Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Văn Hàm )Ngốc .?

.nổi ám ảnh .⁠

hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
xin chào ! Chào những tâm hồn xinh đẹp đang hiện diện ở đâyy ♡
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
đây là bộ truyện đầu tay của mình .
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
nếu có những thành phần nào gây khó chịu .bất tiện , thiếu tinh tế hay quá phản cảm .
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Thì mình mong mọi người đưa ra nhận xét để mình khắc phục sai sót nha !.
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Bây giờ thì ..để câu chuyện được cất lời nàoo.☆
(⁠。⁠•̀⁠ᴗ⁠-⁠)⁠✧.
Câu chuyện được khởi sinh từ một khoảnh khắc tưởng chừng chỉ là bất cẩn nhưng ...mang tính định mệnh và sinh tử .
năm ấy, cậu vừa tròn 6 tuổi .Vẫn như thường lệ ,ba và mẹ cậu chở cậu đi ăn .Nhưng bỗng .... Một cú va chạm tưởng chừng là ngẫu nhiên đã tái lại toàn bộ cấu trúc trong đời sống của cậu
...
ba của cậu đã.. T. ử vong tại hiện trường
Nhưng có những thứ không chết mà còn đau hơn cả cái chết.
cậu còn sống sót trong trạng thái chấn thương sọ não nặng , để lại di chứng thần kinh và mất trí nhớ kéo dài ... Thể chất của cậu tiếp tục phát triển theo quỹ đạo sinh học bình thường .Ở tuổi 16 cậu sở hữu một thân hình thiếu niên hoàn chỉnh :dáng người thon gọn, nhỏ nhắn làng da trắng hồng , mịn màng,đôi mắt to tròn ,tâm hồn trong sáng,.. các đặc điểm cơ thể , thứ cấp đã định hình ....
nhưng nhận thức của cậu thì không .
Một tâm hồn trong sáng đến diệu kỳ , một ý thức ngoan hiền đến đau lòng . ...
Tâm trí cậu bị cố định ở giai đoạn tiền thao tác, nơi thế giới vẫn vận hành bằng trực giác, cảm xúc thuần khiết và những liên tưởng đơn giản . Cậu thiếu khả năng suy luận trừu tượng,sắc bén , không nắm bắt được ẩn ý của xã hội, và gần như không có cơ chế phòng vệ tâm lý trước sự ác ý của người khác.
ánh mắt cậu trong veo một cách phi lý giữa một môi trường đầy tính thực dụng .
Trong khi đó, người mẹ rơi vào trạng thái suy kiệt tài chính. Những khoản nợ tồn đọng trở thành áp lực kinh tế mang tính bào mòn. Bà dao động giữa bản năng mẫu tính và nỗi hoảng loạn sinh tồn. Lòng thương dần bị xói mòn bởi thực tế khắc nghiệt. Ý niệm bán con không xuất hiện như một quyết định tức thời, mà như một sự thoái hóa đạo đức diễn ra âm thầm, từng lớp một. Nó bắt đầu từ sự biện minh, rồi trở thành phương án, cuối cùng gần như hóa thành giải pháp.
Còn cậu, với hệ giá trị của một đứa trẻ sáu tuổi, vẫn tin rằng thế giới vận hành bằng tình yêu và sự che chở.
Đây không đơn thuần là câu chuyện về một tai nạn. Nó là khảo nghiệm về trách nhiệm, về hệ quả của sự lơ là, và về cách nghèo đói có thể bào mòn nhân tính đến mức nào. Một thân thể trưởng thành chứa đựng một tâm hồn chưa kịp lớn, bị ném vào một xã hội không có kiên nhẫn với sự mong manh.
.End.
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Thế nào có hay không ..
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Mọi người đưa ra nhận xét cho mình nhaa♡
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
✧⁠◝⁠(⁠⁰⁠▿⁠⁰⁠)⁠◜⁠✧

.do dự ?.

hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
halo ! Chào các thiên thần nhỏ của tôi nhaa♡
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
chúc các bạn một ngày tốt lành .
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
giờ thì hãy để màn tự sự này được vén lên nào !..
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
꒰⁠⑅⁠ᵕ⁠༚⁠ᵕ⁠꒱⁠˖⁠♡
Đây không đơn thuần là câu chuyện về một tai nạn. Nó là khảo nghiệm về trách nhiệm, về hệ quả của sự lơ là, và về cách nghèo đói có thể bào mòn nhân tính đến mức nào. Một thân thể đã trưởng thành chứa đựng một tâm hồn chưa kịp lớn, bị ném vào một xã hội không có kiên nhẫn với sự mong manh.( phần truyện cũ của chương đầu tiên)
Nhưng xã hội không nhìn cậu bằng ánh dành cho một đứa trẻ ..
Họ chỉ thấy thân hình 16 tuổi , nhỏ nhắn vụng về và chậm chạp theo phản xạ . Họ gọi nó là "ngốc nghếch " , " vô dụng"như thể vài âm tiết đủ để định nghĩa cả một đời người
Trong trí não dừng lại ở tuổi lên sáu, thế giới vẫn là nơi cha sẽ trở về sau mỗi buổi chiều, mẹ sẽ mỉm cười khi cậu ôm chặt lấy bà. Thời gian chỉ trôi trên cơ thể, còn bên trong cậu, kim đồng hồ đã vỡ từ lâu.
Cậu sợ tiếng thắng xe gấp. Sợ âm thanh kim loại va chạm. Sợ những con đường đông đúc khi đèn đỏ chuyển màu. Mỗi lần như thế, ký ức không hiện về thành hình ảnh rõ ràng, mà thành một cơn chấn động mơ hồ nơi lồng ngực. Tim cậu đập nhanh như đang chạy trốn một điều không gọi tên được. Trong khi đó, người mẹ ngày một xa dần khỏi bản năng dịu dàng của mình. Bà bắt đầu nhìn con trai không còn bằng ánh mắt thương xót, mà bằng ánh mắt cân nhắc. Như một bài toán cần lời giải. Như một gánh nặng cần phương án xử lý.
Và bi kịch lớn nhất không phải là tai nạn năm ấy. Mà là khoảnh khắc một người mẹ bắt đầu tin rằng con mình là sai lầm của số phận...
Quay lại với hiện tại cậu vẫn chưa nhận thức được rằng ... Người mẹ của ngày xưa không còn nữa , mà chỉ còn là một người mẹ đang đưa ra quyết định về việc sống ch. ết của bà và bi kịch của cậu mà thôi...
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
//nhìn em//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
M-mẹ sao lại hong ăn đi a-ạ ..? //mím môi //
Ngốc mấy cũng hiểu ra người mẹ kia đang làm gì , đúng ! Ngày nào cũng như vậy ,hễ có mẹ cậu ở đó là... lại nhìn chằm chằm vào cậu như đang suy nghĩ về một chuyện cực kỳ cẩn trọng , cần phải cân nhắc trước khi làm vậy ?. Cậu sợ chứ ! mẹ cậu càng ngày lại lạnh nhạt với cậu ..
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
tao không đói ...//nhìn em //
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
/bà ta đứng dậy/
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Mẹ hong ăn n-nữa sao ạ ? Con thấy mẹ chưa ăn gì hết mà ...
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
m-mẹ khó chịu ở chỗ nào sao ạ ?//lo lắng//
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Nhìn mày tao lại hết hứng ăn đó . //quay lại nhìn thẳng vào mắt em //
bà ta cố gắng thốt ra những từ cay nghiệt nhất , để che đi sự mềm lòng của mình ... Ai làm mẹ mà chẳng thương con? bà thương em lắm nhưng giờ phải làm sao ! Trong khi nợ nần, chồng chất và ...còn ..chồng bà đã ra đi ... Ai mà muốn chứ ,chẳng ai muốn cả !. Hồi đó gia đình cậu có đủ tất cả các thành viên mà chỉ dám gọi là khá giả , giờ một trụ cột đã ra .kinh tế không vững ? Hạnh phúc không còn ! Làm sao mà bà không đưa ra quyết định ..bán .c.on được chứ ... .
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
vậy c-con ...xin lỗi mẹ //hai tay bấu chặt vào nhau //
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
/Nhìn mẹ bước đi ///buồn //
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
...
ánh mắt bà trở nên nặng trĩu.... không biết bà đã quyết định chưa , mà sao ánh mắt bà hiện lên một tia sót sa ...
Bà lắc đầu thở dài và trở về phòng .
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
tại sao nhìn nó như vậy mình lại không nỡ chứ ?
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Không được mềm lòng //lắc đầu tự trấn an mình//
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
phải bán nó .. phải thật phũ phàng , nếu không trước khi bán nó ... Mình lại không nỡ //giọng nhỏ dần //
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Hức... //khóc//
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
làm sao đây .../khóc/
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
...
Bà úp mặt vào hai bàn tay, tiếng nức nở bị bóp nghẹt trong cổ họng. Những giọt nước mắt rơi xuống, không đủ để rửa sạch cảm giác tội lỗi đang len lỏi khắp cơ thể.
Sau khi cậu dọn dĩa thức ăn chưa vơi đi một miếng nào ...
Cậu liền nghe thấy tiếng khóc của mẹ mình
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
sao -sao mẹ lại khóc chớ ? //tự hỏi mình//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
/chạy vội lên phòng mẹ /
Bên ngoài cánh cửa phòng, cậu đứng lặng. Cậu không hiểu vì sao mẹ lại khóc. Cậu chỉ biết mỗi lần mẹ khóc, căn nhà trở nên lạnh hơn.
M-mẹ ơi ...
Giọng cậu khẽ như một đứa trẻ vừa làm vỡ chiếc cốc. Cậu đẩy cửa, bước vào, đôi mắt trong veo nhìn người phụ nữ đang run rẩy trên giường.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Mẹ đ-đau ở đâu sao ạ ? .. để con xoa cho mẹ nha ... /run /
Câu nói ngây ngô ấy như một lưỡi dao mảnh, cắt sâu hơn bất cứ lời trách móc nào. Bà ngẩng lên, nhìn gương mặt đã mang dáng dấp của một thiếu niên, nhưng ánh mắt vẫn tròn và ướt như ngày nào.
Trong khoảnh khắc đó, ý nghĩ tàn nhẫn kia chao đảo.
Bà đưa tay ra, định chạm vào má cậu. Nhưng rồi tay bà khựng lại giữa không trung.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
//khựng lại//
Nếu giữ nó lại… mình sẽ cùng nó chìm xuống. Nếu buông nó đi… có lẽ nó sẽ sống được.
Lý trí lạnh lùng thì thầm như thế. Còn trái tim thì chỉ biết run rẩy.
Cậu tiến thêm một bước, đặt bàn tay to lớn nhưng vụng về lên vai mẹ.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Co-con sẽ ngoan mà .//mím môi //m-mẹ đừng khóc nhaa...//cười gượng//
Bà bật khóc thành tiếng.
Và lần đầu tiên trong đời, bà hiểu rằng thứ khiến mình yếu đuối không phải là nghèo đói. Mà là tình thương vẫn chưa chết hẳn.
.End.
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Hay chưa , hay chưaa >⁠.⁠<
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Truyện mình đã viết dài thêm một tí rồi!.
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
sau này sẽ có nhiều thay đổi khác .
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Mong mọi người góp ý nhiều thêm ! ♡
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠✧⁠*⁠。

.club ?.

hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
helo nhaaa!♡ chào các bạn nhỏ của tuii!
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
thôi vào nà ?!
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
♡⁠(⁠Ӧ⁠v⁠Ӧ⁠。⁠)
Và lần đầu tiên trong đời, bà hiểu rằng thứ khiến mình yếu đuối không phải là nghèo đói. Mà là tình thương vẫn chưa chết hẳn.(phần truyện cũ của chương 2)
Chính vì nó chưa chết, bà mới còn run rẩy.
Nhưng tình thương không trả được tiền nợ.
3 ngày sau...
Chủ nợ đến vào buổi chiều xám tro ..
Chủ nợ trở lại, không mang theo tiếng quát tháo. Hắn bước vào như một người đã biết trước kết cục.
Căn nhà im ắng một cách khác thường.
Bà đứng giữa gian phòng, hai tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Ánh mắt không còn run rẩy như hôm trước, mà trống rỗng như thể đã tự tước bỏ quyền được đau.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
A-anh cần bao nhiêu ..? //giọng khô như cát //
// Chủ nợ nhíu mày nhìn bà. Ánh mắt hắn lướt qua căn nhà trống hoác, rồi dừng lại nơi đôi bàn tay đang siết chặt đến run lên. //
chủ nợ
chủ nợ
Bà nợ hay tôi nợ. ? / nhướng mày /
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Nhưng mà t-tôi không có .. Tiền //run rẩy//
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
tôi chỉ cần 3 ngày.. thôi làm ơn , xin A-anh/cầu xin/
chủ nợ
chủ nợ
Tôi không thu được tiền, tôi buộc phải thu thứ khác.. //nhướng mày nhìn em //
Ánh mắt ấy chậm rãi dịch chuyển. Dừng lại nơi cậu thiếu niên đang đứng nép sau khung cửa.
Thân hình đã qua tuổi dậy thì, nhưng ánh nhìn lại trong veo đến khờ dại. Một tâm trí bị vĩnh viễn neo lại ở quãng đời lên 6.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
//run rẩy nép.. sau cánh cửa//...
chủ nợ
chủ nợ
Con trai ...của bà bao nhiêu tuổi ?
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
/nghiến răng/.... 16 tuổi
Giọng bà run run khi đã biết trước kết cục ...
chủ nợ
chủ nợ
T-//bị cắt ngang//
Chủ nợ chưa kịp lên tiếng, bà đã cắt ngang.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Anh không cần nói !.. Tôi tự hiểu được.../giọng nhỏ dần/
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
cũng đừng nhìn nó như một món tài sản//bà nói, giọng khô rốc.//
chủ nợ
chủ nợ
/cười khẩy/
chủ nợ
chủ nợ
Tôi không nhìn nó là con người. Tôi nhìn nó là khả năng thanh toán..
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng bụi rơi.
Bà quay lại nhìn con trai mình.
Thân hình thiếu niên nhỏ nhắn,thon gọn, bờ vai nhỏ . Nhưng ánh mắt lại trong veo, khuyết thiếu những tầng nhận thức đáng lẽ phải có. Một tâm trí bị thời gian bỏ quên ở năm lên 6.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Cậu ấy .... //mím chặt môi//
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
...
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
coi như tôi dùng để tất toán ... /giọng nhỏ như kiến/
Không ai trong phòng cử động.
Chủ nợ hơi nghiêng đầu, như thể đang thẩm định một món hàng trước khi quyết định nhập kho.
chủ nợ
chủ nợ
Bà chắc chứ? /nhìn bà /
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Chắc.
Bà đáp. Nhanh đến mức nghe giống một cú tự cắt lìa.
Cậu thiếu niên bước lại gần, kéo nhẹ vạt áo mẹ.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Mẹ đang nói về chuyện g-gì vậy ạ ?. /nghiêng đầu /
Bà không nhìn xuống.
Bởi nếu nhìn, có lẽ bà sẽ nhớ ra đứa trẻ này từng nằm trong bụng mình chín tháng. Từng gọi bà bằng giọng bi bô khi trí óc nó còn nguyên vẹn.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
đi theo chú đi ..//nghiến từng chữ//
Bà nói, mỗi chữ phát ra đều như lưỡi dao tự xoáy vào xương.
chủ nợ
chủ nợ
//Chủ nợ cười khẽ //
chủ nợ
chủ nợ
Yên tâm. Tôi sẽ khai thác…" hợp lý."
....
Tàn nhẫn nhất là khi người mẹ không gào khóc. Bà ta lựa chọn. Có ý thức. Và chấp nhận hệ quả.
Cậu thiếu niên không hiểu chữ khai thác nghĩa là gì.?
Cậu chỉ thấy mẹ không nhìn mình.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
M-mẹ ơi ... //giọng cậu tha thiết//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
đi theo chú để ... Làm gì vậy ạ ?.
Giọng cậu trong trẻo, lạc lõng giữa bầu không khí đặc quánh.
Bà vẫn đứng thẳng. Thẳng đến mức giống một người đang tự hành hình bằng tư thế.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
đi làm ...
Bà đáp. Hai chữ ngắn ngủi, giản lược, như thể đã được chuẩn bị từ trước.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
đi làm ạ ?.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Mày vô dụng ,.. mày rất vô dụng mày không giúp được gì cho tao cả!!//gào thét//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
C-con//run rẩy//.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
//nước mắt chảy xuống//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Nếu đ-đi làm giúp mẹ v-vui hơn thì việc gì....
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Con cũng sẽ làm. /cười gượng/
Nụ cười gượng gạo đến mức hai khóe môi phải cố giữ hình dạng của niềm vui.
Chủ nợ nhìn cảnh ấy ánh mắt không hề dao động.
chủ nợ
chủ nợ
Thấy chưa ?.
Hắn nói khẽ, như một lời kết luận.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
Cậu ta tự nguyện . ..
Bà quay mặt đi.
Không phải vì xấu hổ mà .. Mà vì nếu nhìn lâu thêm một giây, bà sợ mình sẽ hối hận.
Tư Mã Liên(mẹ em)
Tư Mã Liên(mẹ em)
đi ..đi //mím môi//
Lần này, giọng bà không run.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
m-mẹ đợi con nhaa .. /cười mỉm/
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
...
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Con sẽ chứng minh rằng :
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Con hong có vô dụng ! //nhìn thẳng vào mắt bà //
Cậu thiếu niên bước về phía người đàn ông kia, bàn tay còn lau nước mắt chưa kịp khô.
Cậu không biết mình đang bước ra khỏi căn nhà hay bước ra khỏi tuổi thơ còn sót lại.
Cánh cửa khép lại.
Bà đứng một mình trong gian phòng chật hẹp. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Chỉ có một điều vừa biến mất...
....
Tiếng động cơ xe được lên ..Nhỏ dần ..Nhỏ dần và rồi chìm vào hư vô..
Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ trên chiếc xe lạ , không có bóng dáng của mẹ ...cậu rất sợ khi không có ai hỏi "sáng con đã ăn gì chưa " "con có lạnh không ?" ... Không có ai để dựa dẫm , không có ai để cậu tựa đầu lên vai vào mỗi buổi sáng , không có những tác động hay hành động nào thân mật nhưng vô cùng ấm áp và hạnh phúc , những cái xoa đầu không còn , những cái vuốt ve tuy đơn giản nhưng là thứ tình cảm thiêng liêng nhất ... Mà cậu cảm nhận được...
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà không biển hiệu.
Cậu thiếu niên ngẩng đầu nhìn. Ánh mắt tò mò như một đứa trẻ lần đầu đi xa.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
c-chú ơi .. ở đây nhiều người quá ạ !?..
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
//nhìn xung quanh//.
Chủ nợ không trả lời. Chỉ đẩy cửa.
Bên trong không tối. Chỉ là ánh đèn trắng đến mức vô cảm.
Một người đàn ông mặc vest đứng chờ sẵn. anh ta nhìn cậu, ánh mắt đi qua mặt, qua vai, xuống tay chân. Như kiểm tra một món đồ còn nguyên vẹn hay không.
Tuấn Anh
Tuấn Anh
Bao nhiêu ... Tuổi ?
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
D-dạ ....S-/bị cắt ngang/
chủ nợ
chủ nợ
16 tuổi
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Hưmm ...//nhíu mày lắc đầu nguây nguẩy//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
C-cháu.. sáu tuổi màa !?
chủ nợ
chủ nợ
Chẳng ai tin .. /nhún vai/
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Hừ../bĩu môi/
...
Bỗng nhiên một ... người phụ nữ xinh đẹp bước lại gần cậu
ngọc gia di
ngọc gia di
Là cậu nhóc này sao ? /hỏi T.Anh/
Tuấn Anh
Tuấn Anh
đúng ..
ngọc gia di
ngọc gia di
dễ thương thật nhưng....
ngọc gia di
ngọc gia di
Không may lại bị bán vào đây. //xoa đầu em//
giọng cô trầm xuống như thể cô đã trải qua rất nhiều thứ tương tự như vậy ..
...
Người đàn ông tên Tuấn Anh mặc vest khẽ nâng cằm cậu lên.
Tuấn Anh
Tuấn Anh
Ngẩng mặt lên ..
Cậu bé ngoan ngoãn làm theo. Ánh mắt trong veo, không hề biết mình đang bị định giá.
Tuấn Anh
Tuấn Anh
Bao nhiêu tuổi.
Anh ta hỏi lại một lần nữa
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
D-dạ sáu .. ạ //giọng lí nhí//
Một tiếng cười rất khẽ vang lên từ phía sau.
chủ nợ
chủ nợ
Thân hình 16 tuổi, trí óc sáu.//Chủ nợ nói đều đều. //
chủ nợ
chủ nợ
Hàng… đặc biệt..
Từ hàng rơi xuống sàn như một vệt bẩn.
Tuấn Anh
Tuấn Anh
//Xiết chặt tay//
Tuấn Anh siết chặt tay đến mức khớp xương trắng bệch.
ngọc gia di
ngọc gia di
// bàn tay đặt nhẹ lên vai cậu bé//
ngọc gia di
ngọc gia di
//Động tác mềm mại nhưng ánh mắt thì sâu hun hút.//
ngọc gia di
ngọc gia di
Đừng sợ.//Cô nói nhỏ.//
ngọc gia di
ngọc gia di
Ở đây… ít nhất cũng sẽ có ai hỏi em đã ăn gì chưa....
Câu nói ấy không phải an ủi. Là sự thật.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
V-vậy… ở đây có mẹ không ạ?
Căn phòng lặng đi.
Tuấn Anh buông tay ra như vừa chạm phải thứ gì đó quá mềm yếu.
chủ nợ
chủ nợ
Chuẩn bị hợp đồng.// Ông ta nói lạnh lùng.//
ngọc gia di
ngọc gia di
anh định "bán " vào đâu !//nhíu mày //
chủ nợ
chủ nợ
Club.. ( bar )
lời nói vừa thốt ra mọi người đều sửng sốt.
Nhưng đủ để không khí trong phòng như bị bóp nghẹt.
Ngọc Gia Di tiến lên một bước, giọng run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
ngọc gia di
ngọc gia di
Anh điên à !! /quát/
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
hư..! //run sợ//
Chủ nợ liếc cô, ánh mắt lạnh đến mức không còn phản chiếu ánh đèn.
chủ nợ
chủ nợ
ở đó người ta trả tiền cho thứ đặc biệt ..
em bị ép đứng giữa ba người ... Mặc dù em không hiểu nhưng em biết có vài người đang tức giận
Tuấn Anh
Tuấn Anh
Em ấy không hiểu bất cứ điều gì trong đó ..//nhìn chủ nợ//
chủ nợ
chủ nợ
Càng tốt!
Người đàn ông đáp, giọng đều đều như đang nói chuyện sổ sách.
chủ nợ
chủ nợ
Khách thích sự ngây thơ , trong trắng.
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
//em ngẩng lên mắt tròn xoe.//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Club… là chỗ có bánh đúng k-không ạ?
Tuấn Anh khẽ cúi xuống, giọng hạ thấp đến mức gần như không nghe thấy.
Tuấn Anh
Tuấn Anh
đừng sợ .
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
ở đó c-có mẹ không anh ..?
Câu hỏi lần thứ hai
Lần này, Tuấn Anh không trả lời được.
Chủ nợ ra hiệu cho người phía sau. Một tập hồ sơ được đặt lên bàn. Bìa giấy dày, trắng đến chói mắt.
chủ nợ
chủ nợ
Chỉ cần một chữ ký.//hỏi em//
Tả Kỳ Hàm(em)
Tả Kỳ Hàm(em)
Ký ạ ?
chủ nợ
chủ nợ
Ư-//bị cắt ngang//
ngọc gia di
ngọc gia di
Anh định để em ấy… làm gì ở đó?/mím môi/
Chủ nợ mỉm cười, một nụ cười không chạm tới mắt
chủ nợ
chủ nợ
....
chủ nợ
chủ nợ
.End.
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
truyện đã dài hơn một chút rồi aa♡⁠˖
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
Có gì sai sót mong các bạn đưa ra nhận xét nhiều hơn!
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
hàm iuu (⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)⁠❤
(⁠。⁠・⁠ω⁠・⁠。⁠)⁠ノ⁠♡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play