Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Anh Thuộc Bóng Tối, Em Là Lối Về

#1

meo
meo
Xin chào độc giả, cảm ơn bạn vì đã đọc truyện của meo!
-__________________________-
Xòng bạc mở cửa khi thành phố vừa tối
Không có bảng hiệu rực rỡ, không có tiếng nhạc gọi mời. Chỉ là một tòa nhà thấp, cửa sắt nặng, bên ngoài trông giống kho hàng bỏ hoang dày đặt ùm tùm cỏ và rêu xanh
Bước vào bên trong có mùi thuốc lá cũ, mùi tiền, và mùi của những quyết định sai lầm
_________________
________
Ba của Duy ngồi ở chiếc bàn sát góc
Ánh đèn vàng chiếu xuống khiến gương mặt ông ta hốc hác hơn thường ngày. Hai bàn tay run nhẹ, không biết vì rượu hay vì hồi hộp
Trước mặt là chồng chip không cao, thấp đến mức chỉ cần thua thêm một ván là sạch
Ba Duy
Ba Duy
Ván nữa thôi
Ông lẩm bẩm, như nói với chính mình
Ba Duy
Ba Duy
//lật lá bài ra//
Thua.
Không ai cười
Không ai chế giễu
Ở xòng bạc này, thua là chuyện bình thường. Thua mà còn ngồi lại mới là điều đáng chú ý
________
Ba của Duy ngả người ra sau ghế. Mồ hôi ướt lưng áo
Phía trên, sau lớp kính một chiều, Quang Anh đứng tựa người vào bàn
Không ai trong xòng bạc nhìn thấy anh, nhưng mọi thứ ở đây đều vận hành theo ý anh
_____
Quang Anh không cần phải nhìn lâu anh chỉ liếc qua, đủ để biết ai đang tuyệt vọng, ai còn tỉnh táo, ai sắp gây rắc rối
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ông ta còn gì không?
Quang Anh hỏi, giọng trầm và đều không mang theo cảm xúc
một đàn em liếc nhanh xuống sổ
All
All
Còn..một căn nhà đứng tên con trai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im lặng/
Ánh đèn phía dưới phản chiếu lên kính, khiến gương mặt anh nửa sáng nửa tối
Không ai biết anh nghĩ gì
____
Một lúc không lâu sau, anh chậm rãi lên tiếng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho ông ta chơi tiếp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Luật cũ
Luật cũ nghĩa là gì, ai ở đây cũng biết
_________
Ba của Duy được đẩy thêm chip
Khi người đàn ông kia nhìn thấy chồng chip mới trước mặt, mắt ông ta sáng lên trong khoảnh khắc
Như người sắp chết đuối nhìn thấy một cành cây trôi ngang. Ông ta không hỏi nguồn gốc, cũng không hỏi cái giá phải trả
Xòng bạc này, hỏi nhiều là ngu!
Ông ta đặt cược
Hy vọng dâng lên, rồi bị nghiền nát một cách chậm rãi.. tàn nhẫn
Thua, rồi lại thua
Chiếc ghế kêu một tiếng rất nhỏ khi ông ta đứng bật dậy. Mặt tái đi, môi run
Vài người liếc nhìn, rồi lại cúi xuống bài của mình
Ba Duy
Ba Duy
//cúi đầu kí giấy//
Nét chữ nguệch ngoạc, như thể bàn tay đó không còn thuộc về ông ta nữa
__________________
_____________
Quang Anh không muốn đứng lâu, anh ra khỏi phòng kính, hành lang dài và yên tĩnh. Ánh đèn trắng lạnh tường trống, không một bức tranh
anh vừa đi vừa tháo găng tay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ném lên bàn// Người đó có con trai?
Ba Duy
Ba Duy
Dạ..một đứa nhỏ đang ở nhà chờ
Quang Anh dừng lại một nhịp
Chỉ một nhịp rất ngắn, đủ để người đứng cạnh nhận ra, nhưng không đủ để gọi là do dự
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dắt hắn vào trong
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn căn nhà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứ làm theo giấy
Cánh cửa khép lại sau lưng anh
-_________________________-

#2

-_________________________-
Trời lạnh hơn mọi khi. Lạnh kiểu thấm vào xương
Một con hẽm nhỏ bên trong căn nhà lụp xụp, Duy ngồi ngay trước cửa
Căn nhà cũ không có lò sưởi, cũng chẳng có gì để chắn gió ngoài cánh cửa gỗ mỏng
Gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi ẩm ướt của đêm khuya chui thẳng vào cổ áo
Ba vẫn chưa về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Kéo hai tay ôm lấy đầu gối lưng tựa sát vào cánh cửa//
Gỗ lạnh áp vào da khiến cậu khẽ rùng mình. Cậu không đứng lên bật đèn
Mí mắt nặng dần
Ban đầu cậu còn cố mở mắt cố lắng nghe. Nhưng đêm im lặng quá. Không có tiếng xe
Duy ngủ quên lúc nào không hay
_________________
_____________
Duy chợp mắt chưa được bao lâu
Một âm thanh lạ kéo cậu ra khỏi giấc ngủ không phải tiếng gọi, mà là tiếng động cơ xe dừng gấp trước nhà
Một người bị lôi xuống là ba cậu
Thân thể kia bị quăng thẳng xuống nền đất
Bộp*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba..
Một người đàn ông bước xuống
Giày da chạm nền rất khẽ..nhưng lại vang lên rõ ràng trong đêm tĩnh lặng. Anh đứng thẳng, dáng người cao gầy mang khoác áo tối màu
Quang Anh
Anh không nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất
Cũng không cuối xuống kiểm tra
Ánh mắt anh dừng lại ở cánh cửa mở hé
Ở đó Duy đứng lặng, hai tay nắm chặt vào vạt áo cả người như bị đóng đinh tại chỗ
Quang Anh vẫn đứng đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đưa ông ta vào trong
hai tên thuộc hạ vác ông ta như một món đồ chơi, rồi vứt ông ấy xuống khi không còn muốn chơi nữa
Ba Duy
Ba Duy
Thằng ranh con //liếc mắt nhìn Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/rùng mình/
Quang Anh quan sát từng động tác
Ánh mắt anh dừng lại ở đôi vai gầy run rẩy kia lâu hơn một nhịp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con trai ông à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu khẽ//
Khoé môi Quang Anh nhúc nhích
Không phải cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay người bước về phía xe// Chúng ta sẽ còn gặp lại
Cửa xe đóng lại
Động cơ nổ máy, lần này chậm rãi hơn, như cố tình để lại dư âm
tiếng xe đi xa dần
một khoảng im lặng
Duy đứng im nhìn ba mình đang nằm gục
Ba Duy
Ba Duy
Thằng vô dụng
Ba Duy
Ba Duy
Mày là thằng khốn nạn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Ba Duy
Ba Duy
Mày là cái thứ xui xẻo nhất mà tao từng có
Câu nói rơi xuống rất nhẹ
Nhẹ đến mức không cần hét lên..cũng đủ khiến Duy thấy ngực mình trống rỗng
___
Giọng ông ta càng lúc càng gắt
Cơn tức dồn lên mặt, khiến ba Duy chống tay đứng bật dậy
Động tác quen thuộc đến mức Duy nhận ra ngay từ khoảnh khắc ấy
Trước khi bà Duy cầm cây gậy lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba..! //lùi lại một bước//
Ba Duy
Ba Duy
Im mồm //với lấy cây gậy bên góc tường//
Duy co người lại theo bản năng. Cậu không chạy. Không chống đỡ
Chỉ đưa tay lên che đầu, lưng ép sát vào tường
Mỗi lần cây gậy giáng xuống cậu lại rùng mình, môi mím chặt đến bật máu mà không dám khóc thành tiếng
Những lời chửi rủa trút xuống cùng lúc nặng nề, cay độc, không cần ai nghe ngoài cậu
Ba Duy
Ba Duy
Súc sin.h
Ba Duy
Ba Duy
Vô dụng
Ba Duy
Ba Duy
Thằng vô dụng
Duy cắn chặt răng, thiếp đi trong nhưng cú đánh
______________________

#3

-_______________________-
Sáng hôm sau, trời không nắng
Ánh sáng nhợt nhạt tràn xuống con hẻm nhỏ, lạnh lẽo như thể đêm qua chưa từng kết thúc
___
Gần trưa, tiếng xe lại vang lên trước căn nhà cũ kỹ của Duy
tiếng xe dừng hẳn
Quang Anh bước xuống trước. Theo sau là mấy người đàn ông mặc đồ tối màu, động tác gọn gàng quen thuộc
Họ bắt đầu đưa đồ ra ngoài
Bàn ghế, ti vi bị hư, những thứ người khác bỏ đi lại xuất hiện trong nhà của Duy
Từng món đồ bị nhấc lên, đặt xuống, mang đi
Quang Anh đứng ngoài hiên
Anh châm một điếu thuốc. Lửa bật lên, soi rõ đôi mắt trầm lặng rít một hơi
Khói trắng trôi chậm trong không khí lạnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bước vào trong//
căn nhà trống trãi thấy rõ
Quang Anh dừng lại khi nhìn thấy Duy
Cậu ngồi ở góc nhà
Không ngẩng đầu không né tránh như thể đã biết trước họ sẽ đến
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn rất lâu//
Duy hôm nay...không giống tối qua
Trên cổ áo kéo cao là những vết bầm chưa tan
Cổ tay lộ ra dưới tay áo có dấu trầy xước chằng chịt. Khi cậu khẽ cử động, dáng người gầy run lên một nhịp rất nhỏ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩn đầu lên//
Gương mặt cậu tái nhợt. Khóe môi có vết rách nhỏ đã khô máu
Quang Anh nhìn cậu thêm một lúc ánh mắt anh lướt sang phòng trong
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ông ta đâu
Duy im lặng
Một nhịp
Hai nhịp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba em đi uống rượu rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//rít một hơi thuốc//
Khói che khuất nửa gương mặt anh. Đến khi anh thở ra, giọng nói hạ thấp hơn một chút
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai làm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//siết chặt tay//
Móng tay bấm vào lòng bàn tay đến trắng bệch
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu ạ
Câu trả lời khiến căn nhà yên lặng hẳn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Dập điếu thuốc xuống nền nhà//
Quang Anh bước vài bước
Rồi dừng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có muốn đi không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khẽ giật mình//
Cậu không hiểu câu hỏi đó có nghĩa gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi..đi đâu ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cau mày//
Không nhiều. Chỉ đủ để người khác nhận ra anh không thích phải lặp lại
Anh quay hẳn người lại, ánh mắt đè xuống Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn đi không?
Ba chữ Ngắn Không giải thích
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng yên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em...
Quang Anh không giục
Anh chỉ đứng đó, chờ câu trả lời như cách người ta chờ một quyết định
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hít một hơi sâu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu đi..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì...có quay về được không ạ?
Quang Anh nhìn Duy
Lần này lâu hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Một từ
Dứt khoát
____
Im lặng vài dây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy em đi...
Anh quay người, mở cửa xe. Một thuộc hạ bước xuống, mở cửa sau
Duy đứng đó thêm một nhịp rồi mới bước tới. Trước khi lên xe, cậu quay đầu nhìn căn nhà lần cuối
Cửa xe đóng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đã quyết định rồi thì đừng hối hận
Duy không trả lời
Nhưng từ giây phút bánh xe rời khỏi con hẻm
Cuộc đời của cậu đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu
____________________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play