[RhyCap] Mật Mã Tử Thi
Người chồng ngốc
Biệt thự Nguyễn Gia về đêm luôn yên tĩnh đến lạ.
Ánh đèn vàng dịu hắt xuống khu vườn rộng lớn, phản chiếu mặt hồ nhân tạo lấp lánh như mặt gương. Bên trong căn nhà sang trọng ấy, không khí lại hoàn toàn trái ngược với vẻ hào nhoáng bên ngoài.
Giữa phòng khách rộng lớn, một người đàn ông cao ráo đang ngồi bệt xuống sàn, xung quanh là những mảnh ghép lego đủ màu sắc.
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh, anh lại ngồi dưới đất nữa rồi.
Giọng nói trầm nhẹ vang lên từ phía cửa.
Hoàng Đức Duy vừa bước vào nhà. Trên người cậu vẫn còn mặc áo sơ mi trắng cùng chiếc áo blouse khoác hờ trên tay. Mùi thuốc sát trùng và giấy hồ sơ còn vương lại nơi đầu ngón tay.
Nguyễn Quang Anh ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng cậu.
Đôi mắt anh rất đẹp. Sâu và sáng. Nhưng ánh nhìn lại trong veo đến mức không phù hợp với gương mặt trưởng thành ấy.
Nguyễn Quang Anh
Duy về rồi! /cười tươi/
Anh cười rạng rỡ, giọng nói mang theo sự hồn nhiên của một đứa trẻ.
Nguyễn Quang Anh
Anh đợi em đó
Đức Duy khựng đi một nhịp
Hai năm trước, khi Quang Anh hai mươi hai tuổi, anh gặp tai nạn nghiêm trọng trong một lần ra ngoài vào ban đêm. Chấn thương sọ não khiến nhận thức của anh thoái hóa, tâm trí dừng lại ở tuổi lên năm.
Từ một thiếu gia xuất sắc, người từng được kỳ vọng sẽ kế thừa Nguyễn Gia, anh trở thành “đứa trẻ” cần được chăm sóc.
Và người ở bên cạnh anh… là cậu.
Một cuộc hôn nhân sắp đặt giữa Nguyễn Gia và Hoàng Gia. Hai gia tộc lớn có mối quan hệ hòa hiếu nhiều đời.
Hoàng Đức Duy
/đặt túi hồ sơ xuống, bước đến gần anh/
Hoàng Đức Duy
Anh ăn cơm chưa?
Quang Anh lắc đầu, mái tóc hơi rối theo chuyển động
Nguyễn Quang Anh
Chưa. Anh đợi vợ mà
Từ “vợ” được thốt ra tự nhiên như hơi thở.
Không có ý trêu ghẹo. Không có dục vọng. Chỉ là thói quen.
Hoàng Đức Duy
/ngồi trước mặt anh, khẽ thở dài/
Hoàng Đức Duy
Em nói bao nhiêu lần rồi, phải ăn đúng giờ cơ mà
Nguyễn Quang Anh
Nhưng ăn một mình buồn lắm./chu môi, đưa tay kéo nhẹ ống tay áo cậu/
Khoảnh khắc ấy, tim Duy nhói lên
Trước tai nạn, Quang Anh không phải người dịu dàng như vậy. Anh lạnh lùng, kiêu ngạo, ánh mắt luôn sắc bén và tự tin. Là người đứng ở vị trí mà ai cũng phải ngước nhìn.
Còn bây giờ, người trước mặt cậu chỉ là một “đứa trẻ” bám lấy cậu như sợ bị bỏ rơi.
Hoàng Đức Duy
/đưa tay xoa nhẹ tóc anh/ Được rồi, vào ăn cơm nào
Quang Anh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo cậu.
Bữa tối trôi qua yên bình.
Anh kể những chuyện ngớ ngẩn trong ngày. Rằng anh đã ghép được một tòa lâu đài lego. Rằng anh bị quản gia nhắc nhở vì nghịch nước trong vườn.
Đức Duy lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
Nhìn anh như vậy, cậu tự hỏi… liệu người đàn ông năm xưa có còn tồn tại không? Hay đã vĩnh viễn biến mất trong vụ tai nạn ấy?
Căn phòng chìm vào bóng tối
Đức Duy đã ngủ say sau một ngày làm việc mệt mỏi. Bên cạnh cậu, Quang Anh nằm yên vài phút.
Ánh nhìn trong veo ban ngày hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự tỉnh táo và lạnh lẽo
Anh nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị Duy ôm, động tác cẩn thận đến mức không làm người bên cạnh tỉnh giấc
Từ ngăn kéo đầu giường, anh lấy ra một chiếc điện thoại khác. Màn hình sáng lên.
NV1
Chúng đã bắt đầu điều tra lại vụ năm đó
Đôi mắt anh tối lại. Hai năm giả vờ khờ dại. Hai năm nhìn người mình yêu chăm sóc mình bằng ánh mắt xót xa. Tất cả chỉ để chờ thời điểm này.
Quang Anh quay sang nhìn người đang ngủ cạnh mình. Ngón tay anh khẽ chạm vào mái tóc mềm của Duy.Giọng nói trầm thấp, hoàn toàn không còn sự ngây ngô
Nguyễn Quang Anh
Đừng lo… lần này anh sẽ bảo vệ em
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi mạnh hơn. Một cơn bão đang âm thầm kéo đến
Và trò giả vờ… sắp không thể tiếp tục lâu nữa.
Quang Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại thêm vài giây. Một tin nhắn khác nhanh chóng hiện lên
NV1
Có dấu hiệu nội gián trong trụ sở. Cẩn thận
Anh siết chặt điện thoại. Nội gián.
Hai năm trước, vụ tai nạn của anh được kết luận là tai nạn giao thông do mất lái. Nhưng chỉ mình anh biết—chiếc phanh hôm đó đã bị can thiệp. Và người duy nhất biết anh ra ngoài tối đó… thuộc về nội bộ.
Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm. Bỗng nhiên, người bên cạnh khẽ cựa mình
Hoàng Đức Duy
Anh...chưa ngủ à?
Chỉ trong một tích tắc, ánh mắt lạnh lẽo kia biến mất. Quang Anh lập tức nằm xuống, chớp chớp mắt, giọng ngái ngủ
Nguyễn Quang Anh
Anh khát nước...
Hoàng Đức Duy
/chống tay dậy/ Để em lấy cho
Nguyễn Quang Anh
Không cần.../kéo nhẹ tay cậu ôm lại, ôm lấy như một đứa trẻ sợ bóng tối/ Anh sợ
Đức Duy khẽ thở dài, nhưng vẫn nằm xuống, để mặc anh ôm mình.
Trong bóng tối, cậu không nhìn thấy ánh mắt đang mở to đầy tỉnh táo của người kia. Hai năm qua, người này đã vì anh mà từ bỏ rất nhiều.
Từ một pháp y nổi tiếng lạnh lùng, không quan tâm đến tình cảm, lại trở thành người chồng dịu dàng chăm sóc một “đứa trẻ”
Anh biết rõ ánh mắt xót xa mà Duy giấu đi mỗi khi nhìn mình. Biết rõ cảm xúc chưa từng được nói ra trước tai nạn. Và cũng biết… bản thân mình không thể tiếp tục giả vờ quá lâu nữa.
Bởi vì tổ chức kia đã bắt đầu hành động trở lại. Và nếu chúng phát hiện anh đã hồi phục…
Người đầu tiên gặp nguy hiểm sẽ là Hoàng Đức Duy
Quang Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên trán cậu
Không phải nụ hôn ngây ngô. Mà là nụ hôn của một người đàn ông đầy chiếm hữu và thề nguyện
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần anh còn sống...
Giọng anh thấp đến mức gần như hòa vào gió đêm
Nguyễn Quang Anh
Không ai được động vào em
Ngoài cửa sổ, sấm chớp lóe lên trong tích tắc
Ở một nơi khác trong thành phố, trong căn phòng tối mờ ánh đèn, một người đàn ông đang xem lại đoạn camera cũ của vụ tai nạn năm đó.
Phản diện
Nguyễn Quang Anh… nếu mày thật sự tỉnh lại rồi...
Phản diện
Thì trò chơi bắt đầu lại nhé
Tác giả đayyy
chào các bạn đến với Mật Mã Tử Thi
Tác giả đayyy
đây là sản phẩm đầu tay của mình
Tác giả đayyy
mong nhận được nhiều sự ủng hộ từ mọi người💝
Mùi Formalin
Buổi sáng ở Nguyễn Gia bắt đầu bằng tiếng chim hót ngoài vườn.
Đức Duy thức dậy khi ánh nắng vừa chạm đến rèm cửa. Bên cạnh cậu, Quang Anh đang cuộn tròn ngủ say, một tay vẫn nắm chặt vạt áo cậu như sợ cậu biến mất.
Nhưng ngay khi cậu vừa nhúc nhích, người kia lập tức cựa mình
Nguyễn Quang Anh
Duy đi đâu dọ../giọng còn lẫn trong cơn mơ/
Hoàng Đức Duy
Em đi làm/nhẹ giọng/
Nguyễn Quang Anh
Hông đi được hông?
Đức Duy nhìn anh vài giây
Ánh mắt trong veo ấy luôn khiến tim cậu mềm lại
Hoàng Đức Duy
Không được. Anh ngoan ở nhà
Quang Anh bĩu môi, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn gật đầu
Duy bước xuống giường, thay đồ trước tủ quần áo. Như mọi khi, Quang Anh quay mặt đi, hai tay che mắt lại
Nguyễn Quang Anh
Aaa...Không được nhìn
Hoàng Đức Duy
Anh còn nhỏ chắc?
Nguyễn Quang Anh
Quản gia nói vậy á...
Cậu không để ý thấy, phía sau đôi bàn tay che mắt kia, một khe hở rất nhỏ lặng lẽ mở ra
Nhà xác của bệnh viện thành phố lúc nào cũng lạnh
Mùi formalin quen thuộc bao trùm khắp không gian
Hoàng Đức Duy đeo găng tay, cúi xuống kiểm tra vết thương trên thi thể trước mặt.
Hoàng Đức Duy
Nam. Khoảng ba mươi tuổi
Hoàng Đức Duy
Tử vong do tai nạn xe
ĐN1
Phanh không hoạt động?
Một cảnh sát đứng bên cạnh hỏi
Hoàng Đức Duy
Không. Đây không phải mất phanh tự nhiên
Cậu chỉ vào vết trầy kim loại dưới gầm xe được chụp lại trong hồ sơ
Hoàng Đức Duy
Có dấu hiệu bị can thiệp
ĐN1
/hơi khựng lại/ Ý cậu là...có người cố tình?
Chỉ có ánh mắt hơi trầm xuống
Khi Quang Anh gặp tai nạn, cậu đã không phải người trực tiếp khám nghiệm
Vì cậu khi đó… không đủ bình tĩnh
Tối hôm đó, khi Duy về nhà, Quang Anh đã ngồi sẵn ở cửa
Nguyễn Quang Anh
Aaa Duy về òiii/chạy đến, ôm lấy cậu/
Nguyễn Quang Anh
Anh nhớ em
Hoàng Đức Duy
/khẽ cười, xoa đầu anh/
Hoàng Đức Duy
Em chỉ đi làm thôi
Nguyễn Quang Anh
Ở bệnh viện có mùi khó chịu lắm hông?
Hoàng Đức Duy
Sao anh hỏi vậy?
Nguyễn Quang Anh
Anh đoán hoi
Trong khoảnh khắc đó, Duy có cảm giác ánh mắt anh sâu hơn bình thường
Nhưng rồi nó lại trở nên ngây ngô
Có lẽ… chỉ là cậu nghĩ nhiều
Tác giả đayyy
đc cái thích vt mà ko ai đọc😊
Những điều nhỏ nhặt
Đức Duy phát hiện ra một chuyện rất kì lạ
Quang Anh dù "ngốc", nhưng trí nhớ lại rất tốt
Anh nhớ chính xác giờ cậu tan làm
Nhớ cả những ngày cậu mệt nhất trong tuần
Khi Duy vừa ngồi xuống sofa
Quang Anh đã đưa cậu một ly nước ấm
Nguyễn Quang Anh
Anh nhờ cô đầu bếp làm á/chớp chớp mắt/
Hoàng Đức Duy
Anh hôm nay làm gì?/quay qua nhìn Anh/
Nguyễn Quang Anh
Chơi lego với xem hoạt hình ạaa
Nguyễn Quang Anh
Thì...hoạt hình
Hoàng Đức Duy
Thật hông/híp mắt nghi ngờ/
Nguyễn Quang Anh
A..a-nh xem phim trinh thám ạ...
Hoàng Đức Duy
Anh hiểu hông?
Nguyễn Quang Anh
Hong hiểu...nhưng mà ngầu nhắm🦸♂️
Cậu không để ý rằng, trên bàn cạnh sofa là một tờ báo mở ra trang tin tức về vụ tai nạn sáng nay
Phần được gấp lại đúng chỗ nói về “phanh xe bị cắt"
Nguyễn Quang Anh
/lại mở chiếc điện thoại bí mật/
Nguyễn Quang Anh
💬Có thêm một vụ giống năm đó
Tin nhắn được gửi đi rất ngắn
Một lúc sau, điện thoại rung lên
NV1
💬Chúng đang thử phản ứng của cậu
Anh nhìn màn hình vài giây
Rồi xóa lịch sử trò chuyện
Nguyễn Quang Anh
/Quay sang nhìn người đang ngủ bên cạnh/
Gương mặt lúc ngủ không còn lạnh lùng như ban ngày làm pháp y
Nguyễn Quang Anh
/đưa tay khẽ chạm má cậu/
Nguyễn Quang Anh
"Anh sẽ không để em dính vào chuyện này..."
Nhưng điều anh đâu ngờ tới
Vụ án kia chính thức được chuyển đến bộ phận pháp y trưởng
Và người phụ trách...là Hoàng Đức Duy
Tác giả đayyy
Dạo này lườiii
Tác giả đayyy
Truyện hog ai đọc...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play