Chỉ Có Một Người Là Thật. [ Nguyên Thụy ]
01
Trương Quế Nguyên phát hiện ra thế giới này sai từ một chi tiết rất nhỏ.
Không ai có bóng… ngoài anh.
Sân trường đông người, tiếng nói cười rộn ràng, nhưng khi mặt trời lên cao, bóng của họ mờ nhạt như bị ai xoá đi, chỉ có bóng anh đổ rõ ràng trên nền xi măng nóng rẫy.
Cho đến khi Trương Hàm Thụy xuất hiện.
Hàm Thụy ngồi xuống cạnh anh, chìa cho anh lon nước lạnh.
Trương Hàm Thụy.
Uống đi, mặt anh trắng bệch kìa.
Giọng nói đó, ánh mắt đó, chân thật đến đau.
Trương Quế Nguyên.
Em… có thấy gì lạ không?
Hàm Thụy nghiêng đầu, cười.
Trương Hàm Thụy.
Lại mơ à?
Anh nhìn em, lần đầu tiên thấy sợ.
Tối đó, Quế Nguyên thử làm một việc điên rồ.
Anh gọi tên một người bất kỳ trong lớp.
Anh chạm vào vai họ — tay xuyên qua, như chạm vào khói.
Em đứng ở cuối hành lang, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên mái tóc.
Trương Hàm Thụy.
Anh biết rồi đúng không.
Giọng em không còn ngây ngô nữa.
Quế Nguyên bước tới, nắm chặt tay em.
Trương Quế Nguyên.
Em là thật… đúng không?
Hàm Thụy nhìn anh rất lâu.
Trương Hàm Thụy.
Không, anh.
Trương Hàm Thụy.
Em là thứ duy nhất anh không chịu buông.
Chỉ còn hai người đứng trong khoảng không tối.
Hàm Thụy đặt tay lên ngực Quế Nguyên.
Trương Hàm Thụy.
Em là ký ức.
Trương Hàm Thụy.
Là ảo ảnh.
Trương Hàm Thụy.
Là thứ anh tự tạo ra để không phải sống một mình.
Quế Nguyên siết chặt tay em, giọng khàn đi.
Trương Quế Nguyên.
Vậy tao chọn điên.
Lần đầu tiên, nụ cười đó đau hơn cả khóc.
Sáng hôm sau, Trương Quế Nguyên tỉnh dậy trong phòng y tế.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, trắng nhạt, vô hồn.
Anh bật dậy ngay lập tức.
Trương Quế Nguyên.
Hàm Thụy đâu?
Cô y tá nhìn anh, hơi ngạc nhiên.
Mọi thứ vẫn ở đó: học sinh, lớp học, tiếng chuông.
Nhưng có gì đó thiếu — như một nốt nhạc bị rút khỏi bài hát.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ… trống không.
Không dấu hiệu từng có ai ngồi ở đó.
Quế Nguyên run tay sờ lên mặt bàn.
Trương Quế Nguyên.
Không thể nào…
Đến trưa, anh tìm được Hàm Thụy ở sân thượng.
Em ngồi đó, nhưng trông mờ hơn hôm qua — như thể ánh nắng xuyên qua em, chứ không phải chiếu lên.
Trương Hàm Thụy.
Anh tới rồi à.
Giọng em nhẹ, như sắp tan vào gió.
Quế Nguyên bước nhanh tới, nắm tay em.
Trương Quế Nguyên.
Hôm nay… có ai nói chuyện với em không?
Hàm Thụy lắc đầu, mỉm cười.
Trương Hàm Thụy.
Không ai còn nghe em nữa đâu, Nguyên.
Trương Quế Nguyên.
Vậy tao nghe.
Trương Quế Nguyên.
Tao còn ở đây.
Em nhìn anh rất lâu, ánh mắt buồn đến mức khiến tim anh nhói lên.
Trương Hàm Thụy.
Thứ đầu tiên biến mất… là dấu vết.
Trương Hàm Thụy.
Rồi tới ký ức của người khác.
Em cúi xuống nhìn tay mình — những đầu ngón tay đang trong suốt.
Trương Hàm Thụy.
Cuối cùng… sẽ là anh.
Quế Nguyên lắc đầu, giọng vỡ ra.
Trương Quế Nguyên.
Mày không được biến mất!
Trương Quế Nguyên.
Tao chưa cho phép!
Hàm Thụy bật cười khẽ, nhưng trong mắt là thứ gì đó rất đau.
Trương Hàm Thụy.
Anh tạo ra em để không cô đơn…
Trương Hàm Thụy.
Nhưng anh không thể giữ em để trốn khỏi thế giới thật mãi được.
Một phần vai của Hàm Thụy biến mất như sương.
Quế Nguyên kéo em vào lòng, ôm thật chặt, như muốn giữ lại từng mảnh tồn tại.
Trương Quế Nguyên.
Vậy thì mày biến mất chậm thôi…
Trương Quế Nguyên.
Đừng đi nhanh như vậy…
Hàm Thụy nhắm mắt, tựa trán vào lòng anh.
Trương Hàm Thụy.
Ngày mai… em sẽ quên mất giọng anh.
02
Trương Quế Nguyên nhận ra có gì đó sai ngay từ khoảnh khắc mở mắt.
Anh nhìn trần nhà rất lâu.
Một cảm giác trống rỗng nặng nề đè lên ngực, nhưng anh không nhớ mình đã mất cái gì.
Hành lang, tiếng chuông, lớp học.
Nhưng khi anh đi ngang qua sân thượng, tim bỗng thắt lại.
Nơi đó từng có một người.
Đến khi Hàm Thụy đứng trước mặt anh.
Một tiếng gọi quen, nhưng không gợi lên được gì.
Trương Quế Nguyên.
Em là…?
Câu hỏi đó như dao cắm vào ngực Hàm Thụy.
Em đứng yên rất lâu, rồi cười.
Trương Hàm Thụy.
À… đúng rồi.
Trương Hàm Thụy.
Đến lượt cái này.
Gió thổi qua, nhưng Quế Nguyên không thấy lạnh.
Người trước mặt anh rõ ràng rất quan trọng, nhưng trong đầu trống trơn như bị ai xoá sạch.
Trương Quế Nguyên.
Chúng ta… quen nhau à?
Em bước lùi lại một bước.
Trương Hàm Thụy.
Anh còn nhớ sân thượng này không?
Quế Nguyên nhìn quanh, lắc đầu.
Trương Hàm Thụy.
Vậy… buổi chiều mưa, anh che áo khoác cho em?
Trương Hàm Thụy.
Hay lần anh ngủ quên, em gọi mãi anh mới dậy?
Mỗi câu hỏi là một nhát cắt, nhưng chỉ em là người đau.
Trương Hàm Thụy.
Không sao đâu.
Trương Hàm Thụy.
Vậy là đúng rồi.
Em lùi thêm một bước nữa.
Một phần tóc em tan đi trong gió, như tro mịn.
Trương Hàm Thụy.
Em là ký ức chung của anh và thế giới giả.
Trương Hàm Thụy.
Khi anh sẵn sàng sống tiếp… em sẽ không còn lý do tồn tại.
Quế Nguyên thấy tim mình nhói lên, dù không hiểu vì sao.
Trương Quế Nguyên.
Khoan đã.
Trương Quế Nguyên.
Anh không nhớ… nhưng anh không muốn em đi.
Câu đó làm Hàm Thụy run lên.
Trương Hàm Thụy.
Đừng giữ thứ anh không còn nhớ.
Trương Hàm Thụy.
Như vậy… mệt lắm.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play