Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(ĐN Blue Lock) Tuyệt Vọng

Chap 1

Aurelia Noire là con lai Pháp - Nhật
Cô thừa hưởng mái tóc sẫm và đường nét trầm lặng của người Nhật, cùng khí chất thanh lịch, lạnh và sâu của dòng máu Pháp.
Tuổi thơ của Aurelia gắn liền với những phòng hòa nhạc cổ kính và những buổi luyện đàn kéo dài đến khuya, nơi kỷ luật và cô độc song hành.
Với thế giới, cô là nghệ sĩ piano mang danh xưng quốc tế
Không phải vì cô đánh đàn nhanh đến mức nào, cũng không phải vì những giải thưởng xếp dài trên giá kính.
Người ta nhớ đến Aurelia bởi cách cô khiến cả khán phòng im lặng ngay từ nốt đầu tiên.
Khi những đầu ngón tay chạm phím, âm nhạc dưới tay cô không còn là bản nhạc được viết sẵn - nó trở thành cảm xúc sống, run rẩy, có nhịp tim.
---
Buổi hòa nhạc tối nay kết thúc trong tràng pháo tay kéo dài. Ánh đèn rọi xuống khiến mái tóc sẫm màu của cô ánh lên sắc vàng nhạt.
Aurelia cúi chào, váy trắng khẽ lay động, gương mặt bình thản như thể mọi thứ vừa diễn ra chỉ là một buổi luyện tập bình thường.
Ở hàng ghế đầu, Itoshi Sae đứng dậy trước tất cả.
Anh không vỗ tay ồn ào. Chỉ một cái gật đầu, rất khẽ, nhưng ánh mắt thì không rời khỏi người đang đứng trên sân khấu.
Với Sae, đó là cách công nhận cao nhất. Anh không dành sự tán dương cho thứ gì chưa đạt đến đỉnh cao - và Aurelia luôn ở đó.
Họ gặp nhau không phải trong ánh hào quang, mà ở những khoảng lặng phía sau nó.
Sae là thiên tài bóng đá
Thế giới tung hô anh, báo chí gọi tên anh mỗi ngày, những trận đấu anh góp mặt đều trở thành tâm điểm.
Nhưng khi trở về nhà, Sae chỉ là một người đàn ông tháo giày ở cửa, treo áo khoác ngay ngắn, và lặng lẽ ngồi nghe Aurelia chơi đàn trong phòng khách.
Anh hiểu áp lực của đỉnh cao.
Aurelia cũng vậy
Có những buổi tối, cả hai không nói gì.
Sae xem lại băng thi đấu, Aurelia sửa từng nhịp trong bản nhạc mới.
Không cần lời âu yếm, không cần phô trương. Sự thấu hiểu của họ nằm ở việc cả hai đều biết: chỉ cần lơ là một khoảnh khắc, vị trí mình đang đứng sẽ lập tức bị thay thế.
Tháng sau, họ sẽ kết hôn
Thiệp cưới đã được gửi đi, lịch trình dày đặc được sắp xếp lại để nhường chỗ cho lễ cưới giản dị nhưng trang trọng.
Truyền thông gọi họ là "cặp đôi của hai thế giới": âm nhạc và thể thao, nghệ thuật và sức mạnh, hai đỉnh cao song hành.
Aurelia không thích những mỹ từ đó
Với cô, Sae chỉ đơn giản là người duy nhất có thể đứng trong phòng khi cô luyện đàn suốt hàng giờ mà không nói một lời, cũng không rời đi. Là người phân biệt được đâu là lỗi kỹ thuật, đâu là cảm xúc chưa chạm tới.
Sae cất tiếng nói khi cô vừa bước xuống sân khấu
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Em đàn hay lắm
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Đoạn cuối, em giữ nhịp tốt hơn lần trước
Chỉ một câu như vậy, Aurelia đã mỉm cười.
---
Đêm đó, cô trở về căn hộ quen thuộc. Cây đàn piano đen đặt cạnh cửa sổ, bản nhạc mới còn dang dở trên giá.
Aurelia thay váy, buộc gọn tóc, ngồi xuống ghế đàn. Cô chơi lại đoạn cuối Sae vừa nhắc đến, chậm rãi, chính xác, từng nốt một.
Âm nhạc lấp đầy căn phòng
Không có dự cảm. Không có dấu hiệu bất thường. Cuộc sống của Aurelia Noire lúc ấy hoàn hảo đến mức không để lại kẽ hở cho nỗi lo len vào.
---
Khi đồng hồ điểm quá nửa đêm, cô khép bản nhạc lại, tắt đèn, nằm xuống giường. Nghĩ đến buổi tập ngày mai. Nghĩ đến Sae. Nghĩ đến tương lai đã được vạch sẵn bằng những đường thẳng rõ ràng.
Đôi mắt cô dần dần khép lại
Và thế giới của cô - lặng lẽ - trượt khỏi tay cô ngay trong giấc ngủ.
-------

Chap 2

//abc//: hành động *abc* : suy nghĩ /abc/ : biểu cảm, cảm xúc
Nếu có thêm gì thì bổ sung sau
---
Aurelia tỉnh dậy trong chính căn hộ của mình.
Ánh nắng buổi sớm len qua rèm cửa mỏng, trải dài trên sàn gỗ quen thuộc.
Mùi cà phê từ căn bếp thoảng vào không khí - mùi mà cô đã quen đến mức có thể dễ dàng nhận ra chỉ trong một hơi thở.
Mọi thứ đều đúng vị trí của nó, nhưng cô thì-
Aurelia ngồi bật dậy
Cơ thể cô nhẹ tênh, còn trôi lơ lửng nữa
Aurelia Noire
Aurelia Noire
...?
Đôi bàn tay vẫn thường lướt trên những phím đàn piano ấy nay lại mờ đi, như một hình ảnh phản chiếu trên mặt kính.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Không... không thể nào
Giọng cô bật ra, nhưng âm thanh tan vào không khí, không chạm đến bất cứ thứ gì.
Aurelia hoảng hốt đứng dậy, bay về phía gương trong phòng ngủ.
Tấm gương phản chiếu căn phòng rất rõ - giường ngủ, tủ quần áo, ánh sáng nhạt buổi sớm. Nhưng không có cô.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Đùa à...?
Cô đưa tay chạm vào gương. Bàn tay xuyên thẳng qua mặt kính lạnh lẽo.
Aurelia lùi lại một bước
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Không*
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Bình tĩnh, phải bình tĩnh*
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Có thể… mình vẫn đang mơ.*
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Đúng vậy, chỉ là mơ thôi*
Cô nhắm mắt thật chặt, hít thật sâu
Một giây
Hai giây
Ba giây
Khi mở mắt ra, mọi thứ vẫn vậy.
Cô thì thầm, giọng run nhẹ:
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Đây.. không phải mơ..?
Tiếng bước chân vang lên từ phòng khách cắt ngang dòng suy nghĩ của cô
Aurelia giật mình quay đầu.
Cô thấy chính mình vừa bước ra từ phòng tắm, có vẻ như vừa vệ sinh cá nhân xong
Không, đây không phải cô
Cơ thể ấy cao gầy, mái tóc sẫm buông lỏng, khoác chiếc áo len rộng quen thuộc của cô. Khuôn mặt đó… là của Aurelia Noire, không sai một đường nét.
Nhưng cách cô ta bước đi thì không.
Cô ta đi chân trần, bước nhanh, thiếu thận trọng. Khi vào bếp, cô ta suýt va vào cạnh bàn - một chuyện Aurelia chưa từng làm. Cô luôn để ý không gian xung quanh, từng khoảng cách nhỏ.
Aurelia lại phía cô ta, nhưng dường như cô ta không nhìn thấy cô
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Cô là ai?
Không trả lời
Cô ta mở tủ, lấy cốc - lấy nhầm chiếc cốc sứ nứt đáy mà Aurelia chỉ giữ lại vì kỷ niệm, chưa từng dùng.
Aurelia chỉ lặng lẽ quan sát
Cà phê bị rót quá tay, tràn ra mép. Cô ta cau mày, bực bội lau đi bằng khăn giấy, động tác thô ráp.
Cô nhìn từng hành động xa lạ ấy diễn ra trong chính không gian sống của mình.
Cô ta ngồi xuống ghế sofa, bật TV. Một kênh giải trí ồn ào vang lên - thứ Aurelia luôn tắt vì không chịu được tạp âm.
Aurelia đưa tay bịt tai theo thói quen, dù chẳng có âm thanh nào chạm được đến cô.
Cô quay đầu nhìn về phía cây piano.
Nắp đàn vẫn mở. Bản nhạc hôm qua còn đặt trên giá, góc giấy hơi cong - dấu vết Aurelia để lại khi sửa nhịp lần cuối.
Cô ta đứng dậy, bước tới.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Đừng
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Cô tuyệt đối không được chạm vào nó
Aurelia lao đến theo bản năng.
Cô ta ngồi xuống ghế đàn.
Những ngón tay đặt lên phím, chúng sai vị trí
Aurelia cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Phím đàn vang lên
Âm thanh rời rạc, lạc nhịp, thô cứng.
Cô ta nhấn phím mạnh hơn, cau mày.
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
// lẩm bẩm //
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Chậc, cứ tưởng xuyên vào sẽ được thừa hưởng kĩ năng đàn của nữ chính chứ
Aurelia đông cứng.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*... Nữ chính? Chuyện này là sao? *
Cô ta thở dài, đứng dậy, đóng nắp đàn lại.
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Thôi bỏ đi, xuyên vào truyện này rồi. Giờ cơ thể này là của mình, thích làm gì thì làm
Truyện?
Aurelia cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô tiến lên một bước, giọng run rẩy nhưng ép mình bình tĩnh.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Biết là cô ta không nghe thấy, nhưng cứ thử xem, nhỡ đâu cô ta chỉ giả vờ*
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Cô nói lại xem, truyện gì?
Cô ta không trả lời, chỉ cầm điện thoại lên, lướt màn hình.
Aurelia nhìn chằm chằm vào gương mặt mang hình dáng của mình - nhưng ánh mắt thì hoàn toàn xa lạ.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Trả lại cơ thể cho tôi
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Ngay lập tức
Cô nói chậm rãi, từng chữ một.
Cô ta cười khẽ, tự nói với chính mình:
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Chỉ cần sống tốt phần đời này… chắc là ổn thôi.
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Nữ chính à... cứ để tôi sống thay cô, nhé?
Xâu chuỗi lại mọi thứ, cuối cùng, cô cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Vậy là...*
Aurelia Noire
Aurelia Noire
*Tôi bị chiếm xác rồi... *
---

Chap 3

Chuông cửa vang lên lúc chín giờ sáng.
Aurelia giật mình quay đầu, dù biết rõ mình không cần phản ứng như thế nữa.
Cô đứng ở giữa phòng khách, nơi ánh nắng buổi sáng chiếu nghiêng qua cửa sổ, rơi lên cây piano đen quen thuộc.
Cô thì thầm
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Sae..
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Là anh ấy
Cánh cửa mở ra.
Itoshi Sae bước vào, áo khoác khoác hờ trên tay, mái tóc còn vương mùi gió sớm.
Anh dừng lại một nhịp rất ngắn, ánh mắt lướt qua căn hộ, như một thói quen đã ăn sâu.
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Chào buổi sáng
Giọng nói ấy vang lên từ cổ họng mang hình dáng của cô, nhưng âm điệu lại khác.
Sae gật đầu nhẹ, thay giày, đặt chìa khóa lên bàn. Anh nhìn người đứng trước mặt mình.
Itoshi Sae
Itoshi Sae
... Chào buổi sáng
Cô ta bước lại gần hơn một chút, nở nụ cười rộng.
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Hôm nay anh rảnh à? Em tưởng anh có lịch phỏng vấn.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
//cau mày//
Sae im lặng vài giây.
Itoshi Sae
Itoshi Sae
Anh dời lịch
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
À.. vậy à
Cô ta gật đầu, tỏ vẻ nhẹ nhõm.
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Tốt quá
Khoảng lặng rơi xuống giữa họ.
Aurelia đứng ngay bên cạnh Sae, gần đến mức có thể thấy rõ vệt mỏi mệt nơi khóe mắt anh.
Sae đưa tay cởi đồng hồ, đặt lên kệ.
Anh quay đầu nhìn về phía piano.
Nắp đàn đóng
Bản nhạc bị xếp lệch, không còn ngay ngắn như mọi khi.
Itoshi Sae
Itoshi Sae
... Em không tập à?
Cô ta cười nhẹ
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
À
Aurelia Noire (Fake)
Aurelia Noire (Fake)
Em định nghỉ một hôm. Hôm nay em thấy… piano hơi phiền.
Câu nói rơi xuống như một vật nặng.
Aurelia cảm thấy tim mình thắt lại
Sae bước lại gần piano, đặt tay lên nắp đàn, nhưng không mở ra.
Aurelia Noire
Aurelia Noire
Liệu anh có nhận ra sự khác biệt không... Sae?
---

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play