[BL] Tuyển Tập Khúc Tình
Khúc Tình1: Kẻ Lau Máu
Phòng họp nằm dưới tầng hầm của khách sạn Hồng Phủ.
Không khí đặc quánh mùi thuốc lá và rượu mạnh.
Tử Linh
Bảy người ở khu Tây chết tối qua. *liếc Tần Sở*
Tần Sở_Bạch cáo
Không phải người của tôi.
Kỷ An ngồi ở vị trí thứ chín — sát tường, không thuộc về vòng tranh chấp.
Kỷ An_An Tử
Hiện trường trôi đã xử lý rồi
Anh mặc sơ mi đen, cổ tay xắn gọn gàng. Ánh đèn lạnh rơi xuống sống mũi cao thẳng, đôi mắt bình thản như mặt nước không gợn
Giọng anh không lớn,cũng không thấp.Nhưng đủ khiến cả bàn im lặng một nhịp
Kỷ An_An Tử
Camera khu phố đã thay. Báo cáo pháp y sẽ ghi là tai nạn giao thông
Người đàn ông ngồi ghế thứ ba bật cười khẩy.
Hắn tên Tần Sở — quản lý khu cảng phía Nam. Trẻ hơn Kỷ An hai tuổi. Nóng nảy, kiêu ngạo, và ghét Hắc Tẩy ra mặt.
Tần Sở_Bạch cáo
An Tử, người chết có ba lỗ đạn trên ngực. Anh định bảo là xe tải cán trúng sao?
Kỷ An ngẩng mắt nhìn hắn.
Kỷ An_An Tử
Xe tải mất phanh.
Kỷ An nói lại lần nữa,như khẳng định "tôi nói tai nạn,nó chính là tai nạn"
Căn phòng bật cười.Tần Sở cười lớn nhất.
Tần Sở_Bạch cáo
Anh chỉ biết dọn rác. Đừng tưởng mình hiểu luật chơi.
Kỷ An đặt tập hồ sơ xuống bàn.
Kỷ An_An Tử
Đúng. Tôi chỉ dọn rác.
Kỷ An_An Tử
Vì thế tôi biết rác từ đâu mà ra.
*nghiên đầu nhìn*
Không khí lập tức lạnh đi
Tần Sở siết chặt tay trên bàn
Ánh mắt hai người chạm nhau — không phải thù hận thuần túy.
Là thứ gì đó sắc bén hơn.
Cuộc họp tan lúc gần nửa đêm.
Bãi xe dưới hầm chỉ còn vài chiếc.
Kỷ An đang chuẩn bị lên xe thì nghe tiếng bước chân phía sau.
Kỷ An_An Tử
Khu Nam lại gây chuyện rồi
Tần Sở_Bạch cáo
Đừng gọi tôi như vậy.
Kỷ An_An Tử
Vậy gọi là gì?
Khoảng cách giữa họ chỉ còn hai bước.
Tần Sở_Bạch cáo
Anh biết tối nay không phải người của tôi.
Tần Sở_Bạch cáo
Vậy tại sao vẫn để họ nghĩ thế?
Kỷ An_An Tử
Vì cậu không giải thích.
*mở cửa*
Tần Sở_Bạch cáo
Hay vì anh muốn tôi mắc nợ?
Ánh đèn hắt xuống gương mặt anh, làm đôi mắt càng thêm tối.
Kỷ An_An Tử
Tôi không cho ai mắc nợ.
Kỷ An_An Tử
Nhưng tôi luôn giữ hóa đơn.
Tần Sở_Bạch cáo
*khựng lại*
lần đầu tiên,hắn không cãi lại
Khúc Tình 1: Kẻ Lau Máu
"Anh đang kéo tôi về phía mình?"
Kho hàng khu cảng phía Nam bốc cháy.
Ngọn lửa đỏ rực hắt lên bầu trời đêm, soi sáng cả một góc thành phố như ban ngày. Tiếng kim loại nóng chảy vang lên lách tách, hòa lẫn mùi khét của nhựa cháy và dầu máy — thứ mùi quen thuộc với những kẻ sống trong bóng tối.
Xe cứu hỏa bị chặn lại ở ngoài tuyến đường chính.
Bên trong một nhà kho bỏ trống cách hiện trường không xa, đèn trần bật sáng.
Kỷ An ngồi trên chiếc ghế kim loại giữa phòng.
Sơ mi đen, tay áo xắn lên đến khuỷu tay. Găng tay đã tháo, đặt ngay ngắn trên bàn. Trước mặt anh là bản sơ đồ khu cảng, vài tấm ảnh hiện trường vừa được gửi tới.
Một người đàn ông bước nhanh vào, cúi đầu thấp giọng
Lăng Tịch Phong
Tần Sở muốn gặp anh.
Ngón tay Kỷ An dừng lại trên mép ảnh.
Lăng Tịch Phong
Đang đợi ở dưới
Kỷ An_An Tử
Có đem theo người?
Lăng Tịch Phong
Có,nhưng chỉ vài tên thân cận
Chưa đầy mười giây sau, tiếng bước chân vang lên trên cầu thang sắt.
Như thể nơi này vốn là địa bàn của hắn.
Tần Sở xuất hiện ở khung cửa.
Ánh đèn hắt từ sau lưng khiến gương mặt hắn chìm trong bóng tối, chỉ thấy rõ nụ cười nửa miệng.
Tần Sở_Bạch cáo
Lâu rồi không gặp, An Tử.
Tần Sở_Bạch cáo
*nhướng mày*
Chậc… đừng thẳng thắn thế chứ.
Kỷ An_An Tử
Tôi không rảnh nghe chuyện phiếm.
Không khí lập tức nặng xuống.
Hắn kéo ghế ngồi xuống đối diện, hai khuỷu tay đặt lên đầu gối, ánh mắt khóa chặt Kỷ An.
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi muốn nhờ anh điều tra rốt cuộc là ai làm nên vụ đó.
Chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu.
Kỷ An_An Tử
Cậu đang nghi ngờ tôi?
Tần Sở_Bạch cáo
Nếu là anh làm, anh sẽ không đốt kho.
Tần Sở_Bạch cáo
Anh sẽ khiến tôi không kịp biết mình đã mất thứ gì.
Một thoáng ánh sáng lướt qua đáy mắt Kỷ An
Kỷ An_An Tử
Vậy cậu nghi ai?
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi không biết.
Tần Sở_Bạch cáo
Nhưng kho số 7 không chỉ là hàng.
Tần Sở tựa lưng ra sau ghế
Kỷ An_An Tử
Trong đó có gì ?
Tần Sở_Bạch cáo
.Danh sách.
Kỷ An không đổi sắc mặt, nhưng tay anh dừng lại trên mặt bàn.
Kỷ An_An Tử
Danh sách gì ?
Tần Sở_Bạch cáo
Những người đã bí mật chuyển hướng đứng khác phía người đứng đầu
Kỷ An_An Tử
Cậu nghĩ có kẻ muốn châm lửa để xóa dấu vết?
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi nghĩ có kẻ muốn tôi và anh nghi ngờ lẫn nhau
Lần này, Kỷ An ngẩng mắt nhìn thẳng hắn.
Kỷ An_An Tử
muốn tôi điều tra miễn phí?
Tần Sở_Bạch cáo
Anh tính bao nhiêu?
Kỷ An_An Tử
Tôi không lấy tiền.
*đứng dậy*
Anh bước đến gần, dừng cách Tần Sở chưa đầy một bước.
Kỷ An_An Tử
Khi tôi cần, cậu phải đứng về phía Hắc Tẩy.
Tần Sở bật cười, nhưng lần này trong mắt có chút gì đó không rõ ràng.
Tần Sở_Bạch cáo
Anh đang kéo tôi vào phe của mình?
Kỷ An_An Tử
Tôi không cần phe
Kỷ An_An Tử
Chỉ cần mình sống
Khúc Tình1: Kẻ Lau Máu
Kỷ An_An Tử
Được rồi, cậu về đi.
Kỷ An_An Tử
Tôi sẽ cho người tới điều tra
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi muốn đích thân anh đi.
Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng kim loại giãn nở ngoài xa.
Kỷ An_An Tử
Cậu không tin người của tôi?
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi không tin bất kỳ ai.
Tần Sở_Bạch cáo
Chuyện trong kho số 7 không đơn giản.
Tần Sở_Bạch cáo
Nếu có kẻ cố tình để lại thứ gì đó… tôi không muốn nó lọt ra ngoài lần thứ hai.
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi cẩn thận.
Tần Sở_Bạch cáo
Anh cũng vậy mà?
*nhìn Kỷ An*
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước.
Kỷ An_An Tử
Cậu ra điều kiện với tôi?
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi đang yêu cầu.
Kỷ An_An Tử
Cậu quên vị trí của mình rồi?
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi chỉ biết một điều.
Tần Sở_Bạch cáo
Nếu anh không tự mình đi, tôi sẽ nghĩ anh đang giấu thứ gì đó.
Không khí lập tức trở nên nguy hiểm.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Không ai né tránh.
Rất lâu sau, Kỷ An khẽ cười.
Kỷ An_An Tử
Cậu biết mình đang chơi với ai không?
Tần Sở_Bạch cáo
Là người duy nhất trong thành phố này không bao giờ để lại dấu vết.
Một nhịp im lặng.
Rồi Kỷ An bước ngang qua hắn.
Kỷ An_An Tử
Chuẩn bị xe.
*nói với đàn em*
Sau đó, anh dừng lại ngay bên cạnh Tần Sở.
Kỷ An_An Tử
Nếu tôi phát hiện cậu đang thử tôi…
Giọng anh thấp đến mức gần như thì thầm.
Kỷ An_An Tử
Tôi sẽ dọn cả Cảng Nam.
Tần Sở_Bạch cáo
Vậy thì anh nên cầu mong tôi vô tội.
Kho số 7 vẫn còn âm ỉ khói.
Gió biển thổi qua làm những mảng tôn cháy sém kêu lạch cạch.
Kỷ An và Tần Sở cùng bước vào.
Chỉ mang theo vài người thân cận.
Kỷ An_An Tử
*dừng lại*
Cậu có nghe thấy không?
Kỷ An_An Tử
Không có gì cả.
Ngay khoảnh khắc đó —Ánh đèn trong kho vụt tắt.
Một tiếng kim loại rơi vang lên ở phía sau.
Tiếng bước chân dồn dập từ ba phía.
Chỉ có chuyển động trong bóng tối.
Tần Sở kéo Kỷ An sát vào một cột bê tông.
Tần Sở_Bạch cáo
Anh đã đoán trước?
Kỷ An_An Tử
Nhưng không nghĩ họ dám ra tay khi chúng ta cùng ở đây.
Tần Sở_Bạch cáo
Vậy họ nhắm vào ai?
Một vật lạ lăn đến gần chân họ.
Khói dày đặc tràn ra, che khuất tầm nhìn.
Tần Sở_Bạch cáo
Rút về cửa sau! *quát lớn*
Kỷ An_An Tử
Không *giữ tay hắn*
Kỷ An_An Tử
Cửa sau chắc chắn đã bị chặn.
Tần Sở_Bạch cáo
Vậy anh muốn làm gì?
Kỷ An nhìn lên hệ thống cần cẩu phía trên trần kho.
Tần Sở chỉ khựng một nhịp rồi hiểu ý.
Hai người đồng thời di chuyển, leo lên cầu thang sắt bên hông kho.
Bên dưới, tiếng chân chạy loạn.
Tiếng kim loại va vào nhau.
Nhưng không có tiếng súng.
Tần Sở_Bạch cáo
Không bắn?
Kỷ An_An Tử
Họ không muốn giết.
Một giây im lặng.
Tần Sở quay sang nhìn anh.
Phía dưới, một giọng nói vang lên qua loa phóng thanh:
Nhân vật phụ
An Tử. Bạch Cáo. Hai người chỉ cần giao danh sách.
Tần Sở_Bạch cáo
Tôi không còn danh sách
Kỷ An_An Tử
Nhưng họ nghĩ tôi có
Ánh mắt hai người chạm nhau trong bóng tối.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play