Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Văn Hàm] Cửu Vĩ Dẫn Lối~

Chap 1

Tầng cao nhất của tòa nhà Dương Thị chìm trong ánh nắng buổi chiều, kính trong suốt phản chiếu cả thành phố thu nhỏ dưới chân. Trong căn phòng rộng lớn ấy, chỉ có một người ngồi ở vị trí trung tâm — Dương Bác Văn
Anh khoác trên mình bộ vest đen được may đo tỉ mỉ, từng đường nét sắc sảo tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người đối diện vô thức cúi đầu. Mỗi động tác của anh đều chậm rãi, điềm tĩnh, mang theo sự tự tin tuyệt đối của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực
Trên bàn là hàng loạt tài liệu quan trọng liên quan đến những dự án trị giá hàng nghìn tỷ, nhưng với Văn, chúng chỉ là những quân cờ trong bàn tay mình. Anh không cần lớn tiếng — chỉ một cái gật đầu nhẹ cũng đủ khiến cả phòng họp im lặng tuân lệnh.
Trong ánh hoàng hôn rực rỡ phản chiếu sau lưng, Văn giống như một vị vua hiện đại: xa cách, cao quý, và không ai có thể chạm tới.
Thành phố dưới chân anh lấp lánh như một tấm bản đồ quyền lực mà anh đã tự mình vẽ nên. Người ta kính sợ Văn không chỉ vì tiền bạc hay địa vị, mà vì cái khí chất khiến người khác hiểu rằng — một khi anh đã quyết định, không gì có thể lay chuyển. Không ai nhìn thấy sự do dự trong ánh mắt ấy, chỉ thấy sự điềm tĩnh lạnh lùng của kẻ luôn đứng ở vị trí dẫn đầu.
Ít phút sau, Văn rời khỏi phòng làm việc và bước vào thang máy riêng. Cánh cửa kim loại khép lại trong im lặng tuyệt đối, phản chiếu gương mặt lạnh lùng của anh. Khi thang máy dừng ở tầng dưới, không gian lập tức trở nên náo nhiệt hơn — tiếng bàn phím, tiếng điện thoại, tiếng giấy tờ xào xạc vang lên khắp sảnh làm việc.
Văn bước ra, từng bước chân vững vàng khiến cả khu vực như tự động trật tự lại. Nhân viên vội vàng đứng dậy cúi chào, nhưng phía sau những cái cúi đầu kính cẩn ấy là những ánh mắt đầy tò mò.
Khi anh đi ngang qua dãy bàn làm việc, vài nhân viên trẻ ghé sát vào nhau thì thầm:
Nhân viên
Nhân viên
Nghe nói dự án lần này liên quan đến khu rừng phía ngoại ô đó…
Nhân viên
Nhân viên
Suỵt… nói nhỏ thôi, chủ tịch đang đi kìa.
Nhân viên
Nhân viên
Nhưng mà mấy lời đồn về nơi đó… nghe ghê thật…
Văn không dừng lại. Gương mặt anh vẫn bình thản như không nghe thấy gì — nhưng trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt anh khẽ tối lại.
---------------------------------

Chap 2

Phòng họp ở tầng cao nhất của tập đoàn rộng lớn đến mức khiến người ta có cảm giác nhỏ bé ngay từ khi bước vào. Bốn bức tường kính trong suốt phản chiếu ánh nắng cuối ngày, phía dưới là cả thành phố rực rỡ trải dài như một bàn cờ quyền lực.
Văn ngồi ở vị trí trung tâm chiếc bàn dài, lưng thẳng, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt đang căng thẳng phía đối diện. Không cần anh phải lên tiếng, bầu không khí cũng đủ khiến tất cả im lặng tuyệt đối.
Bỗng giám đốc dự án đứng dậy, giọng run nhẹ:
Giám đốc
Giám đốc
Thưa chủ tịch, khu đất phía Tây vẫn gặp vấn đề. Người dân địa phương phản đối, họ nói khu rừng đó… có thứ gì đó không bình thường.
Văn đặt tay lên bàn, từng ngón tay thon dài gõ nhẹ theo nhịp đều đặn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chỉ là lời đồn.❄
Một câu nói ngắn gọn, dứt khoát, nhưng mang theo sức nặng khiến không ai dám cãi lại.
Trợ lý của anh bước lên, đưa tài liệu:
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chúng ta cần xác minh thực địa trước khi tiếp tục dự án.
Văn khẽ liếc nhìn bản đồ trên màn hình — khu rừng rộng lớn nằm ở rìa thành phố, bị bao phủ bởi những lời đồn đại kỳ bí suốt nhiều năm.
Anh đứng dậy, áo vest đen phẳng phiu, giọng trầm và bình tĩnh:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chuẩn bị xe. Tôi sẽ đích thân đến đó.❄
Tất cả những người ở đó ai cũng hoang mang nhưng không có cách nào cãi lại
--------------------------------------
Chiếc xe đen lăn bánh chậm chạp trên con đường đất lầy lội, càng lúc càng xa ánh đèn thành phố. Khi động cơ tắt hẳn, sự im lặng đột ngột bao trùm lấy không gian như một tấm màn vô hình đè xuống lồng ngực.
Văn bước xuống xe trước. Phía sau anh là hai nhân viên nam — một người ôm cặp tài liệu, người còn lại cầm đèn pin, mặt tái nhợt rõ rệt.
Khu rừng hiện ra trước mắt họ: những thân cây cổ thụ xoắn vặn, cành lá chằng chịt như muốn che kín cả bầu trời. Mặt đất phủ đầy rêu ẩm, bước chân đặt xuống không phát ra tiếng động — như thể rừng đang nuốt trọn mọi âm thanh.
Nhân viên cầm đèn pin nói:
Nhân viên
Nhân viên
Chủ… chủ tịch, người dân nói sau hoàng hôn… không nên vào sâu hơn.
Văn không đáp, chỉ đưa mắt nhìn thẳng về phía trước rồi bước đi. Hai nhân viên miễn cưỡng theo sau, mỗi bước chân đều nặng nề như đang đi vào miệng một con quái vật khổng lồ.
Càng tiến sâu, không khí càng lạnh. Đèn pin trong tay nhân viên bỗng chập chờn, ánh sáng run rẩy quét qua những thân cây đen kịt. Ở phía xa, một tiếng động khe khẽ vang lên — giống như tiếng kéo lê thứ gì đó trên mặt đất ẩm.
Một trong hai người bất ngờ dừng lại.
Nhân viên
Nhân viên
Anh… anh có nghe thấy không?
Tiếng xào xạc bỗng lớn dần, không phải do gió, mà như thể có thứ gì đó đang di chuyển quanh họ. Những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo in trên thân cây, vặn vẹo và méo mó một cách kỳ quái.
Đột nhiên, từ sâu trong rừng vọng ra một âm thanh trầm thấp — không phải tiếng người, cũng không phải tiếng thú, mà giống như lời thì thầm kéo dài, chồng chéo lên nhau.
Người cầm đèn pin hoảng loạn, ánh sáng rơi loạn xạ. Anh ta lùi lại, giọng vỡ ra:
Nhân viên
Nhân viên
Chủ tịch… tôi xin lỗi, tôi không thể đi tiếp được!
Chưa kịp để Văn trả lời, cả hai nhân viên đã quay đầu bỏ chạy, vấp ngã rồi lại đứng dậy, biến mất sau màn sương dày đặc.
Văn đứng một mình giữa rừng, bóng dáng cao lớn càng trở nên cô độc trong không gian u tối. Không khí quanh anh dày đặc hơn, như thể đang siết chặt từng nhịp thở.
Tiếng lá xào xạc vang lên sát bên tai anh — rất gần, rất rõ.
Văn chậm rãi quay đầu lại… nhưng phía sau chỉ có bóng tối đặc quánh.
Ở đâu đó trong rừng sâu, một ánh nhìn vô hình vẫn đang âm thầm dõi theo từng bước chân của anh, chờ đợi khoảnh khắc anh tiến thêm một bước nữa…

Chap 3

Rừng sâu im lặng đến mức khiến người ta nghe rõ từng nhịp tim của mình.
Sau khi hai nhân viên hoảng loạn bỏ chạy, chỉ còn lại Văn đứng một mình giữa màn sương dày đặc. Không khí lạnh dần, mang theo mùi hương ngọt nhẹ như hoa đào — dịu dàng nhưng khiến sống lưng anh khẽ căng lên vì cảnh giác.
Tiếng lá xào xạc vang lên phía sau. Văn chậm rãi quay đầu lại. Bóng tối vẫn dày đặc như cũ, nhưng lần này anh cảm nhận rõ ràng hơn — có ai đó đang ở đây.
Một cơn gió lướt qua, màn sương trước mặt khẽ tách ra. Giữa khoảng trống mờ ảo ấy, một bóng người dần hiện lên.
Mái tóc đen hơi dài lay động theo gió, vóc dáng mảnh nhưng không yếu ớt. Gương mặt cậu dưới ánh trăng mang vẻ đẹp khó đoán — dịu dàng nhưng lạnh nhạt, như không thuộc về thế giới này.
Văn vẫn đứng yên, ánh mắt sắc lạnh quan sát người lạ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu là ai?❄
Người kia khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên thành nụ cười mơ hồ.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Người lạc vào rừng… thường không hỏi tên trước.
Giọng nói nhẹ như gió, nhưng lại khiến không khí xung quanh rung lên một cách kỳ lạ.
Văn nhíu mày. Anh không lùi lại, nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt càng sâu hơn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu biết nơi này?❄
Người kia bước thêm một bước. Ánh trăng rơi xuống vai cậu, để lộ gương mặt trẻ trung của một chàng trai — đẹp đến mức gần như không thật.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi chỉ là người… dẫn lối thôi.
Một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, làm tán lá rung lên dữ dội. Khi Văn chớp mắt, khoảng cách giữa họ dường như đã gần hơn lúc nào không hay.
Nhịp tim anh khẽ chệch một nhịp. Không khí quanh họ trở nên đặc quánh, như thể khu rừng đang nín thở quan sát.
Văn nhìn chằm chằm vào người con trai trước mặt — quá bình thản, quá kỳ lạ để có thể tin tưởng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dẫn lối đến đâu?❄
Hàm không trả lời ngay. Cậu chỉ nhìn anh bằng đôi mắt sâu thẳm, rồi khẽ mỉm cười.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đến nơi anh vốn nên đến.
Một cảm giác khó tả lướt qua trong lòng Văn — vừa nguy hiểm, vừa như bị kéo lại gần hơn.
Và ngay khoảnh khắc đó, anh nhận ra… mình đã bước vào một con đường không thể quay đầu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play