rồi đưa trước mặt Haru.
Rosinante
Rosinante
Hắn ta lại làm khó em à? Đừng gắng gượng quá. Đi nghỉ đi, phần việc giám sát hôm nay tôi sẽ làm thay.
Haru
Haru
Anh lại muốn giúp em sao, Anh biết là hắn sẽ nghi ngờ nếu anh cứ bao che cho em mãi mà. Với lại... chân em thực sự không nhấc nổi nữa rồi
Chỉ im lặng gật đầu, đột nhiên anh vấp chân vào chính chiếc áo choàng của mình và ngã nhào ra sàn một cú ngã "thương hiệu" để làm Haru phân tâm khỏi sự sợ hãi
Haru
Haru
Anh đúng là... hậu đậu thật đấy. Cảm ơn anh, Rosi. Có anh ở bên cạnh, tôi thấy bớt sợ cái bóng của hắn hơn một chút.’Bật cười nhẹ’
Doflamingo bất ngờ mở cửa, đứng ở ngưỡng cửa nhìn hai người. Hắn nheo mắt sau cặp kính mát cá tính.
Doflamingo
Doflamingo
Rosinante, chú em có vẻ rất quan tâm đến 'người giám sát' của ta nhỉ?
Doflamingo
Doflamingo
Đáng tiếc là em ấy thuộc về những kế hoạch lớn hơn của gia tộc này. Đừng để lòng tốt của chú đặt sai chỗ
Vội vàng đứng dậy, phủi bụi, khuôn mặt trang điểm hề không cảm xúc. Anh chỉ ra hiệu bằng tay một cách lúng túng rồi lủi thủi bước đi, nhưng tay anh bí mật nắm chặt lại trong túi áo
________________
Trời đã sập tối, những con phố của Dressrosa vẫn rực rỡ ánh đèn và tiếng nhạc của những con búp bê đồ chơi. Haru bước đi chậm chạp, mỗi bước chân đều như bị chì kéo nặng trĩu vì cơn đau và sự run rẩy từ cuộc gặp trước đó với Doflamingo.
Rosinante đi bên cạnh, dáng người cao lênh khênh của anh che bớt những cơn gió lạnh từ biển thổi vào cho em
Haru
Haru
Rosi... ở đây chắc là an toàn rồi. Không có thuộc hạ nào của gia tộc theo đuôi chúng ta chứ
Anh không trả lời bằng giấy nữa. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, anh búng nhẹ ngón tay. Một bức tường âm thanh vô hình bao quanh hai người — năng lượng của trái Nagi Nagi no Mi
Anh Lên tiếng, giọng anh trầm và ấm áp, khác hẳn vẻ ngoài khờ khạo thường ngày
Rosinante
Rosinante
Yên tâm đi, Haru. Trong phạm vi này, không ai nghe thấy chúng ta nói gì đâu. Kể cả anh trai tôi
Haru
Haru
Em luôn quên mất là anh có thể làm được điều này. Giọng nói của anh... nghe dễ chịu hơn nhiều so với tiếng cười của Hắn
Rosinante dừng lại, anh nhìn xuống đôi chân vẫn còn hơi run của Haru dưới ánh đèn đường mờ ảo. Không một lời cảnh báo, anh ngồi thụp xuống trước mặt em , quay lưng lại
Haru
Haru
Anh... anh làm gì vậy?
Rosinante
Rosinante
Đừng bướng bỉnh nữa. Chân em sắp quỵ xuống rồi kìa. Leo lên đi, anh cõng em đi nốt đoạn đường giám sát còn lại
Rosinante
Rosinante
Nếu có ai nhìn thấy, họ sẽ chỉ nghĩ là tôi đang... đùa giỡn vụng về như mọi khi thôi
Ngập ngừng rồi nhẹ nhàng tựa vào tấm lưng rộng của anh
Haru
Haru
Cảm ơn anh... Tại sao anh lại tốt với em đến vậy?
Haru
Haru
Anh biết là nếu Doflamingo biết anh giấu hắn nhiều thứ thế này, hắn sẽ không tha cho anh đâu
Rosinante
Rosinante
Vì em không xứng đáng phải chịu đựng sự tàn bạo của anh ta.
Rosinante
Rosinante
Dressrosa này là một vương quốc của những lời nói dối, Haru ạ... anh chỉ muốn ít nhất giữa anh và em, sự quan tâm là thật lòng."
Haru tựa đầu vào bờ vai đầy lông vũ của Rosinante, cảm nhận hơi ấm và sự yên bình hiếm hoi. Đột nhiên, "bộp" một cái, Rosinante vấp phải một hòn đá nhỏ và loạng choạng suýt ngã
Haru
Haru
Rosi! Anh ổn chứ? “Lo lắng “
Rosinante
Rosinante
À... không sao. Chỉ là... chiếc áo này đôi khi hơi vướng thôi.
Rosinante
Rosinante
Anh thực sự là một kẻ hậu đậu mà, phải không “Cười gượng, mặt đỏ bừng”
Haru
Haru
Đúng vậy, nhưng đó là lý do em thấy an toàn khi ở cạnh anh. Anh không 'hoàn hảo' một cách đáng sợ như hắn
Khi gần về đến hoàng cung, Rosinante nhẹ nhàng đặt Haru xuống và lập tức trở lại trạng thái "giả câm". Anh đưa cho em một viên kẹo nhỏ lấy ra từ túi áo, nháy mắt một cái đầy ẩn ý trước khi lại làm ra vẻ mặt lóng ngóng, thô kệch thường ngày để đối diện với quân lính canh cổng.
__________________
Doflamingo ngồi ở đầu bàn dài, ánh nến chập chờn đổ bóng hắn lên tường trông như một con nhện khổng lồ. Haru ngồi bên phải, còn Rosinante ngồi đối diện. Đôi chân Haru dưới gầm bàn vẫn còn hằn vết tơ tím tái, run rẩy không ngừng.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Haru, trông em xanh xao quá. Có phải vì gã em trai câm lặng của ta không biết cách 'chăm sóc' em trong ca trực tối qua không?
Haru
Haru
Không... Rosinante đã rất tận tâm. Anh ấy chỉ làm đúng phận sự giám sát.
Doflamingo
Doflamingo
Tận tâm? Vậy sao ta nghe nói chú em đã để em nghỉ ngơi ba tiếng đồng hồ, còn bản thân thì đứng gác thay? Rosinante, chú chiều chuộng 'người' của ta quá mức rồi đấy."
Doflamingo búng tay. Những sợi tơ vô hình bắn ra, điều khiển đôi tay của Rosinante như một con rối. Anh buộc phải đứng dậy, cầm lấy chai rượu vang đắt tiền và tiến về phía Haru.
Doflamingo
Doflamingo
Rosinante, nếu chú thương xót em ta đến thế, hãy rót rượu cho em ta đi. Nhưng... hãy rót bằng cách của một kẻ bề dưới phục vụ chủ nhân. Quỳ xuống
Cơ thể anh cứng đờ, đôi mắt lộ rõ vẻ căm phẫn nhưng anh không thể chống lại sức mạnh của Parasite. Anh buộc phải quỳ sụp xuống bên cạnh ghế của Haru. Chai rượu trong tay anh run bần bật
Haru
Haru
Đừng... ngài dừng lại đi! Anh ấy là em trai ngài mà
Doflamingo
Doflamingo
Chính vì là em trai, nên nó mới phải hiểu Cái gì của anh trai, thì nó không bao giờ được phép chạm vào bằng trái tim. Rót đi, Rosinante!
Dưới sự điều khiển của tơ chỉ, Rosinante buộc phải nâng ly rượu lên môi Haru một cách thô bạo. Rượu vang đỏ tràn ra, thấm ướt cổ áo em như những vệt máu.
Nhưng trong giây phút đó, Rosinante đã dùng chút sức tàn cuối cùng để điều khiển ngón tay mình chạm nhẹ vào mu bàn tay Haru. Sử dụng năng lực Nagi Nagi chỉ trong 1 giây, nói cực nhanh vào tai em
Rosinante
Rosinante
Hắn đang hả hê khi thấy em yếu đuối. Hãy nhìn tôi.
Haru sững người. Em ngước mắt lên, thấy Rosinante đang nhìn mình với một sự kiên định chưa từng có. Anh không còn là gã hề vụng về nữa, mà là một người đàn ông sẵn sàng gánh chịu mọi sự sỉ nhục để tiếp thêm sức mạnh cho em
Doflamingo nhận ra sự giao thoa ánh mắt đó. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, khiến bát đĩa nảy lên.
Doflamingo
Doflamingo
Đủ rồi! Rosinante, cút ra ngoài! Ta sẽ tự mình 'dạy bảo' lại người giám sát này về việc thế nào là lòng trung thành
Hắn đứng dậy, bước vòng qua bàn. Rosinante bị tơ nhấc bổng lên và ném mạnh ra khỏi phòng. Cánh cửa sập lại, để lại Haru em độc đối diện với cơn ghen tuông cuồng bạo của hắn
Doflamingo
Doflamingo
Em nghĩ nó có thể cứu em sao? Để xem sau đêm nay, em còn dám nhìn nó bằng ánh mắt đó nữa không..
Cơn ghen của Doflamingo không chỉ dừng lại ở sự giận dữ nhất thời, hắn muốn biến Haru thành một sự tồn tại hoàn toàn lệ thuộc, một con búp bê chỉ nhìn thấy duy nhất hình bóng của hắn.
Căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo, chỉ có ánh trăng lọt qua khung cửa sổ cao vút. Haru bị đẩy vào giữa phòng, đôi chân run rẩy không còn chút sức lực nào.
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Em có vẻ rất thích được 'giám sát' bởi Rosinante.
Doflamingo
Doflamingo
Vậy thì từ nay, ta sẽ đích thân làm việc đó. 24 giờ mỗi ngày. Từng nhịp thở của em sẽ thuộc về ta
Hắn vung tay, những sợi tơ cực mảnh và sắc bén đan xen vào nhau, bao phủ toàn bộ các lối ra vào của căn phòng, tạo thành một cái lồng chim nhỏ hẹp. Haru bị nhốt bên trong, không gian chỉ đủ để em ngồi hoặc nằm.
Haru
Haru
Ngài định nhốt tôi ở đây mãi sao?
Doflamingo
Doflamingo
Nhiệm vụ duy nhất của em bây giờ là tồn tại dưới sự quan sát của ta. Ta muốn em hiểu rằng, dù Rosinante có tốt bụng hay dịu dàng đến đâu, nó cũng không bao giờ có thể bước qua được bức tường tơ này để chạm vào em.
Suốt đêm đó, Doflamingo không ngủ. Hắn ngồi trên chiếc ghế đối diện cái lồng tơ, nhấm nháp rượu và quan sát mọi cử động nhỏ nhất của Haru. Sự im lặng đáng sợ này còn kinh khủng hơn bất kỳ lời quát tháo nào.
Mỗi khi Haru thiếp đi vì mệt mỏi, Doflamingo lại khẽ búng tay vào sợi tơ, tạo ra những âm thanh rung động khiến em giật mình tỉnh giấc.
Doflamingo
Doflamingo
Đừng ngủ, Haru. Hãy nhìn ta. Nhìn vào kẻ nắm giữ mạng sống của em và cả của đứa em trai 'đáng thương' kia của ta nữa
Rosinante đứng ngoài hành lang, đôi tay siết chặt đến chảy máu. Anh có thể nghe thấy hơi thở nặng nề của Haru bên trong qua năng lực của mình, nhưng anh không thể xông vào.
Tiếng rung của những sợi tơ ngừng lại. Doflamingo hơi nghiêng đầu, đôi mắt ẩn sau lớp kính mát nheo lại đầy thích thú khi thấy Haru, thay vì run rẩy sợ hãi, lại chủ động tiến sát về phía hắn, dù những sợi tơ sắc lẹm chỉ còn cách làn da em vài milimet.
Em đem Giọng run rẩy nhưng ngọt ngào, đôi mắt ướt át nhìn thẳng vào hắn
Haru
Haru
Doffy... ngài định nhốt tôi thế này đến bao giờ? Tôi... tôi biết lỗi rồi. Đừng giận tôi nữa được không?
Doflamingo
Doflamingo
Fuffuffuffu... Lỗi sao? Một con búp bê bướng bỉnh như em mà cũng biết nhận lỗi à?
Em Lắc đầu, đưa bàn tay nhỏ bé chạm nhẹ vào kẽ hở giữa những sợi tơ, mặc cho nó cứa nhẹ vào đầu ngón tay
Haru
Haru
Không... Tôi sợ. Tôi sợ cái cách ngài nhìn tôi đầy sát khí như vậy. Tôi thà bị ngài mắng nhiếc, còn hơn là bị nhốt trong sự im lặng đáng sợ này.
Haru
Haru
Rosi... anh ấy chỉ là một kẻ ngốc hậu đậu, ngài biết mà. Người tôi thực sự sợ, và cũng là người duy nhất có quyền năng thống trị tôi... chỉ có ngài thôi.
Haru quỳ xuống ngay sát vách tơ, tư thế hạ mình tuyệt đối. Em khẽ nắm lấy vạt áo lông vũ hồng rực của hắn qua khe hở, giọng nũng nịu pha chút nghẹn ngào
Haru
Haru
Làm ơn đi, Doffy... Chân tôi đau lắm, tim tôi cũng đau vì sự lạnh lùng của ngài.
Haru
Haru
Ngài muốn tôi làm gì cũng được, miễn là ngài đừng nhìn tôi như một kẻ thù. Tôi là của ngài mà, đúng không
Hắn im lặng hồi lâu, hơi thở trở nên nặng nề hơn . Cơn ghen của hắn vốn sinh ra từ sự chiếm hữu bệnh hoạn. Khi thấy "con mồi" của mình hoàn toàn phục tùng và cầu xin sự ban ơn, cái tôi của hắn được lấp đầy. Hắn vung tay, những sợi tơ đang bao quanh Haru lập tức tan biến thành hư không.
Hắn cúi xuống, bóp nhẹ cằm Haru, kéo em đứng dậy và ép sát vào ngực mình
Doflamingo
Doflamingo
Em rất giỏi việc dùng sự yếu đuối để thao túng ta đấy, Haru.
Doflamingo
Doflamingo
Nhưng hãy nhớ cho kỹ... nếu ta phát hiện ra sự 'nũng nịu' này là một lời nói dối để bao che cho Rosinante, ta sẽ bẻ gãy đôi chân này của em để em không bao giờ có thể bước tới gần nó nữa.
Cánh cửa phòng khẽ khép lại. Doflamingo bế bổng Haru lên, đặt em ngồi lên chiếc bàn làm việc cao lớn của mình, ép em phải nhìn vào hắn.
Haru
Haru
Tôi sẽ ngoan mà... Chỉ cần ngài đừng làm khó Rosi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì ngài muốn.
Doflamingo không đáp lại bằng lời, hắn vùi đầu vào cổ em, hít hà mùi hương như để khẳng định chủ quyền. Tuy nhiên, từ góc khuất của hành lang, Rosinante đã chứng kiến tất cả.
Trái tim anh thắt lại. Anh biết Haru đang hy sinh bản thân, dùng chính cơ thể và lòng tự trọng của mình để đánh đổi lấy sự an toàn cho anh. Anh căm ghét sự yếu đuối của chính mình lúc này một kẻ câm lặng chỉ biết đứng nhìn người con trai mình yêu rơi vào tay con quỷ.
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play