Chương 1: Buổi ném tú cầu
Tác giả: Ninh Ninh
Gió xuân thổi nhẹ qua lầu cao, từng dải lụa đỏ phấp phới dưới ánh nắng nhàn nhạt. Khắp quảng trường phía dưới Tạ phủ chật kín người, tiếng bàn tán xôn xao hòa cùng tiếng chuông gió treo trên mái hiên, tạo thành một khung cảnh náo nhiệt hiếm có.
Hôm nay là ngày Lý Mộc Liên ném tú cầu kén phu.
Nàng đứng trên lầu cao, khoác một thân váy lụa hồng nhạt, trong tay ôm chặt quả tú cầu đỏ thắm. Dung mạo thanh tú, ánh mắt trong veo, chỉ đứng đó thôi cũng đã khiến bao ánh nhìn phía dưới không thể rời đi.
Lý Mộc Liên là con gái duy nhất của Lý tướng quân trấn thủ biên cương phía Nam.
Năm nàng năm tuổi, cha mẹ tử trận nơi sa trường, thi thể còn chưa kịp đưa về cố hương. Từ đó, nàng trở thành cô nhi.
Vì giao tình sinh tử năm xưa, Tạ tướng quân - Tạ Trường An, đã đón nàng về phủ nuôi dưỡng với danh nghĩa nghĩa nữ.
Tạ phủ có năm vị công tử, tuổi tác xấp xỉ nhau. Từ nhỏ họ đã xem nàng như muội muội ruột thịt, che chở từng bước, nâng niu từng chút. Khi nàng bị té ngã, là họ thay nhau bế về, khi nàng khóc, là họ dỗ dành cả buổi.
Cũng chính họ từng cười nói trước mặt nàng.
“Đợi Mộc Liên lớn lên, muội chọn một người trong chúng ta làm phu quân.”
Khi ấy nàng còn nhỏ, chỉ đỏ mặt gật đầu.
Lời hứa trẻ con, nàng lại ghi nhớ suốt mười mấy năm.
Đến năm mười sáu tuổi, Tạ phủ long trọng chuẩn bị lễ ném tú cầu. Tạ phu nhân đích thân chọn ngày lành, nói rằng trong năm người con trai, ai nhận được tú cầu thì người đó chính là phu quân của Lý Mộc Liên.
Hoa đỏ treo đầy lầu cao, pháo nhỏ nổ lách tách dưới sân. Người đến xem đông nghịt. Ai nấy đều muốn tận mắt nhìn dung nhan của vị nghĩa nữ Tạ phủ, cũng muốn xem rốt cuộc nàng sẽ chọn ai trong năm vị công tử danh chấn kinh thành.
“Ra rồi! Ra rồi!”
“Lý tiểu thư ra rồi kìa!”
“Đẹp thật… quả không hổ danh!”
Tiếng hô vang liên hồi. Nhưng Lý Mộc Liên chỉ đứng lặng trên lầu, ánh mắt quét qua hàng ghế trống phía sau lưng mình.
Năm chiếc ghế. Không một ai ngồi. Trái tim nàng khẽ trầm xuống. Nàng siết chặt tú cầu trong tay, thầm nghĩ. [Ta là Lý Mộc Liên, nghĩa nữ của Tạ phủ. Hôm nay ta tung tú cầu kén rể… Nhưng những người từng hứa sẽ đến nhận tú cầu của ta năm vị thanh mai trúc mã lại không một ai xuất hiện.]
Thời gian trôi qua từng chút một. Từ giờ Thìn đến tận giờ Tỵ. Người bên dưới bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Đã hai canh giờ rồi, sao còn chưa tung?”
“Nghe nói Lý tiểu thư và năm vị công tử Tạ gia đã sớm hẹn ước chọn một người làm phu quân. Không thấy phía sau nàng có năm chiếc ghế sao?”
“Người không tới thì còn tung cái gì?”
Có kẻ cười nhạt: “Ta thấy căn bản là người ta không muốn cưới. Nữ nhi lại đứng chờ lâu như vậy, thật mất mặt.”
“Đúng vậy.”
Những lời bàn tán từng câu từng chữ lọt vào tai Lý Mộc Liên. Nàng cúi đầu, sống mũi cay xè. Nàng không hiểu. Rõ ràng hôm qua năm vị ca ca còn nói sẽ đến sớm.
Vì sao hôm nay…
Nàng đang do dự có nên quay vào trong thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
“Đừng đợi nữa.”
Lý Mộc Liên quay đầu.
Bạch Nhược đứng đó, trên mặt treo nụ cười nửa miệng.
“Các công tử sẽ không tới đâu.” Bạch Nhược thong thả nói, “Họ đang bận đi mua bánh ngọt cho ta. Bánh ở tửu lâu lớn phải xếp hàng rất lâu, không rảnh đến nhận tú cầu của cô.”
Cô ta dừng lại, ánh mắt đầy khiêu khích:
“Tuy Bạch Nhược ta chỉ là một nha hoàn, nhưng trong lòng các công tử, việc mua bánh cho ta còn quan trọng hơn cả hôn sự của tiểu thư.”
Tim Lý Mộc Liên như bị kim châm. Nàng quay người định rời đi.
Bạch Nhược lập tức bước lên ngăn lại.
“Vội gì chứ? Dưới kia bao nhiêu nam nhân đều vì cô mà đến. Người ta lặn lội một chuyến, cô lại bỏ về, chẳng phải uổng công họ sao?”
Lý Mộc Liên lạnh giọng: “Ngươi nói đủ chưa?”
Ngay lúc nàng mất cảnh giác, Bạch Nhược đột ngột hất tay nàng. Quả tú cầu tuột khỏi tay.
Lý Mộc Liên kinh hãi kêu lên: “Không~!”
Nhưng đã muộn. Tú cầu rơi khỏi lan can, lao xuống giữa biển người. Phía dưới lập tức hỗn loạn.
Tiếng bước chân, tiếng la hét, tiếng tranh giành vang lên cùng lúc.
Và rồi... đã có người bắt được. Lý Mộc Liên đứng chết lặng trên lầu cao, sắc mặt trắng bệch.
Gió thổi bay dải lụa đỏ bên cạnh nàng.
Cũng thổi tan mười mấy năm chờ đợi.
Nàng không biết người bắt được tú cầu là ai.
Chương 2: Tú Cầu Đã Định
Tác giả: Ninh Ninh
Lý Mộc Liên gần như chạy xuống lầu. Gót giày chạm đất, váy đỏ lay động theo từng bước vội vàng. Trước mặt nàng là nam tử vừa bắt được tú cầu, thân hình cao ráo, dung mạo đoan chính, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo ý cười nhàn nhạt.
Nàng cúi đầu, hai tay khẽ nắm lấy góc tay áo, giọng nói có phần lúng túng:
“Công tử… tú cầu này…”
Nam tử mỉm cười, chắp tay thi lễ: “Tại hạ họ Doãn, tên một chữ Kỳ, mọi người thường gọi ta là A Kỳ. Không có sở trường gì hơn người, chỉ biết coi trọng chữ tín. Việc đã hứa, tuyệt không nuốt lời.”
Giọng nói trầm ổn, mang theo khí độ khó che giấu.
Lý Mộc Liên ngẩng đầu nhìn chàng. Đây là lần đầu nàng đối diện với người xa lạ như vậy trong chuyện hôn sự. Trong khoảnh khắc, tim nàng đập loạn một nhịp.
Chàng lại tiến lên một bước, ánh mắt thẳng thắn:
“Lý tiểu thư, nàng có bằng lòng chọn ta làm phu quân không?”
Câu hỏi vang lên giữa biển người ồn ào.
Lý Mộc Liên đứng yên tại chỗ.
Trong đầu nàng chợt hiện lên năm chiếc ghế trống phía sau lầu cao, những ánh mắt lạnh nhạt của người đời, cùng lời chế giễu vừa rồi.
Trong lòng thầm nghĩ, [Nếu bọn họ đã bỏ mặc ta, khiến ta trở thành trò cười cho thiên hạ… Vậy ta cần gì phải cố chấp rằng không phải họ thì không gả?] Bàn tay nàng khẽ siết lại. Sau một thoáng trầm mặc, nàng ngẩng đầu, giọng nói tuy nhẹ nhưng kiên định.
“Được.”
Nam tử kia thoáng sững người. Rồi trong mắt bỗng bùng lên tia sáng khó giấu.
“Nàng… thật sự đồng ý?”
Lý Mộc Liên gật đầu.
Chàng lập tức đưa tú cầu cho thị vệ phía sau, sau đó lấy từ trong ngực ra một bức sính thư cùng một miếng ngọc bội chạm long vân tinh xảo.
“Đây là sính thư và tín vật định tình.”
Chàng đưa tới trước mặt nàng. “Một tháng sau, ta sẽ đến cưới nàng.”
Lý Mộc Liên nhìn miếng ngọc trong tay chàng. Ngọc sắc ấm, hoa văn tinh tế, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.
Nàng có chút do dự. Nhưng cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy.
“Được.”
Nam tử nở nụ cười, nụ cười ấy như gió xuân thoảng qua, mang theo cảm giác thỏa mãn hiếm thấy.
Chàng xoay người rời đi cùng thị vệ, bước chân nhẹ nhàng, dường như cả thế gian đều trở nên thuận mắt.
Không ai biết người vừa rời đi chính là thái tử đương triều Doãn Tư Kỳ. A Kỳ, chỉ là tên giả bên ngoài của chàng.
Đi được một đoạn xa, thị vệ thân cận Lâm Phong rốt cuộc không nhịn được nữa lên tiếng hỏi:
“Thái tử điện hạ… người tự ý đưa sính thư, còn đưa cả lệnh bài thân phận ra ngoài… không sợ bệ hạ trách tội sao?”
Doãn Tư Kỳ liếc hắn một cái, thản nhiên nói:
“Trách tội cái gì?”
Chàng cong môi: “Bổn cung cưới cho phụ hoàng một nàng dâu rồi. Lẽ nào ngài ấy còn không vui?”
Lâm Phong: “…”
Doãn Tư Kỳ dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tạ phủ xa xa, ánh mắt sâu thẳm.
“Lý Mộc Liên… bổn cung cuối cùng cũng cưới được nàng rồi.”
Giọng nói rất nhẹ. Như lời thì thầm dành riêng cho chính mình.
Bên kia. Trước phủ Tạ tướng quân.
Lý Mộc Liên đứng lặng, ngón tay chạm nhẹ miếng ngọc bội trong tay áo, trong lòng vẫn còn chưa hoàn hồn.
Nàng thấp giọng lẩm bẩm: “Bọn họ… chuẩn bị sính lễ từ khi nào?”
Ngay lúc ấy, năm chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cửa phủ. Cửa xe mở ra.
Năm vị công tử họ Tạ lần lượt bước xuống.
Trên tay mỗi người đều xách một giỏ bánh ngọt mua từ tửu lâu lớn. Mùi ngọt thoang thoảng trong không khí.
Nhưng trong mắt họ, chỉ có nàng trong bộ váy đỏ đứng trước cổng phủ. Ánh mắt lạnh lẽo. Chán ghét. Như thể nàng là kẻ gây phiền phức.
Trái tim Lý Mộc Liên khẽ run lên. Khoảnh khắc ấy, ký ức xa xưa chợt ùa về.
Năm đó nàng mới năm tuổi. Sau trận chiến nơi biên cương, nàng được Tạ Trường An bế về phủ.
Ông đặt nàng xuống đất, đưa nàng đến trước mặt năm đứa trẻ đang chơi đùa trong sân, dịu giọng gọi:
“Minh Triết, Đình Phong, Đông Quân, Thanh Dương, Hoài Tự.”
Năm đứa trẻ nghe thấy liền chạy đến, đồng thanh.
“Phụ thân về rồi!”
Chương 3: Lời hứa năm xưa hóa ra chỉ là trò cười
Tác giả: Ninh Ninh
Trước cổng Tạ phủ, gió chiều thổi qua, cuốn theo chút bụi mỏng trên mặt đất.
Năm chiếc xe ngựa dừng hẳn. Năm vị công tử họ Tạ bước xuống, y phục chỉnh tề, khí chất xuất chúng, trên tay mỗi người đều xách một giỏ bánh ngọt còn nóng từ tửu lâu lớn nhất kinh thành. Mùi ngọt lan trong không khí.
Nhưng ánh mắt họ khi nhìn Lý Mộc Liên lại lạnh lẽo đến lạ.
Nàng đứng đó, váy đỏ còn chưa kịp thay, tay áo khẽ buông xuống, trong lòng vẫn còn cất giấu miếng ngọc bội kia.
Khoảnh khắc ấy, ký ức năm năm tuổi bỗng ùa về rõ ràng như mới hôm qua.
Hôm đó trời cũng rất nắng. Tạ Trường An dắt nàng bước vào đại viện Tạ phủ.
Năm thiếu niên đang nô đùa dưới sân nghe tiếng gọi liền quay đầu.
“Minh Triết, Đình Phong, Đông Quốc, Thanh Dương, Hoài Tự.”
Năm người chạy đến, đồng thanh: “Phụ thân về rồi!”
Tạ Trường An xoa đầu nàng, đẩy nàng nhẹ lên phía trước một bước, giọng nói ôn hòa.
“Lại đây làm quen một chút. Đây là Mộc Liên, nghĩa nữ mà cha nhận nuôi. Sau này năm đứa các con phải đối xử tốt với muội ấy.”
Khi ấy nàng còn nhỏ, hai tay nắm chặt vạt áo, đôi mắt trong veo nhìn năm thiếu niên trước mặt.
Tạ Hoài Tự nhỏ tuổi nhất nhìn nàng chăm chú, ánh mắt sáng lên.
“Mộc Liên muội ấy xinh đẹp quá!”
Rồi cậu bé quay sang hỏi phụ thân mình một câu ngây thơ:
“Cha, muội ấy làm tức phụ của con được không?”
Lập tức bị Tạ Minh Triết hừ một tiếng:
“Có làm thì cũng phải là ta. Ta là huynh trưởng.”
Tạ Đình Phong không phục: “Ta là nhị ca, đương nhiên phải là ta.”
Tạ Đông Quốc nhướng mày: “Tam ca không được sao?”
Tạ Thanh Dương cũng chen vào: “Không phải là đệ mới đúng!”
Năm thiếu niên tranh cãi ầm ĩ.
Tạ Trường An bật cười lớn: “Ha ha ha! Năm tiểu tử miệng còn hôi sữa các ngươi nói bậy bạ gì đó? Muốn cưới Mộc Liên, cũng phải đợi con bé lớn đã, rồi nó chịu gả cho các ngươi mới được!”
Tạ Minh Triết lúc ấy bỗng nghiêm túc nói:
“Vậy chúng ta ước hẹn đi. Đợi Mộc Liên lớn lên, sẽ ném tú cầu kén rể. Ai bắt được tú cầu thì người đó làm phu quân của muội ấy.”
Bốn người còn lại đồng loạt gật đầu: “Được!”
Năm thiếu niên nhìn nàng cười. Nàng cũng nhìn họ cười. Khi ấy, nắng rất ấm.
Nhưng hiện tại. Cũng chính năm người ấy đang đứng trước mặt nàng, ánh mắt không còn chút ấm áp nào.
Tạ Minh Triết bước lên trước, giọng nói bình thản nhưng xa cách.
“Bạch Nhược bị cảm lạnh, muốn ăn bánh ngọt. Bọn ta đi mua cho nàng ấy nên mới trễ hẹn. Muội không để tâm chứ?”
Hắn dừng một chút, rồi bổ sung: “Bạch Nhược đã từng cứu bọn ta. Chăm sóc nàng ấy cũng là chuyện nên làm.”
Nghe đến đây, trong lòng Lý Mộc Liên khẽ chấn động. Chuyện “cứu người” ấy, nàng nhớ rõ hơn ai hết.
Hôm đó bọn họ cùng nhau dạo phố.
Trên lầu cao có người vô ý va vào chậu hoa, khiến chậu hoa rơi xuống. Tiếng hét vang lên.
“Cẩn thận!”
Bạch Nhược từ phía sau lao tới, đẩy năm người họ sang một bên. Chậu hoa rơi trúng đầu nàng ta. Máu chảy xuống trán.
Năm vị công tử đồng loạt lao đến đỡ lấy nàng ta.
“Bạch Nhược!”
“Ngươi sao rồi?”
“Gọi đại phu!”
Trong lúc hỗn loạn, không một ai để ý rằng Lý Mộc Liên cũng bị xô ngã. Cánh tay nàng trầy xước, đầu gối rớm máu.
Nàng ngồi dưới đất, nhìn năm bóng lưng vội vã bế Bạch Nhược rời đi.
Không một ai quay lại. Không một ai hỏi nàng có đau không.
Từ ngày đó trở đi, ánh mắt họ nhìn Bạch Nhược càng thêm dịu dàng. Còn với nàng càng ngày càng lạnh.
Tạ Đình Phong lúc này nhíu mày, nhìn Lý Mộc Liên một cái rồi lạnh lùng nói:
“Nàng ta thì có gì mà phải để tâm chứ. Chỉ là một quả tú cầu thôi.”
Hắn cười nhạt: “Cùng lắm thì vài ngày nữa ném lại một lần.”
Câu nói ấy như một nhát dao.
Chỉ là một quả tú cầu.
Chỉ là.
Vậy hai canh giờ nàng đứng trên lầu cao giữa vô số ánh mắt chế giễu… cũng chỉ là chuyện nhỏ sao?
Tim Lý Mộc Liên lạnh đi từng chút một.
Nàng nhìn năm người trước mặt. Nhìn những gương mặt từng che chở nàng suốt tuổi thơ.
Giọng nàng không còn run nữa.
“Không cần các huynh cưới.”
Năm người đồng loạt sững lại. Lý Mộc Liên tiếp tục, từng chữ rõ ràng:
“Đã có người bắt được tú cầu rồi. Ta sắp thành thân.”
Không khí chợt đông cứng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play