[RhyCap]_Chuyển Ghét Thành Yêu.
Chapter ①
Hai gia tộc danh giá trong ngành.
Gia tộc Hoàng-Gia tộc Nguyễn.
Giờ đây lại có hôn ước với nhau?.
Chuyện tình của hai kẻ có đầu óc trên thương trường.
Giờ đây lại là một cặp đôi mới cưới ở chung nhà với nhau?.
Hoàng Đức Duy chuyển qua nhà Quang Anh trong một gương mặt như đang mất sổ gạo.
Không cười, không khóc, nhưng cũng không vui vẻ.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
// Đứng chờ trước cửa //.
Em không gõ cửa, cũng không lấy điện thoại ra nhắn cho anh. Chỉ đơn giản là đứng chờ với chiếc vali to ngay bên cạnh.
Quang Anh ở bên trong, chân vắt chéo còn tay cầm ly rượu vang nhâm nhi từng ngụm nhỏ.
Anh cũng có quan tâm tới cái hôn nhân này đâu.
Đồng hồ chỉ đúng 9 giờ sáng.
Quang Anh mới bình thản đứng dậy.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
// Đặt ly rượu vang đỏ xuống chiếc bàn sứ trước mặt, thong thả đứng dậy đi về phía cửa //.
Cánh cửa gỗ nặng nề chậm rãi mở ra, để lộ dáng vẻ cao lớn của Nguyễn Quang Anh. Anh đứng đó, một tay vẫn đút túi quần, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua người thanh niên đang đứng chờ bên ngoài cùng chiếc vali lớn.
Quang Anh đưa mắt nhìn em, giọng nói bật ra, không một chút cảm xúc và nó không hề ấm.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Tôi tưởng cậu phải quay đầu bỏ đi ngay khi bước tới đây chứ nhỉ?.
Đức Duy ngước mắt lên. Gương mặt em bình thản đến lạ lùng, dù đôi bàn tay đang nắm chặt quai vali có hơi run rẩy vì cái lạnh của buổi sớm. Em thẳng lưng, đối diện với ánh nhìn áp chế của người chồng trên danh nghĩa.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tôi đã bước chân tới đây thì không có ý định để rời đi khi hôn ước của hai gia tộc chưa kết thúc.Vả lại, anh cũng không cần phải dùng cái giọng mỉa mai đó.
Quang Anh bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Mùi rượu vang chát nồng quyện với hương nước hoa đắt tiền từ anh ập đến, khiến Đức Duy vô thức lùi lại nửa bước.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Thỏa thuận à?.
Anh cúi người ghé sát tai em, rút gọn khoảng cách.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Cậu nên nhớ kỹ, bước qua cánh cửa này, cậu không còn là thiếu gia nhà họ Hoàng được cưng chiều nữa. Ở đây, cậu chỉ là một cái xiềng xích mà tôi buộc phải đeo vào chân. Đừng mong chờ bất cứ sự tử tế nào từ tôi.
Duy mím môi, nén lại sự tự ái đang dâng trào. Em thừa biết mối thù giữa hai nhà Nguyễn - Hoàng sâu đậm đến mức nào. Cuộc hôn nhân này thực chất là một sự giam lỏng để kiềm chế lẫn nhau.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tôi không cầu xin anh thương hại để làm gì.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tôi cũng chẳng cần anh phải tử tế với tôi.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tôi chỉ cần một chỗ dung thân để làm tròn trách nhiệm của mình. Anh cứ tiếp tục cuộc sống của anh, tôi sẽ không phiền đến anh.
Quang Anh im rồi bật cười khanh khách, một điệu cười trống rỗng. Anh tránh người sang một bên, nhường lối vào nhưng không quên bồi thêm một câu.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Được, tốt nhất thì nên theo lời cậu nói.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Phòng của cậu ở cuối hành lang tầng hai, đối diện phòng kho. Đừng có đi lung tung trong nhà này, tôi không muốn thấy mặt cậu nhiều hơn mức cần thiết.
Nói xong, anh quay lưng đi thẳng vào trong, bỏ mặc Đức Duy tự mình kéo chiếc vali nặng nề qua ngưỡng cửa. Căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo như một hầm băng, và Đức Duy biết, những ngày tháng sắp tới của mình sẽ chẳng dễ dàng gì.
Tiếng bánh xe vali nghiến trên sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà. Quang Anh không thèm ngoái đầu lại, anh đi thẳng lên lầu, gót giày da nện xuống cầu thang từng nhịp đều đặn như đếm ngược sự kiên nhẫn của chính mình.
Đức Duy đứng giữa phòng khách rộng lớn, cảm giác bản thân nhỏ bé và lạc lõng đến tội nghiệp. Em hít một hơi sâu, tự nhủ.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
" Đây không phải là nhà... Đây là chiến trường. Nếu mình gặp nguy hiểm chắc cũng như là muối bỏ biển với anh ta ".
Em lầm lũi kéo vali lên tầng hai, tìm đến căn phòng cuối hành lang đúng như lời chỉ dẫn đầy ác ý của Quang Anh.
Cửa mở ra, một căn phòng tối giản đến mức đơn điệu hiện ra, chỉ có một chiếc giường, một cái tủ và mùi của sự bỏ hoang. Đối diện đúng là phòng kho bám đầy bụi bặm.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Bộ cậu định đứng đó cho đến khi mặt trời lặn à?.
Tiếng nói phát ra từ phía sau khiến Đức Duy giật mình.
Quang Anh đang tựa lưng vào khung cửa phòng mình cách đó không xa, tay vẫn cầm ly rượu vang đỏ ban nãy, ánh mắt dò xét.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tôi đang xếp đồ đạc của mình, và tôi cũng chẳng cần anh phải chờ tôi.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Cũng như đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi không phải tội phạm để anh canh chừng.
Đức Duy lạnh nhạt đáp, tay siết chặt quai vali.
Quang Anh nhếch môi, bước chậm rãi lại gần. Anh đứng chắn ngay lối vào phòng em, hơi thở mang theo mùi cồn nồng đậm ép sát.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Trong cái nhà này, cậu chẳng khác gì một kẻ xâm nhập bất hợp pháp mang họ Hoàng. Tôi phải canh chừng để chắc chắn cậu không mang theo thứ gì gây hại cho gia tộc tôi chứ?.
Đức Duy ngước lên, đôi mắt vốn dĩ trong trẻo giờ chỉ còn sự kiên định pha lẫn chút u uất.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Nếu tôi muốn hại anh, tôi đã không đứng đây một mình với cái vali này. Thứ duy nhất tôi mang theo là danh dự của nhà họ Hoàng và sự cam chịu cho cái hôn ước chết tiệt này. Anh hài lòng chưa?.
Comeback ngày Tết đến Xuân về.
Chapter ②
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Nếu tôi muốn hại anh, tôi đã không đứng đây một mình với cái vali này. Thứ duy nhất tôi mang theo là danh dự của nhà họ Hoàng và sự cam chịu cho cái hôn ước chết tiệt này. Anh hài lòng chưa?.
Quang Anh nheo mắt, nụ cười trên môi chợt tắt ngấm. Sự cứng cỏi của Đức Duy dường như nằm ngoài dự tính của anh. Anh đặt mạnh ly rượu lên chiếc bàn gỗ hành lang, tạo ra một tiếng cộp chói tai.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Đừng có dùng cái vẻ mặt thanh cao đó để nói chuyện với tôi.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Tối nay có bữa tiệc xã giao của giới thượng lưu, cả hai nhà đều yêu cầu chúng ta xuất hiện. Cậu liệu mà chuẩn bị, đừng để tôi phải mất mặt vì một kẻ " vợ " không ra hồn của mình.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tôi biết quy tắc. Anh cứ lo phần của anh đi.
Nói xong, không để Quang Anh đáp lại lời mình.
Em thẳng tay đóng cửa lại trước mặt Quang Anh.
Bên ngoài, Quang Anh đứng chết trân một lúc. Anh nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu lạ lẫm.
Bên trong phòng, Đức Duy buông tay khỏi nắm cửa, ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Em đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ. Cuộc chiến này, em không được phép thua, dù đối thủ là người chồng mà em buộc phải chung sống.
Ngoài sảnh chờ của bữa tiệc.
Quang Anh ghé sát tai em, không phải một giọng nói của người chồng mà nó như một lời cảnh cáo.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Tốt nhất là cậu nên nhớ rõ lời của tôi nói.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Nếu sai, cậu tự biết hậu quả của mình đi.
Đức Duy không đáp, em gật đầu nhẹ.
Cả hai cùng bước vào bên trong.
Ánh đèn pha lê rực rỡ, tiếng nhạc du dương và những ly champagne sóng sánh không thể làm tan đi bầu không khí ngột ngạt bao trùm bữa tiệc.
Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy đứng cạnh nhau, khoác tay hờ hững trong bộ lễ phục đen tuyền, nụ cười trên môi gượng gạo đến đáng sợ. Họ là tâm điểm của mọi ánh nhìn, nhưng ai cũng cảm nhận được ranh giới vô hình đang ngăn cách hai con người ấy.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Nhìn kìa, lão già nhà họ Trần đang tiến lại.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Ba của Đăng Dương à?.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Ừ.
Quang Anh thì thầm, giọng pha chút chán ghét.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Liệu mà diễn cho tròn vai, đừng để ông ta nghi ngờ.
Đức Duy chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông. Em nhận thấy vài ánh nhìn không mấy thiện cảm đang đổ dồn về phía mình, nhưng cậu không quan tâm. Điều em quan tâm là hoàn thành " nhiệm vụ " và bảo vệ danh dự gia tộc.
Khi lão Trần vừa nâng ly định bắt chuyện, đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ góc khuất, rồi ánh đèn chớp tắt liên hồi. Một mùi khét nhẹ lan tỏa. Đám đông xôn xao, vài tiếng la hét thất thanh vang lên.
Lão gia Trần khựng lại, ông ta lắp bắp nhìn xung quanh.
Quang Anh lập tức cảnh giác. Anh đưa tay che chắn cho Đức Duy, ánh mắt quét nhanh khắp căn phòng đang dần chìm vào bóng tối. Anh nhận ra một chấm đỏ laser lóe lên trên ngực áo mình.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Cẩn thận!!.
Quang Anh gầm lên, đẩy Đức Duy lùi lại.
Một viên đạn sượt qua vai Quang Anh, xé toạc lớp vải áo và để lại một vệt máu đỏ tươi. Anh lảo đảo, mất thăng bằng.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Mẹ kiếp, tiệc lớn như này mà vệ sĩ óc để dưới chân à.
Lợi dụng lúc hỗn loạn, vài bóng đen nhanh chóng lao ra từ đám đông, nhắm thẳng vào Quang Anh. Rõ ràng, đây là một cuộc ám sát có chủ đích.
Quang Anh tuy bị thương nhưng vẫn cố gắng chống trả, anh tung một cú đấm mạnh vào kẻ vừa lao tới.
Tuy nhiên, vết thương ở vai khiến động tác của anh chậm đi, một tên khác nhanh chóng chộp lấy cơ hội, tung một cú đá hiểm hóc vào chân anh, khiến anh mất đà ngã khụy.
Trong khoảnh khắc Quang Anh lảo đảo, sắp sửa ngã hẳn xuống sàn, một bàn tay bất ngờ bám chặt lấy vai anh.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
// Xoay người ra sau nhìn //.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Cúi đầu xuống.
Là Đức Duy, với vẻ mặt lạnh tanh như băng, không chút do dự, dùng lực bám lấy vai Quang Anh, xoay người anh một góc chín mươi độ để tạo đà.
Ngay lập tức, một cú đá vòng cầu mạnh mẽ, chuẩn xác được tung ra, gót chân của Đức Duy sượt qua đầu Quang Anh, thẳng thừng đáp vào mặt tên sát thủ đang đứng ngay phía sau.
Tên sát thủ ngã vật ra sàn, bất tỉnh nhân sự. Quang Anh, tuy bất ngờ và choáng váng vì cú xoay người đột ngột, nhưng vẫn kịp thời đứng vững. Anh nhìn Đức Duy, ánh mắt pha lẫn kinh ngạc và một chút... lửa.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
C.. cậu..?.
Quang Anh lắp bắp nhìn em.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Đừng đứng ngây ra đó nữa!.
Em nhanh chóng giật lấy một con dao găm từ thắt lưng của tên sát thủ vừa bị hạ gục, thủ thế.
Vẻ yếu ớt, cam chịu ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một Hoàng Đức Duy sắc lạnh, nguy hiểm. Quang Anh nhìn chằm chằm vào động tác dứt khoát của em, trong lòng nhen nhóm một suy nghĩ khó gọi tên. Cuộc chiến thực sự, có lẽ vừa mới bắt đầu..
Trận cận chiến bùng nổ ngay giữa sảnh tiệc lộng lẫy nay đã trở thành một đống đổ nát. Đức Duy không đợi Quang Anh kịp hoàn hồn, em lao lên như một mũi tên.
Chapter ③
Trận cận chiến bùng nổ ngay giữa sảnh tiệc lộng lẫy nay đã trở thành một đống đổ nát. Đức Duy không đợi Quang Anh kịp hoàn hồn, em lao lên như một mũi tên.
Dáng người em thanh mảnh nhưng ra đòn cực kỳ hiểm hóc. Em vặn cổ tay một tên to con, dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn rồi bồi thêm một cú chỏ lật khiến đối phương đổ gục. Tuy nhiên, số lượng kẻ thù bắt đầu đông lên, chúng nhận ra Đức Duy mới là kẻ cản địa khó chịu nhất.
: Thằng nhóc họ Hoàng, là mày tự tìm đường chôn mình.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tao tự biết khi nào tao nên chôn bản thân mình.
Tiếng súng nổ chát chúa vang lên giữa sảnh tiệc, phá tan sự hỗn loạn. Đức Duy không chút do dự, em đạp lên mặt bàn trà, mượn đà phóng mình lên không trung như một con báo nhỏ.
Em vung dao găm, đường sắc lẹm lướt qua cổ tay gã sát thủ đang cầm súng khiến hắn hét lên đau đớn.
Nhưng ngay khi Duy đáp xuống, hai tên to cao khác đã phục sẵn bên dưới. Chúng ập vào cùng lúc, một tên tung cú đấm ngàn cân khiến Duy phải đưa hai tay đỡ, tên còn lại thâm hiểm rút ra một thanh đoản kiếm nhắm thẳng vào mạn sườn em – ngay điểm mù mà Duy không kịp xoay xở.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Đức Duy! Cẩn thận!.
Tiếng gầm của Quang Anh vang lên át cả tiếng đổ vỡ.
Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách lớp áo sơ mi của Duy vài milimet, một lực kéo cực mạnh từ phía sau túm chặt lấy cổ áo em, giật ngược về phía sau.
Đức Duy ngã vào một lồng ngực vững chãi, mùi gỗ đàn hương quyện với mùi máu từ vết thương của Quang Anh xộc thẳng vào mũi.
Chưa kịp hoàn hồn, Duy đã thấy bóng dáng cao lớn của Quang Anh lướt qua mình. Dù vai trái đang chảy máu, anh vẫn dùng tay phải chộp lấy cổ tay cầm kiếm của gã sát thủ, bẻ ngược một tiếng rắc khô khốc. Không dừng lại, Quang Anh xoay người, dùng khuỷu tay nện thẳng vào chấn thủy tên còn lại, khiến hắn đổ gục như một thân cây chuối.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Tch-..Liều..
Quang Anh đứng chắn trước mặt Đức Duy, tấm lưng rộng lớn của anh như một bức tường thành ngăn cách em với bão tố. Anh thở dốc, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Tôi đã bảo cậu đừng có đi lung tung rồi mà? Cậu định nộp mạng cho tụi nó thật à?.
Đức Duy lồm cồm bò dậy, lau vệt máu nhỏ trên khóe môi, lạnh lùng đáp trả.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Nếu tôi không lên trước, cái mạng của anh đã nằm dưới chân tên sát thủ lúc nãy rồi. Đừng có tỏ vẻ anh hùng ở đây.
Quang Anh hừ lạnh một tiếng, anh không quay đầu lại nhưng tay phải đã nhanh chóng rút khẩu súng ngắn giấu sau thắt lưng, bắn chuẩn xác vào một tên đang định bắn lén từ xa.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Ngậm miệng lại và bám sát tôi. Nếu cậu chết ở đây, tôi biết ăn nói sao với " món nợ " giữa hai nhà đây?.
Hai người đứng tựa lưng vào nhau giữa vòng vây của kẻ thù. Một người chồng đầy sát khí, một người " vợ " lạnh lùng sắc bén. Lần đầu tiên sau bao năm hận thù, họ không nhìn nhau bằng ánh mắt khinh miệt, mà là sự phối hợp đầy ăn ý trong một vũ điệu của máu và cái chết.
Trong không gian hỗn loạn của sảnh tiệc, tiếng súng và tiếng đổ vỡ vẫn vang lên chói tai. Đức Duy không để lãng phí một giây nào, em nhanh tay giật phăng dải khăn trải bàn bằng lụa trắng trên chiếc bàn đổ nát gần đó.
Chẳng kịp hỏi han, em đã thô bạo quấn chặt lấy vết thương trên vai trái của Quang Anh để cầm máu. Ánh mắt em lạnh lùng nhưng đôi bàn tay lại vô cùng dứt khoát.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Ráng mà chịu, đừng có chết trước khi tôi kịp trả thù anh.
Quang Anh nghiến răng vì đau, nhưng đôi mắt sắc lẹm vẫn không rời khỏi đám sát thủ đang lăm lăm vũ khí lao tới.
Anh đứng dậy, xoay người che chắn cho Duy, tạo thành thế đối lưng.
Lợi dụng khoảnh khắc anh vừa xoay vai làm điểm tựa, Đức Duy bất ngờ lao tới từ phía sau.
Em không chạy trốn, mà bật người lên cao, hai cánh tay thon dài nhưng săn chắc vòng chặt lấy cổ Quang Anh.
Hoàng Đức Duy |CAPTAIN BOY|.
Đứng cho vững!!.
Quang Anh hẫng một nhịp tim, đôi chân theo bản năng cắm chặt xuống sàn để làm trụ.
Với tư thế đu người trên cổ anh, Đức Duy lấy đà tung một cú đá song phi cực mạnh, gót giày găm thẳng vào ngực tên sát thủ đang lao tới khiến hắn bay ngược ra sau, va rầm vào tủ kính.
Vì lực quán tính, sau cú đá, cơ thể Duy đổ dập về phía trước. Hai tay em vẫn ôm chặt lấy cổ Quang Anh không buông, khiến cả hai rơi vào một tư thế ám muội chưa từng có. Mặt đối mặt, chóp mũi chạm nhau, hơi thở nóng hổi của người này phả lên da thịt người kia giữa làn khói súng hỗn loạn..
Ánh mắt Quang Anh tối sầm lại, đôi tay to bản của anh theo phản năng vòng ra sau đỡ lấy eo Duy để em không ngã. Trong khoảng cách gần đến mức có thể đếm được từng sợi lông mi, anh trầm giọng, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt lạnh lùng của em.
Nguyễn Quang Anh |RHYDER|.
Cậu định dùng cách này để ám sát tôi bằng sự ngạt thở, hay là đang muốn quyến rũ kẻ thù hả Hoàng Đức Duy?.
Đức Duy không né tránh, ánh mắt em vẫn sắc lẹm, đôi môi mỏng khẽ nhếch.
Tiếng súng lại vang lên phía hành lang, kéo cả hai về thực tại tàn khốc. Dù lời nói vẫn đầy gai góc, nhưng cái ôm siết chặt và sự phối hợp vừa rồi đã vô tình xé toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng mà họ dày công xây dựng bấy lâu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play