[FreenBecky - Futa] Một Lần Cúi Xuống Cả Đời Không Buông
Giới thiệu Nhân Vật
Gia tộc Sarocha: một trong những dòng họ lâu đời tại Bangkok
Hoạt động trong bất động sản – xuất nhập khẩu – hậu cần
Có quan hệ rộng với chính giới và quân đội
Gia phong nghiêm khắc, đề cao danh dự – kỷ luật – người thừa kế
Than Sarocha (cha)
50t
Người đứng đầu thế hệ hiện tại
Từng có nền tảng quân đội → ảnh hưởng trực tiếp đến con gái Freen
Muốn con cái theo con đường danh giá, ổn định
Kim Seo-Yeon (Mẹ Cô)
48t
Xuất thân gia đình trí thức Hàn
Từng là phiên dịch / cố vấn đối ngoại
Bỏ sự nghiệp khi kết hôn, sang Thái sinh sống
Là cầu nối văn hoá Hàn – Thái trong gia đình
Giữ bí mật liên quan đến quá khứ và gia đình ở Hàn
Akin Sarocha – con cả
24t
Trưởng thành, gánh vác gia đình
Luôn bảo vệ mẹ
Mâu thuẫn âm thầm với cha
Kawin Sarocha – con thứ
21t
Thông minh, lý trí
Giằng xé giữa máu Hàn của mẹ và họ Thái của cha
Narin Sarocha – con út
20t
Ấm áp, tình cảm
Gần mẹ nhất
Freen Sarocha - Con Gái Trưởng
26t
Cấp bậc: Trung úy
Tính cách: lạnh lùng, kỷ luật, bản lĩnh
Vai trò: người con gái mạnh mẽ nhất nhà, ít nói nhưng luôn bảo vệ gia đình
Gắn bó: rất thương mẹ Kim Seo-Yeon, thường đứng giữa khi cha và các anh căng thẳng
Nội tâm: chọn quân ngũ để thoát khỏi áp lực gia tộc và chứng minh giá trị bản thân
Becky Armstrong 22t
Xuất thân: Gia đình bình thường, nghèo cảm xúc
Hoàn cảnh:
Ba nghiện rượu
Mẹ kế độc ác, bạo hành tinh thần và thể xác
Cuộc sống hiện tại:
Tự mưu sinh
Bán hàng ở sạp nhỏ
Sống lặng lẽ, tránh gây chú ý
Lớn lên trong sợ hãi và im lặng
Quen với việc chịu đựng
Khao khát một mái nhà đúng nghĩa nhưng không dám mơ xa
Sợ yêu vì sợ bị bỏ rơi
Hiền, nhẫn nhịn, ít nói
Hay xin lỗi, hay tự trách mình
Nhạy cảm, tinh ý, đọc được cảm xúc người khác
Không tin mình xứng đáng với điều tốt đẹp
Tử tế dù bị đối xử tàn nhẫn
Kiên cường theo cách âm thầm
Biết yêu sâu, yêu thật
Khi đã tin ai, sẽ bảo vệ người đó bằng tất cả những gì mình có
Becky không yếu.
Chỉ là chưa từng được che chở.
Henry Armstrong
49t
Ba ruột của Becky
Nghiện rượu nặng
Gia trưởng, yếu đuối, dễ cáu gắt khi say
Thất bại trong cuộc sống → tìm quên trong rượu
Không trực tiếp bảo vệ con
Im lặng trước bạo hành của vợ kế
Là nỗi thất vọng lớn nhất, nhưng Becky vẫn mang trong lòng chút thương hại
Ba Becky từng là người lao động bình thường
Sau biến cố (thất nghiệp / mất vợ / nợ nần) → nghiện rượu nặng
Hay say xỉn, nóng nảy
Becky lớn lên trong nỗi sợ và sự im lặng
Margaret Hale
46t
Mẹ kế của Becky Armstrong
Độc ác, tàn nhẫn, kiểm soát
Bạo lực có chủ đích
Không hối hận
Coi Becky là cái gai trong mắt
Đánh đập Becky sau cánh cửa đóng kín
Lợi dụng lúc Henry Armstrong say rượu
Ra tay lạnh lùng, không bộc phát cảm xúc
Trước mặt người ngoài
Hiền lành
Biết điều
Luôn đóng vai người vợ tảo tần
Sau lưng
Dùng bạo lực để áp chế
Dùng lời nói để bào mòn tinh thần Becky
Luôn đổ lỗi cho Becky về sự sa ngã của Henry
Đối với Becky
Không coi Becky là con
Xem nàng như vật cản, gánh nặng
Tin rằng:
“Chỉ cần mày biến mất, mọi thứ sẽ yên ổn.”
Nam: Bác Sĩ Trưởng Khoa
26t
Heng: Cảnh sát (Cánh tay trái đắc lực của Trung Úy)
26t
Noey: Cảnh sát (Cánh tay phải đắc lực của Trung Úy)
26t
Fay: Thiếu Úy
26t
May: Nghiên cứu thi thể
24t
Irin: Khám nghiệm thi thể
24t
Buổi sáng chợ vẫn còn lẫn mùi sương
Cô mặc thường phục
Áo sơ mi tối màu, tay áo xắn gọn
Bước đi thẳng, quen với việc quan sát mọi thứ trong im lặng
Cô chỉ định đi ngang qua để mua vài thứ cho mẹ
Rồi…dừng lại
Không phải vì tiếng rao
Không phải vì đám đông
Mà vì một dáng người cúi thấp sau sạp hàng
Nàng đứng đó
Tóc buộc hờ
Áo dài tay dù trời đã nóng
Đôi tay gầy thoăn thoắt xếp hàng, cẩn thận đến mức dư thừa
Như thể chỉ cần chậm một chút… sẽ có lỗi
Cô không biết vì sao mình nhìn lâu đến vậy
Có thứ gì đó rất quen trong dáng lưng khẽ cong ấy
một kiểu chịu đựng không cần ai chứng kiến
Nàng ngẩng đầu lên
Ánh mắt chạm nhau chỉ trong một nhịp thở
Becky Armstrong(Nàng)
Ơ...chị mua gì ạ /giật mình/
Freen Sarocha(Cô)
Em...lấy cho tôi trứng /bối rối/
Becky Armstrong(Nàng)
Bao nhiêu trứng ạ
Freen Sarocha(Cô)
Lấy cho tôi 10 quả trứng
Becky Armstrong(Nàng)
Dạ /lấy trứng đưa cô/
Freen Sarocha(Cô)
Bao nhiêu tiền
Becky Armstrong(Nàng)
Dạ là 30
Freen Sarocha(Cô)
Ừm...khỏi đưa tiền thừa
Becky Armstrong(Nàng)
Sao mà được /đưa tiền thừa/
Freen Sarocha(Cô)
Lần sau tôi sẽ ghé không cần đưa tiền thừa em cứ giữ lại đi /bỏ đi/
Becky Armstrong(Nàng)
Ơ...nhưng /nhìn cô/
Đi xa 1 xíu cô quay đầu lại nhìn nàng rồi cười mỉm
Nam (Bạn Cô)
Uii da đau /đạp Heng/
Heng (Bạn Cô)
Lỡ tay xin lỗi được chưa /dán vết thương lại/
Fay (Bạn Cô)
Rồi làm gì mà để bị thương vậy
Nam (Bạn Cô)
Thì bị trúng nên bị thương chứ gì
May (Bạn Cô)
Nay chị không trực bệnh viện sao
Nam (Bạn Cô)
Tối nay chị có ca mổ nè
Heng (Bạn Cô)
Không hiểu sao lên được bác sĩ trưởng khoa
Nam (Bạn Cô)
Tao sút cho cái bây giờ
Noey (Bạn Cô)
Thôi im coi gặp nhau là cắn lộn
Irin (Bạn Cô)
Ủa chị Freen mua đồ lâu quá daa
Freen Sarocha(Cô)
Về rồi đây /xách đồ/
Freen Sarocha(Cô)
Rồi không ai ra phụ luôn.../đứng im/
Irin (Bạn Cô)
Những con người vô tâm/chạy ra phụ cô/
Nam (Bạn Cô)
Đi đâu mà lâu vậy
Heng (Bạn Cô)
Đợi hết 1 đời người
Freen Sarocha(Cô)
Hết 1 đời người chưa chuyển kiếp nữa hả /đi vào bếp/
Heng (Bạn Cô)
Đau lòng /gục xuống bàn/
Nam (Bạn Cô)
Ngựa lắm /giật tóc Heng/
Heng (Bạn Cô)
Ây da đau ý là đau á...
Freen Sarocha(Cô)
im lặng điii ồn ào quá /hét vọng ra/
45p sau chuẩn bị xong đồ ăn dọn lên
Freen Sarocha(Cô)
Ăn cơm nè mấy con lười
Fay (Bạn Cô)
Vô ăn cơm để mắc công chửi nữa
Mọi người vào trong ngồi vào bàn ăn
Nam (Bạn Cô)
Sao mày lấy của tao !! /giật đồ ăn lại/
Heng (Bạn Cô)
Mày lấy của tao trước !! /lấy lại/
Freen Sarocha(Cô)
THÔI ĐƯỢC RỒI
Freen Sarocha(Cô)
Ăn đi bớt giành lại
Freen Sarocha(Cô)
Bộ chết đói lắm hả
Freen Sarocha(Cô)
1 đứa là bác sĩ trưởng khoa
Freen Sarocha(Cô)
1 đứa là cảnh sát
Freen Sarocha(Cô)
Mà cách hành xử chả ra thể thống gì / đập bàn bỏ đi/
Sau khi cô rời đi mọi người mới dám thở
Noey (Bạn Cô)
Ơi trời bộ nhường nhịn nhau chắc chết hả
May (Bạn Cô)
Thôi mọi người ăn đi xong còn dọn dẹp
Dọn dẹp xong mọi người đều về hết
Freen Sarocha(Cô)
Sao mình cứ nhớ người đó vậy nhỉ
Freen Sarocha(Cô)
Cảm giác có chút kì lạ
Mẹ kế!?
Nàng về nhà muộn hơn thường ngày
Trong túi vẫn còn mùi rau củ và… một ký ức mơ hồ về ánh mắt trầm của người phụ nữ sáng nay
Cánh cửa mở ra
Căn nhà tối
Chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt hắt từ phòng khách
Henry Armstrong đã say
Chai rượu lăn dưới sàn
Margaret Hale ngồi trên ghế
Thẳng lưng
Chờ sẵn
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Sao giờ mày mới về /đứng lên/
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Sáng nay tao vừa thấy mày đứng nói chuyện với ai
Becky Armstrong(Nàng)
Con không có...
Nàng vừa dứt lời người mẹ kế vung tay tát vào mặt nàng
Becky Armstrong(Nàng)
/xoa chỗ bị đánh/
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Mày đừng hòng qua mặt tao
Becky Armstrong(Nàng)
Con.../ôm mặt/
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Cái loại như mày chẳng ai thèm để ý đâu
Becky Armstrong(Nàng)
/cúi mặt xuống/
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Mày lo mà dọn dẹp nhà cửa không ba mày thức lại chửi rủa phiền tao lắm
Nàng không khóc
Nàng chỉ đứng im
Như đã quen
Margaret quay lưng, chỉnh lại áo như chưa có gì xảy ra
Becky Armstrong(Nàng)
Vâng...
Sau khi dọn dẹp xong nàng lên phòng tắm rửa rồi bắt đầu ngủ sớm vì sáng mai nàng còn phải dậy sớm đi bán
Nàng đã đem đồ ra sạp để bán
Freen Sarocha(Cô)
Dạo này ít nhiệm vụ quá thấy không quen hm.../đi xuống nhà/
Freen Sarocha(Cô)
Ba buổi sáng vui vẻ /đi lại chỗ ông/
Than Sarocha (Ba Cô)
Chúc trung úy của ba buổi sáng vui vẻ /nhìn cô/
Freen Sarocha(Cô)
Mẹ và mấy em đâu rồi ạ /ngồi xuống/
Than Sarocha (Ba Cô)
Mẹ con đi ra ngoài từ sớm rồi
Than Sarocha (Ba Cô)
Còn 3 thằng nhóc 1 thằng thì đi làm 2 thằng còn lại thì vẫn ngủ
Freen Sarocha(Cô)
Dạo này có chuyện gì xảy ra không ba
Than Sarocha (Ba Cô)
Hình như là không thì phải
Freen Sarocha(Cô)
Thôi con xin phép đi ra ngoài 1 xíu
Than Sarocha (Ba Cô)
Ừm con đi đi
Cô lấy điện thoại gọi cho Heng 📲
Freen Sarocha(Cô)
📲 Rảnh không
Heng (Bạn Cô)
📲 Có chuyện gì sao
Freen Sarocha(Cô)
📲 Định rủ đi chơi tại dạo này cũng không có nhiệm vụ gì
Heng (Bạn Cô)
📲 Được đó lâu rồi cũng không đi đâu
Freen Sarocha(Cô)
📲 Đi ra nhà tao đi đang đợi
Heng (Bạn Cô)
📲 Còn mấy kia để tao gọi cho
Becky Armstrong(Nàng)
Sao không thấy chị ấy đâu nhỉ
Vừa dứt câu 1 đám người bao vây sạp nàng tên chủ nợ tay thì cầm gậy chỉa vào mặt nàng
Chủ nợ mẹ kế nàng
Má rồi khi nào gia đình mày mới trả tiền cho tao !
Becky Armstrong(Nàng)
Anh...cho tôi xin 1 thời gian nữa
Chủ nợ mẹ kế nàng
Lo mà bán trả nợ cho tao 300 triệu
Becky Armstrong(Nàng)
300 triệu?
Becky Armstrong(Nàng)
Anh cắt cổ vừa thôi...
Becky Armstrong(Nàng)
Ban đầu chỉ có 200 triệu
Becky Armstrong(Nàng)
Bây giờ lên 300 triệu là sao?
Chủ nợ mẹ kế nàng
Đã mượn nợ thì phải chịu
Chủ nợ mẹ kế nàng
Hay mày bán thân mày đi không cần phải trả tiền nữa /nhìn nàng/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Đúng không tụi bây
Đàn em
Đại ca nhìn con này cũng ngon
Đàn em
Hay mình thử nó không đại ca
Chủ nợ mẹ kế nàng
Cũng được /tiến lại nàng/
Becky Armstrong(Nàng)
Không được.../lùi lại/
Cô và mọi người đã đi tới chợ đang đi thì cô phát hiện có đám đông nên quyết định đi lại coi
Chủ nợ mẹ kế nàng
/kéo nàng lại/
Becky Armstrong(Nàng)
/cắn tay hắn/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Aa...má con chó /giơ tay lên định đánh nàng/
Vừa đúng lúc cô tiến lại rút súng bắn vào tay hắn
Tiếng súng vừa vang lên trúng tay hắn lẫn cả tiếng la trong sự đau đớn
Chủ nợ mẹ kế nàng
M..mẹ nó đứa nào dám bắn tao!!/hét lên/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Má tụi mày xử nó cho tao!!/nhìn xuống tay/
Đàn em
T..tụi em kh...không làm được /sợ/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Đứa nào mà tụi bây sợ đến như vậy/nhìn qua chỗ cô/
Họng súng chỉa vào đầu hắn
Chủ nợ mẹ kế nàng
Tr...trung uý Fr...Freen/sợ/
Freen Sarocha(Cô)
Định làm loạn à?
Chủ nợ mẹ kế nàng
Tôi...không có
Freen Sarocha(Cô)
Chứ lại đây làm gì?
Chủ nợ mẹ kế nàng
Tôi đòi nợ gia đình nó thiếu tôi 300 triệu...
Becky Armstrong(Nàng)
Ông nói xạo!!
Chủ nợ mẹ kế nàng
300 triệu ạ
Freen Sarocha(Cô)
Thật là 300 triệu?
Freen Sarocha(Cô)
Rõ ràng tôi nghe 200 triệu mà bây giờ lên 300 triệu?
Chủ nợ mẹ kế nàng
Thật mà ạ...tôi không nói xạo
Freen Sarocha(Cô)
RỐT CUỘC LÀ 200 TRIỆU HAY 300 TRIỆU /chỉa súng bắn lên trời/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Dạ...là 200 triệu /run rẩy/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Tụi bây!!
Freen Sarocha(Cô)
Được 200 triệu tôi sẽ trả
Becky Armstrong(Nàng)
Không được...
Freen Sarocha(Cô)
Không trả cho nó bắt em đi à?/rút thẻ/
Freen Sarocha(Cô)
Trong đây có 250 triệu giữ rồi biến khỏi đây /đưa cho hắn/
Chủ nợ mẹ kế nàng
Dạ..dạ/cầm lấy rồi chạy đi/
Freen Sarocha(Cô)
Em có sao không/cất súng vào/
Becky Armstrong(Nàng)
Em...em không sao ạ
Nam (Bạn Cô)
Kiểu này chắc chết con gái nhà người ta /nhìn cô/
Heng (Bạn Cô)
Trung úy bảnh quá/đụng vai cô/
Freen Sarocha(Cô)
Chuyện nên làm
Irin (Bạn Cô)
Em tên gì vậy?/nhìn nàng/
Becky Armstrong(Nàng)
Becky ạ
May (Bạn Cô)
Đúng đó nhìn em hợp v-/bị ngắt lời/
Freen Sarocha(Cô)
À mà này..
Freen Sarocha(Cô)
Coi như tiền em nợ tôi khi nào trả cũng được
Becky Armstrong(Nàng)
Em cảm ơn chị nhiều
Becky Armstrong(Nàng)
Thành thật mà nói em không biết chị là trung úy...
Becky Armstrong(Nàng)
Để chị thấy cảnh này...
Freen Sarocha(Cô)
Không có tôi chắc nó bắt em đi rồi chứ ở đó mà sợ xấu hổ
Noey (Bạn Cô)
Trung úy nói chuyện nhẹ nhàng quá không quen
Freen Sarocha(Cô)
/liếc Noey/
Noey (Bạn Cô)
Coi như chưa nói gì../quay mặt chỗ khác/
Becky Armstrong(Nàng)
Chị có cần gì không ạ
Freen Sarocha(Cô)
Ừm tôi chỉ cần em cho tôi số là được rồi
Heng (Bạn Cô)
Hơ..trung úy của chúng ta đây sao
Freen Sarocha(Cô)
Đ..đừng hiểu lầm chỉ muốn lấy số để liên lạc tiền thôi
Nam (Bạn Cô)
Phải không đó trung úy
Fay (Bạn Cô)
Thôi bớt hỏi mắc công lát nữa trung úy la đó
Nói chuyện xong mọi người rời đi
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Mày gan
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Quen được cả trung úy sao
Becky Armstrong(Nàng)
Không có chỉ là trung úy giúp trả nợ
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Hay mày tiếp cận trung úy xem sao
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Xong rồi bào tiền nó
Becky Armstrong(Nàng)
Không được/kiên quyết/
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Tao nói được
Becky Armstrong(Nàng)
KHÔNG!!
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Mày dám cãi lời tao
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Thôi không nói nữa
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Mày phải tiếp cận trung úy Freen
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Tao sẽ cho người theo dõi mày
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Liệu hồn
Vừa nói xong bà liền rời đi
Becky Armstrong(Nàng)
Em xin lỗi trung úy...
Cô quay lại định mua thêm đồ thì vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của mẹ kế nàng nhưng không ra mặt vì cô muốn đến gần nàng hơn một chút
Freen Sarocha(Cô)
Để tôi xem mẹ em sẽ làm gì tiếp theo
Cô quay đầu vừa lên xe thì điện thoại cô vang lên 📲
Freen Sarocha(Cô)
📲 Alo trung úy xin nghe
Jon (Thiếu tá)
📲 Trung úy Freen tôi cần cô có mặt tại phòng họp chiều nay gấp
Freen Sarocha(Cô)
📲 Tôi sẽ đến ngay
Jon (Thiếu tá)
📲 Gọi cho cả cảnh sát Heng Fay Noey đến
Freen Sarocha(Cô)
📲 Vâng thưa Thiếu Tá
Freen Sarocha(Cô)
Heng Fay Noey chúng ta phải về chỗ họp gấp
Heng (Bạn Cô)
Chuyện gì sao
Freen Sarocha(Cô)
Chưa biết
Doanh trại buổi chiều tĩnh lặng
Cửa phòng họp đóng kín
Thiếu tá đặt tập hồ sơ dày xuống bàn, ánh mắt nghiêm nghị
Jon (Thiếu tá)
Trung Úy Freen Sarocha
Freen Sarocha(Cô)
Có mặt /đứng thẳng lên/
Jon (Thiếu tá)
Có một nhiệm vụ đặc biệt không nằm trong kế hoạch thông thường /đẩy hồ sơ về phía cô/
Jon (Thiếu tá)
Yêu cầu tuyệt đối bảo mật và tôi cần người đủ kỷ luật để không mắc sai sót
Freen Sarocha(Cô)
Thưa Thiếu Tá mục tiêu?
Jon (Thiếu tá)
Điều tra nội bộ có dấu hiệu rò rỉ thông tin trong khu vực phía Đông /nhìn cô/
Jon (Thiếu tá)
Tôi chọn cô vì cô không bị chi phối bởi cảm xúc
Jon (Thiếu tá)
Cô sẽ chỉ huy tổ ba người toàn quyền quyết định tại hiện trường
Freen Sarocha(Cô)
Vâng rõ!!!/nhận hồ sơ/
Jon (Thiếu tá)
Cậu Heng Fay Noey sẽ đi cùng Trung Úy Freen
Đó là cơ hội lớn
Cũng là áp lực lớn
Trong quân ngũ, một nhiệm vụ thành công có thể nâng cô lên một bước
Một sai lầm sẽ kéo cả gia đình Sarocha vào lời bàn tán
Nhiệm Vụ
Nhưng khi rời khỏi phòng họp bước chân cô chậm lại nửa nhịp
Nhiệm vụ kéo dài nhiều ngày
Có thể xa thành phố
Và không hiểu vì sao,hình ảnh một sạp hàng nhỏ giữa chợ lại lướt qua trong đầu cô
Một ánh mắt cúi thấp
Một cổ tay gầy
Freen siết chặt tập hồ sơ
Cô đã chọn quân ngũ để chứng minh giá trị bản thân
Không phải để bị phân tâm
Trung úy Sarocha không được phép mềm lòng
Nhưng lần đầu tiên,
cô tự hỏi —
Freen Sarocha(Cô)
Liệu có thứ gì ngoài kỷ luật
đang kéo mình lại?
3 người bạn chung của cô lúc này đi ra thì va phải cô
Heng (Bạn Cô)
Ui da../đi trúng cô/
Noey (Bạn Cô)
Ủa Trung Úy Freen...
Noey (Bạn Cô)
Sao không đi mà lại đứng đó vậy ạ
Fay (Bạn Cô)
Chắc nhớ Becky ấy mà/chọc/
Freen Sarocha(Cô)
Đang suy nghĩ nhiệm vụ thôi/rời đi/
Heng (Bạn Cô)
Trung Úy lạnh quá...
Tin tức đến với nàng rất tình cờ
Chợ chiều đông hơn thường ngày
Vài người lính ghé mua nước
Họ nói chuyện không nhỏ tiếng
Rinya (Cảnh Sát)
Trung Úy Freen tuần sau lên đường rồi
William (Cảnh Sát)
Nhiệm vụ lớn lắm
William (Cảnh Sát)
Nghe nói đi lâu
Nàng đang cúi buộc lại dây rau
Tay khựng lại
Sợi dây siết quá chặt
Nàng không ngẩng lên
Nhưng tai nghe rất rõ
Rinya (Cảnh Sát)
Tôi còn nghe nói là đi xa thành phố nữa
William (Cảnh Sát)
Chắc vài tuần hoặc vài tháng mới về
Một khoảng thời gian quá dài đối với người chỉ mới biết nhau qua vài lần lướt ngang
Nàng không biết vì sao tim mình lại nặng như vậy
Cô tự nhủ —
Becky Armstrong(Nàng)
Chỉ là khách quen
Becky Armstrong(Nàng)
Chỉ là người từng mua hàng
Becky Armstrong(Nàng)
Nhưng tại sao mình cảm thấy khó chịu quá...
Chiều hôm đó, cô không đến
Nàng nhìn ra đầu chợ nhiều hơn bình thường.
Mỗi lần thấy bóng dáng cao, áo tối màu — tim lại lỡ một nhịp
Nhưng không phải
Tối về, căn nhà vẫn lạnh lẽo như mọi ngày
Margaret lướt qua nàng,không nói gì
Henry say ngủ
Nàng ngồi bên cửa sổ nhỏ trong phòng
Gió thổi nhẹ
Nàng chưa từng chờ ai trong đời
Chưa từng có ai khiến cô phải nghĩ đến việc…họ sẽ rời đi
Nhưng lần này, cô nhận ra một điều rất rõ
Nếu người đó đi —
cuộc sống của cô sẽ quay lại như cũ
Không ánh mắt trầm tĩnh
Không sự quan tâm không điều kiện
Không cảm giác mình được nhìn thấy
Nàng siết chặt vạt áo
Nàng không khóc
Chỉ thì thầm rất nhỏ, như nói với chính mình
Becky Armstrong(Nàng)
Đi bình an...
Chiều hôm đó, chợ gần tan
Nàng đã không còn hy vọng nữa
Nàng tự nhủ mình sẽ không nhìn ra đầu đường thêm lần nào
Nhưng khi thu dọn sạp,bóng một người dừng lại trước mặt nàng
Giày quân đội
Áo khoác sẫm màu
Nàng ngẩng lên
Tim khựng lại
Cô đứng đó
Không mặc thường phục như mọi lần
Quân phục chỉnh tề
Cứng cỏi
Khoảng cách dường như rõ ràng hơn
Becky Armstrong(Nàng)
Chị...
Cô nhìn nàng vài giây
Như thể muốn ghi nhớ điều gì đó
Becky Armstrong(Nàng)
Nghe nói chị đi công tác
Nàng cố giữ giọng bình thường
Becky Armstrong(Nàng)
Chúc chị thuận lợi...
Một chữ ngắn nhưng không ai rời đi
Gió chiều lùa qua
Vạt áo nàng khẽ bay
Cô nhận ra quầng thâm dưới mắt nàng
Vết trầy nhỏ nơi cổ tay không được che kỹ
Ánh mắt cô trầm xuống
Freen Sarocha(Cô)
Có ổn không? /nhìn nàng/
Câu hỏi ấy khiến nàng suýt không giữ được bình tĩnh
Bao năm rồi chưa ai hỏi nàng câu đó
Becky Armstrong(Nàng)
Em ổn
Cô biết đó là lời nói dối
Freen Sarocha(Cô)
Mai tôi đi...
Becky Armstrong(Nàng)
Bao lâu ạ
Freen Sarocha(Cô)
Chuyện này thì tôi chưa biết
Một khoảng lặng kéo dài
Cuối cùng,cô bước gần hơn nửa bước
Khoảng cách đủ để nàng nghe rõ giọng cô, nhưng không đủ để ai khác chú ý
Freen Sarocha(Cô)
Đừng để ai làm em đau
Là nhắc nhở
Là hứa hẹn không nói thành lời
Nàng siết chặt tay mình
Becky Armstrong(Nàng)
Chị...sẽ về chứ
Freen Sarocha(Cô)
Tôi không quen bỏ dở chuyện gì
Không phải lời hứa trực tiếp
Nhưng đủ
Cô đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn
Chỉ có một dãy số
Freen Sarocha(Cô)
Nếu có chuyện gì...thì gọi
Rồi cô quay đi
Không ngoảnh lại
Nàng đứng đó rất lâu
Tờ giấy trong tay run nhẹ
Lần đầu tiên trong đời,nàng có một lựa chọn
Không chỉ là chịu đựng
Mà là… có người sẵn sàng quay về vì mình
Đêm đến
Căn nhà im ắng bất thường
Henry say đến mức không còn biết gì
Nàng ngồi trong phòng,cửa khép hờ
Tờ giấy nhỏ được gấp lại cẩn thận, giấu dưới gối
Nàng không dám nhắn
Chỉ mở ra nhìn dãy số vài lần
Như thể nhìn vào đó có thể khiến người kia ở gần hơn một chút
Bỗng—
Cửa phòng bật mở
Margaret Hale đứng đó
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Mày giấu cái gì?
Nàng giật mình,đứng bật dậy
Becky Armstrong(Nàng)
Không có gì
Margaret tiến vào.
Ánh mắt sắc lạnh quét một vòng căn phòng nhỏ.
Bà ta lật gối.
Tờ giấy rơi xuống sàn
Không khí như đông cứng lại
Margaret cúi xuống, nhặt lên
Đọc một dãy số
Bà ta bật cười khẽ
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
À
Giọng bà ta nhỏ nhưng nguy hiểm
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Cũng biết tìm chỗ dựa rồi cơ à?
Becky Armstrong(Nàng)
Trả lại cho tôi
Lần đầu tiên trong nhiều năm,nàng nói câu đó với giọng không hoàn toàn run rẩy
Margaret nhìn nàng
Cái nhìn ấy thay đổi
Không còn chỉ là khinh miệt
Mà là… cảnh giác
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Là ai?
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Lính?
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Hay khách quen ở chợ?
Một cái tát không báo trước
Căn phòng tối đi trong chớp mắt
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Đừng tưởng có ai đó chống lưng thì mày sẽ thoát được
Margaret bóp chặt tờ giấy trong tay
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Loại như mày không ai giữ lâu đâu
Nàng loạng choạng, nhưng lần này
Nàng không quỳ xuống
Chỉ đứng đó
Thở gấp
Ánh mắt không còn hoàn toàn sợ hãi
Margaret nhận ra sự thay đổi ấy
Bà ta xé tờ giấy làm đôi
Rồi làm bốn
Thả xuống sàn
Margaret Hale(Mẹ Kế Nàng)
Nhớ vị trí của mình
Cánh cửa đóng sầm
Im lặng
Nàng quỳ xuống, nhặt từng mảnh giấy nỏ
Tay run
Nhưng trong đầu nàng, dãy số ấy vẫn còn nguyên
Nàng đã nhìn đủ nhiều lần để thuộc lòng
Lần đầu tiên, nàng không chỉ nghĩ đến việc chịu đựng
Mà nghĩ đến việc…
Nếu cần,nàng sẽ gọi
05:10 sáng
Xe quân đội lăn bánh rời doanh trại
Trung úy Freen Sarocha ngồi ở ghế cạnh cửa sổ
Quân phục chỉnh tề
Ánh mắt hướng thẳng phía trước
Thành phố lùi dần phía sau
Cô đã quen với việc rời đi mà không ngoảnh lại
Nhưng hôm nay
Ngực trái nặng bất thường
Không phải lo cho nhiệm vụ
Không phải áp lực chỉ huy
Mà là một cảm giác rất mơ hồ
Như có thứ gì đó…không ổn
Cô khẽ nhíu mày
Cô không tin vào linh tinh.
Cô tin vào dữ kiện
Nhưng trong quân ngũ, có một điều người ta học được
Cơ thể phản ứng trước khi lý trí kịp hiểu
Xe rẽ qua con đường gần khu chợ cũ
Chỉ một thoáng
Chỉ một góc nhìn lướt qua
Cô nhìn thấy mái che bạc màu quen thuộc
Sạp hàng nhỏ
Trống
Fay (Bạn Cô)
Trung Úy Freen có chuyện gì sao
Câu trả lời nhanh và gọn
Nhưng bàn tay cô vô thức siết chặt
Hôm qua cô thấy ánh mắt nàng khi hỏi “Chị sẽ về chứ?”
không phải ánh mắt của một người bình thường
Là ánh mắt của người sắp mất điều duy nhất khiến họ còn bám víu
Cô thở chậm lại
Cô mở điện thoại cá nhân
Màn hình trống
Không tin nhắn
Không cuộc gọi
Nhưng chính điều đó lại khiến cô bất an hơn
Nàng không phải kiểu người dễ cầu cứu
Nếu có chuyện xảy ra
Nàng sẽ im lặng
Xe chuẩn bị nhập cao tốc
Cô bỗng lên tiếng
Freen Sarocha(Cô)
Cho tôi xin 5 phút
Freen Sarocha(Cô)
Tôi cần xác nhận lại một việc
Giọng cô không cao, nhưng đủ để không ai hỏi thêm
Cô bước xuống
Gió sáng sớm lạnh
Cô nhìn về phía thành phố lần cuối
Một quyết định thoáng qua trong đầu
Nhiệm vụ quan trọng
Nhưng—
Nếu trực giác của cô đúng
Cô không thể bỏ mặc
Cô bấm một dãy số
Dãy số đã được lưu, dù cô nói với chính mình rằng sẽ không lưu
Chuông đổ
Một lần
Hai lần
Ba lần
Download MangaToon APP on App Store and Google Play