Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Bùi Duy Ngọc X Khôi Vũ] CHẠM NGƯỠNG.

chap 1

tác giả | Lizwonii |
tác giả | Lizwonii |
Chào mọi người.
tác giả | Lizwonii |
tác giả | Lizwonii |
Không ai đọc truyện đâu nên đại đại đi.
_________________________
Quán nước nằm trong một con hẻm nhỏ, bảng hiệu cũ đến mức chẳng ai còn đọc rõ tên.
chiều nay vắng khách
Vũ đứng sau quầy, lau chiếc ly thủy tinh thêm một lần nữa dù nó đã sạch. Cậu quen với sự im lặng ở đây. Quán không đông, cũng không ồn. Chỉ có tiếng đá chạm vào thành ly và tiếng xe ngoài đường vọng vào từng đợt mỏng.
Cửa quán được mở ra.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Lặng coffee xin chào.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Cho chú ly cà phê đen.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vâng.
người đàn ông bước ra bàn ngay phía nắng, ánh mắt mệt mỏi nhìn xa xăm.
Trên đầu ông ta hiện lên con số đỏ: 02:00
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
*2 phút... không hiếm*
Vũ không biểu lộ gì. Cậu quay lưng pha cà phê như thể đó chỉ là một buổi chiều bình thường.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Quán yên ghê ha.
Người đàn ông cười nhạt.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Ngồi đây chắc đỡ mệt đầu.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Dạ cũng tùy ngày.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
của chú đây.
-
nhân vật phụ
nhân vật phụ
ừm...hơi đắng.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Dạ.
01:21
Khi Vũ đặt ly xuống bàn, phía sau lưng vị khách đã có thêm một người.
Áo trắng. Im lặng. Không ai khác nhìn thấy.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu biết ông ta sắp chết.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh đừng đứng trong quán tôi.
Vũ không nói, chỉ suy nghĩ.
Vì cậu biết người đó có thể nghe được tiếng lòng của cậu.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tôi không vào. Tôi chỉ xuất hiện.
00:42
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu có thể giữ ông ta lại.
Giọng vật thể đó vẫn đều đều.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không liên quan đến tôi.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Nhưng ngươi nhìn thấy.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Thấy không có nghĩa là phải làm gì.
Người đàn ông đứng dậy, đặt tiền xuống bàn
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Thôi chú đi trước.
Chuông cửa vang lên khi ông rời khỏi quán.
00:05
Vũ nhìn xuống mặt bàn. Không nhìn ra đường.
Tiếng phanh gấp xé ngang không khí.
Con số biến mất. Người dân chết lặng vài giây rồi la hét ầm ĩ.
Khi Vũ ngẩng lên, người áo trắng vẫn đứng đó, ánh mắt đặt thẳng lên cậu.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Rồi sẽ có một ngày, cậu không nói không liên quan nữa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Còn hôm nay, tôi chọn không can thiệp.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
âm sai à.
__________________________
-
-

chap 2

Trời tối nhanh hơn Vũ nghĩ.
Ánh chiều muộn của chap trước đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt cam nhạt dính trên mép trời. Bóng tối trườn xuống từng bậc thềm, len vào trong quán “Lặng coffee” qua khung cửa kính chưa kịp kéo rèm.
Vũ không bật hết đèn. Cậu chỉ để lại một bóng vàng nhỏ trên quầy.
Cánh cửa quán được mở ra.
Một cô gái bước vào. Áo khoác mỏng, tóc còn ướt mưa. Cô gọi trà đào.
00:58
Vũ gật đầu. Khi cậu ngẩng lên, dãy số đã ở đó. Tim cậu khựng lại.
Cô gái cúi đầu xem điện thoại, không biết mình đang đếm ngược cùng thứ gì đó vô hình.
00:47
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Anh ơi, có wifi không?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Có.
Vũ đáp, giọng đều đều, như thể không có gì lạ đang xảy ra trên đầu cô.
cửa quán tự động mở, luồn gió lạnh lùa vào làm Vũ hơi run nhẹ.
Ngọc bước vào trong bóng tối như một phần của nó. Ánh đèn vàng không chạm được đến anh, chỉ lướt qua rồi tắt.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Lại một người nữa.
Vũ suy nghĩ.
Ngọc nhìn dãy số, ánh mắt không dao động.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu thừa biết mình không nên quen với chuyện này.
00:31
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi chưa từng quen. Tôi chỉ… không chịu nổi.
Ngọc tiến lại gần. Khoảng cách giữa họ đủ để Vũ nghe thấy cả nhịp thở của anh — chậm, đều, vô cảm.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu muốn làm gì?
00:19
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
không làm gì cả.
00:12
Điện thoại cô rung lần nữa.
Cô liếc màn hình, sắc mặt đổi hẳn.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Anh ơi, em ra ngoài một chút.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
cho em gửi tiền sau được không?
00:05
Vũ chưa kịp trả lời cô gái đã vội rời đi.
Ngọc nhìn dãy số, không nói gì.
00:03
Tiếng phanh xe rít dài ngoài đường.
00:01
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Khoan đã.
Cửa bật mở, gió lạnh lùa vào.
Cùng lúc đó, dãy số biến mất.
-
nhân vật phụ
nhân vật phụ
lại một vụ tai nạn.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
ngay ngã tư mà, tai nạn đúng nhiều.
-
Ly trà đào vẫn còn bốc hơi lạnh trên bàn. Ống hút chưa kịp cắm.
Số mệnh của cô gái kết thúc.
Vũ đứng chết lặng, tay còn đặt trên quầy.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh biết trước...
Ngọc nhìn về phía cửa kính, nơi ánh đèn xe cứu thương vừa loé lên.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Biết trước không đồng nghĩa với thay đổi được.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nếu...tôi giữ cô ấy lại thêm vài giây thì sao?
Ngọc im lặng.
Bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm.
Trong quán, chỉ còn một ly trà đào nguội dần. Và một khoảng trống vừa được để lại.
_________________________
-
-

chap 3

Note: câu thoại của Vũ là anh đang suy nghĩ, còn Ngọc là nói.
Tiệm đóng cửa muộn. Vũ kéo cửa sắt xuống, xoay lưng là thấy Ngọc đứng đó như mọi khi
Trên đường về, gió hiu hiu quạnh. Từng cành lá như muốn nói về sự hiện diện của nó.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh đừng giả vờ nữa.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Giả vờ gì?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Giả vờ như mình là người.
Ngọc im lặng một nhịp rồi đáp.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu biết rồi mà?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Biết từ lâu.
Vũ nhún vai.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vì tôi không mù.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vậy sao còn để tôi đi cạnh?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vì anh chưa từng làm tôi sợ.
Hai người, nói đúng hơn là 1 người 1 thần bước qua một đoạn đèn đường chập chờn.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Chiều nay, 2 phút cuối… Và cả 1 phút cuối cùng của cô gái-
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu không cứu được.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi biết...
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi chỉ ghét việc phải nhìn nó.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đó không phải việc của cậu
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Còn của anh.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Là đưa họ đi.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Còn tôi?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Là người còn lại.
Gió thổi qua, lạnh hơn bình thường.
Một chiếc xe máy lao qua, ánh đèn quét ngang khiến bóng hai người kéo dài trên mặt đường. Trong khoảnh khắc đó, Vũ thấy rõ — bóng mình đứng một mình.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh không có bóng.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Ừ... Có lẽ cậu không sợ.
Vũ lắc đầu.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Tôi quen rồi.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu không nên quen với chuyện này.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vì?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Quen là điều nguy hiểm.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nguy hiểm là nếu một ngày anh biến mất.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu nhớ tôi?
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Đoán xem.
Im lặng một lúc khá lâu, Vũ lên tiếng.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh nghĩ tôi có thể thay đổi gì không?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Có.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Vì?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Vì cậu vẫn hỏi.
Vũ bật cười khẽ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nếu một ngày tôi không hỏi nữa thì sao?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thì tôi sẽ đi.
Câu trả lời quá nhanh.
Vũ đứng trước cổng khu trọ.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh sẽ biến mất thật à?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Không phải biến mất.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Chỉ là... Không cần thiết nữa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh nói như thể tôi có thể chọn.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Cậu có.
Vũ mở cổng, rồi khựng lại.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Ngày mai anh vẫn tới chứ?
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Nếu cậu mở cửa.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nếu tôi không mở?
Ngọc im lặng vài giây.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Thì tôi sẽ đứng ngoài.
Đèn hành lang bật sáng, hắt bóng Vũ dài trên nền gạch. Cậu bước vào, nhưng trước khi đóng cổng, cậu nhìn lại.
Ngọc vẫn đứng đó — không bóng, không tiếng động.
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Anh đừng đi xa.
Bùi Duy Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Tôi không hứa, nhưng cậu đừng nhắm mắt.
Cánh cổng khép lại.
Trong phòng trọ tối, Vũ tựa lưng vào cửa. Ngoài kia, đèn đường chập chờn thêm một lần nữa.
Và ở đâu đó trên con phố ấy, dường như có một dãy số đang bắt đầu đếm ngược.
_________________________
-
-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play