Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Vạn Dặm Một Bức Tường!!?

ℂhương 1: Tiếng ve năm ấy

T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
quay lại với tác phẩm mới
T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
tóm gọn trong 10 chương
T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
đọc và cảm nhận
/.../ : Hành động "... " : Nói khẽ, thì thầm *... *: Suy nghĩ ............. (bổ sung sau)
✩*⢄⢁✧ --------- ✧⡈⡠*✩
Buổi chiều tan học nắng vàng quánh lại như mật ong.
Quang Anh và Đức Duy đạp xe song song trên con đường gồ ghề, tiếng ve kêu râm ran như xé lòng.
Quang Anh vừa đạp xe vừa nhìn lén bóng Duy in trên mặt đất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Nhìn lén Duy/ Duy này...
Đức Duy giật mình, lúng túng bấm chuông xe.
Kính coong.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Giật mình bấm chuông xe/ Hả? Cậu gọi tớ à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Cậu đạp chậm thôi, xích xe tớ hơi rão, cứ tuột suốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Cười nhẹ/.
Chân Duy rà xuống đất để xe đi chậm lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại cậu không chịu tra dầu đấy chứ. Cứ để nó khô khốc như thế, nó hỏng là phải.
Anh nói lầm bầm không để em nghe thấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Không phải tớ quên tra dầu... tớ chỉ muốn đường về nhà dài thêm một chút thôi".
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu nói gì cơ? Gió to quá tớ không nghe rõ.
Anh thở dài nhìn sang góc nghiêng của gương mặt em dưới ánh nắng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ bảo là... nắng hôm nay đẹp nhỉ? Giống hệt cái ngày đầu tiên tớ gặp cậu ở gốc đa đầu làng.
Em im lặng hồi lâu, tay nắm chặt ghi đông xe.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu vẫn nhớ chuyện từ hồi nảo hồi nào đó à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhớ chứ. Cái gì liên quan đến cậu, tớ đều cất kỹ ở đây này.
Anh vừa nói vừa buông một tay, dùng tay chỉ vào ngực trái của mình.
Em cúi đầu giọng run run đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nói mấy cậu như thế Quang Anh ạ. Người ta nghe thấy... người ta cười cho.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xóm mình họ miệng lưỡi lắm.
Anh dừng xe đột ngột, giọng nghẹn lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy. Cậu sợ người ta cười, hay cậu sợ... tớ thật lòng?
Em cũng dừng xe lại nhưng không dám quay đầu lại nhìn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ không biết. Tớ chỉ biết là tụi mình đều là con trai. Ở cái làng này, con trai thì phải lấy vợ, sinh con, phải đi cày ruộng...
Anh tiến lại gần khoảng cách chỉ còn một bước chân, tay định chạm vào vai Em nhưng rồi lại rụt về.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu tớ nói, tớ không cần những thứ đó. Tớ chỉ cần mỗi ngày được đạp xe sau lưng cậu thế này thôi. Cậu có bằng lòng không?
Đôi mắt em nhòe đi vì nước mắt nhưng cơ thể nhanh chóng leo lên xe đạp thật nhanh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Leo lên xe đạp thật nhanh về/ Muộn rồi Quang Anh ơi! Về thôi, mẹ tớ đang đợi cơm.
Anh đứng nhìn theo bóng lưng em dần xa dưới rặng tre.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Đứng nhìn bóng lưng em/ Duy ơi! Có những lời, hôm nay không nói, sợ rằng cả đời này tớ cũng không còn cơ hội để nói nữa...
Còn em chạy xe thật xa , nói khẽ trong nước mắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Nói khẽ trong nước mắt/ Tớ nghe thấy rồi... nhưng tớ không dám trả lời đâu.
Tiếng ve sầu bỗng dưng lặng bặt, chỉ còn tiếng xích xe đạo khô khốc kêu lạch cạch trên con đê vắng.
✩*⢄⢁✧ --------- ✧⡈⡠*✩
T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
từ tiểu thuyết nên ngắt quãng và tóm gọn lại
T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
nên đừng thắc mắc không có diễn biến thời gian cụ thể này kia

ℂhương 2: Khoảng cách một viên gạch

Đêm khuya ở làng quê , không gian tối đặc, chỉ có tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng.
Hai gian buồng ngủ của Quang Anh và Đức Duy chỉ ngăn cách bởi một bức tường gạch chưa trái vữa.
Cả hai đều không ngủ được, họ ngồi tựa lưng vào bức tường đó.
Đức Duy gõ vào tường.
Cộc Cộc
Vang lên khô khốc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Gõ vào tường/ Quang Anh ơi... Cậu ngủ chưa?
Quang Anh trả lời ngay lập tức, giọng trầm thấp sát vách tường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa. Tớ đang nghe đài. Chương trình 'Quà tặng âm nhạc' vừa kết thúc, họ vừa phát bài Lỡ Một Lời Thương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Cười buồn/ Bài đó... lời nghe đau quá nhỉ? 'Lỡ một lời thương lỡ một câu hứa sao người vội quên'. Cậu có bao giờ thấy mình trong đó không?
Quang Anh ngập ngừng một chút, rồi áp sát môi vào khẽ hở giữa hai viên gạch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chứ. Từng câu, từng chữ cứ như đang viết về tớ vậy. Duy này... cậu có nghe thấy tiếng tim tớ đập không?
Đức Duy áp sát tai vào tường, mắt nhắm nghiền.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Áp sát tai vào tường/ Không nghe rõ. Chỉ nghe thấy gió lùa qua kẽ gạch thôi. Nó lạnh quá...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại bức tường này dày quá thôi. Nếu không có nó, tớ đã có thể nắm tay cậu rồi. Duy à, hồi chiều ở trên đê... câu hỏi của tớ, cậu vẫn chưa trả lời.
Em giọng run rẩy, hơi thở gấp gáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng hỏi nữa được không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Càng hỏi, tớ càng thấy mình có lỗi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ có lỗi với Cha Mẹ, có lỗi với cả dòng họ này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu là con trai duy nhất của nhà bên đó, cậu phải nối dõi tông đường...
Anh gằn giọng đầy cay đắng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nối dõi để làm gì khi người tớ muốn ở bên cả đời lại là cậu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu định cứ trốn tránh mãi trong cái vỏ bọc "Bình Thường" đó sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu định cưới một người con gái cậu không yêu, để rồi cả ba chúng ta cùng khổ à?
Em khóc nghẹn, tiếng nấc bị kìm nén.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Kìm nén tiếng khóc/ Vậy cậu muốn tớ phải làm sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bước qua bức tường này à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi sau đó thì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cả cái làng này sẽ nhổ nước bọt vào mặc cha mẹ tớ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ không can tâm... tớ không đủ dũng cảm như cậu.
Anh đấm nhẹ vào tường, giọng khản đặc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ cũng sợ chứ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ sợ người đời, nhưng tớ sợ mất cậu hơn. Chỉ cần cậu gật đầu, tớ sẽ đưa cậu đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lên thành phố, đi đâu cũng được, nơi mà không ai biết chúng ta là ai...
Em im lặng rất lâu với câu nói của anh.
Chỉ còn hơi thở khó nhọc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh này... cậu đưa tay lên đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Áp bàn tay vào mặt gạch lạnh lẽo/ Tớ đưa rồi.
Em cũng áp lòng bàn tay mình lên gạch đá nhưng cảm giác như hơi ấm đang truyền qua.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Coi như... mình đang nắm tay nhau nhé. Chỉ đêm nay thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngày mai khi trời sáng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu vẫn là bạn thân của tớ và tớ vẫn là đứa con ngoan của cha mẹ.
Anh khóc rồi.
Nước mắt chảy dài thấm vào kẽ gạch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao khoảng cách chỉ có mười phân gạch, mà tớ cảm giác như mình cách nhau cả một đời người vậy Duy?
Em thì thầm rất nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Vì chúng mình sinh ra nhầm thời đại rồi".
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngủ đi Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúc cậu ngủ ngon.
Anh vẫn không rời tay khỏi bức tường, cố kìm nén cảm xúc lại để nói chuyện bình thường hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúc cậu ngủ ngon... người dưng của tớ.
✩*⢄⢁✧ --------- ✧⡈⡠*✩
T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
còn nữa=.)

ℂhương 3: Lời yêu viết trên giấy nháp

Một buổi chiều thứ bảy tan học sớm.
Trời oi nồng, mây đen kịt kéo về báo hiệu một cơn mưa rào mùa hạ dữ dội.
Em đã thức cả đêm để viết một lá thư và quyết định sẽ đặt nó vào giỏ xe của Anh trước khi ra về.
Em đang đứng cạch chiếc xe đạp của anh, tay đang run rẩy cầm mảnh giấy gấp tư.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ một lần này thôi... Nếu cậu ấy đọc được, mình sẽ đi cùng cậu ấy. Còn nếu không... coi như ông thời đã định đoạt.
Em vội vàng nhét lá thư vào dưới bao gạo nhỏ mẹ Anh nhờ chở về, rồi lên xe đạp đi thật nhanh vì xấu.
Vừa đi được một đoạn, mưa đổ xuống như trút nước.
Anh chạy từ trong lớp ra người ướt sũng, vội vàng trèo lên xe đạp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy đâu rồi nhỉ? Sao hôm nay nó về sớm thế?
Anh không nghĩ gì nhiều mà đạp xe đi thật nhanh, nước mưa tạt vào mắt cay xè.
Mưa quá lớn, lá thư trong giỏ xe bị nước thấm đẫm, mực nhòe nhoẹt, rách nát rồi rơi xuống vũng bùn dưới bánh xe của chính Anh mà Anh không hề hay biết.
Tối hôm đó.
Anh sang nhà em với bộ quần áo còn ẩm nước mưa.
Anh đứng bên hiên nhà, nhìn Em đang ngồi học bài dưới ánh đèn tù mù.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Giọng hơi khàn/ Duy, chiều nay cậu về sớm thế? Tớ đợi ở cổng trường mãi.
Tim em bây giờ đang đập liên hồi ,tay run rẩy lật từng trang sách.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ... tớ thấy trời sắp mưa nên về trước. Cậu có thấy... có thấy gì trong giỏ xe không?
Anh ngơ ngác không hiểu em đang nói gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thấy gì cơ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À, bao gạo mẹ tớ nhờ chở về bị ướt hết rồi, về nhà bị mắng một trận tơi bời đây. Còn gì nữa không?
Em lặng người , hy vọng và sự mong chờ trong lòng tắt ngấm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có gì... chỉ là mẫu giấy nháp tớ đánh rơi thôi. Cậu không thấy thì thôi.
Anh tiến lại gần, ngồi xuống bậc cửa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy này, cậu lạ lắm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cả ngày hôm nay cậu cứ tránh ánh mắt của tớ. Tớ làm gì sai à? Hay tại bức tường đêm qua tớ nói những lời làm cậu sợ?
Em siết chặt lòng bàn tay, răng nghiến chặt để không bật khóc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh ơi, cậu đừng đối xử tốt với tớ nữa được không? sự tử tế của cậu làm tớ thấy mình như một kẻ tội đồ vậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Đau trong lòng/ Tại sao yêu tớ lại là có tội? tớ không bắt cậu phải công khai với cả thế giới, tớ chỉ cần chúng ta biết với nhau là đủ rồi mà?
Em đứng bật dậy, giọng cao vút đầy tuyệt vọng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tớ không làm được!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu nhìn xem, nhà tớ nghèo, nhà cậu cũng chẳng khá giả gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cha mẹ chúng ta hy vọng vào chúng ta biết bao nhiêu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu họ biết đứa con trai mình nuôi nấng bấy lâu lại đi thương một thằng con trai khác... họ sống sao nổi đây?
Anh nắm chặt lấy cổ tay em, ánh mắt rực cháy nhưng đau thương.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy? tớ nhìn thấy cậu mỗi ngày, chạm vào cậu qua một bức tường, nhưng lại chẳng bao giờ có được cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết cảm giác đó bóp nghẹt tớ đến mức nào không?
Em hất mạnh tay anh ra, cùng lúc đó em cũng không còn kìm chế bản thân được nữa.
Hai hàng nước mắt cứ thế tuông ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì đừng nhìn nữa! Đừng chạm nữa! Coi như mình chưa từng là bạn, cũng chưa từng thương nhau đi!
Anh cười cay đắng, lùi lại một bước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nói dễ nghe nhỉ? Giá mà trái tim tớ nó cũng nghe lời như cái miệng của cậu...
Anh quay lưng đi vào màn đêm, bóng lưng cô độc tan dần trong tiếng mưa.
Em ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, nức nở ,tim như bị ai xé nát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh ơi... trong lá thứ đó, tớ viết là tớ thương cậu nhiều lắm... Tại sao cậu không nhìn thấy... tại sao ông trời lại tàn nhẫn như thế...
Sáng hôm sau.
Trên con đường làng ngập bùn, Em nhìn thấy mẩu giấu nát bấy, vùi sâu dưới vết bánh xe.
Những chữ 'Thương Anh' chỉ còn là một vệt mực xanh loang lổ, không hình ,không dạng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Thì thầm với chính mình/ Hóa ra, ngay cả những con chữ cũng biết rằng chúng mình không có tương lai.
✩*⢄⢁✧ --------- ✧⡈⡠*✩
T/g Tổng Tài🐼
T/g Tổng Tài🐼
cũng bth mà ha

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play