Giữa Một Vạn Người [Bách Chu]
Chap 1
Người ta nói: Tình thâm bất thọ — tình sâu khó bền. Nhưng năm mười tám tuổi, hai nàng đứng giữa ga quốc tế mênh mang ánh đèn, làm sao tin được hai chữ “khó bền” ấy lại có ngày rơi xuống đời mình như một vết mực loang?
Chiều hôm đó, bầu trời thành phố trải dài một màu xanh nhạt, nắng tàn còn vương trên mái kính trong suốt của sân bay, ánh sáng hắt xuống sàn gạch lạnh, phản chiếu bóng người qua lại như nước chảy xuôi dòng. Dòng người vội vã, vali lăn trên nền đá phát ra những thanh âm khô khốc, tựa như nhịp đếm của thời gian. Giữa một vạn người qua lại ấy, Bách Hân Dư vẫn nhận ra Chu Di Hân chỉ bằng một cái nghiêng đầu.
Nữ nhân ấy mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên vừa phải, cổ tay mảnh như nhành liễu đầu xuân. Vali màu bạc dựng bên cạnh, gọn gàng, ngăn nắp. Thiếu nữ kia không trang điểm cầu kỳ, chỉ có một vệt son hồng nhạt, vậy mà đứng giữa sảnh rộng mênh mông, nàng vẫn sáng lên như một vầng trăng non vừa nhú.
Bách Hân Dư bước tới, nhận lấy vali từ tay nàng.
Bách Hân Dư
/ Khẽ siết cán vali / Để chị.
Chu Di Hân
/Nghiêng đầu cười/ Em có tay mà.
Giọng nàng nhẹ, trong, như tiếng chuông gió chạm khẽ vào buổi chiều.
Bách Hân Dư không đáp, chỉ đặt tay lên quai vali, lòng bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay nàng. Một động tác nhỏ thôi, nhưng đủ để giữ lại chút thời gian đang trôi đi quá nhanh.
Người ta nói: Ly biệt hữu thời — chia xa là điều có lúc. Có ai nói rằng, khoảnh khắc chia xa lại có thể yên bình đến thế không?
Hai nàng tìm một góc gần cửa kính. Bên ngoài, máy bay đỗ san sát, thân bạc phản chiếu ánh hoàng hôn. Ánh đèn vàng trong sảnh rơi xuống gương mặt Chu Di Hân, khiến đôi mắt nàng cong cong như vầng trăng mười sáu.
Nàng không khóc. Không hề.
Chu Di Hân
/ Đung đưa dây thẻ hành lý / Chị có nhớ phải ăn cơm đúng giờ không đấy?
Bách Hân Dư
/Khẽ cười/ Chị nhớ rồi.
Chu Di Hân
Mọt sách thúi, không có em ở đây, không được đọc sách đến khuya.
Bách Hân Dư
/Gật đầu/ Biết rồi.
Chu Di Hân
/ Giả vờ nghiêm mặt / Đừng nhìn cô gái nào khác quá ba giây.
Bách Hân Dư
/ Cười, ánh mắt ôn nhu phủ xuống nàng /
Bách Hân Dư
Cô nương à, ba giây cũng không cho, thế cô lấy mắt tôi đi.
Bách Hân Dư
Như vậy, tôi sẽ không nhìn ai nữa.
Bách Hân Dư
Sau này em về trả lại cho tôi.
Bách Hân Dư
Sức hút của em, làm mắt tôi phản chủ rồim
Nàng bật cười. Nụ cười ấy rực rỡ đến mức khiến ánh đèn trên trần cao cũng trở nên dịu lại.
Có phải vì sắp đi xa nên người ta càng cố tỏ ra bình thản? Hay bởi vì trong tim thiếu nữ mười tám tuổi, khoảng cách chỉ là một chuyến bay mười mấy tiếng, còn tương lai thì dài rộng như đại dương phía trước?
Chu Di Hân quay mặt nhìn ra cửa kính. Một lát sau, nàng hỏi rất khẽ:
Chu Di Hân
/ Không nhìn cô / Mười năm nữa, chị sẽ ở đâu?
Bách Hân Dư nhìn theo ánh mắt nàng. Ngoài kia, một chiếc máy bay đang lăn bánh chậm rãi.
Bách Hân Dư
Chị à? Ở nơi có em. Nơi nào có em, nơi ấy là nhà chị.
Bách Hân Dư
Nơi để em trở về.
Chu Di Hân quay lại, đôi mắt thoáng sững.
Chu Di Hân
/Khẽ cắn môi/ Nếu em không về thì sao?
Gió từ cửa điều hòa thổi qua, làm lay nhẹ vạt áo trắng. Trong khoảnh khắc ấy, Bách Hân Dư chỉ nhìn nàng, ánh nhìn sâu như mặt hồ tĩnh lặng cuối thu.
Bách Hân Dư
/Đứa tay vén tóc mai của nàng/ Không. Chị tin, em nhất định sẽ về bảo bảo của chị.
Không phải hỏi.
Không phải nghi ngờ.
Là tin.
Người ta nói: Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy — lời đã nói ra, bốn ngựa khó đuổi. Có những lời nói ra vì tin tưởng. Có những lời nói ra vì yêu.
Chu Di Hân nhìn cô rất lâu. Rồi thiếu nữ kia bỗng bật cười, cười đến mức hai má ửng hồng.
Chu Di Hân
/ Nhón chân, hôn nhẹ má cô /
Chu Di Hân
/Thì thầm/ 'Sau này gặp lại, em nhất định sẽ gả cho chị.'
Thời gian, vào giây phút ấy, tựa hồ khựng lại. Bách Hân Dư không đáp ngay. Nàng thấy trong đáy mắt cô có thứ gì đó lặng lẽ lan ra, ấm áp mà kiên định.
Bách Hân Dư
/ Gõ nhẹ lên trán nàng / Không lừa chị chứ?
Chu Di Hân
Ưm /Gật đầu/ Chu tiểu thư em rất biết giữ lời nha.
Bách Hân Dư
Đừng nuốt lời nhé. Nuốt lời làm cún.
Chu Di Hân
/ Hừ nhẹ / Ai nuốt lời chứ?
Bách Hân Dư
/ Dịu dàng hôn nhẹ trán nàng / Chị chờ em.
Ba chữ ấy, nói ra bình thản như nước, nhưng lại nặng như đá đặt vào lòng.
Bách Hân Dư
Chờ em về, chờ em làm vợ chị.
Bách Hân Dư
Chu Chu, Bách Hân Dư này đợi em mười năm. Gặp lại rồi, nhớ đền bù cho chị.
Có phải mọi lời hẹn ước đều đẹp vào lúc nói ra? Có phải vì chưa từng nếm trải nhân gian thăng trầm nên người ta mới dám tin vào hai chữ “trọn đời”?
Loa phát thanh vang lên thông báo chuyến bay. Thanh âm nữ lạnh lẽo mà đều đặn. Thực tại cuối cùng cũng chen vào giữa hai người.
Chu Di Hân
/ Hít sâu một hơi / Em đi đây.
Bách Hân Dư
/ Gật đầu / Ừ.
Chu Di Hân đi được hai bước, lại quay lại.
Chu Di Hân
/ Lùi về phía cô / Ôm em một cái.
Bách Hân Dư dang tay. Thiếu nữ kia bước vào lòng cô, nhẹ như một cơn gió. Mùi hương thanh mát quen thuộc vương nơi cổ áo nàng, len vào từng nhịp thở.
Cô đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, khẽ khàng như sợ làm vỡ giấc mộng.
Bách Hân Dư
/ Vuốt dọc sống nàng / Ở bên đó nhớ phải chăm sóc mình. Không được để sút cân nào đâu đấy.
Chu Di Hân
/ Dụi mặt vào vai cô / Chị cũng vậy.
Không ai nói thêm câu nào.
Người ta nói: Nhân sinh như mộng — đời người như giấc mộng. Giấc mộng mười tám tuổi, ai cũng tưởng sẽ kéo dài mãi mãi.
Cuối cùng, nàng buông tay.
Thiếu nữ kia bước qua cửa kiểm soát, bóng lưng mảnh mai dần khuất sau dòng người. Trước khi đi hẳn, Chu Di Hân quay lại, giơ tay vẫy, nụ cười vẫn còn nguyên vẹn trên môi.
Nụ cười ấy sáng như buổi sớm đầu hạ, trong như nước suối đầu nguồn. Bách Hân Dư đứng yên. Không gọi. Không chạy theo. Cô chỉ đứng đó nhìn.
Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt cô, khiến bóng dáng cô kéo dài trên sàn đá lạnh. Mười tám tuổi, cô tin rằng khoảng cách chỉ là phép thử. Mười tám tuổi, cô tin rằng lời hứa kia sẽ nở hoa.
Cô không biết có những lời hẹn sinh ra để giữ, cũng có những lời hẹn sinh ra để trở thành ký ức. Ngoài kia, máy bay rời khỏi đường băng, chậm rãi nâng mình lên không trung. Bách Hân Dư khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn hướng về bầu trời vừa bị xé thành một vệt sáng dài.
Chap 2
Đồng sàng dị mộng — chung giường khác mộng. Sống cạnh nhau, nhưng lòng lại ở một phương trời khác.
Căn nhà nằm giữa trung tâm thành phố, kính cao chạm trần, rèm trắng buông dài như một lớp sương mỏng. Bình minh rơi xuống sàn gỗ nhẵn bóng, ánh sáng lặng lẽ bò qua từng bậc cầu thang, chạm vào khung ảnh cưới đặt nơi phòng khách.
Trong khung ảnh, thiếu nữ năm mười tám tuổi cười rực rỡ. Ngoài khung ảnh, nữ nhân hai mươi tám tuổi đứng trước bàn ăn, lặng như một vệt khói.
Bách Hân Dư dậy từ rất sớm.
Thói quen ấy chưa từng đổi.
Cô buộc tóc gọn gàng, tay áo sơ mi xắn lên vừa phải, đứng trong bếp chuẩn bị bữa sáng. Hai phần trứng ốp la, hai ly sữa nóng, bánh mì cắt đều. Động tác thành thục, trật tự như một ca phẫu thuật nhỏ.
Thập niên như mộng — mười năm như giấc mộng. Chỉ là có những giấc mộng tỉnh dậy rồi, người bên cạnh lại không còn như xưa.
Tiếng cửa phòng ngủ mở ra.
Chu Di Hân bước xuống cầu thang.
Nữ tử ấy mặc vest công sở màu xám nhạt, tóc búi thấp, môi tô son trầm. Ánh sáng sớm mai chiếu vào gương mặt nàng, nhưng không làm mềm đi được nét lạnh lẽo nơi khóe mắt.
Bách Hân Dư
/ Đặt ly sữa về phía nàng / Sữa vẫn như cũ, ít đường.
Chu Di Hân
/ Không nhìn cô / Ừ.
Chỉ một âm tiết. Rơi xuống bàn ăn như một giọt nước lạnh. Hai nàng ngồi đối diện nhau. Khoảng cách chưa đầy một mét, nhưng ánh sáng giữa hai người lại như chia thành hai nửa.
Bách Hân Dư cắt bánh mì thành từng miếng nhỏ, đẩy đĩa về phía nàng.
Bách Hân Dư
/ Giọng ôn hòa / Hôm nay em có cuộc họp sớm à?
Chu Di Hân
/ Nhấp một ngụm sữa / Chín giờ.
Bách Hân Dư
/ Gật đầu / Đường phía Đông đang sửa, đi lối Nam sẽ đỡ kẹt hơn.
Chu Di Hân
/ Lạnh nhạt / Tài xế biết.
Không khí im lặng phủ xuống như lớp bụi mỏng. Ngoài cửa kính, thành phố bắt đầu ồn ào. Còi xe, tiếng người, tiếng gió lùa qua những tòa cao ốc. Trong căn nhà rộng lớn này, lại chỉ nghe thấy tiếng dao chạm vào đĩa sứ.
Tương kính như băng — kính nhau như băng giá. Lịch sự đến mức lạnh lẽo.
Chu Di Hân ăn rất ít. Nàng đặt khăn ăn xuống bàn, đứng dậy.
Chu Di Hân
/ Cầm lấy túi xách / Tối nay tôi về muộn.
Bách Hân Dư
/ Nhìn nàng / Ừ. Đừng bỏ bữa.
Ánh mắt cô nhìn Chu Di Hân vẫn như vậy, vẫn dịu dàng như thuở nào.
Chu Di Hân khựng lại nửa giây.
Chu Di Hân
/Không quay đầu/ Chị cũng vậy.
Cánh cửa khép lại.
Âm thanh không lớn, nhưng vang rất lâu. Bách Hân Dư vẫn ngồi đó.
Ly sữa của cô chưa chạm môi. Hơi nóng đã tan đi từ lúc nào. Ánh nắng bò lên mặt bàn, chạm vào bàn tay đặt yên của cô, rồi trượt xuống sàn. Có những buổi sáng giống hệt nhau.
Giống đến mức khiến người ta tưởng mình đang sống trong một vòng lặp không hồi kết. Cô thu dọn bàn ăn. Hai chiếc đĩa, hai chiếc ly. Mọi thứ gọn gàng, sạch sẽ. Không một vết bẩn, không một dấu vết xô lệch giống như mối quan hệ này, bên ngoài hoàn hảo, bên trong rạn nứt.
Kim ngọc kỳ ngoại, bại nhứ kỳ trung — ngoài vàng ngọc, trong rách nát. Có phải hôn nhân của họ cũng như vậy?
Bệnh viện trung tâm thành phố. Hành lang dài, mùi thuốc sát trùng nồng nhạt. Ánh đèn trắng chiếu xuống gương mặt Bách Hân Dư, làm nổi bật đôi mắt thâm quầng vì trực đêm.
Châu Thi Vũ tựa vào bàn làm việc, tay cầm ly cà phê.
Châu Thi Vũ
/ Nhướng mày / Sáng nay lại tự tay làm bữa sáng à?
Bách Hân Dư
/ Tháo găng tay y tế / Ừ.
Châu Thi Vũ
Mười năm rồi, cậu không mệt sao?
Bách Hân Dư khẽ cười. Nụ cười không rộng, chỉ vừa đủ cong khóe môi.
Bách Hân Dư
/Nhìn hồ sơ bệnh án/ Không phải mười năm.
Bách Hân Dư
Muời hai năm mới đúng.
Bách Hân Dư
Nó là thói quen của tôi rồi. Là một phần không thể thiếu trong cuộc sống tôi.
Bách Hân Dư
Thiếu nó, tôi không sống được.
Bách Hân Dư
18 tuổi, tôi không có tiền, chỉ có ngày ngày dặn dò cô ấy ăn uống đầy đủ.
Bách Hân Dư
Có những ngày cô ấy bỏ bữa vì ôn thi.
Bách Hân Dư
Tôi xót lắm, chỉ có thể pha cho cô ấy một bát mì tôm để cô ấy lót dạ.
Bách Hân Dư
Mười năm sau, hai mươi tám tuổi, cô ấy là vợ tôi, tôi có một danh phận mới, quan tâm cô ấy.
Châu Thi Vũ
Tiếc rằng, Chu Di Hân đã không còn là Chu Di Hân mà Bách Hân Dư-Cậu quen năm mười tuổi.
Châu Thi Vũ bước lại gần.
Châu Thi Vũ
Hai cậu vẫn như vậy?
Bách Hân Dư
Ưm, tình yêu này, chưa bao giờ thay đổi. Tôi, hay Di Hân.
Bách Hân Dư
Tình cảm chúng tôi vẫn thế.
Bách Hân Dư
Chỉ là Chu Di Hân đã thay đổi rồi.
Một khoảng lặng rơi xuống giữa họ. Bên ngoài cửa sổ, cây ngô đồng trước bệnh viện rụng lá. Lá vàng rơi lả tả, xoay một vòng trong gió rồi đáp xuống đất. Bách Hân Dư khép tập hồ sơ lại.
Châu Thi Vũ nhìn cô rất lâu.
Châu Thi Vũ
/Khẽ hỏi/ Vì chuyện đấy à?
Bách Hân Dư không đáp ngay. Cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh nắng buổi trưa chói chang, nhưng không xuyên nổi lớp kính dày.
Bách Hân Dư
/ Gật đầu / Ừ.
Chỉ một tiếng “ừ”.
Nhưng nặng như đá.
Châu Thi Vũ đặt ly cà phê xuống bàn.
Châu Thi Vũ
Nhíu mày / Cậu đã giải thích chưa?
Bách Hân Dư
/Lắc đầu/ Không cần.
Châu Thi Vũ
/ Bất bình / Không cần?
Châu Thi Vũ
Cậu định để cô ấy hiểu lầm cả đời sao?
Bách Hân Dư
/ Nhẹ giọng / Hiểu lầm… cũng được.
Châu Thi Vũ
Bách Hân Dư cậu điện rồi.
Bách Hân Dư cúi xuống chỉnh lại ống tay áo blouse trắng. Ngón tay cô thon dài, khớp xương rõ ràng.
Bách Hân Dư
Nếu đổi lại là cậu, cậu sẽ tha thứ sao?
Châu Thi Vũ nghẹn lời.
Hành lang vang lên tiếng cáng bệnh nhân được đẩy qua. Bánh xe lăn trên nền gạch phát ra âm thanh kéo dài.
Sinh tử hữu mệnh — sống chết có số.
Nhưng khi số phận đặt vào tay mình một lựa chọn, ai có thể ung dung nói rằng mình vô can?
Bách Hân Dư nhìn xuống bàn tay mình.
Bàn tay ấy từng cầm dao mổ, từng ký vào vô số hồ sơ bệnh án, từng đặt lên mái tóc mềm năm mười tám tuổi dưới ánh đèn vàng.
Bách Hân Dư
/ Cười nhạt / Yêu hay không… quan trọng sao?
Châu Thi Vũ
Với cậu thì có.
Bách Hân Dư im lặng. Ngoài cửa sổ, lá ngô đồng tiếp tục rơi. Có những chuyện, nói ra sẽ như lật lại một vết thương vừa khép miệng. Có những điều, giữ trong lòng lại giống như tự tay siết chặt cổ mình. Đồng sàng dị mộng. Chung một mái nhà, nhưng hai người lại đứng ở hai đầu ký ức. Châu Thi Vũ nhìn bạn mình, cuối cùng chỉ nói khẽ:
Châu Thi Vũ
Hân Dư, cậu có từng nghĩ… một ngày nào đó cô ấy sẽ rời đi không?
Bách Hân Dư khựng lại.
Chỉ một thoáng.
Rồi cô khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn ôn hòa như nước.
Bách Hân Dư
Nếu em ấy muốn đi… mình sẽ mở cửa.
Chap 3
Phu thê nghĩa trọng như sơn — vợ chồng nghĩa nặng như núi. Nhưng nếu núi lở từng tấc một, liệu còn ai nhận ra đó từng là núi?
Đồng hồ trong phòng khách chỉ tám giờ ba mươi. Bàn ăn vẫn được bày đủ hai bộ bát đũa, chỉ là thức ăn đã nguội từ lâu. Canh rau lặng lẽ đóng một lớp váng mỏng, đèn vàng trên trần chiếu xuống mặt bàn gỗ, hắt bóng một người ngồi thẳng lưng như tượng.
Bách Hân Dư không cầm đũa.
Cô chỉ ngồi đó, ánh mắt rơi trên chiếc ghế đối diện. Chiếc ghế trống.
Nhất nhật phu thê, bách nhật ân — một ngày vợ chồng, trăm ngày nghĩa. Thế còn mười năm thì sao?
Cô đứng dậy, thu dọn một phần thức ăn, cất vào tủ lạnh. Phần còn lại, cô ăn qua loa vài miếng, như một thói quen sinh tồn hơn là một bữa tối.
Âm thanh kim loại chạm vào nhau vang lên giữa không gian tĩnh lặng, nghe rõ đến mức như gõ vào tim.
Nữ nhân ấy mặc váy dạ hội màu đen, cổ áo xẻ sâu, vai trần trắng lạnh dưới ánh đèn. Tóc nàng buông lơi, vài sợi rối nhẹ trước trán. Hương rượu vang pha lẫn nước hoa nồng nàn theo gió đêm tràn vào phòng khách.
Chu Di Hân
/Đi không vững/
Giày cao gót gõ xuống sàn gỗ, lảo đảo.
Bách Hân Dư
/ Đỡ lấy cánh tay nàng / Em uống nhiều quá rồi.
Chu Di Hân
/ Cười nhạt / Không say.
Giọng nàng khàn đi, như dây đàn kéo quá tay.
Bách Hân Dư không tranh cãi. Cô vòng tay qua eo nàng, dìu người nọ vào phòng ngủ. Váy lụa mỏng cọ vào ống tay áo sơ mi của cô, mềm mại mà lạnh.
Nàng ngồi xuống mép giường.
Bách Hân Dư quỳ xuống.
Động tác ấy tự nhiên đến mức như đã làm hàng trăm lần.
Cô tháo từng quai giày cao gót cho nàng. Đôi giày màu trắng ngà, gót mảnh, ánh lên dưới đèn ngủ. Đây là món quà cô tặng nàng vào năm đầu tiên hai người kết hôn.
Ngày ấy, Chu Di Hân cười đến cong cả mắt, nhón chân hôn lên má cô, nói rằng:
Chu Di Hân
“Chị chọn đúng size rồi.”
Mười năm trôi qua.
Giày vẫn còn nguyên.
Chỉ có người mang giày là đổi khác.
Bách Hân Dư đặt đôi giày sang một bên, ngẩng lên nhìn nàng. Chu Di Hân ngồi đó, tóc rũ xuống vai, môi đỏ nhưng sắc mặt nhợt nhạt.
Bách Hân Dư
/ Nhẹ nhàng xoa má nàng / Bảo bảo đợi chị nhé.
Bách Hân Dư
Chị đi pha trà gừng cho em. Uống rượu nhiều như vậy, dạ dày sẽ khó chịu.
Chu Di Hân bất chợt nắm lấy cổ tay cô. Ngón tay nàng siết chặt.
Chu Di Hân
/ Kéo tay cô đặt lên ngực trái mình / Em khó chịu.
Bách Hân Dư khựng lại.
Dưới lớp vải mỏng, nhịp tim đập dồn dập.
Chu Di Hân
/ Nhìn thẳng vào mắt cô / Khó chịu ở đây.
Bàn tay Bách Hân Dư vẫn đặt nơi lồng ngực nàng. Cô cảm nhận rõ nhịp tim hỗn loạn ấy — nhanh, gấp, như muốn phá vỡ lồng xương mà lao ra ngoài.
Tâm loạn như ma — lòng rối như quỷ.
Nhưng lòng ai loạn? Lòng nàng? Hay lòng cô?
Chu Di Hân cười. Nụ cười ấy không cong nơi khóe mắt.
Chu Di Hân
/ Giọng khàn đặc / Sao chị lại làm như vậy với em chứ?
Chu Di Hân
/ Giọng nghẹn lại, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh / Chị có biết…
Chu Di Hân
Em chỉ còn ông ấy là người thân duy nhất trên đời không?
Không gian như đông cứng.
Đèn ngủ vàng nhạt, bóng hai người in lên tường, chồng chéo mà xa cách.
Bách Hân Dư
/ Nhẹ giọng / Chị xin lỗi.
Chu Di Hân
/ Cười gằn / Xin lỗi. Lúc nào cũng xin lỗi.
Nàng buông tay cô ra, rồi lại nắm lấy cổ áo cô kéo xuống gần.
Chu Di Hân
/ Gằn từng chữ / Từ bao giờ, chị lại hèn như vậy hả?
Ánh mắt cô vẫn dịu dàng như thuở mười tám, chỉ là sâu hơn, mệt hơn.
Bách Hân Dư
/ Khẽ lắc đầu / Chị không biết.
Trong lòng cô, một câu hỏi khác lặng lẽ vang lên —
Vậy chị là gì của em?
Ái nhi bất ngôn — yêu mà không nói.
Có những lời nếu nói ra, sẽ chỉ khiến người nghe đau thêm.
Chu Di Hân nhìn cô rất lâu.
Rồi đột ngột hỏi:
Chu Di Hân
/ Mắt đỏ lên / Chị còn yêu em không?
Câu hỏi ấy rơi xuống như lưỡi dao.
Bách Hân Dư lắc đầu.
Rồi lại gật đầu.
Chính cô cũng không rõ động tác nào là thật.
Bách Hân Dư
/ Giọng trầm, từng chữ chậm rãi /
Bách Hân Dư
Chị không thể đảm bảo mọi lời nói của chị đều đúng.
Bách Hân Dư
Cũng không thể đảm bảo… sẽ giữ được mọi lời hứa.
Bách Hân Dư
/ Nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng / Nhưng Chu Chu, xin em…
Bách Hân Dư
Đừng bao giờ nghi ngờ tình yêu của chị.
Cô cúi xuống, trán chạm vào trán nàng.
Bách Hân Dư
/ Thì thầm / Chị yêu em. Tình yêu này… không đổi.
Chu Di Hân đột ngột kéo cô xuống. Môi nàng chạm vào môi cô, không dịu dàng, không do dự.
Là chiếm lấy.
Là trút giận.
Là muốn xác nhận.
Hơi rượu hòa vào hơi thở. Nụ hôn ấy không ngọt, cũng chẳng mềm, mà như hai cơn sóng va vào nhau giữa đêm giông.
Bách Hân Dư không kháng cự. Cô đặt tay sau lưng nàng, ôm lấy nàng thật chặt.
Giống như năm mười tám tuổi, dưới ngọn đèn vàng, cô từng ôm nàng như thế. Nụ hôn dần chậm lại. Chu Di Hân tựa trán vào vai cô. Hơi thở rối loạn.
Chu Di Hân
/ Khẽ hỏi / Nếu em hận chị cả đời thì sao?
Bách Hân Dư vuốt tóc nàng.
Bách Hân Dư
/ Dịu dàng / Vậy chị sẽ ở đây… để em hận.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play