𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟 [LinhRio]
𖦹intro
Đó là một mùa hè chưa ai biết mình đang đứng trước điều gì.
Chưa có danh phận.
Chưa có nụ hôn.
Chỉ có những rung động mỏng như tơ vương trên dây đàn, chạm nhẹ thôi cũng đủ đỏ mặt.
____
Phòng tập tầng ba luôn có mùi gỗ cũ và nắng chiều.
Linh đứng bên cửa sổ, mái tóc đen mềm rơi xuống trán. Cậu đặt vĩ cầm dưới cằm, kéo một nốt cao–thanh và sáng như mặt trăng vừa được treo lên giữa ban ngày.
Rio ngồi trên sàn, lưng dựa tường, guitar đặt trên đùi. Cậu nhìn Linh không chớp mắt.
Linh hỏi, không quay lại.
𖦹rio
Nhìn người. //Đáp tỉnh bơ//
𖦹 buitruonglinh
Người nào?
𖦹rio
Người làm mình quên đánh nhịp.
Linh khẽ khựng tay. Nốt đàn chao đi một chút.
𖦹rio
//Bật cười// Đỏ mặt rồi kìa!
𖦹 buitruonglinh
Không có...
Linh quay lại, ánh mắt bình thản đến lạ. Nhưng vành tai đã hồng lên.
Rio vốn nổi loạn trước cả thế giới. Nhưng trước Linh, cậu hay nói những câu làm người ta… ngại xong rồi chính mình cũng ngại theo.
Bạn tập nhạc chung.
Bạn ăn chung hộp cơm khi lỡ giờ.
Bạn ngồi cạnh nhau trên bậc thang trường, vai chạm vai.
Nhưng có những lúc rất khó thở...
Như khi Linh cúi xuống chỉnh dây guitar cho Rio.
Ngón tay cậu thon dài, lướt qua mu bàn tay Rio một cách vô tình. Hơi lạnh từ đầu ngón tay truyền sang, khiến Rio khẽ rùng mình.
𖦹 buitruonglinh
Tại mình cái gì?
𖦹rio
Đừng hỏi nữa... //Quay mặt đi//
Linh nhìn cậu vài giây. Ánh mắt dịu, sâu và có gì đó như trêu chọc rất khẽ.
Linh cười, tiếng cười nhỏ như gió lướt qua dây vĩ.
Có hôm vào buổi tối.
Cả phim trường mất điện chìm trong bóng tối, ánh trăng lướt qua khung cửa sổ.
Rio nằm dài trên sàn gỗ, hai tay gối sau đầu. Linh ngồi cạnh, vĩ cầm đặt ngang đùi, không chơi–chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
𖦹rio
Sau này cậu sẽ yêu người thế nào?
𖦹 buitruonglinh
Không biết.
𖦹 buitruonglinh
Chắc là người làm mình muốn viết nhạc cho họ.
𖦹rio
Còn mình chắc sẽ yêu người làm mình muốn dịu lại.
𖦹 buitruonglinh
Cậu cũng dịu mà?
Im lặng rơi xuống giữa họ, mềm như khói.
Rio không biết vì sao tim mình đập nhanh hơn một chút. Không phải vì lời tỏ tình–vì không có lời tỏ tình nào cả. Chỉ là ánh mắt Linh lúc đó… dịu quá.
Dịu đến mức nếu chạm vào, chắc sẽ tan.
Những ngày sau, họ vẫn như cũ.
Vẫn đùa nhau.
Vẫn trêu nhau bằng những câu nửa thật nửa đùa.
𖦹rio
Nếu mình mà là con gái chắc mình tán cậu lâu rồi.
𖦹 buitruonglinh
//Ngước lên khỏi bản nhạc// Thế bây giờ không tán à?
𖦹 buitruonglinh
Giỡn thôi.
𖦹 buitruonglinh
Mình biết cậu không dám.
𖦹rio
Không phải không dám. //Lầm bầm//
𖦹 buitruonglinh
Vậy là gì?
Linh không nói gì nữa. Chỉ đưa tay khẽ gõ vào trán Rio một cái.
Nhưng ánh mắt lại mềm hơn bao giờ hết...
Không có nụ hôn nào diễn ra trong mùa hè đó.
Chỉ có những cái chạm vai kéo dài hơn mức cần thiết.
Những lần vô thức nắm cổ tay nhau rồi buông ra thật nhanh.
Những đêm về nhà vẫn còn nhớ ánh mắt đối phương dưới ánh đèn vàng.
Nhưng mỗi khi vĩ cầm của Linh ngân lên, guitar của Rio sẽ tự nhiên tìm đúng hợp âm.
Như thể hai người chưa từng hẹn trước –
mà vẫn luôn hướng về nhau.
Không hôn.
Không hứa.
Không danh phận.
Chỉ có hai mái tóc đen nghiêng gần nhau dưới ánh trăng.
Và một thứ rung động chưa kịp gọi tên –
nhưng đủ làm cả hai đỏ mặt suốt những ngày tháng sau này.
𖦹1
𖦹 author
𖦹 happy new year!
𖦹 author
Mình mong mọi góp ý mình nhẹ nhàng vì mình mới k15 chưa viết được tốt ạ!
Phòng tập tầng ba hôm ấy đông hơn thường lệ.
Tiếng đàn lẫn vào nhau–piano chạy gam, guitar thử ampli, tiếng vĩ cầm kéo từng nốt rời rạc. Mùi gỗ cũ và mồ hôi lẫn trong nắng trưa.
Rio bước vào, tai đeo headphone một bên, tay ôm guitar, mặt lạnh tanh. Cậu chọn góc tường quen thuộc, ngồi xuống, mở ba lô, lấy cuốn sổ viết nhạc ra đặt bên cạnh.
Ở phía bên kia phòng, Linh đang đứng cạnh cửa sổ.
Sơ mi trắng. Tóc đen mềm. Vĩ cầm đặt dưới cằm.
Cậu thử một đoạn giai điệu mới, rồi nhíu mày, hạ vĩ xuống. Nhặt đại một cuốn sổ gần đó, mở ra xem–tưởng của mình.
Không ai nhìn ai.
Không ai để ý ai.
Cho đến mười lăm phút sau...
𖦹rio
//Đặt tay sang bên cạnh//
Lục ba lô. Không có. Nhìn quanh.
Rồi ánh mắt dừng ở phía cửa sổ.
Chàng trai áo trắng đang cầm cuốn sổ của cậu.
Lật rất chậm.
Rất chăm chú.
𖦹rio
//Đứng dạy, đi thẳng tới//
𖦹rio
Xin lỗi, cậu đang cầm nhầm đồ.
𖦹 buitruonglinh
//Ngẩng lên//
𖦹 buitruonglinh
À //Nhìn xuống cuốn sổ// Không phải của mình à?
𖦹 buitruonglinh
Ồ, xin lỗi.
Nhưng cậu không trả ngay.
𖦹rio
//Nhướng mày// Cậu đọc được rồi à?
𖦹 buitruonglinh
Ừ đọc vài dòng. Hay đấy.
𖦹rio
Đó là bản nháp thôi...
𖦹 buitruonglinh
Nhưng đoạn này–
"Cơn mưa lại rơi
Anh thì vẫn nơi đây
Chờ tin em hằng đêm."
𖦹 buitruonglinh
Cậu viết à?
𖦹 buitruonglinh
Nghe như người yêu ai rồi mà không dám nói.
𖦹rio
//Cười khẩy// Cậu mới đọc có một trang mà tưởng hiểu mình luôn à?
𖦹 buitruonglinh
Không. Chỉ đoán thôi.
Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn một bước.
𖦹rio
//Chìa tay ra// Cho mình xin lại.
Linh nhìn bàn tay đó một giây.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để cả hai khựng lại nửa nhịp.
𖦹rio
//Rút tay trước// Cảm ơn.
𖦹 buitruonglinh
Cậu hay viết kiểu này à?
𖦹 buitruonglinh
Kiểu tự do nhưng để nhấn mạnh cảm xúc của chính mình.
𖦹rio
//Bật cười// Cậu nói chuyện cũng lạ nhỉ?
𖦹 buitruonglinh
Lạ như nào?
𖦹rio
Vừa xin lỗi xong đã phân tích người ta.
𖦹 buitruonglinh
Thì tại mình tò mò.
𖦹 buitruonglinh
Về người viết.
Rio nhìn thẳng vào Linh lần đầu tiên.
Mắt đen. Rất sâu. Không sắc bén, không thách thức–chỉ lặng.
𖦹 buitruonglinh
Ừ. Mới chuyển đến.
𖦹 buitruonglinh
Cái này. //Giơ cây vĩ cầm lên//
𖦹rio
À. //Gật đầu// Hèn gì...
𖦹rio
Hèn gì mới trông hiền thế này.
𖦹 buitruonglinh
//Bật cười khẽ// Mình không hiền.
𖦹rio
Ừ, ai mà chả nói vậy.
𖦹 buitruonglinh
Còn cậu? Chơi nổi loạn lắm à?
𖦹rio
//Nhún vai// Tùy tâm trạng.
𖦹 buitruonglinh
Bây giờ tâm trạng thế nào?
𖦹rio
//Nhìn cuốn sổ trong tay mình// Bị đọc lén nên hơi khó chịu.
𖦹 buitruonglinh
Xin lỗi thật mà.
𖦹 buitruonglinh
//Khẽ nhướng mày// Vui vì có người đọc?
𖦹rio
Vui vì có người hiểu sai.
𖦹 buitruonglinh
Vậy hiểu đúng là sao?
𖦹rio
Hiểu đúng là mình viết vậy không phải vì yêu ai.
𖦹 buitruonglinh
Vậy vì gì?
Không khí giữa họ bỗng chậm lại.
Phòng tập vẫn ồn.
Nhưng ở chỗ họ đứng, mọi thứ như mờ đi.
𖦹 buitruonglinh
//Khẽ nói// Thế chắc mình đọc nhầm thật rồi.
𖦹 buitruonglinh
Nhưng mình vẫn thấy hay.
𖦹rio
//Hừ nhẹ// Cậu nói vậy với bao nhiêu người rồi?
𖦹 buitruonglinh
Cậu là người đầu tiên mình cầm nhầm sổ.
𖦹 buitruonglinh
Duyên nhỉ?
𖦹 buitruonglinh
Giữa bao nhiêu người, mình lại cầm đúng của cậu.
𖦹 buitruonglinh
Mình không làm mấy chuyện trẻ con vậy.
𖦹rio
Vậy từ giờ đừng cầm nhầm nữa.
𖦹 buitruonglinh
//Mỉm cười// Nếu lần sau mình muốn đọc tiếp thì sao?
𖦹 buitruonglinh
Hả? Giá gì?
𖦹rio
//Cầm cây guitar lên// Chơi chung một bài?
𖦹 buitruonglinh
Ngay bây giờ?
𖦹 buitruonglinh
//Đặt cây vĩ cầm dưới cằm// Cậu đánh trước đi.
Rio ngồi xuống.
Linh đứng cạnh.
Lần đầu tiên, âm guitar và vĩ cầm chạm nhau.
Chưa hòa lắm.
Có chỗ lệch nhịp.
Có chỗ lạc tông.
Khi kết thúc, Linh nói nhỏ:
𖦹 buitruonglinh
Cũng không tệ.
Rồi sau một nhịp im lặng, cậu thêm:
𖦹rio
Lần sau đọc tiếp, nhớ xin phép.
Linh nhìn cậu.
Ánh mắt không còn xa lạ như mười phút trước.
𖦹 buitruonglinh
Được. Lần sau mình sẽ không cầm nhầm nữa.
𖦹 buitruonglinh
//Môi cong nhẹ// Mình sẽ cố ý.
Và đó là lúc Rio nhận ra–
có những mối duyên bắt đầu
không phải bằng ánh nhìn đầu tiên,
Mà bằng một cuốn sổ
và một người
đã đọc quá nhiều hơn mức cho phép.
𖦹2
𖦹 author
Mọi người bình luận nhiều lên được không ạ đừng chùa nữa....
𖦹 author
Mình dự định khoảng 20 chap hoặc hơn, có thể là kém?
Sau hôm đó, Linh không còn ngồi cạnh cửa sổ nữa.
Cậu ngồi cạnh Rio.
Ban đầu là “vô tình”.
Sau đó là “quen chỗ”.
Rio không nói gì. Nhưng mỗi lần Linh đặt hộp vĩ cầm xuống bên cạnh, tim cậu lại lệch một nhịp rất nhỏ–đủ để chính cậu nhận ra, nhưng không đủ để ai khác thấy.
Một buổi chiều nắng đổ nghiêng qua cửa kính.
Linh đang kéo một đoạn giai điệu mới, rất mềm. Âm vĩ cầm mảnh như sợi chỉ, luồn qua tiếng guitar của Rio.
𖦹rio
Đừng cao quá. //Lẩm bẩm// Mình không với kịp.
𖦹 buitruonglinh
//Hạ nửa tông// Vậy thế này?
Hai âm thanh quấn vào nhau vừa vặn hơn một chút.
Không ai nói, nhưng cả hai đều mỉm cười.
Một lát sau, Linh nghiêng người sang nhìn sổ của Rio.
𖦹 buitruonglinh
Lần này mình chưa đọc đâu.
𖦹 buitruonglinh
Nhưng cậu viết về gì?
Rio đóng sổ lại cái “cạch”.
𖦹 buitruonglinh
Về người chưa gặp à?
𖦹rio
//Liếc Linh// Cậu nhớ dai thế.
𖦹 buitruonglinh
Vì mình tò mò.
𖦹rio
//Cười// Cậu lúc nào cũng tò mò về mình.
Cậu đặt vĩ cầm xuống, quay hẳn người sang Rio. Khoảng cách chỉ còn một cánh tay.
𖦹 buitruonglinh
Vì cậu thú vị.
𖦹rio
//Hơi khựng// Thú vị chỗ nào?
𖦹 buitruonglinh
Bên ngoài thì như không cần ai.
𖦹 buitruonglinh
Nhưng trong sổ thì đầy những câu mềm.
Rio cảm thấy tai mình nóng lên.
𖦹rio
Cậu phân tích người khác nhiều quá rồi đấy.
𖦹 buitruonglinh
Chỉ với cậu thôi.
Ở góc phòng, có người bật ampli hơi lớn, nhưng âm thanh ấy như ở rất xa.
Rio chống tay ra sau, ngả nhẹ người.
𖦹rio
Cậu có người cậu thích chưa?
𖦹rio
Thế tiêu chuẩn là gì?
𖦹 buitruonglinh
//Nhìn thẳng vào cậu// Người làm mình muốn ngồi cạnh lâu hơn bình thường.
𖦹rio
//Nuốt khan// Thế giờ cậu đang thử à?
𖦹 buitruonglinh
Xem mình có muốn ngồi cạnh cậu mãi không.
Rio bật cười, cố tỏ ra thản nhiên:
𖦹rio
Đúng. Mới thân được mấy tuần.
𖦹 buitruonglinh
//Nghiêng đầu// Nhưng mình thấy như lâu hơn.
Một lần khác, khi phòng tập gần như trống, Rio mượn vĩ cầm của Linh.
𖦹 buitruonglinh
Cậu biết chơi không?
𖦹 buitruonglinh
Vậy cẩn thận.
Rio đặt cây đàn dưới cằm, vụng về kéo thử một nốt.
Linh bật cười– tiếng cười hiếm khi lớn như vậy.
𖦹 buitruonglinh
Nhìn cậu nghiêm túc quá.
𖦹 buitruonglinh
//Bước tới phía sau// Đưa đây, để mình chỉnh tay cho.
Rio chưa kịp phản ứng thì Linh đã đứng sát lưng cậu.
Một tay Linh vòng qua, giữ nhẹ cổ tay Rio.Tay kia chỉnh lại vị trí vĩ.
Giọng cậu thấp xuống, rất gần.
Hơi thở lướt qua vành tai Rio.
Rio cảm thấy sống lưng mình căng lên.
𖦹rio
Cậu đứng xa ra chút được không? //Lẩm bẩm//
𖦹 buitruonglinh
Không thì sao chỉnh được.
Ngón tay Linh khẽ siết cổ tay Rio, rồi thả ra rất chậm.
Rio kéo một nốt.
Lần này tròn hơn.
Rio quay đầu lại–và nhận ra mặt họ gần đến mức chỉ cần nghiêng thêm một chút là chạm.
𖦹rio
Chắc tại mình có năng khiếu. //Nói nhanh//
Linh nhìn cậu, ánh mắt sâu mà không ép buộc.
𖦹 buitruonglinh
Ừ. Cậu có.
Từ hôm đó, họ hay đi về cùng nhau.
Không nắm tay.
Không nói lời nào quá mức.
Nhưng mỗi khi bước qua đoạn đường tối, Linh luôn đi phía ngoài.
Một lần, khi đèn giao thông chuyển đỏ, Rio hỏi khẽ:
𖦹rio
Nếu sau này… cậu có người yêu.
𖦹rio
Cậu còn chơi với mình không?
Cậu nhìn thẳng phía trước, rồi nghiêng sang Rio.
𖦹 buitruonglinh
Mình nghĩ có vài người…
𖦹 buitruonglinh
Dù không đi cùng mình cả đời, vẫn là người mình nhớ lâu nhất.
𖦹rio
//Cười khẽ// Nghe như đang tỏ tình.
𖦹 buitruonglinh
Không. Chỉ là nói thật.
Khoảng cách giữa hai người vẫn chỉ là một cánh tay– không gần hơn, không xa đi.
Nhưng ở đâu đó trong những buổi tập chung, những lần vô tình chạm tay khi cùng chỉnh hợp âm, những ánh nhìn giữ lại lâu hơn cần thiết–
Không phải lời yêu.
Không phải lời hứa.
Chỉ là cảm giác:
rằng giữa rất nhiều người trong căn phòng tầng ba đầy tiếng nhạc ấy,
họ đã chọn ngồi cạnh nhau.
Và đôi khi,
chỉ cần vậy thôi–
Cũng đủ để một đoạn quá khứ
trở nên rạo rực mỗi khi nhớ lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play