KẺ ĐÁNG SỢ NHẤT Ở BÊN TRONG
CHƯƠNG 1: MANH MỐI ĐẦU TIÊN
Địa điểm là một căn nhà cũ trong con hẻm hẹp. Không còi hú, không dây phong tỏa. Chỉ có cảm giác im lặng đến khó chịu.
Minh An đứng dựa vào tường, tay khoanh trước ngực. Khi thấy Duy, cậu ngẩng đầu lên.
Minh An
Cậu đến trễ hai phút.
Hoàng Đức Duy
//nhún vai//
Minh An nhìn thẳng vào mắt anh, hơi lâu hơn bình thường.
Minh An
có vẻ như cậu trông mệt vậy ?
Hoàng Đức Duy
Vì đêm qua tôi ngủ không ngon...
Duy đáp nhanh, rồi quay đi trước khi Minh An kịp hỏi thêm.
Bên trong căn nhà, không khí lạnh hơn hẳn bên ngoài. Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ phủ lên căn phòng khách trống trải.
Minh An
Không có dấu hiệu đột nhập hoặc Không xáo trộn.
Hoàng Đức Duy
Vậy gọi đây là vụ việc gì?
Minh An đưa cho anh một cuốn sổ cũ, bìa đã sờn.
Duy cầm lấy. Ngay khoảnh khắc chạm vào, tim anh khẽ khựng lại.
Hoàng Đức Duy
có lẽ là một cuốn nhật ký...?!
Minh An
Thuộc về người sống ở đây. Nhưng…
Hoàng Đức Duy
Nhưng sao...?!
Minh An
Chữ viết giống hệt chữ của cậu...
Hoàng Đức Duy
//cười khẽ//
Duy mở cuốn sổ. Những dòng chữ quen thuộc đập thẳng vào mắt anh quá quen. Từng nét, từng khoảng cách giữa các chữ.
Hoàng Đức Duy
không thể nào...
Minh An
Cậu không nhớ đã từng đến đây à?
Hoàng Đức Duy
chưa từng...
Minh An
Vậy cậu giải thích đi.
Duy lật đến trang cuối. Một dòng chữ duy nhất được viết bằng mực đậm
Hoàng Đức Duy
Nếu đọc được dòng này, nghĩa là tôi đã bắt đầu nghi ngờ chính mình...
Duy khép sổ lại, bàn tay siết chặt.
Hoàng Đức Duy
Thì kẻ mà chúng ta đang tìm…
Duy ngẩng lên, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ sự hoảng loạn.
Minh An
Cậu có tin tôi không...?
Ngoài kia, gió thổi làm cánh cửa cũ khẽ kêu cót két như một lời nhắc nhở rằng mọi bí mật đều có tiếng động của riêng nó...
CHƯƠNG 2: NGƯỜI BIẾT QUÁ NHIỀU
Sau buổi gặp bác sĩ Trần Khánh, Hoàng Đức Duy không về nhà.
Anh đứng giữa ngã tư quen thuộc, trong đầu trống rỗng, nhưng đôi chân lại tự động rẽ vào con hẻm cũ. Duy không nhớ mình đã từng đi qua đây bao nhiêu lần, chỉ biết rằng mỗi bước chân đều mang theo cảm giác quen thuộc đến đáng sợ.
Suy nghĩ vừa xuất hiện, anh đã đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ. Không có lý do rõ ràng. Chỉ là một thôi thúc âm ỉ, như thể nếu không quay lại, anh sẽ bỏ lỡ điều gì đó rất quan trọng.
Ngay lúc ấy, Duy nhận ra có người đang ngồi trước cửa nhà.
Một bà cụ lưng còng, tóc bạc trắng, ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp. Đôi tay gầy guộc đặt lên cây gậy, ánh mắt đục nhưng không hề vô hồn.
Hoàng Đức Duy
Bà ơi… bà sống ở đây a..?
bà cụ
Cuối cùng cậu cũng quay lại...
Hoàng Đức Duy
Bà nói gì cơ...?
bà cụ
Lần trước cậu đi vội lắm. Ta chưa kịp nói chuyện.
Hoàng Đức Duy
dạ cháu chưa từng tới đây ạ
Duy còn chưa kịp hỏi thêm thì một giọng quen thuộc vang lên phía sau...
Minh An
sao cậu lại ở đây...?
Hoàng Đức Duy
Cậu theo tôi à?
bà cụ
Cậu ta vẫn đi cùng cậu à…?
bà cụ
Lần trước, cậu cũng đứng đây. Cũng hỏi những câu giống hệt bây giờ.
Hoàng Đức Duy
Lần trước là khi nào?
Không khí trong con hẻm đột nhiên nặng xuống.
Minh An
Bà cụ, bà nhớ nhầm người rồi...
bà cụ
Ta già, nhưng không lú
Bỗng Duy có cảm giác lạnh sống lưng. Anh nhìn về cuối hẻm.
Một kẻ lạ mặt đang đứng đó.
Người đàn ông đội mũ trùm, dáng cao gầy, đứng bất động như đang chờ sẵn
Hoàng Đức Duy
Minh An… cậu thấy người kia không?
Kẻ lạ mặt bước lên một bước
Bà cụ đột ngột nắm lấy tay Duy, lực mạnh bất ngờ.
bà cụ
Đừng nghe hắn nói...!
Hoàng Đức Duy
Hắn là ai...?
bà cụ
Người luôn xuất hiện sau mỗi lần cậu bắt đầu nhớ lại.
kẻ lạ mặt
Hoàng Đức Duy… cậu lại quay về rồi.
Hoàng Đức Duy
Anh biết tôi...?
Kẻ lạ mặt nhìn Minh An, ánh mắt như quen thuộc từ lâu.
kẻ lạ mặt
Cậu vẫn làm tốt nhiệm vụ của mình Minh An
Hoàng Đức Duy
Nhiệm vụ gì...?
kẻ lạ mặt
Khi cậu nhớ ra sự thật… hãy tự hỏi vì sao Minh An luôn là người ở bên cạnh cậu lâu nhất?
Nói rồi, hắn quay lưng bước vào con ngõ nhỏ và biến mất.
thế rồi chiếc ghế gỗ trống không.
Bà cụ đã biến mất, như chưa từng tồn tại.
CHƯƠNG 3: KẼ HỞ TRONG KÝ ỨC
Sự im lặng của Minh An lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Trên đường rời khỏi con hẻm, Duy nhận ra Minh An đi trước anh nửa bước như thể đã quen với việc dẫn đường.
Hoàng Đức Duy
Cậu biết tôi sẽ quay lại đó?
Hoàng Đức Duy
//cười nhạt//
Hoàng Đức Duy
hay là nhớ...?!
Minh An
Duy, cậu đang mệt. Cậu không nên tin mọi thứ mình nghe.
Hoàng Đức Duy
vậy tôi nên tin ai...?
Minh An quay sang, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ sự căng thẳng.
Minh An
Tôi luôn ở đây vì cậu...
Hoàng Đức Duy
từ khi nào...?
Đêm đó, Duy không ngủ. Anh lật lại cuốn nhật ký. Ở trang giữa, một dòng chữ mờ hiện ra dưới ánh đèn
Hoàng Đức Duy
//tim đập nhanh//
Anh lật sang trang tiếp theo.
Hoàng Đức Duy
Nếu mình bắt đầu nghi ngờ Minh An, nghĩa là ký ức đang quay trở lại...
Trong đầu anh, những mảnh ký ức rời rạc xuất hiện: căn phòng trắng, giọng nói quen thuộc, và Minh An đứng bên cạnh không phải như một người bạn, mà như một người canh giữ.
Duy nhìn tin nhắn rất lâu rồi trả lời..
Nhưng trong lòng anh, một ý nghĩ đã rõ ràng hơn bao giờ hết...!
Hoàng Đức Duy
Có thể Minh An không nói dối.
Chỉ là cậu ta chưa từng nói hết sự thật...
Duy ngẩng lên nghĩ thầm bạn mình. Lần đầu tiên, anh không chắc người đứng trước mặt có thật sự là đồng minh hay không...
Duy nhắn tin hẹn Minh An quay lại con hẽm cũ
Con đường vắng lặng hơn thường ngày
Căn nhà vẫn đứng đó, nhưng trước cửa không còn chiếc ghế gỗ...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play