THANH MAI TRÚC MÃ CỦA ĐỜI TÔI
CHAP 1 : Gió Lạnh Trước Thềm Năm Mới
Mùa đông năm cuối cấp ba đến chậm hơn mọi năm.
Cánh đồng trước nhà Moon đã gặt xong, chỉ còn lại những gốc rạ vàng úa nằm im lìm dưới lớp sương sớm. Không khí mang theo mùi khói đốt đồng và hương bánh mứt bắt đầu lan trong gió. Tết sắp đến rồi.
Moon ngồi trước hiên nhà, ôm cuốn đề cương ôn thi mà chẳng đọc nổi chữ nào.
Năm cuối cấp.
Chỉ còn vài tháng nữa thôi, cô và Anil, Ruk sẽ rời khỏi ngôi trường cấp ba cũ kỹ này. Có thể sẽ lên thành phố. Có thể sẽ mỗi người một nơi.
Nhưng điều khiến Moon bận tâm hơn cả kỳ thi đại học… là một cái tên.
Thư.
Người con gái lớn lên cùng cô suốt những năm đầu đời. Người từng cùng cô trèo cây ổi sau vườn, cùng chạy chân trần trên bờ ruộng, cùng hứa hẹn những điều ngây ngô như “lớn lên tao cưới mày”.
Rồi Thư rời làng, theo cha mẹ lên thành phố.
Từ đó, mỗi năm chỉ gặp lại vào dịp Tết.
Moon chưa từng nói ra điều gì.
Cô sợ nói rồi, mọi thứ sẽ khác.
📱 Group chat: “Ba Con Báo Làng”
Anil
💬 : Tụi bây làm đề Lý chưa? Tao muốn khóc 😭
Ruk
💬 : Khóc xong nhớ làm tiếp nha má
Moon
💬 : 28 âm lịch Thư về
Anil
💬 : Ủa đang nói chuyện Lý mà tự nhiên Thư chen vô là sao 😏
Ruk
💬 : Đúng rồi đó. Cái não Moon có 70% là Thư rồi
Moon nhìn màn hình, không phản bác
Moon
💬 : Chỉ là… lâu rồi không gặp thôi
Anil
💬 : Moon, mày thích người ta bao nhiêu năm rồi?
Không ai trả lời câu hỏi đó.
Vì cả ba đều biết đáp án.
Ở thành phố cách đó hơn trăm cây số, Thư vừa tan học. Cô đang là sinh viên năm nhất đại học. Cuộc sống nơi đây hoàn toàn khác với ngôi làng nhỏ ngày xưa.
Đèn đường sáng rực. Trung tâm thương mại mở nhạc Giáng Sinh sớm dù Tết còn chưa đến. Người người vội vã.
Bạn thân của Thư là Fah và Ropansa – hai tiểu thư lớn lên trong gia đình giàu có. Fah thẳng thắn, thích nói những câu khiến người ta không biết nên giận hay cười. Ropansa kiêu kỳ nhưng lại dịu dàng với bạn bè.
📱 Group chat: “Hội Tiểu Thư”
Fah
💬 : Tết này qua nhà tao đón giao thừa đi. Có tiệc lớn lắm đó
Ropansa
💬 : Ba tao mời khách toàn doanh nhân với nghệ sĩ không à 😌
Fah
💬 : Lại về cái làng nhỏ xíu đó hả?
Ropansa
💬 : Ở đó có gì vui đâu?
Thư ngừng lại vài giây rồi gõ :
Thư
💬 : Có một người bạn cũ
Chỉ vậy thôi.
Với Thư, Moon là một phần ký ức tuổi thơ. Dịu dàng. Trong trẻo. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Ngày 28 Tết
Moon dậy từ sớm. Cô nói với mẹ là ra chợ mua ít đồ, nhưng thật ra đã đứng chờ ở đầu làng từ trước giờ xe đến gần hai mươi phút.
Gió thổi lạnh buốt, nhưng tay cô vẫn ấm vì hồi hộp.
Chiếc xe khách dừng lại.
Thư bước xuống.
Áo len trắng, quần jean xanh nhạt, mái tóc dài được uốn nhẹ. Không còn là cô bé tóc ngắn lấm lem bùn đất ngày nào.
Moon khẽ siết chặt tay.
Điện thoại rung.
Moon ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ấy. Vẫn trong veo, nhưng đã có thêm chút trưởng thành
Chỉ bốn chữ thôi, mà tim Moon như rơi xuống rồi lại bật lên.
Hai người cùng đi bộ về làng.
Thư kể về cuộc sống đại học, về những buổi học nhóm, về Fah lúc nào cũng chê căn tin trường dở, về Ropansa vừa khó tính vừa tốt bụng.
Moon lắng nghe. Cô nhận ra, thế giới của Thư rộng lớn hơn cô tưởng.
Còn mình thì sao?
Vẫn quanh quẩn nơi này. Vẫn học ở ngôi trường cũ. Vẫn chưa biết chắc tương lai sẽ đi đâu.
Một khoảng cách vô hình lặng lẽ xuất hiện.
Moon
💬: Tao thấy mình nhỏ bé ghê
Ruk
💬 : Khác là chuyện bình thường. Người ta sống ở thành phố mà
Moon nhìn bóng lưng Thư phía trước, ánh nắng chiều rơi xuống mái tóc cô ấy.
Moon
💬 : Ừ… chắc chỉ mình tao là vẫn đứng yên thôi
Chiều hôm đó, Thư đứng trước cổng nhà cũ, nhìn hàng rào gỗ đã phai màu.
Moon
Ừ. Không thay đổi nhiều
Nhưng trong lòng cô lại nghĩ:
Chỉ có tụi mình là thay đổi thôi.
Trước khi vào nhà, Thư quay lại.
Thư
Cảm ơn mày đã ra đón tao
Cô muốn nói thêm điều gì đó. Muốn hỏi rằng thành phố có khiến Thư quên đi nơi này không. Muốn hỏi rằng… Thư có còn nhớ lời hứa năm xưa không.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ mỉm cười.
Vì cô biết.
Với Thư hiện tại, Moon chỉ là một người bạn cũ ở quê.
Một phần ký ức đẹp.
Không hơn.
Gió lạnh cuối năm thổi qua, mang theo mùi hoa mai sắp nở.
Moon đứng trước cổng nhà Thư thật lâu, đến khi cánh cửa khép lại.
Cô tự nhủ :
Moon
💭 : Năm cuối cấp rồi. Mình phải cố gắng thi đậu đại học.
Ít nhất… cũng để không đứng quá xa thế giới của cậu ấy
Ngoài trời, những dây đèn Tết bắt đầu được treo lên.
Một năm mới sắp đến.
Và trong trái tim Moon, một tình cảm thầm lặng vẫn âm ỉ cháy –
Nhẹ nhàng.
Bền bỉ.
Nhưng chỉ mình cô biết
CHAP 2 : Làng Nhỏ Và Hai Vì Sao Lạ
Chiều 28 Tết, làng bắt đầu lên đèn.
Những bóng đèn vàng treo trước hiên nhà bật sáng sớm hơn thường ngày. Gió cuối năm mang theo mùi khói bếp, mùi lá dong và tiếng người gọi nhau í ới từ đầu ngõ đến cuối xóm.
Moon đứng trước cổng nhà mình, tay cầm điện thoại nhưng mắt lại nhìn về phía con đường dẫn vào làng.
Thư đã nhắn.
Thư
💬 : Tối nay Fah với Ropansa xuống
Chỉ một câu ngắn gọn vậy thôi.
Nhưng từ lúc nhận tin, lòng cô cứ như có thứ gì đó lặng lẽ chờ đợi.
Không ai bảo ai, gần như cả xóm đều nhìn sang.
Bảy giờ tối.
Tiếng động cơ xe vang lên từ xa — trầm, êm và chắc.
Không phải tiếng xe máy cà tàng quen thuộc.
Cũng không phải xe khách.
Là một chiếc sedan màu đen bóng loáng, thân dài, lướt chậm qua con đường hẹp như thể nó không thuộc về nơi này.
Ánh đèn pha quét qua bức tường vôi cũ, qua hàng rào tre, khiến cả con ngõ sáng bừng trong vài giây.
Chiếc xe dừng trước cổng nhà Thư.
Không ai bảo ai, gần như cả xóm đều nhìn sang.
Cửa xe mở.
Fah bước xuống trước.
Cô mặc áo khoác dạ trắng ngà ôm gọn thân người, bên trong là váy đen tối giản nhưng tinh tế đến từng chi tiết. Giày cao gót chạm xuống mặt đường xi măng nghe rõ trong khoảng lặng.
Cô tháo kính.
Ánh mắt lướt qua không gian xung quanh một cách bình thản.
Không tò mò.
Không đánh giá.
Chỉ đơn giản là sự tự tin của người quen với việc bước vào những nơi xa lạ mà không hề bị lung lay.
Chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến người khác khó rời mắt.
Cửa xe phía sau mở ra.
Ropansa bước xuống.
Khác với Fah sắc lạnh, Ropansa mang vẻ đẹp trầm tĩnh và kiêu sa.
Áo khoác màu xám tro dài đến gối, quần ống rộng mềm rũ theo từng bước chân. Mái tóc đen buông nhẹ trên vai, làn da nổi bật dưới ánh đèn vàng.
Cô không nói gì.
Chỉ đứng đó.
Nhưng khí chất tỏa ra khiến không khí xung quanh như chậm lại một nhịp.
Hai người đứng cạnh nhau, không cần cười nói lớn tiếng, không cần khoe khoang.
Vẫn đủ để người ta hiểu — họ đến từ một thế giới khác.
“Nhìn mê thiệt…”
“Con nhà tài phiệt chắc luôn…”
“Trời ơi đứng thôi mà cũng thấy sang…”
Những tiếng thì thầm lan ra khắp con ngõ.
Moon đứng cách đó vài mét.
Cô chưa từng thấy ai bước xuống xe ở làng mình như vậy.
Không phải vì họ mặc đồ đẹp.
Mà vì họ toát ra một thứ rất khác —
Sự vững vàng của những người sinh ra đã quen với ánh đèn.
Thư bước ra từ trong nhà.
Áo len đơn giản, quần jeans, mái tóc buộc cao quen thuộc.
Nhưng khi đứng cạnh Fah và Ropansa, Thư trông hoàn toàn không lạc lõng.
Ngược lại, cô hòa vào khung cảnh ấy một cách tự nhiên.
Thư
Tới rồi hả? — Thư cười
Fah
Đường vào làng thú vị thật
Giọng cô trầm và rõ, từng chữ phát ra chậm rãi nhưng dứt khoát.
Ropansa nhìn lên bầu trời.
Ropansa
Ở đây nhìn thấy sao rõ ghê
Cách họ nói chuyện không vội vàng, không ồn ào.
Từ tốn. Kiểm soát. Lịch thiệp.
Moon nhận ra — sự sang trọng thật sự không nằm ở đồ họ mặc.
Mà nằm ở cách họ đứng, cách họ hít thở, cách họ không cần cố gắng mà vẫn trở thành trung tâm.
Giọng Thư kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.
Thư
Đây là Moon, bạn tao từ nhỏ
Ánh mắt sắc nhưng không kiêu ngạo.
Chỉ là rất thẳng.
Ropansa
Nghe Thư kể nhiều rồi
Nụ cười ấy vừa đủ, không thân mật quá mức nhưng cũng không xa cách.
Giọng cô nhỏ hơn bình thường một chút.
Cô chợt ý thức rõ quần áo mình đang mặc — áo thun cũ, quần jean giản dị, đôi dép nhựa.
Không ai chê cô.
Không ai tỏ vẻ xem thường.
Nhưng chính cô tự thấy mình khác biệt.
Cả bốn người đứng trước cổng thêm một lúc.
Ánh đèn vàng phủ lên họ như một khung hình điện ảnh.
Hai vì sao lạ vừa xuất hiện giữa làng nhỏ.
Không chói chang.
Nhưng đủ khiến mọi ánh mắt dõi theo.
Moon nhìn Thư.
Thư cười nhiều.
Nụ cười ấy sáng và thoải mái.
Cô nhận ra Thư thuộc về cả hai thế giới — làng nhỏ này và thành phố ngoài kia.
Còn cô thì sao?
Cô chỉ thuộc về nơi này.
Sau khi Fah và Ropansa vào nhà, Moon vẫn đứng lại ngoài ngõ.
Anil
💬 : Tao thề nhìn hai người đó là mê liền luôn
Ruk
💬 : Khí chất con nhà tài phiệt không đùa được đâu
Moon nhìn cửa sổ nhà Thư, nơi ánh sáng hắt ra ngoài.
Bóng bốn người đổ lên tường.
Cô gõ chậm rãi.
Nhưng lần đầu tiên, cô cảm nhận rõ ràng một điều.
Khoảng cách không phải do ai tạo ra.
Mà là do cô chưa đủ lớn để bước qua.
Đêm 28 khép lại trong tiếng cười nói vọng sang từ nhà bên.
Moon ngồi trước bàn học, mở tập vở nhưng tâm trí lại quay về khoảnh khắc chiếc xe dừng trước cổng làng.
Hai vì sao lạ đã xuất hiện.
Và ánh sáng của họ khiến cô nhìn rõ chính mình hơn bao giờ hết.
Không phải để ghen.
Không phải để so sánh.
Mà để hiểu rằng
Nếu muốn đứng cạnh Thư mà không thấy mình mờ nhạt…
Cô phải tự trở thành ánh sáng của riêng mình.
Ngoài kia, gió cuối năm lướt qua hàng tre.
Trong lòng Moon, một quyết tâm lặng lẽ hình thành.
CHAP 3 : 29 – Trước Thềm Giao Thừa
Sáng 29, chợ đông nghẹt.
Moon vừa bước vào đã bị Thư kéo tay.
Thư
Đi nhanh không là lát chen muốn xỉu đó
Moon
Biết rồi, từ từ — Moon cười.
Phía sau, Fah và Ropansa bước vào.
Ruk cũng vừa từ nhà chạy ra nhập nhóm, áo thun xám đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ gọn gàng.
Ruk
Ê, mấy người đi đông dữ vậy — Ruk nói.
Thư
Đi mua đồ cúng mà, đông cho vui — Thư đáp.
Fah
Chợ quê náo nhiệt hơn tao nghĩ
Moon
Thấy khác thành phố không?
Fah
Ở đây người ta nói chuyện nhiều hơn
Ruk
Ở đây không nói là bị tưởng giận đó
Ropansa nhìn một vòng, ánh mắt mềm mại.
Ropansa
Nhưng có cảm giác ấm hơn
Ropansa
Ừ. Không khí kiểu… ai cũng biết nhau
Thư
Đúng đó! Hồi nhỏ đi chợ là gặp người quen hết
Cả nhóm dừng ở sạp hoa.
Moon cúi xuống xem lay ơn.
Moon
Cô ơi, bó này bao nhiêu?
Ruk
Fah mà đi trả giá chắc cô bán hoa cho luôn quá
Ruk
Tại nhìn mày giống kiểu không cần mặc cả
Fah
Đừng có đánh giá qua vẻ ngoài
Câu nói vừa đủ, không nặng.
Ropansa bật cười.
Ropansa
Nhưng nhìn Fah đúng là không giống người đi chợ truyền thống
Moon nghiêng đầu nhìn Fah.
Moon
Ừ, mày đứng đây nhìn giống khách VIP ghé tham quan
Fah
Vậy hôm nay làm khách thường thử
Đi thêm một đoạn, cả nhóm gặp Anil đang bán trái cây.
Ruk
Bán từ sáng tới giờ hả?
Ropansa bước tới gần quầy.
Ropansa
Táo này ngọt không?
Anil hơi lúng túng một chút khi đối diện ánh mắt cô.
Fah
Mày học chung với Moon từ nhỏ?
Anil liếc Ruk cảnh cáo.
Moon giả vờ không nghe thấy.
Thư cười.
Anil
Giờ cũng hiền mà — Anil đáp.
Fah
Vậy chắc mày quậy nhất nhóm?
Ropansa
Moon nhìn vậy mà chắc lì lắm
Moon
Không có! — Moon phản bác.
Fah
Nhìn không phải kiểu dễ bắt nạt
Moon
Ủa tao có bị ai bắt nạt đâu
Fah
Ý tao là… mày không yếu
Câu nói đơn giản.
Nhưng Anil nghe thấy, tim hơi nặng xuống.
Vì Fah nhìn Moon như đã hiểu cô.
Trong khi cậu… chỉ đứng nhìn từ xa.
Sau khi mua xong trái cây, cả nhóm đi bộ ra khỏi chợ.
Ruk đi cạnh Anil.
Anil im lặng.
Phía trước, Moon đang cười với Thư.
Cậu nhìn theo.
Anil không đáp.
⸻
Moon đi chậm lại một chút để đi cạnh Fah.
Moon
Mày thấy chợ quê sao?
Moon
Chỉ không tệ thôi hả?
Fah
Ừ… thú vị hơn tao nghĩ
Moon
Nghe mày khen mà thấy khó ghê
Fah
Vì tao không nói nhiều
Fah nhìn cô, ánh mắt bình thản.
Moon
Ở thành phố tao không tự nhiên hả?
Fah
Ở đây mày không phải cố gắng
Moon khựng lại.
Thư phía trước quay đầu lại.
Thư
Ê nói gì mà nghiêm túc vậy?
Ropansa
Moon mà không tự nhiên chắc ai cũng biết liền
Trước cổng nhà, Thư hỏi :
Thư
Chiều ra sân đình không?
Ropansa
Muốn xem thử không khí giao thừa ở đây
Moon
Lần này đừng đứng xa đó
Fah nhìn thẳng vào mắt Moon.
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ rõ ràng.
Anil đứng phía sau, nắm chặt quai xe đạp một chút.
Cậu đã thích Moon từ hồi tiểu học.
Thích nụ cười đó.
Thích cách cô bênh bạn.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, cậu cảm thấy khoảng cách giữa mình và Moon… dài hơn bình thường.
Ruk nhìn bạn mình, khẽ nói nhỏ :
Anil không trả lời.
Chỉ nhìn theo bóng Moon bước vào sân, giữa tiếng cười của Thư và Ropansa, cùng ánh mắt trầm tĩnh của Fah.
Sáng 29 kết thúc bằng nắng vàng nhạt.
Nhưng trong lòng mỗi người, đều bắt đầu có một chuyển động nhỏ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play