Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Kny+Wind Breaker_Nii Satoru +JJK] Kẻ Có Thể Chém Trách Kết Giới

Chương1: Kẻ không thuộc về

(⁠。⁠・⁠ω⁠・⁠。⁠)⁠ノ⁠♡
_____________
Máu thấm ướt tay cậu
Không phải máu của cậu
Thanh gươm đen cắm xuyên qua cơ thể con quỷ, ánh sáng tím sẫm lan dọc lưỡi kiếm. Những ký tự cổ trên thân kiếm phát sáng như đang hít thở.
"Thêm một linh hồn."
Giọng nói trong đầu cậu khẽ thì thầm.
Cậu không trả lời.
Từ khi gia đình chết trong biển máu... cậu đã không còn gì để nói nữa.
Bầu trời rạn nứt.
Một vết nức đen mở ra ngay phía trên, nuốt chửng cả ánh trăng.
Thanh gươm rung mạnh.
"Cánh cổng đã mở..."
Trước khi kịp phản ứng, bóng tối đã kéo cậu vào.
______________
Khi mở mắt ra, cậu đang đứng giữa một thành phố xa lạ.
Nhưng thứ chào đón cậu không phải con người.
Là nguyền hồn.
Nó lao đến.
Cậu không dùng chú lực.
"Không cần"
Một nhát kiếm.
Không khí bị xé toạc.
Nguyền hồn tan biến như chưa từng tồn tại.
"...Ồ?"
Một giọng nói nhẹ tênh vang lên phía sau.
"Không dùng chú lực mà vẫn tiêu diệt được nguyền hồn sao? Thú vị ghê đó~"
Cậu quay lại.
Kuroi Ren
Kuroi Ren
*Tóc trắng?*
Kuroi Ren
Kuroi Ren
*Băng che mắt?*
Kuroi Ren
Kuroi Ren
*Người đó...*
"Ngão nghễ như thể cả thế giới chỉ là trò chơi."
???
???
Cậu là ai?
Cậu lau máu trên lưỡi kiếm.
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không liên quan đến anh.
Người kia bật cười.
???
???
Lạnh ghê~ Tôi thích mấy người như vậy đó.
Cậu xoay người định rời đi.
Nhưng trong tích tắc-
Một áp lực vô hình ép xuống.
Không phải sát ý.
Chỉ là thử.
Cậu siết chặt thanh gươm.
Không cúi đầu.
Người tóc trắng hơi nghiêng đầu.
???
???
...Em không sợ tôi à?
Ánh mắt cậu lạnh đến mức gần như trống rỗng.
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Tôi không có gì để sợ
Khoảnh khắc đó-
Nụ cười của kẻ kia khẽ chững lại.
Chỉ một nhịp
Rồi trở về vẻ cợt nhả
???
???
Vậy sao~ Thế thì... Từ giờ tôi sẽ theo dõi em nha?
Cậu không trả lời
Nhưng thanh gươm trong tay lại rung nhẹ
"Cẩn thận"
Giọng nói trong đầu anh khẽ thì thầm
"Người đó... Rất mạnh"
________________
Ở một nơi khác trong thành phố
Một thực thể đang mở mắt
???
???
"Thanh gươm Hắc Linh... cuối cùng cũng trở lại."
___________________
(⁠。⁠・⁠ω⁠・⁠。⁠)⁠ノ⁠♡

Chương2: Đừng theo tôi

♡⁠(⁠Ӧ⁠v⁠Ӧ⁠。⁠)
_________________
Con phố trở lại yên bình
Nguyền hồn tan biến, chỉ còn lại vệt năng lượng méo mó trong không khí
Cậu tra kiếm vào vỏ
???
???
Em định cứ thế mà đi à?
Giọng nói kia lại vang lên
Cậu không quay đầu
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh rãnh lắm sao?
???
???
Người kia đáp tĩnh bơ
???
???
Tôi rảnh để theo dõi một người không dùng chú lực mà vẫn giết được nguyền hồn
Cậu dừng bước
Cuối cùng cũng quay lại
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không liên quan đến anh
Người tóc trắng mỉm cười, hai tay đút túi
???
???
Có đó chứ. Em xuất hiện từ hư không, cầm một thanh kiếm có mùi... rất lạ
Cậu khựng lại một nhịp
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh nhìn thấy?
???
???
Thấy gì cơ?
Người đó nghiêng đầu, giọng cố ngây thơ
???
???
Tôi chỉ thấy mùi lại thôi mà~
Cậu im lặng
"Người này... không đơn giản"
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh là ai?
Cậu hỏi lại, giọng thấp hơn
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nụ cười kia vẫn lười biếng
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Và em?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
... Không có tên
Anh chớp mắt
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ồ? Thế tôi gọi em là gì bây giờ? Kiếm sĩ? Bé lạnh lùng? Hay-
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Đừng gọi linh tinh, tôi là Kuroi Ren
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Khó tính ghê~
Cậu quay đi
Nhưng bước chân chưa kịp rời khỏi vỉa hè, một luồng áp lực vô hình đã chặn trước mặt
Không phải tấn công
Chỉ là thử thách
Cậu siết tay
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh muốn đánh nhau?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Không đâu
Gojo nghiêng đầu
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tôi chỉ muốn xem... giới hạn của em
Không khí đột ngột nặng xuống
Thanh kiếm trong tay cậu rung nhẹ
"Đừng lộ quá nhiều"
Giọng nói trong đầu thì thầm
Cậu rút kiếm
Chỉ một động tác, không hoa mỹ, không phô trương
Lưỡi kiếm lướt qua không khí, áp lực vô hình bị cắt đôi
Một khoảng trống ngắn ngủi xuất hiện giữa hai người
Gojo đứng yên. Nụ cười trên môi vẫn ở đó... Nhưng ánh mắt phía sau băng che đã thay đổi
Gojo Satoru
Gojo Satoru
*Thú vị thật!*
Cậu thu kiếm lại
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Đủ chưa?
Anh bước gần hơn, khoảng cách rút ngắn
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em từ đâu đến?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không biết
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Không biết...hay không muốn nói?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
... Cả hai
Anh bật cười khẽ
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em nói chuyện ngắn gọn ghê. Sợ lỡ lời à?
Cậu không đáp lại. Gió thổi qua, trong một khoảnh khắc rất ngắn-
Anh nhìn thấy không phải sức mạnh, không phải sự lạnh lùng, mà là... khoảng trống. Khoảng trống của một người đã mất quá nhiều thứ
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Em từng mất ai đó
Anh nói đột ngột
Tay cậu siết chặt đến mức khớp tay trắng bệch
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Im đi
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Gia đình?
Anh nói tiếp
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Im
Lần này, giọng cậu trầm xuống
Không lớn, nhưng sắc. Thanh kiếm trong tay phát sáng tím nhạt, năng lượng xung quanh bắt đầu méo mó
Anh không lùi lại
Ngược lại, anh ta còn bước gần thêm một bước
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Đó không phải chú lực
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Đừng-
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vậy là gì?
Một nhịp im lặng. Rồi-
Thanh kiếm phát sáng dữ dội, những ký tự cổ dọc thân kiếm hiện lên rõ ràng
Không khí lạnh đi, mặt đất rung nhẹ
Giọng nói trong đầu cậu vang lên mạnh hơn
"Giết hắn"
Tim cậu đập nhanh
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Biến đi //cậu nói qua khẽ răng//
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//nhìn chằm chằm cậu// Em đang bị thứ đó nuốt dần
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không cần anh lo
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhưng tôi thích lo mà
Kuroi Ren
Kuroi Ren
//cậu ngẩng phắt đầu lên// Anh phiền thật đấy
Anh nghiêng người, cúi xuống một chút để nhìn ngang tầm mắt cậu
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lần đầu có người nói vậy với tôi đó
Kuroi Ren
Kuroi Ren
... Thì quen đi
Gojo Satoru
Gojo Satoru
/cười/ Em run
Kuroi Ren
Kuroi Ren
/sững lại/ Không
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Có //giọng anh đột nhiên thấp xuống, không còn bỡn cợt// Tay em run
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Cậu nhìn xuống, bàn tay cầm kiếm đang siết quá chặt
Không phải vì sợ, mà vì giận, vì kí ức, vì những tiếng kêu cứu năm đó Máu Lửa Tiếng cười của quỷ
Kuroi Ren
Kuroi Ren
//thở mạnh// Đừng nhìn tôi như vậy
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Như thế nào?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Như thế anh hiểu tôi
Gojo Satoru
Gojo Satoru
/im lặng một nhịp/
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vậy để tôi hiểu đi //nói nhẹ hơn//
Khoảnh khắc đó-
Năng lượng quanh anh đột ngột bùng lên, thanh kiếm rung mạnh
"Giết!"
Cậu lao tới, không phải về phía anh, mà là phía sau anh ta
Một nguyền hồn cấp cao vừa xuất hiện từ bóng tối
Nhát kiếm chém thẳng, không do dự, không thương tiếc
Nguyền hồn bị chẻ đôi, máu đen bắn tung
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//đứng yên// ...Em cảm nhận được trước cả tôi?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
/thở gấp/
Ánh sáng trên thanh kiếm chưa tắt, nhưng ánh mắt cậu... Lại trống rỗng hơn trước
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Đừng theo tôi
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tại sao?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Vì tôi không kiểm soát được thứ này
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thì tôi giúp
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh không giúp được
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//nghiêng đầu// Em thử chưa mà biết?
Cậu nhìn anh ta, lần đầu tiên không phải là ánh mắt lạnh, mà là mệt mỏi
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Tôi không muốn thêm ai chết vì mình...
Gió ngừng thổi, anh khựng lại. Rồi anh ta mỉm cười, không phải nụ cười đùa cợt, mà là nụ cười rất nhẹ
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vậy thì tôi sẽ không chết
Kuroi Ren
Kuroi Ren
//sững lại// Anh tự tin quá mức
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ừ /đáp lại/ vì tôi mạnh nhất
Một khoảng vắng lặng, rồi-
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//bước ngang qua cậu// Đi thôi
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Đi đâu?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đi ăn /cười/ chiến đấu xong phải ăn chứ. Hay em không ăn?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Tôi không đói..
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thế thì tôi đói. Em đi theo trả tiền
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh-
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//quay lại, chỉ tay về phía cậu// Tôi ghét bị từ chối lắm đó~
Cậu nhìn theo bóng lưng cao lớn kia, thanh kiếm trong tay dần dịu lại, giọng nói lắng xuống:
"Người đó...nguy hiểm"
Kuroi Ren
Kuroi Ren
/khẽ đáp trong lòng/ *Biết*
Nhưng cậu vẫn bước theo
_________________
Ở nơi xa
Một bóng đen quan sát toàn bộ
???
???
"Hắc Linh đã chọn chủ nhân mới..."
???
???
"Và Gojo Satoru đã chú ý"
???
???
"Thú vị rồi đây"
__________________
♡⁠(⁠Ӧ⁠v⁠Ӧ⁠。⁠)

Chương3: Người anh không nên tin

ෆ⁠╹⁠ ⁠.̮⁠ ⁠╹⁠ෆ
___________________
Gió đêm lạnh đến mức muốn cắt da
Cậu đứng trên mái nhà cổ giữa khu phố bị quỷ tàn phá, áo choàng đen tung bay. Thanh kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lại muộn một bước
Giọng nói lười biếng vang lên phía sau
Kuroi Ren
Kuroi Ren
//không quay đầu// không phải muộn, là anh cố tình đứng xem
Gojo Satoru
Gojo Satoru
/cười nhẹ/ Anh chỉ muốn xem cậu xử lý thế nào thôi
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Và anh hài lòng chưa?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chưa, vì cậu suýt chết
Không khí chợt nặng xuống
Cậu siết chặt chuôi kiếm
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không cần anh nhúng tay
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhưng anh muốn-
[...]
Bỗng từ phía xa, một luồng khí quỷ khổng lồ bùng nổ
Một bóng người xuất hiện giữa làn khói tím
Tóc bạc dài, đôi mắt đỏ sẫm
???
???
/cười/ Lâu rồi không gặp... Kiếm chủ
Kuroi Ren
Kuroi Ren
/khựng lại/
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//nghiêng đầu// Ồ? Người quen à?
Cậu không đáp, bàn tay cậu run lên
???
???
//tiến thêm một bước// Cậu thật sự quên tôi rồi sao?
Giọng nói ấy... quen thuộc đến đáng sợ
Gojo Satoru
Gojo Satoru
//nhìn sang cậu// Cậu quen hắn?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu nói dối-
[...]
???
???
/bật cười/ Anh ta vẫn không biết sao? Người mở phong ấn cho tôi... Chính là cậu
Không gian như vỡ vụn
Gojo Satoru
Gojo Satoru
/ngừng cười/ *Chắc mình nghe nhầm rồi*
Kuroi Ren
Kuroi Ren
/lạnh giọng/ Đừng nghe hắn
???
???
//nhìn thẳng vào Gojo// Hắn từng là người của chúng tôi, là thanh kiếm mạnh nhất và cũng là kẻ phản bội
[...]
Gió nổi lên
Anh không nói gì, chỉ là... ánh mắt anh không còn như trước nữa
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu từng đứng ở phía bên kia?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
//không nhìn anh// ... Đó là quá khứ
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Anh hỏi hiện tại
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Hiện tại tôi giết quỷ
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhưng anh không hỏi cậu giết vì điều gì-
[...]
Tên quỷ lao đến... Trận chiến nổ ra
Ánh sáng chú lực của anh va chạm với quỷ khí tạo thành tiếng nổ chói tai
Cậu chém xuống một nhát
Nhưng thanh kiếm dừng lại giữa không trung
Tên quỷ cười
???
???
Cậu vẫn còn do dự
???
???
Vì tôi là người duy nhất biết bí mật của cậu
[...]
Một giây lơ là
Móng vuốt quỷ xuyên qua vai cậu... Máu bắn tung tóe
Anh xuất hiện ngay lập tức, ôm lấy cậu trước khi rơi xuống
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu điên à!?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Không cần anh-
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Im đi
Giọng anh trầm xuống, lạnh hơn bao giờ hết
[...]
Sau khi tên quỷ rút lui, mọi thứ chìm vào im lặng
Cậu bị thương nhẹ, được anh bế trên tay
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Anh không tin hắn
Kuroi Ren
Kuroi Ren
...
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhưng anh ghét việc cậu giấu anh
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Chúng ta vốn không cùng một phía
Gojo Satoru
Gojo Satoru
/khựng lại/ Ý cậu là sao?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Anh là chú thuật sư Tôi là thanh kiếm
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Khác nhau ở đâu ?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Khác ở chỗ... Tôi từng là quỷ
Gió ngừng thổi
Không gian như đóng băng
[...]
Gojo đặt cậu xuống nền đá, lần đầu tiên anh không cười
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Anh cần sự thật
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu từng đứng phía chúng?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
... Phải
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu từng giết người?
Kuroi Ren
Kuroi Ren
... Phải
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu từng lừa anh?
Cậu im lặng
Gojo cười, nhưng nụ cười ấy không còn ấm
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Anh hiểu rồi //quay lưng//
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lần này anh cứu cậu vì nhiệm vụ Lần sau... tự lo đi
[...]
Cậu nhìn bóng lưng anh
Ngực đau hơn vết thương
Thanh kiếm trong tay vang lên
Kuroi Ren
Kuroi Ren
Tôi chưa từng lừa anh...
"Nhưng anh đã không nghe"
[...]
Ở phía xa, tên quỷ đứng trên mái nhà cao
Hắn cười
???
???
Chỉ cần một chút nghi ngờ... Con người sẽ tự phá hủy mọi thứ
______________________
ෆ⁠╹⁠ ⁠.̮⁠ ⁠╹⁠ෆ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play