Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

/MY AU + OC/ ĐỪNG TƯỚI CÂY VÀO GẦN ROBOT

Chap giới thiệu AU

t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
Hello everyone
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
đây là chap giới thiệu về Au của mình 👀
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
và sẽ không có cái gì đâu
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
🤔
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
nói như nói💔😌
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
thk này là he/him
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
con trai nên đừng nhằn là con gái vì tóc dài nhá 😌💔
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
ok giới thiệu AU nek
_AU của t/g là về dân chơi và robot_
Trong một thế giới hiện đại nơi công nghệ phát triển , con người không còn bị giới hạn bởi cái chết hay mắc 1 căng bệnh quỷ quái hay gì đó hoặc khi tuổi thọ chạm đến giới hạn cuối cùng, họ có một lựa chọn: trở thành Robot .
Những tiến sĩ thiên tài đã tạo ra công nghệ chuyển hóa ý thức, cho phép con người lưu giữ ký ức, cảm xúc và cá tính của mình vào một cơ thể máy móc. Nhờ đó, họ có thể tiếp tục tồn tại, tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương… như một con người bình thường.
Nhưng cũng có cái giá của nó
Cơ thể robot không thể tiếp xúc với nước ,chỉ một lượng nước lớn cũng có thể làm hỏng hệ thống, khiến ký ức bị phân mảnh hoặc biến mất vĩnh viễn, còn dính một chút nước thì có thể không sao chỉ bj rò rỉ một chút. Vì vậy, mưa trong thế giới này không còn lãng mạn đối với những người đã thành cơ thể máy móc. Biển không còn là nơi để vui đùa. Nước trở thành ranh giới mong manh giữa sự tồn tại và lãng quên của người chuyển cơ thể sang cơ thể máy móc.
ROBOT ĐẶC BIỆT
Trong số những Robot Ký Ức, có một nhóm hiếm hoi được gọi là ROBOT ĐẶC BIỆT.
Họ không chỉ lưu giữ ký ức, mà còn giữ được cảm xúc thật sự. Họ có thể cười, tức giận, ghen tuông, rung động. Biểu cảm trên gương mặt họ không phải lập trình sẵn mà là phản ứng từ linh hồn còn sót lại bên trong
Điểm nhận dạng của họ là mái tóc.
Mái tóc ấy không làm từ nhựa tổng hợp thông thường, mà được chế tác thủ công từ những vật liệu hiếm: sợi kim loại ánh sao, pha , hợp kim phản quang, tinh thể năng lượng…
Các tiến sĩ phải tự tay cắt gọt, mài giũa từng sợi vật liệu quý giá ấy để tạo nên mái tóc độc nhất vô nhị cho từng Robot Đặc Biệt. Không có hai mái tóc nào giống nhau bởi mỗi linh hồn đều khác biệt.
Dù là con người hay robot, giới trẻ trong AU này vẫn sống hết mình.
Thành phố rực sáng đèn neon về đêm. Những bức tường bê tông trở thành tranh nghệ thuật graffiti phát sáng bằng sơn điện tử.
LINH HỒN KHÔNG BAO GIỜ CHẾT?
Câu hỏi lớn nhất trong AU không phải là: “Robot có thể sống bao lâu?”
Mà là: “Nếu bạn còn ký ức và cảm xúc… bạn có còn là con người không?”
Trong thế giới này, ranh giới giữa thép và da thịt trở nên mờ nhạt.
Điều thật sự định nghĩa một con người… có lẽ không phải cơ thể.
Mà là những ký ức đẹp họ chọn giữ lại....
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
t/g còn thiếu rất nhiều oc trong Au này
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
cho nên có gì thông cảm giúp t/g nhé💦
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
và bye hẹn gặp lại ở chap sau ^_^

chap 1: The best friend?

*suy nghĩ* "skibidi" nhấn mạng hoặc nói nhỏ //hành động// /tâm trạng/
Mỗi ngày, thành phố vẫn ồn ào với tiếng động cơ xe độ và ánh đèn neon nhấp nháy. Và giữa những con phố bê tông ấy, luôn có một bóng người lướt đi trên ván trượt ,mái tóc ướt mồ hôi, mắt luôn nhìn về phía trước như đang tìm kiếm điều gì đó.
Cậu đang tìm người bạn thân nhất của mình.Người bạn mà cậu coi như gia đình.
Người bạn ấy…là một robot.
Ngày nào cũng vậy, sau những cú nhảy qua bậc thềm hay trượt dọc lan can sắt, cậu lại đi khắp nơi hỏi thăm. Cậu dán giấy “TÌM NGƯỜI THÂN” ở trạm xe buýt, trên tường graffiti, ở tiệm sửa robot cũ kỹ cuối phố.
Nhưng không ai biết tung tích của cậu ấy.
Cậu biết rõ một điều bạn mình chỉ là một robot bình thường. Nếu gặp nước quá lâu, hệ thống sẽ chập mạch. Ký ức sẽ lỗi. Và rồi… mọi thứ sẽ biến mất.
Một hôm, khi đang dán những tờ giấy cuối cùng lên cột đèn đường, bầu trời đột nhiên tối sầm.
Mưa trút xuống.Không phải mưa nhẹ.Mà là một cơn mưa lớn, nặng hạt, lạnh buốt.Giấy tìm người thân ướt nhòe. Mực chảy dài xuống như những giọt nước mắt.Nhưng cậu vẫn đi.
Mưa trút xuống,không phải mưa nhẹ,mà là một cơn mưa lớn, nặng hạt, lạnh buốt.Giấy tìm người thân ướt nhòe. Mực chảy dài xuống như những giọt nước mắt.Nhưng cậu vẫn đi.
Vẫn chạy qua từng con phố. Vẫn gọi tên người bạn ấy giữa tiếng mưa ồn ào. Bánh xe ván trượt trượt dài trên mặt đường ướt, suýt ngã không biết bao nhiêu lần
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
hah- mình mệt quá
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
mà còn đau nữa
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
#### ƠI
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
#### MÀY ĐÂU RỒI
Cậu không bỏ cuộc.Vì với cậu, đó không chỉ là bạn
Mà đó còn là người thân.
Nhưng rồi… giữa cơn mưa lớn ấy, một suy nghĩ chợt bóp nghẹt tim cậu.
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
Nếu gặp mưa như thế này… chắc đã hỏng rồi
Bước chân chậm lại.
Giọng gọi nhỏ dần.
Đó là lần cuối cùng cậu đi tìm.
Những ngày sau đó, cậu nhốt mình trong phòng. Ván trượt dựng ở góc tường phủ bụi. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, nhưng trong phòng chỉ có im lặng.
Rồi dần dần, thời gian trôi.
Cậu bắt đầu bước ra ngoài trở lại. Không còn là một người chỉ biết buồn bã và tự dằn vặt. Cậu trượt ván nhiều hơn, cười nhiều hơn, dù trong lòng vẫn có một khoảng trống không ai lấp được.
Cậu học cách sống tiếp.
Cho đến một buổi tối.
Sau khi vừa trượt ván về nhà, mồ hôi còn chưa khô, cậu đứng trước cửa và khựng lại.
Cửa… đang mở.
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
*ôi cái quát tờ phắc mình nhớ mình đống cửa rồi mà😨💥*/suy nghĩ/
Cậu nhớ rõ mình đã khóa.
Tim đập nhanh.
Cậu đẩy cửa bước vào.
Trên nền nhà, có một đôi giày lạ.
Không phải của cậu cũng không phải những người mà cậu biết
Cậu hơi sợ nhưng vẫn bước tiếp.
Và rồi, ở giữa phòng khách, dưới ánh đèn vàng nhạt…
Có một người đang đứng đó.
Quay lưng lại.
Dáng người quen thuộc nhưng lại mái tóc khác, cơ thể khác
Nhưng ánh nhìn khi người ấy quay lại,vẫn là ánh nhìn ấy.
Người mà cậu coi như người thân…
"Đã trở về. "
Trong một hình dạng khác.
Ngoài trời, mưa đã tạnh từ lâu.Chỉ còn lại tiếng tim cậu đập, và một câu hỏi chưa kịp nói thành lời:
“Cậu… còn nhớ tôi không?”
_________
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
NovelToon
t/g ( simp chú Gregor)
t/g ( simp chú Gregor)
mlem mlem😋

Chap 2: "Người ấy"

Skater đứng chết lặng vài giây
Rồi như không thể tin nổi vào mắt mình, cậu lao tới ôm chầm lấy người trước mặt.
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
Bữa giờ mày đi đâu vậy hả…!?/ giọng cậu run lên/
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
Mày biết tao lo cho m lắm không…?
Cậu siết chặt đến mức như sợ chỉ cần buông tay ra lần nữa, người kia sẽ lại biến mất.
Nước mắt cứ thế rơi xuống vai áo của robot.
Robot hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên lau nước mắt cho cậu.
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Không sao… t ổn mà
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Ổn hết rồi, nên đừng khóc nữa…
Giọng nói ấy vẫn quen thuộc như ngày nào.
Ấm áp. Bình tĩnh. Dịu dàng.
Skater ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn người trước mặt.
Dù ngoại hình đã khác rất nhiều .
Mái tóc được làm từ những sợi vật liệu ánh bạc pha tím phản chiếu ánh đèn neon, đôi mắt cơ khí phát sáng nhè nhẹ, cơ thể cũng được nâng cấp thành dạng robot đặc biệt.
Nhưng sâu trong ánh nhìn ấy… cậu vẫn nhận ra người bạn của mình.
Run run, Skater gọi cái tên cũ
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
####…
Robot bỗng bật cười.
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Haha, tao đổi tên rồi!
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Giờ tên tao là Cyber Dolly.
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Cứ gọi là Dolly nha.
Skater ngơ ngác vài giây, rồi cười trong nước mắt.
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
Cái tên gì nghe kỳ vậy trời
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Hợp mà! //cười đắc ý //
Nhưng rồi nụ cười của Skater chợt nhỏ dần.
Cậu nhìn xuống sàn nhà, siết nhẹ tay mình.
💥Skater 🔌
💥Skater 🔌
…Vậy m còn nhớ t là ai không…?
Căn phòng lập tức im lặng.
Dolly không trả lời ngay.
Nụ cười trên gương mặt cậu ấy chậm rãi biến mất.
Cả phòng khách chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang lên giữa không gian yên ắng.
Tik.
Tak.
Tik.
Tak.
Skater cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Tim đập mạnh đến mức đau nhói.
Cậu sợ.
Sợ rằng người đứng trước mặt mình chỉ còn là một cái xác máy móc mang gương mặt quen thuộc.
Sợ rằng tất cả ký ức giữa hai người đã bị cơn mưa hôm đó cuốn trôi mất rồi.
Dolly cúi đầu.
Ánh đèn từ đôi mắt cơ khí chớp nhẹ vài lần như hệ thống đang cố tìm kiếm thứ gì đó trong sâu thẳm bộ nhớ.
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
…T…
Giọng nói ngập ngừng.
Skater vô thức nín thở
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
…T nhớ cảm giác lúc m cười.
Dolly ngẩng đầu lên, mỉm cười thật nhẹ.
💤Cyber Dolly🤖
💤Cyber Dolly🤖
Và t nhớ… m là người quan trọng nhất của t.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play