Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Chết Trong Ánh Mắt

Vạn An.

Vạn An về đêm chưa bao giờ là chìm vào bóng tối, đèn neon đỏ tím phản chiếu xuống mặt đường ướt mưa. Cảng biển phía Đông vẫn sáng đèn 24/7, Casino dưới lòng đất vẫn mở cửa đón khách VIP.
Người ta nói ở Vạn An có hai thứ không bao giờ thiếu là tiền và máu.
Cảng Đông – 23:47
Đặng Thành An
Đặng Thành An
// nhai kẹo cao su, tựa lưng vào xe, nhìn đồng hồ. //
Trông nhếch nhác thật sự…
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chậm ba phút rồi.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Bình tĩnh đi thiếu gia, hàng vẫn còn đây kia mà.
Chẳng biết ở đâu ra một chiếc xế hộp lao đến chắn ngang mặt bọn họ.
Người vừa bước xuống là Quang Anh và Quang Hùng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lô hàng lần này giá như nào?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ba trăm tỷ. Nếu trót lọt, chúng ta độc quyền tuyến cảng phía Đông.
Quang Anh bỗng nhìn về phía xa nơi ánh đèn khu trung tâm thành phố vẫn rực sáng.
Trung tâm Vạn An – 00:02
Trong một quán bar cao cấp, Trần Đăng Dương dựa vào quầy rượu, lắc ly whiskey.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tin mới, Hắc Long vừa nhập hàng lớn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bao nhiêu?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ba trăm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gan lớn nhỉ..
Pháp Kiều (đang kết nối call video từ cảng) chen vào.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
📲 Thiếu chủ, muốn động không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// xoay ly rượu trong tay. //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 Chưa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 Để họ yên tâm một chút.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lại bẫy à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở Vạn An này… ai nổ súng trước là kẻ thua.
Cảng Đông – 00:15
Container cuối cùng vừa được đưa xuống.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
// nhìn màn hình theo dõi //
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Hoàn tất.
BÙM!
Một tiếng nổ lớn xé toạc màn đêm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con mẹ nó.. bị gài bom rồi!
Lửa bốc lên từ khu kho phía sau, tiếng súng vang lên dồn dập.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Có người mai phục!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chặn đường phía Tây, nhanh lên.
Hùng khỏi cần phải hỏi.. trong mắt Quang Anh bây giờ chỉ nghi ngờ có Bạch Ưng là kẻ làm ra vụ việc ngày hôm nay.
Quán bar – 00:20
Tin tức truyền tới.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cản Đông cháy rồi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// Cười..//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
📲Thiếu chủ, giờ sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲 Chạy trước đi, chết cháy lại phải chôn.
Duy bước ra ban công nhìn xuống thành phố, từ xa có thể thấy ánh lửa đỏ rực phía cảng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh sẽ nghĩ là tôi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// nhún vai //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh ta nóng tính mà, chắc chắn là sẽ nghĩ cậu thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc vài tiếng sau Quang Anh sẽ đến gặp tôi.
02:03 – Sân thượng khách sạn Thiên Thịnh
Gió đêm thổi mạnh, Quang Anh bước ra khỏi thang máy.
Phía đối diện Đức Duy đã đứng chờ sẵn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là em làm à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhìn anh // …
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ tôi cần phải làm thế sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba trăm tỷ đâu phải con số nhỏ đâu em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Danh dự của tôi được tính bằng tiền chắc, anh đừng vu khống tôi.
Cả hai cùng im lặng, gió thổi ngày một mạnh khiến tóc của hai người đều rối tung. Ở phía xa còi xe cảnh sát cũng đã vang lên.
Đức Duy ghé sát tai Quang Anh, hơi thở nóng phả vào cổ khiến Quang Anh có chút..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi muốn chiến tranh.. cảng của anh đã chìm xuống biển.

Vết cắt.

Biệt thự Bạch Ưng – 7:42 sáng
Ánh nắng sớm xuyên qua lớp rèm trắng, chiếu lên sàn đá lạnh.
Cửa bật mở.
Pháp Kiều bước vào với bộ dạng chẳng thể nào tệ hại hơn, áo khoác dính bụi, tóc rối, sắc mặt tái đi vì mất máu.
Trần Đăng Dương đang ngồi ở sofa bật dậy ngay lập tức.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Kiều !
Dương sững lại khi thấy máu thấm qua tay áo.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cái gì đây?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
// nhăn mặt //
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Đừng la. Nhức đầu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhức đầu cái gì? Máu kìa!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// lao đi như bị cháy nhà //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Băng gạc đâu? Cồn đâu? Hộp y tế đâu rồi ?!!!
Từ trên cầu thang Hoàng Đức Duy bước xuống, ánh mắt dừng lại ngay ở tay Pháp Kiều.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// tiến lại gần //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngồi xuống đi.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
// ngoan ngoãn ngồi lên ghế //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// vẫn lục tung tủ //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Dạ đâu? Trần Dạ!!!
Trần Dạ
Trần Dạ
Có tôi đây. Đừng làm như có người chết.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nó mà chết là anh chịu trách nhiệm đấy!
Trần Dạ
Trần Dạ
// liếc Đăng Dương //
Trần Dạ
Trần Dạ
Cậu nói hơi nhiều đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// lấy chai cồn từ tay Dạ //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đưa đây..
Duy cúi xuống, nhẹ nhàng lau sạch máu quanh vết thương.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Đau..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ráng chịu đi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// quỳ xuống bên cạnh, mặt tái mét //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sao giờ này mới về? Ba giờ sáng anh chưa thấy mày đâu là anh đòi đi tìm rồi đó!
Trần Dạ
Trần Dạ
Ba giờ mười lăm, cậu ấy đòi đem xe ra cảng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không đi sao được? Kiều mất liên lạc!
Duy khử trùng xong, bắt đầu băng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không cho à?
Trần Dạ
Trần Dạ
Không.
Trần Dạ
Trần Dạ
Ra ngoài lúc đó là tự sát.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng mà-..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dương.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// nhìn Pháp Kiều //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đã xảy ra chuyện gì?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
// tựa lưng vào ghế //
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Lúc đang rút khỏi cảng có người đuổi theo.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Bên Hắc Long à?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói rõ ra.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Tôi chạy qua khu container phía Tây. Đang chuẩn bị leo qua hàng rào thì có cái gì đó sượt ngang mặt.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Dao hả?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Tối đen, chẳng nhìn thấy gì.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nhưng nhanh lắm. Nếu không kịp đưa tay lên che chắc giờ mặt tôi toang rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// siết nhẹ băng gạc hơn một chút //
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Aa..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nước sông không phạm nước giếng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa rõ thực hư ra sao lại dám động vào người của Bạch Ưng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
// đập tay xuống bàn //
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi nói rồi! Hắc Long chứ ai!
Trần Dạ
Trần Dạ
Đừng có ăn nói hàm hồ, não chẳng có gì ngoài Pháp Kiều.
Trần Dạ
Trần Dạ
Chỉ phe ta biết đêm qua Bạch Ưng không động vào cảng Đông.
Trần Dạ
Trần Dạ
Nếu Hắc Long tin thiếu chủ thì họ không có lý do tấn công trả đũa.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tin? Nguyễn Quang Anh tin chúng ta á?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đến đó hỏi cho ra lẽ..
Trần Dạ
Trần Dạ
Tôi đi cùng thiếu chủ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở nhà dùm cái đi.

Lệch hướng.

Hắc Long – 10:12 sáng
Tòa nhà kính cao 40 tầng giữa trung tâm Vạn An.
Trần Dạ dừng bước trước cửa phòng họp tầng cao nhất.
Trần Dạ
Trần Dạ
Thiếu chủ. Theo luật của họ chỉ cậu được vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cận thận chút nhé?
Trần Dạ
Trần Dạ
Tôi biết rồi.
Cửa kính sát đất nhìn thẳng ra toàn thành phố, Nguyễn Quang Anh đứng quay lưng lại, tay đút túi quần, ánh nắng phủ lên vai.
Duy bước vào, cửa đóng lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gan nhóc lớn thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa bằng anh đâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đến đây làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện gì thắc mắc thì phải hỏi cho rõ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người của tôi bị thương.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Liên quan gì tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảng Đông của anh cháy, Kiều bị thương khi giao dịch với anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em thừa nhận có người của mình ở cảng rồi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không phủ nhận chuyện đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy còn hỏi gì nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng tôi không châm lửa.
Quang Anh nhìn Duy rất lâu.
Một cây súng được rút ra từ hộc bàn.. chỉa thẳng vào trán Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tin tôi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh muốn bắn thì cứ thử.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nghĩ tôi không dám?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi biết anh sẽ làm gì tiếp theo mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng tỏ ra hiểu tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì đừng cư xử như trẻ con, bỏ súng xuống đi.
Một tia lửa thoáng loé lên trong mắt Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nói gì ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết rõ tôi sẽ không động vào cảng đông.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nói, là tôi phải tin luôn sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng đêm qua anh đã tin tôi mà, anh ơi..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đang che giấu thứ gì đó à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// khó chịu //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng trả lời vòng vo nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// nhếch môi //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhóc con dễ nổi nóng quá..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ơi.. anh nghe.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có nghiêm túc không?
Quang Anh không trả lời, chỉ nhìn Duy như đang thưởng thức phản ứng của anh. Chính cái thái độ nhởn nhơ đó khiến Duy bực thật sự.
Bên cạnh bàn họp là một bình hoa pha lê cao.
CHOANG!
Con vợ này nói hơi nhiều.. vạng cho phát im ngay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// giật mình né đi //
ĐOÀNG!
Kính phía sau vỡ tung.
Một viên đạn xuyên qua vị trí đầu Quang Anh vừa đứng. Nếu anh không né viên đạn đó đã xuyên thẳng vào sọ.
Đắp chiếu ngay trước mặt em iu.
Một đường máu mảnh sượt ngang gò má.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Máu mình đậm thế..
Cả hai cùng quay đầu nhìn về phía tòa nhà đối diện. Trên mái nhà bên kia đường một bóng người mặc đồ đen.
Mặt che kín chỉ chừa mỗi con mắt.
Đôi mắt đỏ rực, không phải do ánh nắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// trợn mắt //
Đồng tử của Duy giãn cả ra!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải người của tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// lau vệt máu trên mặt //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng không phải của tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cứu tôi à? Cảm động chết mất!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Điên, có mà tôi giết chết anh cho xong chuyện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này nhưng mà lần sau đừng phang cái đó.. đắt lắm đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh còn tâm trạng để đùa à!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn sống thì vẫn cứ đùa thôi.. ai biết được mai tôi còn vui vẻ vậy không.
Ngoài kia đã nghe tiếng Trần Dạ phá cửa..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À mà.. cậu nợ tôi một bình hoa đấy nhé!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nợ tôi một mạng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play