[ ĐN Tokyo Revengers ] Điểm Dừng Của Gió
Chap 1: Lần đầu có người ở lại
Buổi chiều ở trại mồ côi rất ồn
Trẻ con chạy khắp sân, tiếng gọi nhau chồng chéo, tiếng cười vang lên rồi tắt ngấm nhanh như chưa từng tồn tại
Izana đứng ở hành lang tầng hai, tay vịn lan can, ánh mắt dõi xuống khoảng sân bên dưới nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng
Quá nhiều âm thanh. Quá nhiều thứ nhắc cậu rằng mình đang bị kẹt ở đây
Giọng nói vang lên từ phía sau, rất gần
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Liên quan gì tới mày?
Có 1 cô bé đứng cạnh cậu từ lúc nào, hai tay ôm một cuốn sách cũ
Cô không giật mình trước giọng nói lạnh tanh ấy, chỉ khẽ nghiêng người dựa vào lan can bên cạnh
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em thấy anh đứng im từ nãy
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nên nghĩ chắc anh mệt
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Cười nhạt* Mày thích đoán chuyện người khác vậy hả?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Lắc đầu* Không đâu
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em chỉ là hay để ý thôi
Câu trả lời không phòng bị. Không thanh minh. Không sợ bị ghét
Izana liếc sang cô một cái, rồi lại nhìn xuống sân
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Ở đây có nhiều người ồn quá
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em thích lên đây hơn
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Mày không thấy chán à?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Ưm..Không ạ
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vì ở đây…người ta có thể im lặng mà không bị hỏi lý do
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh có biết không
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Có những lúc im lặng không phải là vì không muốn nói, mà là vì không biết nói với ai
Izana siết chặt tay vào lan can
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Mày đang nói tao đó hả?
Airi quay sang nhìn cậu. Ánh mắt rất hiền, nhưng không tránh né
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em không nói ai hết
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em chỉ nói…nếu có người như vậy, thì chắc họ cô đơn lắm
Izana cười khẽ, tiếng cười không có vui
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Cô đơn thì sao?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Khẽ lắc đầu* Thì chắc họ mạnh lắm
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Mạnh?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Gật đầu* Dạ
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vì một mình mà vẫn đứng được
Khoảnh khắc đó, Izana không nói gì
Chưa từng có ai gọi sự cô độc của cậu là mạnh mẽ. Người ta chỉ nói cậu khó gần, nguy hiểm, rắc rối
Airi cúi xuống mở cuốn sách trong tay
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em đọc cho anh nghe một đoạn được không?
Cô hỏi rất tự nhiên, như thể việc đó là hiển nhiên
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Không cần
Airi gật đầu, định khép sách lại
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
...Đọc đi
Cô ngẩng lên, hơi ngạc nhiên
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh muốn nghe ạ?
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Muốn biết mày đọc cái gì
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Cười nhẹ*
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em là Airi
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Còn anh?
Airi vừa lật sách vừa nói
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Izana
Airi mỉm cười rất nhẹ, rồi cúi xuống trang sách
Giọng cô vang lên giữa hành lang dài, không cao, không vội, từng chữ được đọc chậm rãi như thể sợ làm vỡ không khí xung quanh
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Có một cậu bé sống ở nơi người ta hay dạy rằng
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Muốn được yên ổn thì phải mạnh
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Cậu bé học rất nhanh
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Học cách không khóc khi đau
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Học cách đứng thẳng khi bị đẩy ngã
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Học cách nhìn người khác bằng ánh mắt khiến họ không dám lại gần
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Người lớn thấy vậy thì gật đầu, nói rằng cậu sẽ ổn thôi
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nhưng không ai hỏi...cậu đã học những điều đó bằng cách nào
Airi đọc chậm hơn một chút
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Cậu bé có một chỗ ngồi quen thuộc, ở rìa của mọi nơi
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Từ nơi đó, cậu có thể thấy hết mọi người, nhưng không cần ai phải thấy cậu
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Cậu nghĩ như vậy là công bằng
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vì nếu không ai nhìn thấy mình, thì cũng sẽ không ai thất vọng về mình
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Một ngày nọ, có người ngồi xuống chỗ đó
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Người ấy không nói chuyện lớn tiếng, cũng không hỏi những câu khó trả lời
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Người ấy chỉ hỏi cậu một câu hỏi rất lạ
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
'Hôm nay cậu có mệt không?'
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Không phải hỏi vì tò mò
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Cũng không phải vì thương hại
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Chỉ là…hỏi như thể cậu có quyền được mệt
Giọng Airi vẫn đều, nhưng chậm lại một chút
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Cậu bé không trả lời
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vì cậu không biết phải trả lời thế nào
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nhưng lần đầu tiên, cậu nhận ra
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Chỗ ngồi ấy không còn hoàn toàn thuộc về một mình cậu nữa
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
…Dừng lại
Giọng Izana vang lên, trầm và ngắn, như bị ép ra khỏi cổ họng
Cô khép sách, hai tay giữ lấy bìa, không hỏi lý do
Izana quay mặt đi, tay nắm chặt lan can
Cậu không nói thêm câu nào
Vì nếu nghe tiếp, cậu sợ mình sẽ phải thừa nhận rằng — cậu chính là đứa bé trong câu chuyện đó
Hai chiếc thuyền nhỏ trôi trên mặt nước, buộc chung một sợi dây mảnh, dù dòng chảy có đổi hướng cũng không rời nhau
Chap 2: Người ngồi lại
Trang giấy bị gập lại ngay chỗ Airi đã dừng đọc lúc nãy — đoạn người lữ hành ngồi xuống giữa bóng tối, chưa biết là sẽ đứng lên hay ở lại mãi mãi
Izana nhìn chằm chằm vào nó lâu hơn cậu nghĩ
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
...Kể tiếp đi
Giọng Izana vang lên đột ngột
Airi hơi giật mình, quay sang nhìn cậu
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh bảo dừng mà
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Tao bảo dừng đọc
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Chứ không phải dừng nói
Airi chớp mắt, rồi khẽ mỉm cười
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh nói chuyện khó nghe thật đó
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Tao vốn vậy
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Quay mặt đi* Không thích thì tránh xa tao ra
Em chỉ khép cuốn sách lại thêm một chút, để dấu gập vẫn còn đó
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
...Đoạn cuối đó
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Mày không thấy kì à?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Chớp mắt* Kỳ chỗ nào anh?
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Hai người tự nhiên ngồi cạnh nhau
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Không quen, không nói chuyện mà lại hỏi mệt không
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Ngoài đời làm gì có
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Có mà
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Quay sang* Ở đâu?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Ở đây nè
Airi nói rất tự nhiên, không hề có ý chọc
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em đang ngồi cạnh anh đó thôi
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
…Khác
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Khác chỗ nào ạ?
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Tao đâu có cần
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Tao không cần ai ngồi cạnh hết!
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Gật đầu* Em biết
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nên em không hỏi
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Cau mày* Không hỏi là sao?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Trong truyện
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Người kia cũng không hỏi
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Chỉ ngồi xuống thôi
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
...Ngu
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Mỉm cười* Có thể
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nhưng cậu bé trong truyện không còn một mình nữa
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Ở một mình thì sao?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Thì quen
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nhưng mệt ạ
Izana không nói gì. Cậu quay mặt đi, nhưng chân không nhúc nhích
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Mày thích đoạn đó à?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vâng
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vì nó không bắt ai phải làm gì cả
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Không làm gì thì giải quyết được gì?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Ít nhất...
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Là không bị bỏ lại
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Siết tay* Mày nghĩ ai cũng cần mấy thứ vô bổ như vậy à?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Lắc đầu* Không ạ
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Chỉ là…có người cần mà không nói
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Đứng dậy* Đừng có nói chuyện như mày hiểu tao lắm!
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em không hiểu
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em chỉ ngồi thôi
Câu đó làm Izana nghẹn lại một nhịp
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Lẩm bẩm* Phiền thật
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Cười nhẹ* Vâng
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em xin lỗi
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Xin lỗi mà không đi à?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh có bảo em đi đâu
Một lúc sau, cậu quay lại, ngồi xuống chỗ cũ
Không nhìn Airi, cũng không nói thêm
Hai người vẫn ngồi cạnh nhau
Izana nhìn thẳng ra sân trại, trong lòng có cảm giác gì đó rất lạ. Không bực, không khó chịu — chỉ là không quen
"Chắc chỉ trùng hợp thôi"
"Cũng giống trong truyện đó"
Izana nghĩ vậy, rồi tự gạt đi
Cậu chưa nhận ra rằng — từ khoảnh khắc này, việc có người ngồi cạnh đã bắt đầu in lại trong đầu cậu
Sương đêm đọng trên lá, không nặng đến mức làm cong, nhưng sáng ra vẫn còn dấu vết
Chap 3: Buổi sáng không yên ổn
Buổi sáng ở trại mồ côi chưa bao giờ là thứ dễ chịu
Tiếng trẻ con khóc lẫn tiếng cười, tiếng người lớn quát tháo, tiếng dép kéo lê trên nền xi măng lạnh
Mọi âm thanh trộn vào nhau, tạo thành một thứ ồn ào quen thuộc đến mức chẳng ai còn để tâm
Izana tỉnh dậy giữa đống âm thanh đó
Hắn ngồi dậy, chống tay lên trán
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Phiền thật
Hắn quay đầu sang giường bên
Airi đã dậy từ lúc nào. Em ngồi ở mép giường, gấp chăn rất ngay ngắn
Ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt em, dịu đến mức lạc lõng giữa căn phòng cũ kỹ
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh dậy rồi hả?
Izana “ừ” một tiếng cho có lệ, rồi nhảy xuống giường
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh ngủ không ngon sao?
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Mày hỏi nhiều quá!
Izana bước xuống giường, đi thẳng ra ngoài, không quay đầu lại. Airi nhìn theo, rồi cũng lặng lẽ đi sau, giữ khoảng cách vừa đủ — không gần, không xa
Bọn trẻ tụ thành từng nhóm, tranh nhau xếp hàng ăn sáng. Không khí buổi sáng vừa hỗn loạn vừa lạnh lẽo, giống như nơi này chưa từng thuộc về ai
Izana đứng dựa vào tường, khoanh tay, ánh mắt lười biếng lướt qua đám đông
Izana nhìn qua loa. Một thằng lớn đang nắm cổ áo một thằng nhóc nhỏ hơn, giật lấy miếng bánh mì. Thằng nhỏ cố giữ lại, bị đẩy ngã xuống đất
Mấy đứa xung quanh đứng nhìn, không ai dám lên tiếng
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Nhếch môi* Đúng là chuyện thường ngày
Hắn quay đi, định bỏ qua như mọi lần
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Anh Izana…
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Gì nữa?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em nghĩ…bạn đó chắc đau lắm
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Cười khẩy* Đau thì ráng chịu
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Ở đây ai mà chẳng từng như vậy
Airi im lặng một lúc. Izana tưởng em sẽ thôi, nhưng không
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em biết
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Nhưng em không quen được
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Cau mày* Mày muốn gì?
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em không muốn gì hết
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Em chỉ thấy…nếu không ai đứng ra, thì đau sẽ cứ lặp lại thôi
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
*Siết tay* Đừng có nói mấy thứ đó với tao!
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
*Gật đầu* Dạ
Tsukino Airi (Lúc nhỏ)
Vậy em qua đó một chút nha
Nói xong, em bước về phía góc sân
Hắn không hiểu tại sao mình lại khó chịu đến vậy
Không phải vì chuyện bắt nạt, cũng không hẳn vì Airi
Mà là vì Airi đang làm điều gì đó mà hắn không kiểm soát được
Kurokawa Izana (Lúc nhỏ)
Chết tiệt....
Izana bước nhanh theo, ánh mắt tối lại
Hắn không nhận ra rằng — từ khoảnh khắc này, sự tồn tại của Airi đã bắt đầu khiến thế giới của hắn lệch đi một nhịp, dù hắn vẫn cố chấp nghĩ rằng: “Chỉ là tiện đường thôi”
Một bánh răng lệch đi nửa nhịp trong cỗ máy cũ, không phá hỏng, nhưng khiến mọi chuyển động sau đó không còn giống trước
Download MangaToon APP on App Store and Google Play