|Mason×CongB| [MasonB] Trả Nợ!
Ánh Mắt Đầu Tiên
//Hành Động//
*Suy Nghĩ*
/Nói nhỏ/
Trong căn nhà nhỏ cuối hẻm, Thành Công đang ngồi dưới nền nhà, cặm cụi sửa lại chiếc radio cũ.
Cậu vốn thích mấy thứ linh tinh như vậy. Đồ hư hỏng, cậu đều cố gắng mày mò sửa lại. Tay dính chút dầu mỡ, tóc rũ xuống che nửa gương mặt.
Bên ngoài, tiếng thắng xe rít lên.
Nguyễn Thành Công
// Công không để ý cặm cụi sửa đồ //
Ba cậu lảo đảo bước vào trước, theo sau là một người đàn ông mặc sơ mi đen, dáng cao, khí chất lạnh đến mức làm không khí trong nhà như giảm vài độ.
Nguyễn Xuân Bách
Bao giờ ông trả tiền?
Giọng anh trầm, không lớn, nhưng đủ khiến căn nhà im bặt.
Nguyễn Thành Công
// Công giật mình, vô thức ngẩng lên //
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Bách đang định nói tiếp thì khựng lại một nhịp.
Cậu trai ngồi dưới nền nhà, tay còn cầm tua vít, mắt trong veo nhưng đầy cảnh giác. Không giống kiểu người thuộc về nơi tăm tối này.
Nguyễn Xuân Bách
Đây là ai?
Cha Thành Công.
// Ba Công lúng túng //
Cha Thành Công.
Con...con trai tôi.
Nguyễn Thành Công
// Công đứng dậy, lau tay vào áo //
Nguyễn Thành Công
Ba,có chuyện gì vậy?
Nguyễn Xuân Bách
// Bách không trả lời câu hỏi đó. Anh nhìn cậu thêm vài giây, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì.//
Nguyễn Xuân Bách
Bao nhiêu tuổi
Nguyễn Thành Công
// Công hơi khó chịu //
Nguyễn Thành Công
Liên quan gì đến anh?
Nguyễn Xuân Bách
// Khóe môi anh nhếch nhẹ //
Nguyễn Xuân Bách
Có liên quan
Nguyễn Thành Công
Vừa tròn 18
Nguyễn Xuân Bách
// Ánh mắt anh tối lại một chút.//
Nguyễn Xuân Bách
Còn 7 tỷ ông tính sao?
Cha Thành Công.
// Ba Công cúi gằm mặt.//
Nguyễn Thành Công
// Công siết tay.//
Nguyễn Thành Công
Tôi không biết ba tôi nợ anh bao nhiêu,nhưng nếu cần thời gian th-
Nguyễn Xuân Bách
Anh không nói chuyện với em
Giọng anh không gắt. Chỉ đơn giản là chắc chắn.
Nguyễn Xuân Bách
// Rồi anh bước thêm một bước, dừng lại cách Công một khoảng vừa đủ.//
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng anh tò mò
Nguyễn Xuân Bách
// Ánh mắt anh lướt qua chiếc radio đã được tháo tung trên nền nhà.//
Nguyễn Xuân Bách
Em sửa được cái đó?
Nguyễn Thành Công
// Công nhíu mày //
Nguyễn Thành Công
Gần xong rồi
Nguyễn Xuân Bách
kiên nhẫn nhỉ?
Lần đầu tiên trong buổi nói chuyện đầy mùi tiền bạc này, giọng Bách bớt lạnh đi một chút.
Anh nhìn cậu lâu hơn mức cần thiết
Không phải cái nhìn của một chủ nợ.Mà là của người vừa phát hiện ra thứ gì đó thú vị.
Nguyễn Xuân Bách
Ông về suy nghĩ kỹ đi.
Nguyễn Xuân Bách
Ngày mai tôi quay lại.
Nguyễn Xuân Bách
// Anh quay lưng bước ra cửa //
Nguyễn Xuân Bách
// Nhưng trước khi rời đi, anh dừng lại, nhìn Công lần nữa.//
Nguyễn Xuân Bách
Đừng để bản thân dính vào chuyện người lớn.
Nguyễn Thành Công
// Công đứng yên giữa căn nhà nhỏ, tay vẫn còn cầm tua vít, tim đập nhanh một cách khó hiểu.//
Cậu không biết…Ánh mắt vừa rồi, không đơn thuần là tò mò.
_____________________________
T/g
đọc roi cho cảm nhận nhóe
T/g
tính gth nhân vật mà để chap sau đi
Thế Chấp!
_________________________
Nguyễn Thành Công
Chuyện người lớn…?
Nguyễn Thành Công
// Cậu bật cười khẽ, nhưng tiếng cười nghe trống rỗng. //
Ngoài sân, chiếc xe hơi đậu trước cửa nhà cũng xa dần.
Không hiểu sao, thay vì thở phào nhẹ nhõm, tim cậu lại nhói một cái rất rõ.
Gió chiều thổi vào mang theo chút lạnh.
Nguyễn Thành Công
// cậu lẩm bẩm, gần như nói với chính mình //
Nguyễn Thành Công
Anh quay lại… để làm gì chứ?
Nhưng điều khiến cậu khó chịu không phải là chuyện nợ nần của ba.
Mà là ánh mắt ban nãy.
Ánh mắt anh dừng lại nơi cậu lâu hơn mức cần thiết.Không lạnh lùng như lúc nói chuyện với người lớn.Cũng không hẳn dịu dàng.
Chỉ là… rất sâu.Như thể anh đang cân nhắc điều gì đó.
Sáng sớm.Trời còn mờ sương cửa nhà Công bị gõ mạnh.
Cha Thành Công.
// Ba Công còn chưa tỉnh hẳn đã lật đật ra mở cửa.//
Nguyễn Xuân Bách
// Anh đứng đó.Áo sơ mi đen, tay đút túi quần. Gương mặt không biểu cảm. //
Nguyễn Xuân Bách
Giờ tiền bạc ông tính sao?
Cha Thành Công.
// Ba Công lúng túng đưa ra một xấp tiền đã chuẩn bị sẵn.//
Cha Thành Công.
Chú… chú gom được nhiêu đây trước. Phần còn lại cho chú vài ngày…
Nguyễn Xuân Bách
// Anh nhìn xuống xấp tiền. Im lặng.Rồi cười nhạt.//
Không to tiếng. Nhưng đủ lạnh.
Nguyễn Thành Công
// Em từ trong phòng bước ra. Tóc còn rối, áo thun rộng thùng thình.//
Nguyễn Thành Công
Anh cho thêm vài ngày đi
Nguyễn Thành Công
// Cố giữ giọng bình tĩnh //
Nguyễn Thành Công
Ba tôi sẽ xoay được
Ánh mắt Bách chuyển sang Công.Lần này không giống hôm qua.Không sâu.Không chần chừ.Mà rất rõ ràng.
Một chữ gọn hơn nhiều so với hôm qua
Nguyễn Thành Công
// Em siết tay //
Nguyễn Thành Công
Anh ép quá vậy làm gì? Tụi tôi đâu có chạy.
Nguyễn Xuân Bách
Anh không quan tâm chạy hay không
Nguyễn Xuân Bách
Anh chỉ quan tâm tiền.
Khoảng lặng nặng nề đè xuống căn nhà nhỏ.
Nguyễn Xuân Bách
// Rồi anh nói tiếp, giọng đều đều //
Nguyễn Xuân Bách
Nếu không có tiền, phải có thứ khác thế vào.
Cha Thành Công.
// Ba Công tái mặt.//
Cha Thành Công.
Cậu muốn… muốn gì?
Nguyễn Xuân Bách
// Ánh mắt Anh không rời khỏi Em.//
Không gian như đông cứng.
Nguyễn Thành Công
// Em khựng lại.//
Nguyễn Thành Công
Anh nói gì cơ?
Nguyễn Xuân Bách
Em đi với anh.
Nguyễn Xuân Bách
// Giọng Bách trầm xuống.//
Nguyễn Xuân Bách
Ở chỗ anh. Làm việc cho đến khi đủ số tiền thiếu.
Cha Thành Công.
// Ba Công bật lên.//
Cha Thành Công.
Không được!
Nguyễn Xuân Bách
// Bách chỉ nhìn ông một cái.//
Không cần lớn tiếng.Chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta im lại.
Nguyễn Thành Công
// Em nuốt khan.//
Nguyễn Thành Công
Anh lấy tôi để trừ nợ?
Nguyễn Xuân Bách
Không phải lấy
Nguyễn Xuân Bách
Mà là thế chấp
Nguyễn Thành Công
// Em cười khẩy, nhưng tay đã run.//
Nguyễn Thành Công
Anh nghĩ,tôi sẽ ngoan ngoãn đi theo anh à?
Nguyễn Xuân Bách
// Bách bước tới gần //
Khoảng cách rút ngắn đến mức em ngửi được mùi nước hoa nhàn nhạt trên áo anh.
Nguyễn Xuân Bách
Em có hai lựa chọn
Nguyễn Xuân Bách
// Giọng anh thấp dần //
Nguyễn Xuân Bách
Đi theo anh hoặc anh tiếp tục làm theo cách của anh
Câu đó đủ khiến em lạnh sống lưng.Vài giây im lặng kéo dài.Cuối cùng, Công quay sang ba mình.
Cha Thành Công.
// Ba Công lắc đầu liên tục.//
Cha Thành Công.
Không được, Công—
Nguyễn Thành Công
Không sao đâu
Em nói, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào anh.
Nguyễn Thành Công
Chỉ là vài ngày thôi mà, đúng không
Nguyễn Xuân Bách
// Anh không đáp,chỉ lặng lẽ ra xe ngồi đợi em //
Em ngồi trong xe của anh.
Không ai nói gì.Không khí đặc quánh.
Nhà anh.Rộng.Yên tĩnh.Gọn gàng đến lạnh lẽo.Cửa vừa đóng lại, anh đã nói
Nguyễn Xuân Bách
Nguyên tắc
Nguyễn Thành Công
// Em nhíu mày.//
Nguyễn Xuân Bách
Ở đây, em làm theo lời anh. Không cãi. Không tự ý ra ngoài.
Giọng anh đều đều như đang đọc một bản hợp đồng.
Nguyễn Thành Công
Anh nghiêm túc vậy à?
Nguyễn Thành Công
// Em cười nửa miệng //
Nguyễn Thành Công
Anh sợ tôi bỏ trốn
Nguyễn Xuân Bách
// Anh nhìn em bằng ánh mắt lạnh//
Nguyễn Xuân Bách
Anh không thích lặp lại lời mình
Nguyễn Xuân Bách
// Anh quay lưng.//
Nguyễn Xuân Bách
Phòng ở trên lầu,ở tạm đó
Nguyễn Thành Công
// Em đứng yên vài giây //
Nguyễn Xuân Bách
// Anh dừng bước không quay lại //
Nguyễn Thành Công
Nếu tôi làm đủ anh sẽ thả tôi về...?
Nguyễn Xuân Bách
// Lần này Anh im lâu hơn.Rồi đáp: //
Nguyễn Xuân Bách
Anh luôn giữ lời.
Giọng anh không ấm.Nhưng rất chắc.Và chính điều đó mới khiến tim Công đập nhanh.
____________________________
T/g
chap sau có nhiều nv hơn nữa=))
Người Của Tao!
__________________________
Nhà Bách tối đó ồn hơn thường ngày.Phòng khách rộng, đèn vàng hắt xuống bàn nhậu bày đầy chai rượu, đồ ăn nguội và khói thuốc lảng bảng. Mấy anh em thân quen của Bách ngồi rải rác, cười nói ầm ĩ.
Còn Công ngồi sát mép sofa.Lạc lõng.
Bách ngồi chính giữa. Áo thun tay dài. Tay cầm ly rượu, ánh mắt lạnh nhưng bình thản. Thỉnh thoảng liếc sang Công như kiểm tra.
Nguyễn Tuấn Khải
Đây là người mới hả
Nguyễn Xuân Bách
// không trả lời ngay Chỉ đặt ly xuống.//
Nguyễn Xuân Bách
Không liên quan đến mày
Cả bàn cười ồ, tưởng chỉ là đùa.
Nguyễn Tuấn Khải
// Khải không để tâm. Hắn đứng dậy, cầm ly rượu tiến lại gần chỗ Công ngồi.//
Nguyễn Tuấn Khải
Em uống được không?
Hắn chìa ly sát môi Công.
Nguyễn Thành Công
// lắc đầu //
Nguyễn Thành Công
Em không uống
Nguyễn Tuấn Khải
Ngại à? // Khải cúi xuống sát hơn.// Ở đây ai cũng người nhà mà.
Tay hắn đặt lên thành sofa, ngay phía sau lưng Công.Khoảng cách gần đến mức Công nghe được mùi rượu nồng trên hơi thở.
Nguyễn Thành Công
// Khẽ dịch ra //
Nguyễn Xuân Bách
// Anh vẫn ngồi yên.Nhưng ánh mắt đã tối lại.//
Nguyễn Tuấn Khải
// Khải cười khẽ.// Da trắng ghê. Nhìn mềm quá.
Ngón tay hắn chạm xuống cổ tay Công.
Chỉ một giây.Ly rượu trên bàn bị đập mạnh xuống.Âm thanh vang khô khốc.Cả phòng im bặt.
Nguyễn Xuân Bách
// Anh đứng dậy chậm rãi tiến lại chỗ em //
Nguyễn Xuân Bách
// Anh bước đến phía sau Khải, bàn tay siết chặt vai hắn kéo giật lại.//
Nguyễn Xuân Bách
Bỏ tay ra
Giọng không lớn. Nhưng lạnh đến mức người ta nổi da gà.
Nguyễn Tuấn Khải
// Cười ngượng //
Nguyễn Tuấn Khải
Tao giỡn thôi mà~
Nguyễn Xuân Bách
// Bách đẩy hắn ra xa Công. Ánh mắt nhìn thẳng.//
Nguyễn Xuân Bách
Ở nhà tao.đụng sai người là không vui đâu
Nguyễn Tuấn Khải
// Khải nhếch môi, hơi men làm hắn lì hơn // Có cần giữ kỹ vậy không? Chia vui tí anh em mình mà~
Khải bị đấm bật ngửa xuống bàn. Chai rượu lăn lóc.Không ai dám can.
Nguyễn Xuân Bách
// Anh túm cổ áo hắn kéo đứng dậy, giọng trầm hẳn xuống.//
Nguyễn Xuân Bách
Người của tao
Nguyễn Xuân Bách
// nghiêng đầu sát tai Khải.//
Nguyễn Xuân Bách
Lần sau còn nhìn bằng ánh mắt đó… tao cho mày khỏi nhìn nữa.
Không phải nói đùa.Cả phòng không ai dám thở mạnh.
Nguyễn Xuân Bách
// buông tay //
Khải lảo đảo rời khỏi nhà.Cửa đóng sầm.Không khí còn lại nặng như chì.
Nguyễn Xuân Bách
// Quay sang em //
Ánh mắt lúc nãy lạnh lẽo giờ dịu đi vài phần.
Nguyễn Xuân Bách
Đi lên phòng
Nguyễn Thành Công
// Đứng dậy đi theo sau //
Phòng trên lầu im lặng hơn hẳn.
Nguyễn Thành Công
// đứng cạnh cửa, tim vẫn còn đập nhanh.//
Nguyễn Thành Công
Em...không sao
Nguyễn Xuân Bách
// quay lưng lại vài giây rồi mới nói.//
Nguyễn Xuân Bách
Từ giờ ngồi sát anh
Nguyễn Thành Công
// Nhìn Anh //
Nguyễn Thành Công
Anh giận à?
Nguyễn Xuân Bách
// Không trả lời ngay,một lúc sau mới khẽ thở ra. //
Nguyễn Xuân Bách
Anh ghét người khác chạm vào em
Câu nói đơn giản. Không hoa mỹ.Nhưng đủ làm tim Công run lên.Bên dưới vẫn còn tiếng cười nói nhỏ dần.Trên lầu, chỉ còn hai người.Không khí im lặng.Nhưng không còn đáng sợ nữa.
___________________________
T/g
hay là mình khỏi gth nhỉ...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play