Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN BNHA] Giấc Mộng Mùa Đông

chap 1

VolKov Jin Con trai thứ hai của gia tộc VolKov. Gia đình trung lưu giàu có. Nhà hai tầng, gara có hai chiếc xe. Không thiếu tiền. Không thiếu danh tiếng. Chỉ thiếu đúng một thứ — sự tồn tại của cậu. Anh cả là niềm tự hào. Top đầu trường. Thi học bổng. Luôn được nhắc tên trong các bữa tiệc như một chiến tích. Em út là bảo vật. Nhỏ tuổi nhất. Yếu đuối. Hay làm nũng. Luôn được ôm, được dỗ, được hỏi han. Còn Jin? Cậu là khoảng trống giữa hai thành công đó. Không ai ghét cậu. Nhưng cũng chẳng ai yêu cậu theo cách đủ lớn để gọi là quan tâm. — Bữa cơm gia đình luôn có bốn người nói. Ba hỏi anh cả chuyện thi cử. Mẹ cười với em út khi con bé kể chuyện trường lớp. Jin ngồi im. Chén cơm trước mặt nguội dần. Đôi khi cậu thử mở miệng. “Hôm nay con—” “Ừ con tự lo được đúng không?” Ba cắt ngang, mắt vẫn nhìn điện thoại. Hoặc tệ hơn — không ai nghe thấy cậu nói. — Sinh nhật năm mười tuổi, Jin tự thắp nến. Bánh kem có, nhưng là vì hôm đó tình cờ rảnh. Quà có, nhưng được gửi từ trợ lý mua hộ. Không ai nhớ cậu thích gì. Anh cả thích màu xanh đậm. Em út thích màu hồng nhạt. Jin thích màu gì? Đến chính cậu cũng không chắc nữa. — Cậu lớn lên không thiếu vật chất, nhưng thiếu một thứ đơn giản: được gọi tên với ánh mắt ấm áp. Jin bắt đầu học cách không gây phiền. Tự đi học. Tự về nhà. Tự làm bài. Tự sốt, tự mua thuốc. Cậu giỏi vừa đủ để không bị mắng. Yếu vừa đủ để không ai chú ý. Một kiểu sống… vô hình. — Có những đêm trời mưa, Jin ngồi bên cửa sổ tầng hai, nhìn xuống con phố vắng. Cậu từng tự hỏi: “Nếu mình biến mất, có ai mất ngủ vì mình không?” Câu trả lời luôn là… im lặng. — Thứ làm cậu tổn thương nhất không phải sự ghét bỏ. Mà là cảm giác mình thậm chí không đủ quan trọng để bị ghét. Jin bắt đầu mơ về một nơi khác. Một thế giới không ai biết đến họ VolKov. Không có anh cả làm cái bóng quá lớn. Không có em út làm trung tâm. Một nơi cậu chỉ là Jin. Chỉ là chính mình.
Mỗi ngày đều đều 7h được tài xế đón đi học đến chiều 16:45h thì cậu mới về nhà và chỉ ru rú trong căn phòng rộng lớn nhưng quá đỗi yên tĩnh và ngột ngạt của mình. Cậu cũng chẳng có bạn để chơi cùng vì một phần là cậu không muốn kết bạn còn lại là những mối quan hệ trong ngôi trường quý tộc này chỉ để đạt được lợi ích thôi.
Hôm nay VolKov Jin tròn mười tám tuổi. Không ai trong nhà nhắc đến. Buổi sáng vẫn như mọi ngày. Anh cả được ba đưa đi họp ở công ty. Em út được mẹ chở đi trung tâm thương mại vì “con bé hơi buồn”. Không ai hỏi Jin hôm nay muốn gì. Thực ra cũng chẳng ai nhớ hôm nay là ngày gì. — Jin đã quen. Từ năm mười hai tuổi, cậu tự mua bánh sinh nhật cho mình. Lúc đầu là để kiểm tra, xem có ai phản ứng không. Sau vài năm, nó chỉ đơn thuần là thói quen. Chiều hôm đó, Jin mặc áo khoác đen, đi bộ đến tiệm bánh cách nhà hai con phố. Tiệm nhỏ, ấm và có mùi bơ sữa.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
//Cô chủ tiệm hỏi với nụ cười quen thuộc// "Lại mua cho em trai hả con?"
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
//Jin ngừng lại một nhịp.// "…Dạ." //Cậu không sửa lời. Giải thích rất mệt.//
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
//Cậu chọn chiếc bánh nhỏ nhất. Kem trắng. Trang trí đơn giản. Không dòng chữ. Vì nếu ghi tên, cũng chẳng ai đọc. Thanh toán xong, Jin ôm hộp bánh trong tay. Hộp nhẹ. Nhẹ đến mức cậu có cảm giác như đang cầm một thói quen hơn là một niềm vui.//
Vừa đẩy cửa bước ra, bầu trời chợt tối sầm lại. Gió nổi lên. Và rồi mưa trút xuống. Không phải mưa lất phất. Là mưa xối xả. Chỉ trong vài giây, đường phố ướt nhẹp. Người ta vội vã chạy trú. Đèn xe phản chiếu thành từng vệt dài nhòe nhoẹt. Jin đứng dưới mái hiên tiệm bánh, ôm hộp bánh trước ngực. Cậu có mang ô. Nhưng cậu không mở. Chỉ lặng lẽ nhìn trời. Mưa rơi mạnh đến mức không nghe rõ tiếng thành phố nữa. Có lẽ ông trời cũng đang khóc thay cho một người mà chẳng ai nhớ đến ngày sinh của mình. Nhưng Jin không khóc. Cậu chỉ thấy trong lồng ngực trống rỗng. Mười tám tuổi. Cái tuổi người ta nói là bắt đầu trưởng thành. Còn cậu thì cảm thấy mình đã già đi từ rất lâu.
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
*Hah.. lại mưa. Phiền thật* //cậu ngước đầu lên nhìn bầu trời xám xịt đang trút bỏ tủi hờn xuống thành phố//
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
//Điện thoại rung lên. Trong một giây, Jin tưởng… có lẽ ai đó nhớ ra. Cậu nhìn màn hình. Là thông báo ngân hàng. Ba vừa chuyển khoản tiền sinh hoạt hàng tháng. Nội dung vỏn vẹn:// "Dùng đi." //Không chữ "chúc mừng". Không một câu hỏi. Chỉ là tiền. Jin bật cười. Tiếng cười nhỏ đến mức chìm hẳn trong tiếng mưa.//
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
/Jin đứng dưới mái hiên tiệm bánh, mưa dội trắng xóa cả con đường. Nước mưa hắt vào mép giày. Gió lạnh len qua lớp áo khoác ướt sũng. Cậu liếc nhìn màn hình điện thoại. 7:42 tối. Giờ này… Ba chắc đang dự tiệc với đối tác. Mẹ có lẽ đang ở bên em út. Còn quản gia… chắc cũng đang đi cùng họ. Jin ngập ngừng một thoáng. Nên gọi cho chú quản gia không? Ngón tay dừng trên danh bạ. Nhưng rồi cậu khẽ nhếch môi. Thôi. Nếu họ đang ở cùng ba mẹ thì… mình lại thành phiền phức. Cậu không muốn giọng nói quen thuộc kia phải xin phép ai đó chỉ để đi đón một đứa con trai thứ hai. Không muốn nghe câu: "Cậu chủ chờ một lát nhé, tôi hỏi ý kiến phu nhân đã." Jin thở ra một hơi rất nhẹ. Mười tám tuổi rồi. Chuyện tự về nhà… đâu có gì to tát. Cậu mở ứng dụng gọi xe. Màn hình phản chiếu gương mặt tái nhợt vì lạnh và ướt mưa. Định vị nhấp nháy. "Đang tìm tài xế…" Một chiếc taxi nhận chuyến. Biển số hiện lên. Thời gian chờ: 3 phút. Jin ôm chặt hộp bánh vào lòng, bước khỏi mái hiên, để mưa rơi ướt hẳn mái tóc đen./
nhân vật phụ
nhân vật phụ
//Một bóng người lao vụt qua màn mưa. Tiếng giày đạp nước bì bõm vang sát bên tai. Hắn chạy ào lên bậc thềm trước tiệm bánh để trú, mái tóc ướt sũng rũ xuống trán. Nước mưa từ áo khoác bắn tung tóe khi hắn thắng lại gấp. Một vệt nước lạnh buốt hắt thẳng lên ống quần Jin. Bánh kem trong tay cậu khẽ nghiêng. Giọt nước mưa còn sót lại trên tóc người kia rơi xuống vai áo Jin — lạnh đến mức khiến da cậu tê rần.//
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
//Jin chậm rãi cúi xuống nhìn vệt nước loang trên quần mình. Ướt thêm một chút… cũng chẳng khác gì. Hôm nay dù sao cũng đã đủ ướt rồi.//
Taxi lăn bánh giữa màn mưa trắng xoá. Nước mưa quất ngang kính, cần gạt lia liên hồi mà vẫn không đủ. Đèn đường biến thành vệt vàng nhòe nhoẹt.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Bác tài:"Bão lớn vậy mà cậu vẫn phải ra ngoài hả?"
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
//Cậu chỉ đáp khẽ// "Phải về nhà."
Nhưng "nhà" lúc này là gì, chính cậu cũng không chắc. Một tia sét xé toạc bầu trời. Ở khúc cua gần cầu vượt, chiếc xe tải mất lái lao ngang qua. Tiếng phanh rít chói tai. Tay cậu siết chặt thành ghế. Va chạm. Âm thanh kim loại nghiền nát. Kính vỡ tung. Thế giới lật úp. Tất cả chìm vào màu trắng.
Sau đó cậu tỉnh lại trong một nơi yên tĩnh đến kỳ lạ. Không phải bệnh viện. Không phải trong xe. Trời vẫn mưa, nhưng mưa rơi… ngược lên bầu trời. Một bóng người đứng giữa màn sương. Tóc trắng ánh tím phất nhẹ trong gió, đôi mắt xanh lạnh đến mức tưởng như nhìn thấu linh hồn cậu.
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
"Tôi chết rồi à" //cậu hỏi//
nhân vật phụ
nhân vật phụ
"Chưa hẳn." //Hắn cười rất nhạt.// "Nhưng thế giới kia không giữ được cậu nữa."
Xa xa, như một đoạn phim tua chậm, cậu thấy cảnh cứu thương kéo thi thể mình ra khỏi taxi. Mưa vẫn rơi. Thành phố vẫn bình thản. Không ai biết cậu từng tồn tại rõ ràng thế nào.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
"Ta có thể cho cậu một lựa chọn" //hắn nói// "Một thế giới khác. Một khởi đầu khác."
Không có điều kiện. Không có đổi chác. Chỉ là một cánh cửa mở ra. Khoảng không bắt đầu nứt vỡ thành những vệt sáng tím bạc.
VolKov Jin/Todoroki Jin
VolKov Jin/Todoroki Jin
"Ở đó..họ có yêu thương tôi không?" //Jin hỏi//
nhân vật phụ
nhân vật phụ
//Người đàn ông nhìn cậu rất lâu.// "Điều đó," hắn nói, ánh mắt dịu lại một chút, "phụ thuộc vào việc cậu có dám ở lại đủ lâu để được yêu hay không."
Và rồi ánh sáng bừng lên mọi thứ như tan thành mảnh nhỏ trước mắt cậu

chap 2

Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên. Ánh đèn bệnh viện chói mắt. Jin mở mắt. Không phải linh hồn trôi nổi. Không phải đồng cỏ hai mặt trăng. Không có bóng người tóc trắng. Chỉ có trần nhà trắng, tiếng nhịp tim máy đo, và một cơ thể bé nhỏ không thuộc về mình.
Todoroki Rei
Todoroki Rei
“K-Không thể nào…” //một giọng phụ nữ khẽ run.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin không thể nói. Không thể cử động tự do. Nhưng cậu nghe thấy tất cả.//
Todoroki Enji/Endeavor
Todoroki Enji/Endeavor
//Một giọng nói trầm, khô khốc vang lên gần đó.// “Là sinh đôi sao?” //Endeavor đứng bất động, ánh mắt rực lên ngọn lửa tham vọng quen thuộc.//
Y tá đưa đứa bé đầu tiên cho ông. Một bên tóc đỏ, một bên trắng.
Todoroki Enji/Endeavor
Todoroki Enji/Endeavor
"Đứa nhỏ này.." //Ông ta nhìn sâu vào đứa nhỏ một bên tóc đỏ một bên tóc trắng nói// "Todoroki Shoto.."
Todoroki Enji/Endeavor
Todoroki Enji/Endeavor
//Rồi ông ta nhìn đứa thứ hai. Hoàn toàn tóc trắng.// //ánh mắt ông ta không thể giấu được vẻ ghét bỏ nói với Rei// "Tự đặt đi" //nói xong ông ta dứt khoát bế Shoto quay đi rời khỏi đó//
Todoroki Rei
Todoroki Rei
//Rei ôm Jin vào lòng. Nước mắt lăn dài nhưng không phải vì đau đớn.// //Ánh mắt cô dịu lại khi nhìn cậu.// “…tóc trắng giống tôi.” //Rei thì thầm.// "Từ nay con tên là Todoroki Jin nhé! Jin của mẹ.."
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn bà. Trái tim đứa trẻ đập mạnh trong lồng ngực bé nhỏ. Mình xuyên vào đây sao? Todoroki… Rei… Endeavor… Ký ức cũ vẫn nguyên vẹn. Tai nạn. Bóng người. Câu hỏi dang dở. “Ở đó… họ có yêu thương tôi không?” Có lẽ đây chính là “ở đó”.//
__________
Bốn năm trôi qua. Todoroki Jin và Todoroki Shoto đã lên bốn tuổi. Shoto lúc nào cũng bám theo em trai sinh đôi của mình. Jin đi đâu, Shoto theo đó. Jin ngồi xuống, Shoto cũng ngồi sát bên. Ngay cả lúc ngủ cũng lén kéo tay áo Jin như sợ lạc mất. Nhưng Jin… không thích. Không phải vì ghét. Mà vì cậu hiểu quá rõ kết cục. Đừng dựa vào tôi quá, Shoto. Sau này anh sẽ phải đứng một mình. Vậy nên mỗi khi có thể, Jin lại lặng lẽ trốn.
__________
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Buổi chiều hôm đó, nắng nhạt phủ đầy hiên nhà. Jin ngồi một mình ngoài hiên, hai chân nhỏ đung đưa. Mái tóc trắng mềm rũ xuống trán, gió thổi nhẹ làm vài sợi lắc lư. Cậu ngẩng lên nhìn bầu trời. Xanh quá. Bình yên đến mức giả tạo. Tiếng “rắc” vang lên phía sân sau. Jin quay đầu.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto đang hì hục tập luyện. Hơi nước lạnh bốc lên từ bàn tay nhỏ bé. Mặt em đỏ lên vì tập trung, răng cắn chặt.// “Phải mạnh hơn…” //Shoto lẩm bẩm.// “Cha nói… phải mạnh hơn…”
Todoroki Enji/Endeavor
Todoroki Enji/Endeavor
//Enji đứng phía xa, giọng trầm lạnh lẽo// “Shoto, con sinh ra để vượt qua All Might. Đừng lãng phí tiềm năng của mình.”
Không có cái ôm. Không có lời khen dịu dàng. Chỉ có mục tiêu. Chỉ có áp lực.
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto ngẩng lên, ánh mắt long lanh cố tìm kiếm sự công nhận.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
/Jin quay mặt đi. Trong lòng cậu dâng lên thứ cảm xúc khó gọi tên. 4 tuổi. Thằng bé mới 4 tuổi thôi. Jin nhớ lại kiếp trước. Khi bốn tuổi, cậu còn đang sợ bóng tối, đòi mẹ bật đèn ngủ. Còn Shoto bây giờ… đã được dạy cách đóng băng cả một khoảng sân./
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Tiếng bước chân nhỏ chạy tới. Shoto đứng trước mặt Jin, thở hổn hển. Tay cậu bé phủ đầy băng mỏng.// “Jin.” //Shoto cười, hơi ngốc nghếch.// “Anh làm được rồi.”
Sau đó thì Shoto ngồi cạnh Jin nghỉ mệt, Shoto cũng nhìn lên bầu trời bắt chước theo Jin vì tò mò
__________
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
“Shoto! Jin!” //Giọng trẻ con nhưng đầy hào hứng.// //Fuyumi chạy ra, hai tay cầm một cái đĩa nhỏ. Trên đó là mấy chiếc bánh tròn hơi méo, viền còn sẫm màu vì lửa quá tay.// “Chị vừa thử làm đó! Hai đứa ăn thử đi!”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto chớp mắt. Vẻ căng thẳng lúc tập luyện biến mất trong tích tắc.// “Thật ạ?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn đĩa bánh. Trong đầu cậu thoáng hiện ký ức kiếp trước — căn bếp trống lạnh, bữa ăn qua loa, chẳng ai gọi tên cậu dịu dàng như vậy.//
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
//Fuyumi quỳ xuống trước mặt hai đứa, chìa đĩa bánh ra, ánh mắt sáng long lanh.// “Shoto là anh nên ăn trước nhé!”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto gật đầu nghiêm túc, cẩn thận cầm một cái bánh nhỏ. Cắn một miếng. Im lặng hai giây.// “Ngon.” /Đơn giản. Nhưng rất chân thành./
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
//Fuyumi thở phào nhẹ nhõm.// “Thật hả?!”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhận chiếc bánh còn lại. Bánh ấm. Hơi ngọt. Vỏ ngoài hơi giòn nhưng bên trong mềm. Không hoàn hảo. Nhưng ấm. Jin cắn một miếng nhỏ. Vị đường lan ra trên đầu lưỡi. “…Ổn.” Jin nói ngắn gọn.//
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
//Fuyumi hơi bĩu môi.// “Chỉ ‘ổn’ thôi á?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn chị. Trong đôi mắt cậu thoáng qua thứ gì đó rất già dặn mà một đứa trẻ bốn tuổi không nên có. “Ngon.” Cậu sửa lại.//
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
//Fuyumi cười tít mắt, dang tay ôm cả hai vào lòng.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto cứng người một chút — không quen với tiếp xúc dịu dàng. Nhưng rồi cũng thả lỏng.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin thì không né. Cậu nghe rõ nhịp tim của chị. Ấm.//
__________
Chiều tà phủ lên dinh thự Todoroki một màu cam nhạt. Ánh nắng cuối ngày trượt qua mái ngói, đổ dài xuống hành lang gỗ. Jin ngồi một mình ở bậc thềm sau nhà. Hai chân nhỏ đung đưa, tay cầm một cành cây, vô thức vạch những đường mờ trên nền đất. Gió thổi nhẹ.
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
“Tao đoán là mày trốn Shoto nữa rồi.” //Giọng nói quen thuộc của Touya vang lên phía sau.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin không quay lại ngay. Cậu biết là ai.//
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya đứng tựa cột, hai tay nhét túi quần, mái tóc trắng đậm hơn trong ánh chiều. Nụ cười nghiêng nghiêng quen thuộc, nhưng ánh mắt thì… không hoàn toàn vui vẻ.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Anh rảnh quá hả?” //Jin đáp, giọng thờ ơ.//
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya nhún vai.// “Cha đang bận với ‘kiệt tác’ rồi. Tao được thả tự do.” //Câu nói nghe như đùa, nhưng khoảng lặng phía sau nó thì không.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin khẽ ngẩng lên nhìn anh. Ánh nắng hắt qua làm tóc trắng của Jin gần như phát sáng.//
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya nhìn mái tóc ấy một lúc lâu.// “Ít ra mày không phải cái dự án chính.” //Touya nói nửa thật nửa cười.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin đứng dậy, phủi phủi quần.// “Chơi gì?” //Đó là cách Jin chấp nhận.//
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya cười hẳn lên.// “Ra bãi sau không? Tao vừa nghĩ ra trò này.”
Hai đứa chạy ra khoảng sân cỏ phía sau, nơi không có ánh mắt soi mói quá nhiều.
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya giơ tay lên. Ngọn lửa xanh bật ra, lướt nhẹ trên không khí. Chưa mạnh. Chưa dữ dội. Chỉ là một dải lửa nhỏ uốn lượn.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn chăm chú.//
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
“Xem ai điều khiển chính xác hơn.” //Touya nói.// “Tao tạo hình, mày đóng băng nó trước khi nó chạm đất.”
Jin giơ tay. Hơi lạnh tỏa ra từ lòng bàn tay nhỏ bé. Không ồ ạt. Không mất kiểm soát. Chỉ là từng mảng băng mỏng chính xác như dao cắt. Lửa xanh rơi xuống. "Rắc." Bị băng ôm trọn giữa không trung.
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya bật cười.// “Đỉnh đó.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin hơi nhíu mày.// “Lửa của anh nóng hơn lần trước.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Touya im lặng nửa giây.// “Ừ. Nhưng cha nói vẫn chưa đủ.”
Câu nói rơi xuống như bóng tối đang dài ra trên mặt đất.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn anh trai mình.//
Kiếp trước cậu biết kết cục của Touya. Biết ngọn lửa đó sẽ đốt cháy tất cả. Trong khoảnh khắc ấy, Jin bước lại gần hơn một chút.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Anh đừng cố quá.” //Jin nói khẽ.//
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya sững lại.// “Hả?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Không phải lúc nào mạnh hơn cũng tốt.”
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya nhìn Jin. Gió chiều thổi qua, làm lửa trên tay anh lay động. Rồi Touya bật cười, giọng hơi gượng.// “Nhóc con bốn tuổi mà nói như ông cụ vậy.” //Nhưng anh không tắt lửa ngay. Chỉ nhìn Jin một lúc.// “Mai tao lại tìm mày chơi nhé?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin không trả lời ngay. Rồi khẽ gật đầu.// “Ừ.”
Mặt trời lặn hẳn xuống. Hai bóng nhỏ kéo dài trên nền đất — một nóng rực, một lạnh buốt. Tạm thời cân bằng.
__________
Bữa tối nhà Todoroki bắt đầu như mọi ngày.
Todoroki Enji/Endeavor
Todoroki Enji/Endeavor
//Enji đặt đũa xuống trước tiên.// “Shoto, ngày mai tăng thời gian tập thêm mười phút.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto gật đầu.// “Vâng.”
Sau đó Enji rời đi trước vì có việc
Todoroki Rei
Todoroki Rei
//Rei khẽ nhìn qua Jin.// “Jin hôm nay có nghịch nước quá không đó?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin lắc đầu, tay vẫn cầm đũa hơi lóng ngóng.// “Không ạ.”
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
//Fuyumi nghiêng qua, nhỏ giọng// “Jin ăn rau đi, em toàn né thôi.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Em không có—” //Miếng cà rốt rơi khỏi đũa.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto nhanh tay giữ cái bát lại để khỏi đổ.// “Em vụng quá.” //Shoto nói, giọng rất nghiêm túc — kiểu anh trai tự nhiên.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin mím môi.// “Tại đũa to quá.”
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya bật cười khẽ.// “Bốn tuổi mà đã đổ thừa đồ vật rồi à?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin trừng anh một cái rất nhỏ.//
Todoroki Rei
Todoroki Rei
//Rei dịu dàng chen vào// “Touya, đừng chọc em.”
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya nhún vai.// “Con có chọc đâu.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Một lúc sau, Jin với tay lấy ly nước nhưng hơi xa.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Shoto đẩy ly lại gần một chút.// “Nè.”
Không nhìn nhau. Không nói thêm gì. Chỉ là thuận tay.
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya thấy vậy thì quay sang Fuyumi// “Hôm nay em làm bài tập xong chưa?”
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
Todoroki Fuyumi(lúc nhỏ)
“Rồi! Anh khỏi nhắc.”
Chủ đề chuyển đi rất tự nhiên. Cả bàn ăn yên ổn lại. Không có ánh mắt sâu xa. Không có căng thẳng ngầm. Chỉ là mấy đứa trẻ ngồi gần nhau vì quen vậy thôi.
Todoroki Rei
Todoroki Rei
//Cuối bữa, Rei xoa đầu cả Shoto lẫn Jin.// “Tối nay ngủ sớm.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin khẽ “vâng” một tiếng nhỏ.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto đứng dậy trước, nhưng chậm lại nửa bước để Jin đi cùng. Như thói quen.//
Đêm xuống. Hành lang nhà Todoroki yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua khe cửa. Jin đã chui vào chăn từ sớm. Cậu nằm quay mặt vào tường, cố giả vờ ngủ. Cạch. Cửa phòng mở ra rất khẽ.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin mở một mắt.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Anh biết em chưa ngủ.” //Giọng Shoto thì thầm.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin kéo chăn lên cao hơn.// “Anh về phòng đi.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto ôm gối bước vào, tóc hai màu rối nhẹ sau khi tắm.// “Không.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Anh bốn tuổi rồi đó.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Em cũng bốn.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin cạn lời. Không cãi lại được.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto đặt gối xuống sát bên.// “Em ngủ hay đạp chăn.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Em không có.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
"Có."
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin quay lại nhìn anh, mặt hơi bực.// “Anh mới đạp.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto không đáp, chỉ lẳng lặng chui vào chăn chung như mọi khi.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
/Jin thở dài.// “Cha mà biết là anh bị mắng đó.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Cha không biết.” //Shoto trả lời rất chắc chắn.//
Căn phòng tối dịu. Chỉ còn ánh trăng nhạt hắt qua cửa sổ.
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto nằm nghiêng về phía Jin.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Anh lạnh hả?” //Jin hỏi nhỏ, vì Shoto hay dùng băng nên thân nhiệt thấp hơn bình thường.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto lắc đầu.// “Không. Nhưng ở đây yên hơn.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
/Jin im lặng. Cậu biết ý anh là gì. Phòng Shoto gần khu luyện tập. Thỉnh thoảng Enji vẫn ghé kiểm tra đêm. Ở đây thì không./
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin quay người lại, đối diện anh trai.// “Mai anh còn tập.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Ừ.”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Vậy ngủ đi.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto ngập ngừng một chút rồi đưa tay nắm nhẹ mép áo ngủ của Jin — không ôm, không chặt, chỉ giữ một góc vải nhỏ.// “Đừng biến mất.” //Giọng rất khẽ.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin sững lại trong bóng tối.// /Kiếp trước, cậu từng là người sợ bị bỏ lại. Giờ lại có người khác nói câu đó với mình./ “…Em không đi đâu.” //Jin đáp, nhỏ hơn cả tiếng gió.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto thả lỏng người. Chỉ vài phút sau, hơi thở anh đã đều lại.//
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn lên trần nhà. Anh đừng phụ thuộc vào em quá, Shoto… Nhưng cuối cùng, Jin cũng không gỡ tay ra. Chỉ nhắm mắt lại.//
Đêm đó, phòng ngủ nhỏ vẫn yên tĩnh như mọi khi. Và hai đứa trẻ ngủ cạnh nhau — vì thói quen, cũng vì an tâm.

chap 3

5 năm tuổi, mọi thứ như sáng tỏ. Giờ cậu mới hiểu trong mắt ông ta gia đình này chỉ là công cụ để ông ta khoe khoang không hơn không kém. Người ta thường nói "một giọt máu đào còn hơn nước lã" ấy vậy mà ông ta vì danh dự và thể diện lại sẵn sàng ép con mình đến bờ vực sinh tử, chính người cùng máu còn đối xử tàn nhẫn với nhau ấy vậy mà khi đeo lớp mặt nạ anh hùng đầy giả tạo kia ông ta lại được tung hô như một vị thần sống, ấy vậy mà ít ai biết được vị thần của bọn họ vì thể diện mà có thể làm ra loại chuyện không bằng cầm thú gì. Thế nhưng đáng thương nhất vẫn là Shoto, từ nhỏ đã chịu sự huấn luyện nghiêm khắc trong cái tuổi mà trẻ con mới biết cầm thìa ăn cơm thì anh lại phải chịu sự giày vò khác nghiệt ấy. Shoto dù chịu sự huấn luyện khắc nghiệt đến cùng cực nhưng khi ở trước mặt gia đình anh vẫn biểu lộ ra mặt tươi sáng nhất của mình thậm chí không than thở nửa lời
__________
Chiều hôm đó, Jin ngồi ở bậc thềm sau nhà. Nghe tiếng bước chân quen thuộc. Shoto dừng lại trước mặt cậu. Tóc hai màu ướt mồ hôi. Tay hơi đỏ do nóng lạnh thay đổi quá nhanh.
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
"Jin.."
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
"Gì?" //Jin quay lại, có chút thắc mắc hỏi//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto nhìn đi hướng khác một chút, như đang tìm cách nói.// “Đi dạo không?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin khựng lại.// “Cha…”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Cha đang bận.” //Shoto đáp nhanh.// “Chỉ một chút thôi.”
Chỉ một chút. Nghe giống lời một đứa trẻ xin thêm năm phút trước giờ ngủ.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn anh.// “Anh không mệt à?”
Shoto lắc đầu. Nhưng Jin thấy rõ bàn tay anh khẽ siết lại.
Mệt chứ. Chỉ là không được phép nói.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin đứng lên.// “Đi đâu?”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Ra ngoài cổng sau.”
Con đường nhỏ phía sau dinh thự Todoroki yên tĩnh lạ thường. Không có sân tập. Không có ánh mắt đánh giá. Chỉ có tiếng ve và gió. Shoto đi chậm hơn bình thường. Không nói gì suốt một lúc. Rồi anh bất ngờ hỏi
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Jin… em có nghĩ cha làm vậy là vì muốn tốt cho anh không?”
Câu hỏi rơi xuống nhẹ tênh. Nhưng đủ khiến tim Jin thắt lại. Shoto không nhìn cậu khi hỏi. Anh nhìn bầu trời. Jin biết. Anh cần một lời xác nhận. Không phải từ Enji. Mà từ cậu.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ, đá nhẹ trên mặt đường.// “…Em không biết.” //Jin đáp.//
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto im lặng vài bước. Rồi bất ngờ mỉm cười.// “Không sao. Anh sẽ cố hơn nữa.”
Câu nói đó. Chính là thứ khiến Jin muốn nổi giận nhất. Anh còn muốn cố tới mức nào nữa?
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin bước nhanh hơn một chút, đi song song với Shoto.// “Anh không cần phải luôn như vậy.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
“Như nào?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Luôn ổn.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto nhìn cậu, hơi ngạc nhiên. Rồi cười nhẹ.// “Anh là anh mà.”
Không hề cao ngạo. Chỉ đơn giản là trách nhiệm. Gió thổi qua mái tóc hai đứa. Tóc trắng của Jin. Tóc nửa đỏ nửa trắng của Shoto. Ánh hoàng hôn trải dài trên mặt đường. Trong khoảnh khắc đó, Shoto trông đúng với tuổi của mình. Một đứa trẻ 5 tuổi muốn ra ngoài vì ở trong nhà quá ngột ngạt. Không phải kiệt tác. Không phải công cụ. Chỉ là một anh trai.
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto chìa tay ra.// “Thi chạy không?”
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin nhìn bàn tay đó vài giây. Rồi nắm lấy.// “Anh thua đừng khóc.”
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
Todoroki Shoto(lúc nhỏ)
//Shoto bật cười nhẹ.//
Hai đứa trẻ lao về phía cuối con đường nhỏ — tiếng cười vang lên ngắn ngủi, không bị ai giám sát. Chỉ vài phút thôi. Nhưng với Shoto… Đó là khoảng thời gian được sống.
__________
Ánh nắng buổi trưa chói loá hắt lên hiên nhà, Jin vẫn như mọi ngày, vẫn ngẩn ngơ nhìn ra ngoài suy nghĩ miên man mọi điều. Bỗng nhiên tiếng bước chân "cành cạch" vang lên từ sau lưng cậu, Jin xoay người lại nhìn vào bóng người được ánh sáng chiếu rọi đến chói loà ấy
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya nói// "mày làm gì mà ngồi ngẩn ra như thằng ngốc vậy?"
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin tiếp tục quay lại nhìn ra cửa-nơi có ánh nắng chói chang hắt vào. Cậu nói// "Không gì"
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
//Touya vẫn đứng đó, anh tựa lưng vào tường nói// "Đi không?"
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
"Đi đâu?"
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
“Sườn đồi.” //Touya đáp ngắn gọn.// “Tập chút.”
Một chút. Từ “một chút” phát ra từ miệng Touya chưa bao giờ thật sự chỉ là một chút. Jin nhìn đôi tay anh — vẫn còn vết ửng đỏ mờ chưa kịp tan. Cậu không hỏi thêm. Chỉ đứng dậy.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Ừ.”
Hai đứa lặng lẽ rời khỏi dinh thự, men theo con đường nhỏ dẫn lên triền núi phía sau. Không khí càng lên cao càng thoáng đãng, như thể từng bước chân đang rời xa cái không gian nặng nề phía dưới.
__________
Gió lặng lẽ lướt qua vòm cây, len qua từng kẽ lá, phát ra những thanh âm xào xạc tựa lời thì thầm của thiên nhiên. Hương đất mới còn vương lại chút ẩm ướt quyện với mùi cỏ non, âm thầm thấm vào từng nhịp thở, mang lại cảm giác thư thái đến lạ.
Jin ngồi xuống một bãi cỏ xanh mơn mởn, lưng tựa vào thân cây cổ thụ rắn rỏi. Làn cỏ mềm mại chạm vào lòng bàn tay, mát dịu. Trong khoảnh khắc ấy, cậu có cảm giác như chính mình đang tan vào không gian rộng lớn — không còn ranh giới giữa người và đất trời.
Xa xa, tiếng giày giậm xuống lớp cỏ vang lên đều đặn. Cùm cụp. Cùm cụp. Âm thanh ấy hòa cùng tiếng gió thành một nhịp điệu kiên định.
Touya đang chạy theo vòng dốc. Ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống làm từng giọt mồ hôi trên trán anh lấp lánh như những mảnh pha lê nhỏ. Hơi thở dần nặng hơn, vai khẽ run theo từng nhịp thở gấp. Cơ bắp nơi cánh tay và bắp chân mảnh khảnh rung nhẹ vì quá tải, thế nhưng bước chân vẫn không hề chệch khỏi quỹ đạo.
Như thể dừng lại đồng nghĩa với thất bại.
Lửa xanh bùng lên nơi lòng bàn tay, sắc lửa rực rỡ đến chói mắt giữa nền trời cao rộng. Ngọn lửa ấy không ấm áp — nó cháy bằng quyết tâm cố chấp, bằng khát khao chứng minh điều gì đó mà chỉ riêng Touya hiểu rõ.
Ánh nhìn anh thẳng tắp về phía trước, vững như bàn thạch. Không dao động. Không nghi ngờ.
Jin vẫn ở đó, vẫn dõi theo từng bước chân của anh
Gió thổi qua, mang theo cả hơi nóng lẫn mùi khét nhè nhẹ. Trong khoảng không bao la của núi đồi, dáng người nhỏ bé ấy lại như đang gồng mình đối chọi với cả thế giới.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
“Touya.” //Jin cất tiếng. Không lớn, nhưng đủ để vang tới.//
Touya vẫn tiếp tục thêm vài bước, rồi ngọn lửa khẽ lịm dần. Anh dừng lại, hơi thở đứt quãng.
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
“Chưa đủ.” //Anh nói, giọng khàn đi.//
Không phải phản bác ai. Chỉ là một lời tự nhủ.
Jin ngẩng nhìn bầu trời. Trên cao, mây trôi chậm rãi như chưa từng biết đến khái niệm ganh đua. Thiên nhiên bao dung như thế. Vậy mà trái tim của một đứa trẻ lại bị thiêu đốt từng ngày. Gió lại khẽ lay động tán cây. Trong khoảnh khắc ấy, sườn đồi yên bình đến mức người ta suýt quên rằng nơi đây chỉ là điểm tạm nghỉ trước một tương lai đầy giông bão.
__________
Mảnh đất bên cạnh khẽ lún xuống, lớp cỏ non rạp mình khi một thân thể đẫm mồ hôi thả xuống nặng nề. Hơi nóng từ da thịt còn chưa kịp tan đi đã phả nhẹ vào không khí.
Touya ngồi sát lại. Không báo trước. Không hỏi ý. Chỉ lặng lẽ nghiêng người, mái tóc đỏ sẫm vì ướt mồ hôi khẽ tựa vào vai Jin.
Từng sợi tóc dính lại với nhau, mang theo hơi ấm còn sót lại của ngọn lửa vừa tắt. Những giọt mồ hôi trượt dọc theo gò má, rơi xuống cổ áo — dấu tích âm thầm của một ý chí cứng đến mức gần như tàn nhẫn với chính mình.
Anh không nói gì. Chỉ thở. Hơi thở còn gấp, còn nóng, còn mang theo mùi khét rất nhạt của lửa.
Jin vẫn ngồi nguyên. Không dịch vai. Không tỏ vẻ khó chịu. Như thể đó là điều vốn dĩ phải vậy.
Cậu cúi xuống, nhặt chiếc quạt tay đặt cạnh mình. Động tác chậm rãi, không vội vã. Quạt khẽ phe phẩy. Những làn gió mỏng manh luồn qua mái tóc rối bời của Touya, lướt nhẹ qua vầng trán lấm tấm ẩm, sượt qua lớp da còn ửng đỏ vì quá sức.
Gió không mạnh. Chỉ đủ để xoa dịu. Chỉ đủ để nhắc rằng anh không đơn độc giữa khoảng trời rộng lớn này.
Touya khẽ nghiêng đầu thêm một chút, như tìm được vị trí thoải mái hơn. Trọng lượng ấy đặt lên vai Jin không quá nặng — nhưng lại đủ để cảm nhận được sự mệt mỏi đang âm thầm đè xuống.
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
Todoroki Touya(lúc nhỏ)
“Anh mệt.” //Touya nói khẽ, gần như thì thầm.//
Đây là lần hiếm hoi anh thừa nhận.
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
VolKov Jin/Todoroki Jin(lúc nhỏ)
//Jin vẫn tiếp tục quạt.// “Em biết.” //Giọng cậu bình tĩnh như mặt nước.//
Nắng chiều nhạt dần, ánh vàng trải lên hai cái bóng chạm vào nhau trên thảm cỏ. Một bóng vẫn còn bùng cháy dẫu đã cạn sức. Một bóng lặng lẽ ở lại, không rời đi.
Gió thổi qua sườn đồi. Nhẹ thôi. Nhưng đủ để giữ một ngọn lửa chưa hoàn toàn tự thiêu chính mình.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play