너에게만 들려주는 달콤한 말 [ CongB X Negav]
1: Tiệm Ăn Vặt Có Ông Chủ "Lắm Chiêu"
Kẹo
Lại tiếp tục với otp Công An của chúng ta
Con hẻm nhỏ vốn dĩ yên tĩnh nay bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn kể từ khi tiệm đồ ăn vặt "Sweetie" mở cửa. Nhưng người ta kéo đến không chỉ vì món bánh tráng trộn hay ly trà đào mát lạnh, mà còn vì ông chủ Nguyễn Thành Công
Thành Công 26 tuổi, cao ráo, gương mặt điển trai nhưng lúc nào cũng giữ vẻ điềm đạm, có phần hơi... khó gần với khách lạ. Anh chiều khách, nhưng nụ cười của anh dường như luôn có một giới hạn nhất định. Cho đến khi "người ấy" xuất hiện
Cánh cửa tiệm đẩy nhẹ, tiếng chuông gió kêu "leng keng" giòn giã. Một chàng trai với chiếc áo len màu kem, mái tóc hơi rối và đôi mắt to tròn lấp lánh bước vào. Đó là Đặng Thành An, "tân binh" vừa chuyển đến khu phố này và cũng là người duy nhất khiến nhịp tim của ông chủ tiệm chệch đi một nhịp
Đặng Thành An
//rụt rè tiến đến quầy, giọng nói nhỏ nhẹ// Anh ơi, cho em một phần cá viên chiên và một trà sữa ít đường ạ
Thành Công đang cúi đầu ghi chép, vừa nghe thấy giọng nói ấy, đôi mắt anh lập tức sáng rực. Anh đặt bút xuống, chống cằm nhìn cậu em kém mình 1 tuổi, khóe môi khẽ cong lên một độ cong mà chưa vị khách nào từng thấy
Nguyễn Thành Công
Hết trà sữa rồi em ạ //thản nhiên nói//
Đặng Thành An
Ơ...//An xịu mặt, đôi môi hơi chu ra đầy tiếc nuối//
Đặng Thành An
Nhanh vậy sao ạ? Em vừa thấy bạn kia mua mà...
Thành Công khẽ cười, thanh âm trầm ấm chỉ đủ cho hai người nghe
Nguyễn Thành Công
Hết với người ta, nhưng còn với thỏ nhỏ. Đợi anh một chút, ly này là 'phiên bản giới hạn' anh dành riêng cho em thôi
Đặng Thành An
//đỏ mặt, lắp bắp// Anh... anh gọi ai là thỏ nhỏ cơ?
Nguyễn Thành Công
Ở đây còn ai có đôi mắt tròn xoe và cái mũi thỉnh thoảng lại khịt khịt vì lạnh giống em không? //vừa làm đồ vừa trêu chọc//
Nguyễn Thành Công
Ngoan, ra bàn ngồi đợi. Hôm nay anh bao, coi như quà chào mừng hàng xóm mới
Mười phút sau, đĩa đồ ăn nóng hổi được bưng ra. Trên ly trà sữa của An còn được dán một tờ giấy note nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa
Nguyễn Thành Công
Uống ít đường thôi, vì anh đã đủ ngọt ngào để dành cho em rồi
Đặng Thành An
//ngượng đến mức muốn úp mặt xuống bàn, lí nhí// Anh Thành Công... anh đừng có thả thính em như thế. Người ta nghe thấy lại cười cho
Nguyễn Thành Công
//kéo ghế ngồi xuống đối diện, chống tay lên cằm, ánh mắt thâm tình khóa chặt lấy cậu// Tiệm này đông khách, nhưng những lời ngọt ngào này, anh chỉ nói cho một mình An nghe thôi. Hiểu không, thỏ nhỏ của anh?
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của tiệm đồ ăn vặt, có một người đang bối rối ăn lấy ăn để, còn một người thì mãn nguyện ngắm nhìn "con mồi" đã lọt lưới tim mình
2: Khoảng Cách Một Chiếc Bàn
Tiệm đồ ăn vặt lúc chạng vạng tối bắt đầu vơi khách. Tiếng nhạc lo-fi nhẹ nhàng trôi bồng bềnh trong không gian sực nức mùi bơ và quế
Thành An ngồi đó, cúi đầu chăm chú xử lý đĩa cá viên chiên, thỉnh thoảng lại đưa ống hút lên nhấp một ngụm trà sữa. Cậu không hề hay biết rằng, ở phía đối diện, "thợ săn" Thành Công đang chìm đắm trong những suy nghĩ cực kỳ... nguy hiểm
Thành Công chống tay lên cằm, ánh mắt dán chặt vào gương mặt trắng hồng của An. Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn những vần thơ và cả sự tham lam
Nguyễn Thành Công
"Gương mặt em tựa như bầu trời buổi sớm, trong trẻo đến mức khiến người ta muốn che chở cả đời. Nhưng..."
Ánh mắt anh trượt xuống, dừng lại ở bờ môi hơi mọng nước vì cay, thi thoảng lại khẽ liếm nhẹ để dính chút vụn bánh. Thành Công nuốt khan một cái. Anh thầm nghĩ
Nguyễn Thành Công
"Liếc nhìn bờ môi ấy... thực sự chỉ muốn cúi xuống mà hôn thôi. Tại sao trên đời lại có người trông "ngon lành" hơn cả đồ ăn mình làm thế này nhỉ?"
Thành An ngước lên, bắt gặp ánh mắt nóng rực như muốn "nuốt chửng" mình của đàn anh, cậu bối rối buông dĩa
Đặng Thành An
Anh... sao anh cứ nhìn em mãi thế? Mặt em dính gì ạ?
Nguyễn Thành Công
Ừ, dính nhiều thứ lắm //trầm giọng, thanh âm khàn đi vài phần//
Đặng Thành An
Đâu ạ? //vội vàng đưa tay lên lau má//
Thành Công nhanh tay giữ lấy cổ tay cậu, ngón cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay mềm mại
Nguyễn Thành Công
Dính vẻ xinh đẹp của em vào mắt anh rồi. Còn dính cả sự thèm muồng của anh lên đôi môi kia nữa... Thỏ nhỏ, em có biết là em đang thách thức sự kiên nhẫn của anh không?
Đặng Thành An
//Mặt đỏ bừng như trái cà chua chín, cậu lắp bắp// Anh... anh lại nói mấy lời kỳ cục rồi! Em là nam mà, xinh đẹp cái gì chứ...
Thành Công bật cười, tiếng cười rung lồng ngực đầy quyến rũ. Anh buông tay cậu ra nhưng lại đưa tay lên vén lọn tóc mái cho An, ngón tay cố tình lướt nhẹ qua vành tai đang nóng rang của cậu
Nguyễn Thành Công
Nam thì sao chứ? Trong mắt anh, em chỉ có một giới tính duy nhất thôi: là người anh thương. Ăn nhanh đi, rồi anh đưa về. Trời tối rồi, để thỏ nhỏ đi một mình anh không yên tâm... sợ người khác cũng muốn 'hôn' em giống anh
Thành An cúi gằm mặt, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài. Cậu nhận ra, "lời ngọt ngào" của người đàn ông này không chỉ để nghe, mà còn có sức sát thương cực lớn đến trái tim cậu
3: Kẻ Lạ Mặt Và Lời Cảnh Cáo Của...
Kẹo
Sao bộ này hot nhanh vậy???
Tiệm ăn vặt về chiều bắt đầu đông khách hơn. Thành An vẫn ngồi ở góc bàn quen thuộc, nhưng hôm nay cậu không chỉ có một mình. Một vài nam sinh bàn bên cạnh cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cậu, xì xầm bàn tán về "cậu bạn da trắng, mắt to" đang ngồi ăn một mình kia
Thành Công đứng sau quầy, đôi mắt sắc lẹm đã thu trọn mọi thứ vào tầm ngắm. Anh siết chặt chiếc khăn lau bàn, lồng ngực khẽ phập phồng vì một luồng cảm xúc khó chịu đang dâng lên
Một cậu trai trong nhóm kia lấy hết can đảm tiến đến bàn của An
NVP
Chào cậu, mình thấy cậu ngồi đây một mình... Cậu có thể cho mình xin số điện thoại được không?
Thành An đang cầm xiên cá viên, ngơ ngác ngước lên. Cậu chưa kịp ú ớ câu nào thì một bóng đen lớn đã bao phủ lấy cả mặt bàn. Thành Công bước tới, không nói không rằng, anh đặt một ly nước ép dâu đặc biệt xuống trước mặt An, rồi thản nhiên vòng tay qua vai cậu, kéo sát vào lòng mình
Nguyễn Thành Công
Số điện thoại của em ấy thì tôi không biết...
Công cúi đầu, nhìn thẳng vào cậu sinh viên kia với ánh mắt đầy áp lực của một Enigma( Giới tính của anh)
Nguyễn Thành Công
Nhưng số của chủ tiệm này thì tôi có. Cậu muốn lấy để đặt lịch... ăn đòn không?
Cậu sinh viên tái mặt, lắp bắp xin lỗi rồi chạy biến về bàn. Thành An đỏ bừng mặt, lí nhí
Đặng Thành An
Anh Công... anh làm người ta sợ rồi kìa
Đúng lúc đó, cánh cửa tiệm đẩy mạnh, tiếng chuông vang lên giòn giã. Một chàng trai tóc xám khói, ăn mặc cực ngầu bước vào, theo sau là một cậu nhóc trông có vẻ hiền lành nhưng cao ráo
Nguyễn Quang Anh
Này Nguyễn Thành Công! Mày định dọa khách chạy hết hay sao mà tỏa pheromone nồng nặc thế? //lên tiếng, giọng nói đầy vẻ cợt nhả//
Cậu nhóc đi cùng Quang Anh thấy An thì mừng rỡ reo lên
Hoàng Đức Duy
Chíp Chíp! Ông cũng ở đây hả?
Đặng Thành An
//giật mình// Vcl Duy! Sao ông lại đi cùng anh này?
Thành Công cau mày, siết chặt eo An hơn, giọng nói nồng nặc mùi giấm chua
Nguyễn Thành Công
Ai là Chíp Chíp? Duy là thằng nào? Mà sao mày lại biết bạn tao, Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
//tiến tới, thản nhiên vỗ vai Công// Tao kêu mày ghé đón ẻm (Duy) sang đây đợi tao mà? Sao giờ hai đứa nó nhìn nhau như gặp lại người thân thế này?
Nguyễn Thành Công
//hừ lạnh một tiếng// Không biết... Tao chỉ biết là thằng nhóc này vừa gọi Thỏ nhỏ của tao là Chíp Chíp. Tao đang định tính sổ đây
Nguyễn Quang Anh
//nhìn sang Duy, rồi lại nhìn sang An, bật cười// Thôi đi ông nội, Enigma gì mà ghen tuông vớ vẩn. Đây là Duy bé nhà tao. Còn kia là 'người trong mộng' của mày hả? Trông đúng là một con thỏ trắng, thảo nào mày cứ sợ bị người ta bế đi
Thành Công nhìn cái cách Quang Anh nắm tay Duy đầy tự nhiên, bỗng cảm thấy có gì đó sai sai. Anh nhìn bạn mình – một Omega trội, rồi nhìn sang Duy – một Alpha chính hiệu, trong đầu nảy ra một thắc mắc cực lớn
Nguyễn Thành Công
"Quang Anh nó là Omega mà... sao trông nó giống 'kẻ đi săn' hơn cả thằng Duy thế kia? Chẳng lẽ nó nằm trên được thiệt hả trời?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play