Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[HeiShin] Lớp Vỏ Bọc Nham Nhở.

Chương 1.

___
Ánh đèn pha lê lấp lánh của khách sạn HS hắt lên những vệt sáng lạnh lẽo, phủ lên bộ vest đen tuyền của Kudo Shinichi một lớp hào quang kiêu hãnh.
Shinichi bước vào đại sảnh với dáng vẻ thông thả, bình thản, một tay cầm ly rượu vang đỏ thẫm. Đôi mắt đen, từng bị coi là đờ đẫn, vô hồn, giờ ánh lên thứ ánh sáng sắc lạnh và tỉnh táo đến rợn người. Nó như một con dao phẫu thuật, đang từ từ rạch qua lớp mặt nạ giả tạo của những con người trong căn phòng này.
.
.
Ôi trời! Shinichi phải không?
.
.
Cháu... cháu đã về rồi sao?
Giọng nói giả lả, đầy vẻ ngạc nhiên của người phụ nữ mặc váy đỏ lòe loẹt - dì Hai, vợ chú cả Kudo Yunzu. Bà ta bước tới, định vòng tay ôm lấy Shinichi với vẻ thân thiết, nhưng dừng lại khi thấy ánh mắt cậu.
Dì hai_Kudo
Dì hai_Kudo
"Ánh mắt thằng nhóc này hôm nay..."
Shinichi khẽ nhấp một ngụm rượu, không trả lời ngay. Cậu để cái khoảng lặng ấy kéo dài đủ để dì Hai cảm thấy bối rối, rồi mới từ tốn:
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Dạ, thưa dì.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Cháu về.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Để nhận lại những gì thuộc về mình.
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ như được mài sắc. Dì Hai sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì một giọng nói trầm ấm, đầy uy quyền vang lên phía sau:
.
.
Có vẻ như buổi tiệc tối nay sẽ thú vị hơn dự kiến.
Tất cả mọi người quay đầu. Hattori Heiji đang bước tới, dáng người cao lớn, vững chãi trong bộ vest xám sang trọng. Anh là cơn lốc mới nổi nhưng đã chiếm vị trí số một trong làng doanh nghiệp, người mà ai cũng muốn kết giao, cũng phải dè chừng. Ánh mắt anh lướt qua đám đông, dừng lại ở Shinichi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không dễ đoán.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Chào ngài Hattori. //khẽ gật đầu//
Ánh mắt cậu giao nhau với anh trong một tích tắc. Trong đó có sự thấu hiểu ngầm, một sự công nhận lặng lẽ. Chính Hattori là người, trong năm năm Shinichi biệt tích, đã âm thầm chắp cánh cho những kế hoạch của cậu, cung cấp thông tin, tạo dựng những mối quan hệ then chốt, và đôi khi, là điểm tựa tinh thần hiếm hoi trong những đêm cậu vật vã với cơn đau.
.
.
Shinichi!
Chú hai – Yunzu, người đàn ông nặng nề với bộ mặt phúng phính, lên tiếng với vẻ trịch thượng cố hữu.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
Cháu về mà không báo trước? Lại còn xuất hiện ở đây… Sức khỏe cháu ổn chứ? Năm năm trước cháu…
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Năm năm trước cháu yếu đuối và dễ bị tổn thương. //cắt ngang//
Cậu giữ giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Còn bây giờ //bước lên một bước//
___
t/g
t/g
Lâu rồi không gặp ಡ ͜ ʖ ಡ
t/g
t/g
Nhớ ủng hộ tui bộ truyện mới này đừng flop nhen các ngoan xinh yêuuu
t/g
t/g
Mở màng viết ngắn thôi cho nó thú vị :))
t/g
t/g
Chứ thật ra nhiều hơn do bí é ^^
NovelToon

Chương 2.

___
Shinichi bước lên một bước, ánh mắt như dao quét qua từng khuôn mặt đang dần biến sắc của những người chú dì.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Cháu đã học được cách biến nỗi đau thành vũ khí.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Và những người từng nghĩ rằng có thể dẫm đạp lên một kẻ bệnh tật, cô độc... //dừng lại//
Nụ cười trên môi cậu rộng hơn, nhưng không chút hơi ấm.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Sẽ sớm nhận ra họ đã sai lầm thế nào.
Một không khí căng thẳng bao trùm.
Hattori Heiji nhẹ nhàng đứng sang một bên, quan sát, đôi mắt sắc sảo dõi theo Shinichi với vẻ tán thưởng thầm lặng. Anh không cần can thiệp. Cậu ấy có thể tự xử lý.
Shinichi nâng ly lên, hướng về phía những người thân "quý giá" của mình, giọng nói vang lên rõ ràng, đầy thách thức:
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Cháu đề nghị một ly, chúc mừng cho…
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Cuộc chơi mới. //nhếch môi//
Trong lòng cậu, trái tim đập nhanh hơn một nhịp - một dấu hiệu cảnh báo quen thuộc của căn bệnh. Nhưng lần này, Shinichi chỉ mỉm cười. Cậu đã học được cách sống chung với nó, thậm chí, dùng chính sự tỉnh táo đến tàn nhẫn mà những cơn đau dạy cho cậu, để tính toán từng đường đi nước bước.
Năm năm. Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày, mỗi ngày là một trận chiến vật lộn với những cơn đau đầu không rõ nguyên nhân, tim đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực, những lúc toát mồ hôi lạnh bất chợt hay khô khốc đến nứt nẻ cả da. Chứng rối loạn thần kinh thực vật - căn bệnh vô hình nhưng hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần. Nó đã từng khiến cậu gục ngã, yếu đuối, trở thành mục tiêu cho lòng tham và sự khinh miệt của những người mang danh "máu mủ".
Sau cái chết bi thảm của ba mẹ trong một vụ tai nạn, căn bệnh ấy bùng phát dữ dội. Và thay vì một bờ vai nương tựa, cậu nhận được là những ánh mắt hờ hững, những lời xỉa xói về "đồ vô dụng", "gánh nặng", rồi nhanh chóng bị tống cổ đến một biệt thự vắng vẻ coi như "an dưỡng". Thực chất, là để những người chú, người dì kia thay phiên nhau thao túng, vơ vét tài sản mà cha mẹ cậu để lại.
Nghĩ lại, cậu chỉ mỉm cười, bàn tay nắm chặt đến kêu răn rắc. Ngày này cuối cùng cũng đã tới, để tạo ra vỏ bọc hoàn hảo này không ai biết chính thằng nhóc Kudo Shinichi năm ấy đã trải qua những gì, để bây giờ có thể đứng đây, với vỏ bọc hoàn hảo của một thiếu gia ngông cuồng, lạnh lùng?
Nơi góc khuất, Heiji khẽ nâng ly về phía cậu, một cử chỉ chúc mừng riêng tư. Trận chiến của cậu bé từng run rẩy trong góc tối năm xưa, cuối cùng cũng đã bắt đầu.
___
t/g
t/g
Các nguoidepp ơiiii
t/g
t/g
Viết dài vầy mấy nàng có lười đọc hong T_T
t/g
t/g
Tui quen viết chi tiết kiểu này ời sợ mấy nàng lười đọc (ಥ‿ಥ)

Chương 3.

___
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu thẳng vào căn biệt thự đồ sộ mà cha mẹ Shinichi từng xây dựng nên, nơi giờ đây đã bị những con người tham lam chiếm giữ.
*Biệt thự hoa anh đào*
Trước cổng, một chiếc xe sedan đen dừng lại. Shinichi bước xuống, chỉn chu trong bộ vest đen với điểm nhấn là chiếc áo sơ mi đỏ thẫm. Cậu bấm chuông. Cánh cổng tự động mở ra. Shinichi bước vào.
Người làm vườn
Người làm vườn
//Trố mắt// Cậu... cậu Shinichi?
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
//gật đầu, lướt qua// Chào bác.
Cánh của biệt thự mở ra, dì ba đứng đó, mặt tái mét.
Dì ba_Kudo
Dì ba_Kudo
Shinichi?
Dì ba_Kudo
Dì ba_Kudo
Sao cháu lại đến đây?
Chưa kịp hoàn hồn bà ta đã nhìn đến trang phục hôm nay cậu mang.
Dì ba_Kudo
Dì ba_Kudo
Cháu? Ăn mặc như thế này là ý gì?
Cậu bước thẳng vào nhà, chẳng mảy may để tâm.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Đây là nhà của cháu, thưa dì.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Cháu về nhà ăn mặc thế nào, có cần xin phép dì không?
Dì ba_Kudo
Dì ba_Kudo
//lắp bắp// Nhà của cháu? Ý cháu là sao? Cháu...
Chú ba từ phòng khách bước ra, lên tiếng.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
Con trai, cháu vẫn còn bệnh, đầu óc không được minh mẫn.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
Vào đây ngồi uống miếng nước rồi tính.
Cậu cười nhạt, rút ra tập tài liệu từ túi áo vest.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Không cần đâu chú.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Đây là bản sao di chúc hợp pháp của ba mẹ cháu.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Toàn bộ tài sản, bao gồm căn biệt thự này, được chuyển thẳng cho cháu khi cháu 25 tuổi.
Mấy người chú dì khác từ trong nhà chạy ra, vây lấy cậu.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
//Mặt biến sắc// Cái gì?
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
//Giơ cao tập tài liệu// Và đây là các văn bản chứng minh chiếm giữ trái phép, thao túng tài sản của các vị trong 5 năm qua.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Tất cả đã được gửi đến luật sư và một số cơ quan chức năng.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
//Nóng nảy, xông tới// Mày... mày dám đe dọa à?
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
Thứ bệnh hoạn như mày thì biết cái gì?
Cậu không lùi, ánh mắt sắc lẹm nhìn chăm chăm vào những bộ mặt giả tạo ở đây.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Không phải đe dọa.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Đây là tuyên bố.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Các vị có 24 giờ để thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây.
Kudo Shinichi
Kudo Shinichi
Mọi thứ khác trong căn nhà này đều là của cháu. Các vị hiểu chứ?
Chú ba tay giơ lên ý muốn cướp tập tài liệu.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
Mày tưởng...
Đột ngột truyền đến một giọng nói từ cửa, ôn hòa nhưng mang uy lực.
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Cậu ấy là chủ nhân hợp pháp duy nhất của căn biệt thự này.
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Và là đối tác đặc biệt của tập đoàn Hattori.
Mọi người quay ra. Hattori Heiji đứng đó, sau lưng là hai luật sư và một nhóm bảo vệ. Anh bước đến cạnh Shinichi.
Anh đưa mắt nhìn đám người trước mặt, giọng nhẹ nhưng dứt khoát.
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Các vị đây nên nghe theo lời chủ nhà.
Hattori Heiji
Hattori Heiji
24 giờ.
Hattori Heiji
Hattori Heiji
Sự khoan dung duy nhất mà cậu ấy dành cho những người... từng được gọi là gia đình.
Đám đông im phăng phắc. Họ nhìn nhau, mặt mày xám ngoét rồi lần lượt bỏ đi.
Kudo Yunzu
Kudo Yunzu
//Vừa đi vừa lẩm bẩm// Được rồi... được rồi...
Căn phòng chỉ còn lại Heiji và Shinichi.
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play