[ĐN Tokyo Revengers] Một Trái Tim
#1: Gián điệp
Sảnh chính của căn cứ Phạm Thiên
rộng đến mức tiếng giày cao gót vâng lên từng nhịp.
Người con gái 26 tuổi bước vào
giữa một vòng tròn của những kẻ đứng đầu thế giới ngầm.
Cô mặc một bộ vest đen ôm sát, mái tóc dài buộc thấp sau gáy.
Ánh mắt lạnh và tỉnh táo .
Cô hầu quỳ dưới đất, hai tay bị giữ chặt.
Rindou Haitani
/đứng dựa vào cột lười biếng/
Ran Haitani
/đứng phía sau Rin, mỉm cười/ "Lại có kịch hay rồi đây"
Sanzu Haruchiyo
/tựa lưng vào tường, tay xoay khẩu súng/
Kakuchou
/đứng im lặng gần Mikey/
Và ở vị trí cao nhất _ Mikey.
Mikey _ Sano Manjiro
/ngồi vắt chân trên ghế/
Ánh mắt của hắn không một chút biểu lộ cảm xúc.
Rindou Haitani
Cô ta là gián điệp
Kanzaki Reina
/bước chậm lại, dừng lại trước mặt người hầu/
Kanzaki Reina
/cúi xuống, nâng cằm ả lên/
Kanzaki Reina
Chẳng phải cô xin nghỉ phép về chăm bà bị bệnh sao?
Giọng cô nhẹ đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Kanzaki Reina
Sao giờ lại ở đây?
Mei
/bật khóc/ Tiểu thư…tôi vô tội…họ bắt tôi…
Kanzaki Reina
Vô tội? /nghiêng đầu/
Kanzaki Reina
Vậy còn mấy giao dịch chuyển khoản vào tài khoản bí mật của cô? Còn bản sao hồ sơ bệnh án mật bị rò rỉ?
Bí ẩn
/đặt trước mặt cô hầu xấp tài liệu/
Kanzaki Reina
Cô bán thông tin bệnh viện nhà tôi, thông tin của đồng minh chúng tôi cho kẻ thù
Mei
/lắc đầu liên tục/ Tôi không—
Kanzaki Reina
Bên mua đã khai, họ khai tên cô, Mei /ngắt lời/
Không khí ngày càng nặng.
Kanzaki Reina
Mei, tôi đối xử tốt với cô như vậy mà cô làm vậy với tôi sao?
Kanzaki Reina
Tôi cứu cô ra khỏi cái gia đình mục nát đó
Kanzaki Reina
Để rồi cô báo đáp tôi như vậy sao?
Mei
Tiểu thư…tôi làm vậy vì tiền…tôi chỉ vì tiền…
Giọng cô không lớn, nhưng vang vọng cả căn phòng.
Kanzaki Reina
Nhà tôi trả lương không đủ sao?
Kanzaki Reina
/đứng thẳng dậy/ Cô biết kẻ phản bội có kết cục thế nào mà
Rindou Haitani
/huýt sáo/ Em còn chưa kịp xử lí thì bọn tao bắt trước rồi, Reina
Kanzaki Reina
/quay sang nhìn Rindou/ Vậy sao
Rồi cô nhìn lên chỗ Mikey.
Kanzaki Reina
"Áp lực kinh khủng thật"
Mikey _ Sano Manjiro
/không nói gì, khẽ nghiêng đầu/
Sanzu Haruchiyo
Xử lí luôn chứ?
Kanzaki Reina
Cô khiến cha tôi mất mặt.
Cô khiến mẹ tôi gặp nguy hiểm.
Cô làm lung lay liên minh chính trị của chúng tôi.
Kanzaki Reina
Cô nghĩ mình xứng đáng được tha sao?
Mei
/gào khóc, bò đến ôm lấy gấu quần cô/ Tiểu thư xin ngài—
Kanzaki Reina
/lùi lại một bước/ Đừng chạm vào tôi
Khoảnh khắc đó, tiếng kim loại lên đạn vâng lên khô khốc.
Một tiếng nổ ngắn gọn vâng lên.
Cô không hét.
Không giật mình.
Kanzaki Reina
/chậm rãi nhìn về phía phát ra tiếng súng/
Mikey _ Sano Manjiro
/hạ tay xuống/ Giờ xong việc rồi. Giải tán
Mikey _ Sano Manjiro
/đi lên lầu/
Kanzaki Reina
/nhìn theo bóng lưng/
Tim cô không đập nhanh.
Nhưng có gì đó lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Rindou Haitani
/tiến lại gần cô/ Thấy lạ à?
Kanzaki Reina
Lần đầu chứng kiến bên các anh xử lí nội bộ thôi
Sanzu Haruchiyo
/bật cười/ Cô mong tụi này sẽ thương lượng sao?
Kanzaki Reina
Tôi không mong, tôi chỉ quan sát
Ran Haitani
/bước đến, cúi xuống sát tai cô/ Em bình tĩnh hơn anh tưởng đấy
Kanzaki Reina
Đừng quên, tôi là ai
Ran Haitani
Được rồi thưa con gái độc nhất nhà Kanzaki
Kakuchou
/đưa cho cô ly nước/ Cô tái mặt rồi
Kanzaki Reina
/nhận lấy/ Chỉ hơi mệt
Rindou Haitani
/vỗ vai cô/ Tí ở lại chơi game với tao đi
Một thoáng rất nhỏ, ánh mắt mềm đi.
Kanzaki Reina
Cũng được nhưng mà…
Rindou Haitani
Nhưng mà sao?
Kanzaki Reina
/liếc về phía cầu thang nơi Mikey vừa biến mất/ Lần đầu gặp boss của Phạm Thiên…hơi không quen
Sanzu Haruchiyo
/nhếch mép/
Rindou Haitani
/kéo cô về phía sofa/ Kệ đi. Boss không quan tâm đâu
Ở tầng trên, Mikey đứng sau lan can.
Mikey _ Sano Manjiro
/nhìn xuống/
Ánh mắt dừng lại nơi cô đang ngồi cạnh Rindou.
Mikey _ Sano Manjiro
/tay siết chặt, lẩm bẩm/ Em vẫn vậy. Không run rẩy trước máu
Nhưng hắn biết.
Ngày xưa…cô từng rất sợ.
Kanzaki Reina
/vô thức đưa tay chạm vào cổ/
Cảm giác trống rỗng.
Như thể nơi đó từng có một thứ rất quan trọng.
Và cô đã mất nó.
#2: Ở lại
Căn cứ Phạm Thiên về đêm yên tĩnh một cách đáng sợ.
Mà là sự yên tĩnh của những kẻ quen với máu và quyền lực.
Cô đứng trước cửa sổ phòng khách tầng trệt, nhìn Tokyo sáng đèn.
Ánh đèn hắt lên gương mặt khiến đôi mắt cô trông càng lạnh.
Rindou Haitani
Không về à?
Kanzaki Reina
Ba tôi muốn tôi ở lại vài hôm. Điều tra vẫn chưa xong
Rindou Haitani
/nhếch môi/ Tao tưởng nhà em tự xử được
Kanzaki Reina
Xử được, nhưng chuyện này liên quan đến liên minh giữa hai bên
Rindou Haitani
/im lặng vài giây/ Vậy ở phòng khách hay phòng tao?
Kanzaki Reina
/liếc anh/ Phòng khách
Rindou Haitani
/bật cười/ Sợ à
Kanzaki Reina
Không, sợ phiền /bình thản/
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Ran xuất hiện từ cầu thang.
Ran Haitani
Em ở phòng anh cũng được
Kanzaki Reina
Không cần /trả lời ngay/
Ran Haitani
/bước gần hơn, cúi thấp ngang tầm mắt cô/ Anh đâu có làm gì
Kanzaki Reina
Chính vì vậy mới nguy hiểm
Rindou Haitani
/phì cười/
Ran Haitani
/búng nhẹ vào trán cô/ Miệng lưỡi vẫn sắc như xưa
Rindou Haitani
“Bạn thân” em mà lị
Sanzu bước vào, áo khoác dính vào vết bụi.
Sanzu Haruchiyo
Tìm cô nãy giờ, lên phòng y tế /nhìn thẳng vào cô/
Kanzaki Reina
Ai bị thương? /nhíu mày/
Không đợi cô hỏi thêm, hắn quay lưng đi trước.
Kanzaki Reina
/đi theo/ "Ban nãy còn cười đùa được, vừa mới đi làm nhiệm vụ một chút mà đã bị thương rồi"
Sanzu Haruchiyo
/ngồi trên giường, tháo găng tay, cởi áo ra/
Kanzaki Reina
/bước tới kiểm tra/
Một vết rạch dài trên cánh tay.
Kanzaki Reina
Lần sau đừng dùng tay đỡ dao /giọng đều đều/
Sanzu Haruchiyo
Quan tâm tao à /cười nửa miệng/
Kanzaki Reina
Quan tâm vết thương
Hắn im lặng nhìn cô sát trùng.
Gương mặt hắn vốn mang nét điên loạn, vậy mà lúc này lại trầm xuống.
Sanzu Haruchiyo
Cô không sợ tao sao?
Kanzaki Reina
Tại sao phải sợ?
Sanzu Haruchiyo
Người khác nhìn tao lần đầu đều tránh
Cô băng vết thương lại, động tác gọn gàng.
Kanzaki Reina
Tôi không phải người khác
Ánh mắt hắn thay đổi.
Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay cô.
Kanzaki Reina
Tôi không dễ chết vậy đâu
Sanzu Haruchiyo
/buông tay, bật cười/
Nhưng lần này không có tiếng điên loạn.
Chỉ là một nụ cười vui sướng, tràn đầy hạnh phúc.
Mikey đang ngồi một mình.
Cửa mở ra, Kakuchou bước vào.
Kakuchou
Cô ấy sẽ ở lại vài ngày
Mikey _ Sano Manjiro
Tao biết
Mikey _ Sano Manjiro
Kẻ đứng sau ả người hầu đó vẫn chưa lộ diện
Mikey nhìn xuống thành phố qua lớp kính.
Mikey _ Sano Manjiro
Chúng đang cố gắng thử chúng ta
Kakuchou
/trầm giọng/ Ngài lo cho cô ấy?
Mikey _ Sano Manjiro
Đi về phòng nghỉ ngơi đi
#3: Không tên
Cô ngồi trên sofa cùng Rindou, tay cầm máy chơi game.
Tiếng bấm nút vang lên liên tục.
Kanzaki Reina
/nhếch mép/ Kĩ năng xuống cấp quá
Rindou Haitani
Do tao nhường em thôi
Kanzaki Reina
/liếc anh/ Đừng đổ thừa
Rindou Haitani
Này, em ổn chứ? /bất ngờ hỏi/
Rindou Haitani
Chuyện hồi nãy tra hỏi ả hầu kia
Rindou Haitani
/tắt game/ Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ trước tao
Ánh mắt hai người chạm nhau
Cô là con gái duy nhất của một gia tộc quyền lực.
Từ nhỏ đã quen với những quyết định lạnh lùng.
Nhưng lúc này, trước mặt Rindou, cô bỗng thấy mệt, rất mệt.
Kanzaki Reina
Rin /khẽ gọi/
Rindou Haitani
Gọi tên tao mà vẫn không chịu đổi xưng hô, em cũng hay thật
Kanzaki Reina
Chẳng phải từ lúc cấp 3 quen biết nhau vẫn xưng hô như vậy, sao phải đổi?
Rindou Haitani
Được rồi, tùy em
Rindou Haitani
Mà gọi tao có chuyện gì?
Kanzaki Reina
Bộ luật của tổ chức các anh…nghiêm lắm à?
Rindou Haitani
/khựng lại/ Ừ
Rindou Haitani
Không có ngoại lệ
Anh nhìn cô lâu hơn bình thường.
Kanzaki Reina
/cười nhạt/ Vậy tốt
Rindou Haitani
/tay siết nhẹ lại/
Ở tầng trên, Mikey đứng sau lan can nhìn xuống.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi khoảng cách giữa hai người dưới sofa quá gần.
Không ai thấy.
Nhưng ly nước trên tay hắn nứt ra một đường nhỏ.
Cô nằm trên sofa, ngủ không sâu.
Một bóng người bước xuống.
Mikey _ Sano Manjiro
/đứng nhìn cô một lúc lâu/
Gương mặt ngủ của cô khác hẳn ban ngày.
Không còn lạnh lùng, chỉ còn lại nét mềm mại quen thuộc.
Mikey _ Sano Manjiro
/ngồi xuống sofa/ Em từng nói sẽ ở bên anh mãi
Mikey _ Sano Manjiro
/tay đưa lên khẽ chạm vào mái tóc cô/ Nhưng giờ em đã quên rồi
Cô khẽ động.
Hắn lập tức rút tay lại.
Ánh mắt trở nên tối đi.
Mikey _ Sano Manjiro
Không sao /đứng dậy/
Mikey _ Sano Manjiro
Nếu em không nhớ…anh sẽ khiến em không thể rời đi lần nữa
Mikey _ Sano Manjiro
/quay lưng đi lên lầu/
Cô vẫn nhắm mắt.
Nhưng hàng mi khẽ run.
Và trong giấc mơ, một hình ảnh chợt lóe lên—
Cầu thang.
Máu.
Cậu bé tóc vàng khóc.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play