Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

{ #AllMason } ⋆౨~Em Bé~ৎ˚⟡˖ ࣪

Eppiso 1 ⋆𐙚₊ʜᴀ̀ɴɢ ɢʜᴇ̂́ ᴄᴜᴏ̂́ɪ˚⊹ «LINHMASON»

˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
Nguyễn Xuân Bách bình thường hơn cả chữ bình thường. Học lực bình thường, công việc cũng bình thường, sống một đời không có gì quá nổi bật để người khác phải dừng lại ghi nhớ. Giữa đám đông, Bách là kiểu người nếu lùi lại một bước sẽ lập tức bị che khuất. Nếu có điều gì gọi là khác biệt trong một cuộc sống phẳng lặng như thế, thì có lẽ chỉ là việc Bách làm fan của Bùi Trường Linh, lặng lẽ, bền bỉ, và chưa từng mong mình sẽ được nhìn thấy.
Bùi Trường Linh là ai mà Nguyễn Xuân Bách lại hâm mộ? Hắn là kiểu người sinh ra đã đứng sẵn dưới ánh đèn. Ngoại hình không có góc chết, giọng hát đủ khiến người ta im lặng ngay từ những nốt đầu tiên, phong thái lúc nào cũng điềm tĩnh như thể chưa từng bị thế giới làm cho bối rối. Trên sân khấu, hắn hoàn hảo đến mức khó tin; ngoài đời, hắn cũng không cho người khác tìm ra một vết nứt nào để bám vào mà thất vọng. Bùi Trường Linh giàu. Không phải kiểu giàu phô trương, mà là giàu đến mức không cần chứng minh. Gia thế vững, sự nghiệp đi lên thẳng tắp, những bản hợp đồng đến sớm hơn cả kỳ vọng. Hắn làm việc vì thích, không phải vì cần tiền, nên lúc nào cũng có quyền lựa chọn dừng lại khi muốn. Thứ người ta nhìn thấy ở hắn là sự ung dung của một người chưa từng bị dồn vào đường cùng. Hắn chưa từng dính drama. Không scandal, không phát ngôn gây tranh cãi, không vướng vào những câu chuyện mập mờ. Đời sống cá nhân kín kẽ đến mức sạch sẽ. Chưa từng công khai bạn gái, chưa từng để lộ mối quan hệ nào đủ rõ ràng để bị gọi tên. Điều đó khiến hắn trở thành đúng gu của các fangirl: vừa hoàn hảo, vừa an toàn để mơ tưởng. Rất nhiều người muốn tỏ tình với hắn. Công khai có, âm thầm có. Tin nhắn, thư tay, ánh mắt ở hàng ghế đầu, những lời nói nửa đùa nửa thật sau hậu trường. Nhưng Bùi Trường Linh luôn đứng ngoài tất cả, lịch sự từ chối bằng im lặng. Hắn không cần tình cảm để lấp chỗ trống, bởi bản thân hắn đã đủ đầy. Chính vì vậy, trong thế giới nơi mọi thứ đều quá sáng và quá cao, Nguyễn Xuân Bách chỉ có thể đứng rất xa mà nhìn. Không phải vì hắn quá rực rỡ, mà vì hắn quá hoàn hảo, đến mức một người bình thường hơn cả chữ bình thường như Bách chưa từng nghĩ mình có quyền bước lại gần.
Bách ở mọi sự kiện đều ngồi ghế cuối bên phải. Không tranh, không chen, chỉ chờ đến cuối. Vậy mà lần nào em cũng có một slot duy nhất được ký tên, như thể vị trí đó vốn đã được chừa sẵn cho mình. Điều đó khiến Bách thấy kì lạ. Em không biết vì sao—chỉ biết mỗi lần cầm chữ ký trong tay, em lại tự hỏi: có phải ở trên sân khấu, đã có người quen nhìn về hàng ghế cuối bên phải từ rất lâu rồi không.
Như mỗi lần, Bách lại được slot đó. Em được gọi lên, ngồi đối diện Bùi Trường Linh, lặng lẽ nhìn hắn cúi đầu ký tên. Không vội, không ồn, chỉ có tiếng bút lướt nhẹ. Khoảnh khắc ấy ngắn ngủi nhưng đủ để Bách thấy rõ: giữa rất nhiều người, ánh mắt Linh luôn dừng lại thêm một chút—như thể hắn đã quen với việc nhìn em từ hàng ghế cuối bên phải.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Cảm ơn em đã tham gia sự kiện này nhé , Thỏ con.
“Thỏ con” — là biệt danh chỉ một mình Bách có. Không phải vì dễ thương hơn ai, cũng không vì làm gì đặc biệt. Chỉ là mỗi lần Linh ngẩng lên, ở hàng ghế cuối bên phải, luôn thấy Bách ngồi yên, hai tay đặt gọn trên đùi, im lặng và kiên nhẫn. Giống một con thỏ nhỏ, không tranh mồi, không chạy đến gần, chỉ ở đó chờ đến cuối. Linh gọi như thế, rất khẽ. Không công khai. Không để ai khác nghe thấy. Một cái tên được giữ lại, giống như cách hắn giữ ánh mắt mình dừng lâu hơn ở một người — duy nhất.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Anh hôm nay cũng diễn tốt lắm ạ.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Lần sau, em cũng ngồi chỗ đó à?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vâng.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Có chuyện gì ạ?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Ừm, không có gì.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Anh gửi em.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Hẹn gặp lại anh ạ.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Tạm biệt em, Thỏ con.
Tối hôm đó, Instagram vài triệu người theo dõi của Bùi Trường Linh bất ngờ hiện thông báo: hắn theo dõi một tài khoản. Chỉ một. Trong khi trước giờ, hắn chưa từng theo dõi bất kỳ ai, kể cả đồng nghiệp thân thiết. Mạng xã hội lập tức xôn xao, truy tìm danh tính người đã phá vỡ nguyên tắc đó.
Mục đang theo dõi của Bùi Trường Linh đã được ẩn hoàn toàn, khiến tất cả mọi người đều không thể xem hắn theo dõi ai. Dù có tò mò đến đâu, danh sách đó vẫn trống rỗng trước mắt công chúng. Chỉ duy nhất người được hắn theo dõi mới nhìn thấy điều ấy, lặng lẽ và rõ ràng, như một bí mật chỉ dành cho một người.
Bên tài khoản Instagram của em chỉ có vài người theo dõi, bỗng nhiên hiện lên một thông báo lạ: Bùi Trường Linh đã bắt đầu theo dõi bạn, và ngay sau đó là dòng chữ cho biết hai bạn hiện là bạn bè. Thông báo xuất hiện rõ ràng, không nhầm lẫn, như thể điều đó vốn dĩ là thật.
@BuiTruongLinh.99 -> @NguyenXuanBach.00
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Acc này của Nguyễn Xuân Bách, đúng chứ?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Vâng.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Anh ấn nhầm theo dõi em ạ?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Cuối cùng cũng gặp được acc của em.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Kiếm gần 2 năm.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Anh giỡn vui ghê..
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Anh có bao giờ đùa em?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Ngày mai, em có đi xem anh diễn không?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Em nghĩ là có.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Nhưng em sợ mai sếp em bắt em tăng ca.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Không kịp xem anh diễn.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Em làm ở công ty nào?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Công ty xXx.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Anh hỏi làm gì ạ?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Không có gì đâu.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
💬Mai, anh có bất ngờ cho em.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
💬Nhưng anh chưa trả lời câu hỏi của em..
@BuiTruongLinh.99 Đã OffLine Một Phút Trước.
Ngày hôm sau, khi em vừa thức dậy, đầu óc vẫn còn hoang mang vì thông báo hôm qua, điện thoại lại rung lên. Là cuộc gọi từ sếp. Chỉ vài câu ngắn ngủi, em bị đuổi việc. Màn hình tắt đi, cổ họng nghẹn lại, cảm giác muốn khóc ập đến nhưng không biết phải khóc vì chuyện nào trước.
@NguyenXuanBach.00 -> @BuiTruongLinh.99
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Em bị đuổi việc rồi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Bất ngờ của anh à?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Ừm.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Vui không?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Đuổi việc ai mà vui nổi ạ.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Em đang thất nghiệp?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Mới thất nghiệp được vài phút.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Làm trợ lý của anh đi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Hả?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
50 triệu / 1 tháng ?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vâng ạ.
Em hoang mang, bắt đầu ngẫm lại từng sự việc đã xảy ra. Từ lúc vô tình nói cho Linh biết tên công ty mình đang làm, rồi ngay sau đó bị đuổi việc, cho đến lời đề nghị hắn bảo em sang làm trợ lý cho hắn. Mọi thứ nối tiếp nhau quá sát, sát đến mức em không biết đó chỉ là trùng hợp… hay vốn dĩ đã được sắp đặt từ trước.
-Tua-
Ngày đầu làm trợ lý của em bắt đầu trong trạng thái lơ mơ như mơ chưa tỉnh. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức em chưa kịp tin rằng mình thật sự đang đứng trước cửa căn hộ của Bùi Trường Linh, với danh xưng mới treo lơ lửng trên đầu. Không có nghi thức long trọng, cũng không có lời giới thiệu cầu kỳ. Linh chỉ mở cửa, nhìn em một lúc rồi nói rất bình thản: “Vào đi.” Giọng hắn giống hệt trên sân khấu, nhưng khoảng cách thì không còn xa nữa. Em theo sau hắn, tay nắm chặt, tim đập không đều. Trong đầu vẫn còn câu hỏi chưa có lời đáp: từ fan ngồi hàng ghế cuối… đến trợ lý riêng của hắn—mọi chuyện bắt đầu từ khi nào, và kết thúc sẽ đi về đâu.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Hôm nay chắc lịch trình dày lắm anh ha?.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Ừm.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Có một họp đồng cần ký.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Vậy thôi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Nhiều quá ha..
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Em muốn làm nhiều à? Thỏ con.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Không ạ..
Thật ra lịch trình của hắn dày đến mức đáng sợ. Một ngày chỉ nghỉ được vỏn vẹn bốn tiếng, thời gian còn lại là chạy show liên tục. Nhưng hôm nay, Linh âm thầm từ chối tất cả. Hắn chỉ giữ lại một việc duy nhất — ký hợp đồng, gọn gàng và nhẹ nhàng. Chỉ vì hắn sợ em mệt, tinh tế đến thế mà em không biết.
-Tua-
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Ký hợp đồng xong rồi ạ.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Làm gì tiếp ạ?
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Em thích đi đâu?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Công viên ạ.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Anh hỏi là-..
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Đi công viên.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
...
Sau một tháng làm việc, hắn không cho em làm việc gì nặng. Đến cả những việc nhẹ nhưng nhiều, hắn cũng không cho đụng vào. Việc gì cũng tự tay làm hết, từ lớn đến nhỏ, đến mức có lúc em đứng đó mà không biết rốt cuộc ai mới là trợ lý của ai. Em nhiều lần định lên tiếng, nhưng hắn luôn đi trước một bước, làm xong rồi mới quay lại nhìn em như thể mọi chuyện vốn dĩ nên như vậy. Quá đỗi tự nhiên. Quá đỗi bình thản. Rồi bắt đầu có người hâm mộ chú ý. Có ánh mắt nhìn lâu hơn. Có bài đăng hỏi bóng gió. Có lời thì thầm lan ra rất chậm nhưng rất dai. Người ta nói về em — về một trợ lý luôn ở cạnh hắn, được bảo vệ quá mức cần thiết. Và từ đó, những tin đồn bắt đầu xuất hiện.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Anh lên tiếng đính chính đi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Em thấy mọi người hiểu lầm chúng ta rồi.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Ừm, để anh.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Tối nay em ngồi ở ghế đó nhé. Anh sẽ đính chính ở concert đó.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Ừm, vâng.
-Tối hôm đó-
Sau khi concert do chính hắn mở kết thúc, ánh đèn chưa kịp tắt hẳn. Bùi Trường Linh đứng lại trên sân khấu lâu hơn thường lệ. Hắn cầm micro, giọng bình tĩnh, lần lượt nhắc đến những drama gần đây và đính chính tất cả, gọn gàng, rõ ràng, không để sót điều gì. Khán đài dần yên lặng. Rồi đến drama cuối cùng — giữa em và hắn. Linh im lặng vài giây. Ánh mắt hắn rời khỏi biển người trước mặt, chậm rãi tìm về một vị trí quen thuộc. Hắn nhìn thẳng về phía em, không tránh, không né. Và ngay lúc đó, hắn mở lời thông báo…
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Drama này..
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Tôi và em ấy là người yêu của nhau.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Và còn một điều nữa, tôi sẽ giải nghệ.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Không hẹn gặp lại tất cả.
Hắn nói, rất rõ ràng, không chừa đường lùi: em và hắn là người yêu nhau. Chỉ một câu thôi, cả khán đài chết lặng trong một nhịp thở. Rồi mạng xã hội nổ tung. Tiếng reo, tiếng hét, tiếng chụp màn hình lan đi nhanh đến mức không ai kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chưa kịp lắng xuống, Linh nói tiếp. Giọng hắn vẫn bình thản như từ đầu đến cuối: hắn giải nghệ. Đêm đó, mạng xã hội không ngủ. Tin tức phủ kín mọi nền tảng, ánh sáng từ màn hình điện thoại kéo dài đến tận sáng. Người ta tranh cãi, khóc, gào thét, phủ nhận — còn hắn thì rời sân khấu, để lại một đêm thấp sáng chưa từng có.
Tối hôm đó, em hoang mang đến mức không nghe rõ xung quanh nữa. Em rời concert, chạy thẳng về nhà, đầu óc trống rỗng. Đèn đường lướt qua như không thuộc về mình. Về đến nơi, em ngồi thẫn thờ rất lâu, tim vẫn đập loạn nhịp, như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ chưa kịp tỉnh.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Đùa sao.?
Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên. Không dồn dập, không vội vàng — từng nhịp đều đặn, rõ ràng, như thể người đứng ngoài biết chắc em sẽ ra mở. Căn phòng yên ắng đến mức tiếng gõ ấy nghe lớn hơn bình thường, kéo em ra khỏi trạng thái thẫn thờ. Tim em chậm lại một nhịp, rồi lại đập nhanh hơn, vì không hiểu ai có thể đến vào lúc này.
Em mở cửa ra. Trước mặt em là Bùi Trường Linh — đứng rất gần, trên tay cầm một bó hoa, nụ cười tươi rói như thể ngoài kia chưa từng có một đêm náo loạn. Ánh đèn hành lang hắt xuống làm gương mặt hắn trông hiền đến lạ, hoàn toàn khác với người vừa khiến cả mạng xã hội bùng nổ vài tiếng trước.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Anh..-
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Anh thích em, Thỏ con.
Em còn chưa kịp phản ứng với câu nói ấy — “Anh thích em, Thỏ con.” Thì Linh đã bước lại gần. Hắn ôm em vào lòng, rất khẽ, như sợ làm em giật mình. Rồi hắn cúi xuống, đặt lên môi em một nụ hôn đầu — chậm rãi, vụng về, mang theo mùi hoa còn chưa kịp buông tay. Khoảnh khắc ấy ngắn ngủi, nhưng tim em đập mạnh đến mức không thể quên.
Sau một tháng, vụ bùng nổ năm đó dần chìm xuống. Tin tức thưa dần, mạng xã hội trở lại nhịp cũ. Không còn những ánh mắt soi mói bám theo từng bước chân nữa. Em và hắn nắm tay nhau đi dọc con đường ven hồ, nơi hàng cây đổ bóng dài xuống mặt nước lặng. Gió thổi nhẹ, mùi cỏ ẩm len vào không khí. Không sân khấu, không ánh đèn, không ai gọi tên hắn. Chỉ có hai người, cười tươi, bước chậm, như thể thế giới cuối cùng cũng chịu đi chậm lại để chờ họ.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Em yêu anh.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
𝘽𝙪𝙞𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙇𝙞𝙣𝙝.
Anh cũng yêu em.
˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
ô hô
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nổ tên cp đi tui viét cho
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nổ từ từ nhe
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nổ nhiều quá tui chạy đếy
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nói chứ truyện dở
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
hơ hơ hơ

Eppiso 2 ⋆𐙚₊ɴɢᴏ̂̀ɪ ᴄᴀ̣ɴʜ ɴʜᴀᴜ ʟᴀ̂ᴜ ᴍᴏ̣̂ᴛ ᴄʜᴜ́ᴛ˚⊹ «BMAS»

˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
Thành Công đến lớp sớm. Cậu đặt cặp xuống bàn, theo thói quen nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh.
Chỗ đó trống. Một cảm giác hụt hẫng rất nhẹ lướt qua trong lòng, đến chính cậu cũng không hiểu vì sao.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Chưa tới à. // Thành Công khẽ nói, tay lật sách nhưng ánh mắt không tập trung //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Xin lỗi, xin lỗi. // Xuân Bách chạy vào lớp, thở gấp, đặt cặp xuống bàn //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Hôm nay em ngủ quên. // Xuân Bách cười gượng, kéo ghế ngồi xuống //
Chỉ cần thấy Xuân Bách ngồi xuống bên cạnh, cảm giác trống trải trong Thành Công liền biến mất.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Ừ. // Thành Công đáp ngắn gọn, đẩy ghế sát vào bàn //
Xuân Bách cúi đầu lục cặp, tìm mãi vẫn không thấy bút.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Ủa, bút của em đâu rồi?? // Xuân Bách nhíu mày, nhìn vào trong cặp //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Của mày đây. // Thành Công đẩy cây bút sang //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Mày làm rơi hôm qua. // Thành Công nói thêm, mắt vẫn nhìn sách //
Xuân Bách khựng lại một nhịp. Một chuyện nhỏ như vậy mà Thành Công vẫn nhớ.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Cảm ơn nha. // Xuân Bách cười, cầm bút lên //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Mày giữ dùm em luôn hả? // Xuân Bách quay sang nhìn Thành Công //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Ừ. // Thành Công đáp, tai hơi nóng //
Trong giờ học, Thành Công nghiêng người qua giảng bài.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Xuân Bách nghe rõ nhịp thở của Thành Công.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Chỗ này em áp dụng công thức sai rồi. // Thành Công chỉ vào vở //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Cảm ơn mày. // Xuân Bách gật đầu //
Khi Xuân Bách cúi xuống viết lại bài, mu bàn tay của hai người vô tình chạm vào nhau.
Rất nhẹ, nhưng cả hai đều khựng lại.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
À, xin lỗi. // Xuân Bách rút tay về, tim đập nhanh //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Không sao. // Thành Công đáp, giọng thấp hơn //
Giờ ra chơi đến, tiếng chuông vang lên làm Xuân Bách giật mình.
Bạn bè trong lớp bắt đầu rủ nhau đứng dậy, tiếng nói cười lấp đầy không gian.
𝘽𝙖𝙣𝙉𝙪𝘾𝙪𝙣𝙜𝙇𝙤𝙥.
𝘽𝙖𝙣𝙉𝙪𝘾𝙪𝙣𝙜𝙇𝙤𝙥.
Xuân Bách, đi mua nước không. // Một bạn trong lớp gọi //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Đi. // Xuân Bách đứng dậy, liếc nhìn Thành Công //
Thành Công ngồi lại tại chỗ, ánh mắt vô thức dõi theo bóng lưng Xuân Bách rời khỏi lớp.
Không biết từ khi nào, Thành Công đã quen với việc tìm Xuân Bách giữa đám đông.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Cho mày nè. // Xuân Bách đặt một lon nước lên bàn //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Gì vậy? // Thành Công ngẩng lên nhìn lon nước //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Trà đào. // Xuân Bách cười nhỏ //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Sao mày biết tao uống cái này? // Thành Công hỏi, tay vẫn cầm lon nước //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Thấy mày hay mua. // Xuân Bách đáp, quay mặt đi //
Một cảm giác ấm áp lan ra trong lồng ngực của Thành Công.
Tan học, lớp học dần vắng đi, chỉ còn lại vài người thu dọn đồ đạc.
Xuân Bách đứng cạnh bàn của mình, hai tay ôm cặp, do dự chưa chịu về ngay.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Ê, mai mày có đi học sớm không. // Xuân Bách hỏi, giọng nhỏ //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Có. // Thành Công đáp, ngước lên nhìn Xuân Bách //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vậy kèm em thêm chút nữa nha. // Xuân Bách cúi đầu, giọng nhỏ lại //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Ừ. // Thành Công gật đầu, khóe môi khẽ cong lên //
Chỉ một chữ đơn giản, nhưng Xuân Bách cảm thấy tim mình nhẹ hẳn đi.
Sáng hôm sau, Xuân Bách đến lớp sớm hơn thường lệ, tim đập nhanh hơn một chút khi bước vào cửa lớp.
Thành Công đã ngồi sẵn ở chỗ cũ, ánh nắng sớm chiếu lên bàn học giữa hai người.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Chào buổi sáng. // Xuân Bách lên tiếng trước, đặt cặp xuống bàn //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Chào em. // Thành Công đáp lại, ngẩng lên nhìn Xuân Bách //
Hai người ngồi cạnh nhau trong lớp học tràn ngập ánh nắng sớm.
Buổi chiều tan học, Xuân Bách dắt xe ra cổng thì thấy Thành Công đang đứng đợi ở đó.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝𝘾𝙤𝙣𝙜.
Về chung không? // Thành Công hỏi, đứng cạnh xe //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vâng. // Xuân Bách gật đầu, nở một nụ cười rất nhẹ //
˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
sao mà truyện ngày càng nhạt
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nó dở đến mức kh dám đọc lại truyện mình chính tay viết luôn á💔

Eppiso 3 ⋆𐙚₊ᴛʜɪᴇ̂ɴ ᴛʜᴀ̂̀ɴ ᴏ̛̉ ʟᴀ̣ɪ ǫᴜᴀ́ ʟᴀ̂ᴜ˚⊹ «GILLMAS»

˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
Vũ Trường Giang từng nghĩ cuộc đời mình là một đường thẳng khô khốc. Không ngoặt, không lệch, không ai chen vào. Anh quen với sự im lặng đến mức tin rằng mình không còn cần ai nữa.
Mỗi ngày của Giang trôi qua giống hệt nhau. Đi làm, trở về căn nhà yên ắng, ăn một bữa tối không có ai chờ. Anh bật đèn, ngồi đó một lúc, rồi tắt. Không buồn, không vui, chỉ là sống cho xong một ngày nữa.
Cho đến khi Nguyễn Xuân Bách xuất hiện. Không ồn ào, không báo trước. Chỉ là đứng đúng chỗ cuộc đời Giang đang trũng xuống nhất, như thể đã quen thuộc với bóng tối của anh từ rất lâu.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Em không mang gì đến đâu, chỉ ở cạnh anh thôi. // Bách đứng trước cửa, ánh đèn hắt lên gương mặt em bé. //
Giang đã định từ chối. Lời nói đã ở ngay đầu môi, nhưng anh lại nuốt xuống. Không phải vì muốn giữ, chỉ là không đủ tàn nhẫn để đẩy một người dịu dàng như thế ra khỏi đời mình.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Anh không quen có người ở cạnh lâu như vậy. // Giang quay mặt đi, giọng trầm xuống //
Giang nói thật. Nhưng tim anh lại phản bội lời nói ấy. Một cảm giác rất lạ len vào lồng ngực, nhẹ thôi, nhưng đủ để anh nhận ra, có thứ gì đó đang bắt đầu thay đổi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vậy em đứng xa một chút cũng được, miễn là anh còn nhìn thấy em. // Bách cười rất khẽ, bàn tay đặt hờ bên khung cửa //
Một người sẵn sàng lùi lại chỉ để không bị xóa khỏi tầm mắt của anh. Giang không hiểu vì sao tim mình lại nhói lên, như thể chính anh vừa làm rơi mất một thứ gì đó rất mong manh.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Sao em lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước vậy? // Giang thở ra, giọng thấp, mắt không dám nhìn thẳng //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vì em quen rồi. // Bách cúi đầu, giọng nhẹ như thể đang nói về một chuyện rất bình thường //
Giang ghét câu trả lời đó. Ghét cái cách Bách nói ra như thể sự thiệt thòi là điều hiển nhiên, như thể chưa từng có ai ở lại để đặt Bách lên trước.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Em không sợ mình thiệt thòi sao? // Giang hỏi, giọng chậm lại, như đang cân nhắc từng chữ //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Có chứ. Nhưng nếu là anh thì em chịu được. // Bách ngước lên, ánh mắt hiện lên tia lấp lánh //
Câu nói ấy nặng đến mức Giang không trả lời ngay được. Anh nhận ra, có những lời không cần nói ra quá nhiều, chỉ cần đúng người nghe là đã đủ để để lại một vết hằn rất sâu.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Anh không chắc mình cho em được gì. // Giang nói chậm, giọng khàn đi một chút //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Em không cần anh cho gì cả. Ở cạnh anh là đủ rồi. // Bách mỉm cười, nụ cười rất nhỏ //
Giang sợ nụ cười đó. Sợ cái cách Bách coi việc ở cạnh anh là đủ, như thể bản thân mình không cần thêm gì nữa. Anh sợ một ngày nụ cười ấy biến mất, và người gây ra lại chính là anh.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Đừng nói những lời đó nữa. // Giang nhíu mày, bàn tay siết chặt lại //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vì sao? // Bách hỏi, giọng rất khẽ, như sợ làm không khí nặng thêm //
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Vì anh sợ sẽ tin. // Giang nói chậm, ánh mắt tránh đi, hơi thở nặng hơn //
Tin rồi thì sao. Giang tự hỏi. Một người như anh, quen với việc buông tay hơn là nắm chặt, nếu đã tin, liệu có đủ sức giữ lại một người dịu dàng đến thế hay không.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Nếu anh tin, em sẽ ở lại. // Bách bước lên một bước rất nhỏ, đứng gần hơn nhưng vẫn giữ khoảng cách //
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Còn nếu anh không tin? // Giang hỏi, giọng thấp xuống, như thể đã đoán trước câu trả lời //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Thì em vẫn ở lại, cho đến khi anh không cần em nữa. // Bách nói rất khẽ, gần như là thì thầm //
Giang thấy lòng mình trũng xuống. Không phải vì câu nói ấy quá ngọt, mà vì nó quá buồn. Không ai nên ở lại chỉ vì sợ mình trở nên thừa thãi trong cuộc đời người khác.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Em đừng tốt như vậy. // Giang lắc đầu, giọng mệt mỏi //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Muộn rồi. Em quen tốt với anh mất rồi. // Bách cười buồn, ánh mắt cụp xuống //
Có những thói quen hình thành không phải vì được đối xử tốt, mà vì chưa từng được đối xử khác đi. Giang hiểu điều đó quá rõ, nên càng thấy lời nói của Bách như một vết xước âm ỉ trong lòng.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Em có từng nghĩ đến việc rời đi không? // Giang hỏi, giọng khàn đi, như thể chính anh cũng không chắc mình muốn nghe câu trả lời //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Có. Nhưng em sợ anh sẽ quen với việc không có em. // Bách nói nhỏ, ánh mắt không dám nhìn thẳng //
Không phải níu kéo. Chỉ là lo lắng cho người ở lại. Bách luôn nghĩ về người khác trước, ngay cả trong khả năng rời đi của chính mình.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Chỉ cần gọi tên em thôi được không? // Bách nói rất khẽ, như thể chỉ cần lớn hơn một chút sẽ làm vỡ mất khoảnh khắc này //
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Nguyễn Xuân Bách. // Giang gọi tên cậu rất chậm, từng âm rõ ràng, như sợ gọi vội sẽ làm người kia biến mất //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Dạ. // Bách đáp ngay, không chần chừ, như thể chỉ chờ đúng khoảnh khắc này //
Chỉ một tiếng đáp lại, nhưng tim Giang như bị chạm khẽ. Có người ở đây. Có người nghe anh gọi. Cảm giác ấy xa lạ đến mức anh không kịp phòng bị.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Ở lại đi. Ít nhất là đêm nay. // Giang nói, giọng thấp, không nhìn sang //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Dạ. // Bách gật đầu, như thể chưa từng nghĩ đến việc rời đi //
Bách ở lại rất yên. Không hỏi thêm, không đòi hỏi. Sự hiện diện của cậu nhẹ đến mức Giang sợ chỉ cần thở mạnh cũng sẽ làm tan đi.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Nếu một ngày anh làm em buồn thì sao? // Giang hỏi, giọng lạc đi //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Thì em buồn. Nhưng em vẫn ở. // Bách đáp, bình thản //
Câu trả lời ấy không hề mạnh mẽ, cũng chẳng hứa hẹn điều gì lớn lao. Nó chỉ đơn giản là thật. Thật đến mức Giang không còn cách nào giả vờ như mình không nghe thấy, không cảm nhận được nữa.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Em không phải thiên thần đâu. // Giang nói, giọng trầm xuống, như đang tự nhắc mình //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Em biết. Nhưng em muốn ở đây. // Bách mỉm cười rất nhẹ, ánh mắt yên //
Giang chợt hiểu, có những người không đến để cứu rỗi ai cả. Họ chỉ lặng lẽ ở đó, đủ lâu, đủ yên, để người khác lần đầu học cách tin rằng mình xứng đáng được có một người ở cạnh.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
𝙑𝙪𝙏𝙧𝙪𝙤𝙣𝙜𝙂𝙞𝙖𝙣𝙜.
Anh sẽ thử tin. // Giang nói khẽ, như thể đó là lời hứa lớn nhất anh có thể đưa ra //
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙓𝙪𝙖𝙣𝘽𝙖𝙘𝙝.
Vậy là đủ rồi. // Bách đáp, đôi mắt cong lên, rất dịu //
Đêm đó, không ai hứa hẹn điều gì cả. Chỉ có hai người ngồi cạnh nhau, giữa khoảng trũng rất sâu trong lòng Giang, nơi một “thiên thần” đã ở lại quá lâu — và lần này, được phép ở lại.
˖ ݁𖥔 ݁˖ 𐙚 ˖ ݁𖥔 ݁˖
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
ôi
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nó nhạt mà nó kh cảm xúc
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
hôm nay viết tận 2 chap
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
𝙇𝙖𝙢𝙂𝙞𝘾𝙤𝘼𝙞𝙏𝙝𝙪𝙤𝙣𝙜𝙀𝙢?
nghị lực lắm á

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play