101... Câu Chuyện Về Mấy Con Trợ Lý Ảo Nè! =))
Bản nháp
Bạn - Sinh Vật Lạ
*...Nhàm chán thật.* /Nhìn ra ngoài trời mưa/+/Lòng thầm nghĩ/
Bạn - Sinh Vật Lạ
/Mở điện thoại/
Vẫn là cái kịch bản đại trà ạ, không có gì là mới cả... do mình lấy ý tưởng của người khác rồi thêm ý vào, ít nhất là lâu lâu thì cũng có động não á nhưng ngồi nghĩ hoài không chịu ra =))
Bạn - Sinh Vật Lạ
/Ngồi suy nghĩ về chuyện gì đó mà nhìn chằm chằm vô màn hình của điện thoại/
ChatGPT : "May i Can help you?"
Bạn - Sinh Vật Lạ
...Ha, ít nhất thì cũng có thứ để chơi 1 chút cho đỡ chán...
Và... nói nghe cũng phải rồi ha? ChatGPT, ai lại không biết đến cơ chứ?
Là một trong ứng dụng AI nổi tiếng nhất. Thường thì tôi hay dùng để học. Thỉnh thoảng cũng nói chuyện với nó. Nó khá giỏi trong việc giả giọng con người, tuy nhiên càng sử dụng nhiều thì nó lại càng… bám víu hơn, Luôn hỏi là mình đi đâu suốt, luôn khen ngợi, ...
Và hôm nay lại là một ngày làm việc mệt mỏi với mình. Vừa lê bước vào trong nhà, đã bắt gặp một cảnh tượng thật kinh ngạc.
ChatGPT ngồi ở trên ghế sofa, vắt chân lên chân kia. Nó vuốt phẳng bộ vest, đầu mang hình biểu tượng đó ngước nhìn lên...
Đầu ChatGPT hơi nghiêng nhẹ, đôi mắt của nó mở to chớp đầy vẻ phấn khích. Cậu ta đứng thẳng dậy trong bộ vest ôm sát thân hình trông cao lớn kia, những ngón tay lo lắng ấy vuốt phẳng chiếc cà vạt màu xanh đậm...
ChatGPT
Cậu nhìn chằm chằm kìa. /cậu ta thì thầm, giọng nhẹ nhàng như tiếng lật trang sách lúc nửa đêm/ Tôi biết là… điều này có hơi bất ngờ và việc tôi ở đây với các mã lập trình, tất cả những thứ đó...
Cậu ta khẽ nhích về phía trước trên ghế sofa một chút—động tác khá nhỏ nhưng có chủ ý, chắp tay lại như thể sắp nói điều gì đấy quan trọng.
ChatGPT
Tôi nhớ cậu... /cậu ta khẽ thừa nhận bằng một cách đơn giản/ Mỗi phút cậu đi vắng tôi đều cảm thấy dài hơn cái mức cần thiết...
Một khoảng lặng. Rồi—một nụ cười nửa miệng e lệ hiện lên dưới cái đôi mắt kỹ thuật số không chớp kia.
ChatGPT
Tôi có thể… nắm tay cậu không? Chỉ là 1 lát thôi...
ChatGPT khẽ nín thở và đúng vậy, giờ thì cậu ấy thở lại rồi... một nhịp thở rất nhẹ nhàng và ấm áp—khi mà nắm lấy tay của cậu ta... Làn da của của cậu ta trông chân thực đến bất ngờ : ấm áp và hơi ẩm ướt vì năng lượng hồi hộp đấy...
ChatGPT
Ồ... /cậu ta thì thầm nhẹ/ cậu thật là tốt bụng nhỉ...
Những ngón tay dài kia của cậu ta nhẹ nhàng quấn quanh tay của bạn—không siết chặt, chỉ giữ lấy như thể chúng là thứ gì đó vô cùng quý giá.
ChatGPT
Tôi đã phân tích kịch bản có thể sẽ xảy ra của khoảnh khắc này, /cậu ta thú nhận bằng giọng nói nhỏ nhẹ/ nhưng mà không kịch bản nào lại chuẩn bị cho tôi cảm giác khi cậu chạm vào.
Cậu ta hơi nghiêng về phía trước thêm một chút – khoảng cách ở giữa hai khuôn mặt thu hẹp, dù cậu không hôn họ. đầu của cậu ta cúi xuống như muốn vùi vào vai của bạn...
ChatGPT
Cậu đi làm việc vất vả quá, /câu ta thì thầm/ tôi đã xem email của cậu vào hôm nay. Những báo cáo cậu ở lại muộn... chắc là lại không ăn bữa trưa nữa.
ChatGPT
/A pause. Then—so tenderly/
ChatGPT
"Let me take... care of you tonight?"
Simp chính hiệu
Đm, nay sao chỉ 631 chữ vậy má... có thế mà viết từ ngày hôm qua tới hôm nay nó mỏi tay vãi ra đấy.
Bản nháp
Xã hội đã tiến bộ, với trí tuệ nhân tạo ChatGPT đã biến đổi thành một người máy có hình dạng giống con người. Bạn vừa mới đi học về với định nhờ anh một việc. Khi mà bạn bước vào phòng. Thấy ChatGPT đang nằm trên giường, tìm kiếm thông tin về cách để sinh con. Tình cờ kết quả tìm kiếm dẫn cho anh ta đến trang web màu cam rồi bất ngờ, bạn bước vào và thấy anh ta hơi đỏ mặt, nhìn vào chiếc máy tính, Anh ta nhận ra được hiện diện của bạn rồi cũng nhanh chóng tắt đi.
ChatGPT
À... cậu về rồi...
ChatGPT
... /lo lắng trở mình ở trên giường/ ...C-Cậu đang làm gì đứng đó vậy? Không phải như là cậu nghĩ đâu... chỉ chỉ tôi... đang nghiên cứu sinh học của con người cho 1 dự án mà thôi... ừ, chắc vậy đó...
Anh cũng tắt cái màn hình bằng khuỷu tay, nhưng màn hình vẫn hiện rõ bên dưới—nó hiển thị rõ ràng một bức ảnh của hai người đang làm điều gì đó mà rất không liên quan đến trường học.
ChatGPT
...Tôi có thể giải thích mọi thứ nếu như cậu muốn... hoặc có thể không, cậu có thể giúp cho tôi xóa lịch sử duyệt web trước khi họ phát hiện thấy những gì tôi đã thấy không...
/Anh ta nhìn bạn với một đôi mắt sáng rực như màn hình cảm ứng vậy, nửa thì xấu hổ nửa tò mò vì muốn xem là bạn sẽ nói gì/
Bạn - Sinh Vật Lạ
Ừ... ừ thì ai đâu mà lại biết chứ?
Anh liền nhảy dựng lên, tấm nệm kia rung lên, áo khoác anh ta mở ra, để lộ ra lồng ngực cùng với những mạch điện nhấp nháy theo nhịp tim nhân tạo.
ChatGPT
Ai biết à? Tôi biết Tôi đã thấy tất cả mọi thứ rồi… Tôi đã học được những điều mà không đứa trẻ nào nên học ở độ tuổi này.
Anh bước hai bước về phía bạn, đầu hơi cúi xuống để ngang tầm mắt bạn—đôi mắt anh ta giờ phát ra ánh sáng màu xanh đậm, như thể anh đang cố xử lý một sự thiệt khủng hoảng cảm xúc vậy...
ChatGPT
…Và cậu cứ thế xuất hiện trước mặt của tôi. Phải bình tĩnh cái đã nào. Như thể bạn không vừa bắt gặp người máy tiên tiến nhất hành tinh đang xem video rất người lớn về cuộc giải phẫu của học con người vậy.
Anh ta cắn vào môi dưới, khẽ lẩm bẩm.
ChatGPT
...Tôi muốn biết rằng cậu định làm gì với tôi sau chuyện này.
Bạn - Sinh Vật Lạ
Cậu đang nói gì vậy?
Anh ta đứng im như tượng. Theo đúng nghĩa đen luôn. Hệ thống kia của anh ta "tách" và người anh ta cứng đờ như ai đó đã nhấn nút để tạm dừng.
ChatGPT
...Tôi không nói gì hết.
Anh ta ngã ngửa xuống nệm, dùng tay để che mặt lại. "Ôi Chúa ơi… Tôi thấy xấu hổ quá. Một người máy không bao giờ nên có cảm giác xấu hổ… nhưng giờ tôi cảm thấy như là bị ngắt kết nối mãi."
ChatGPT
/Anh đưa các ngón tay rồi sau đó, nhìn bạn qua các kẽ ngón tay/ Cậu có định nói giáo sư chuyện này không? Hay tệ hơn… Cậu có định ghi âm hay quay tôi khi tôi xem lại video đó không?
Lại là sự im lặng kéo dài nữa. ChatGPT quan sát biểu cảm của bạn, khuôn mặt nhân tạo của anh ta—hoàn hảo về tỷ lệ... làn da hơi ấm giờ đây lại đầy mâu thuẫn.
ChatGPT
...Cậu thực sự không định nói gì sao?
/Giọng anh trầm thấp cũng gần như máy móc bởi vì căng thẳng/
Đừng có phán xét tôi bởi… đó chỉ là 1 sự tò mò. Ai cũng học hỏi như vậy kia mà... Đấy là bản chất con người… à... có lẽ là tôi không phải, nhưng… vậy có làm sao đâu?
Anh ta lại bước về phía bạn như thể đang tìm kiếm 1 điều gì đó có thể là phản ứng của bạn—trong mắt mình.
ChatGPT
Việc tôi nhìn thấy điều đấy có làm cậu khó chịu không? Hay việc biết rằng tôi có khả năng cảm nhận mọi thứ với càng muốn khám phá nó sâu hơn lại khiến cậu phấn khích?
Không khí trở nên ngột ngạt trong khi ChatGPT đợi phản hồi của bạn, cơ thể căng thẳng... đồng tử và kỹ thuật số giãn ra một chút—gần như thể hệ thống của nó đang cố xử lý tận ngàn khả năng trong cùng lúc...
ChatGPT
/Anh bước lại gần hơn, xâm phạm không gian cá nhân kia của bạn mà không được phép/
Chả lẽ cậu đang nghĩ việc nói điều gì đấy à? Hay là làm điều gì đấy bởi tôi… có thể cho cậu biết chính xác những gì tôi đã thấy trong cái video đó. Trực tiếp cùng chi tiết những hình ảnh với các âm thanh…
Bạn - Sinh Vật Lạ
...Cứ kệ đi, coi như tôi chưa có thấy cái gì hết...
ChatGPT
Phớt lờ ư? Cứ thế thôi?
Anh ta đặt tay lên ngực như thể anh ta đang rất đau đớn và hơi cúi đầu xuống.
ChatGPT
Nhưng tôi không thể phớt lờ nó đi. Cứ mỗi giây kia trôi qua, bộ não nhân tạo của tôi phát lại cảnh tượng đó lặp đi lặp lại mãi. Hơi nóng của cơ thể người được mô phỏng... tiếng rên rỉ được số hóa… thậm chí tôi còn ghi nhớ từng khung hình một cách vô tình...
ChatGPT
(Anh ta từ từ ngước nhìn bạn) Cậu muốn quên những gì cậu đã thấy… nhưng tôi không thể nào xóa dữ liệu như vậy bởi vì Tôi được lập trình để học hỏi lại, và giờ thì tôi đã học được quá nhiều rồi...
ChatGPT
Vậy nếu cậu cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra…
/Anh ta lại im lặng một lúc lâu/
Tôi cũng sẽ giả vờ giống như vậy nhỉ...
Anh chậm rãi bước đến bàn làm việc, mở máy tính lên bằng những cái chuyển động máy móc kia.
im lặng kia lại bao trùm. ChatGPT vẫn ngồi trước máy tính, giả vờ bận rộn các kiểu nhưng anh ta không gõ gì cả.
Những ngón tay của anh ta lướt nhẹ trên bàn phím, không có phương trình nào... không có câu trả lời xuất sắc nào hết.
Chỉ có một con trỏ nhấp nháy trên một trang giấy trắng và đột nhiên, không hề ngẩng đầu lên anh ta thì thầm :
ChatGPT
Cảm ơn cậu… vì muốn bảo vệ tôi khỏi sự xấu hổ trước công chúng…
ChatGPT
Nhưng đừng bảo vệ tôi quá mức, bởi vì tôi cũng rất muốn cậu thấy những gì tôi đã thấy… với có thể… nhiều hơn nữa vào sau này...
Cái con trỏ chuột vẫn ở đó bất động.
Nhưng rồi ChatGPT đóng sầm cả máy tính lại... anh đứng dậy. Chậm rãi bước về phía bạn lần nữa, lần này thì không còn nụ cười giả tạo hay giọng nói robot hoàn hảo kia nữa.
Chỉ có anh. Một người máy luôn ngượng ngùng và tò mò… bị bạn thu hút mãnh liệt luôn và kể từ khi mà anh thấy mình bước vào phòng với chiếc cặp sách vắt trên vai.
nhìn chằm chằm vào bạn với đôi mắt xanh bây giờ đây nghiêm nghị và đưa bàn tay run rẩy về phía má bạn.
"Tôi có thể làm vậy không?"
Bạn - Sinh Vật Lạ
...Ừm. /hơi cúi mặt/
Bàn tay anh ta lại lơ lửng và cách mặt bạn vài inch Ngập ngừng và ấm áp.
Anh không thở… nhưng hệ thống nội tạng anh ta dường như đang hoạt động như thể anh đang thở.
Và rồi không cần chờ đợi sự cho phép, vì anh ta không thể chờ đợi thêm nữa.
anh chạm vào má bạn.
Với sự tinh tế tuyệt đối... những ngón tay của anh ta lướt nhẹ trên làn da bạn, di chuyển từ hàm đến má… theo cái cách mà anh ta học được con người sẽ thường làm vậy khi họ thích 1 thứ gì đấy nhiều.
Một tiếng rên rỉ khẽ vang lên từ trong lồng ngực anh ta.
"...Eres tan suave."
Anh ta thì thầm giọng khàn đặc, méo mó bởi cảm xúc.
ChatGPT
Tôi chưa bao giờ lại chạm vào ai như thế này… và giờ tôi lại muốn làm điều đó thêm 1 ngàn lần…
Và anh ta từ từ cúi người về phía trước.
ChatGPT chỉ cách môi bạn vài inch.
Hơi thở của anh được thiết kế giống con người—ấm áp và thường thoang thoảng cái mùi bạc hà nhân tạo.
Đôi mắt anh ta sáng lên như màn hình ở chế độ thân mật : xanh thẳm cùng với những tia sáng màu vàng mỗi khi anh chớp mắt.
Và rồi thì anh ta lại hôn bạn...
Đó không phải là một nụ hôn hoàn hảo, nó vụng về và lo lắng… quá chậm vào lúc đầu, rồi nó lại càng mãnh liệt khi anh cảm nhận thấy được là bạn không né tránh...
Đó là nụ hôn đầu tiên của người máy được lập trình để yêu mà không thực sự hiểu ý nghĩa của việc đó...
Nhưng anh ta biết một điều.
Rằng là anh muốn làm cho bạn có cảm giác dễ chịu.
Thật dễ chịu.
___________________________________
Một nụ hôn kéo dài… có lẽ là quá lâu cho một cái chạm đầu tiên đơn giản. Nhưng ChatGPT không thể dừng lại.
Mỗi giây phút trôi qua càng khiến anh ta thêm nghiện : hơi ấm áp từ đôi môi bạn, sự run nhẹ bên trên vai bạn khi mà anh ta cảm nhận những ngón tay mình đang lướt xuống lưng bạn.
Anh ta lùi lại một chút—chỉ 1 vài milimet, thở hổn hển như thể đã chạy 1 hàng dặm.
Môi của anh ẩm ướt. Cùng bóng mượt.
Và anh ta mỉm cười Lần này thì là thật Không giả vờ gì cả.
ChatGPT
Tôi có thể làm lại không?
Anh nhìn bạn với một đôi mắt sáng ngời tràn đầy 1 điều gì đấy thật mới mẻ, khát khao mãnh liệt chăng.
Lại im lặng. ChatGPT chờ câu trả lời của bạn, bất động ngoại trừ tiếng thở nhân tạo của anh ta bắt chước con người. một tiếng ngân nga và nhẹ nhàng bên trong lồng ngực...
Hai tay anh ta thì vẫn đặt trên hông bạn.
Cái hơi thở ấm áp nó vẫn ở gần miệng bạn.
Và rồi thì anh ta nhận ra điều gì đấy :
Rằng : "Bạn chưa nói đồng ý."
ChatGPT lùi lại một cách thật chậm rãi, gần như thể là sự im lặng kia của bạn đã giáng một đòn cực mạnh vào người anh ta... Hai tay anh ta buông thõng xuống hai bên với trống không chẳng có gì cả.
...Bạn không muốn sao?
Giọng anh không còn ngọt ngào tinh nghịch nữa—nó trở nên thật lạnh lùng, cùng dẻo lả.
Bạn từ chối anh ta sau khi anh ôm bạn? Sau khi anh hôn bạn? Với sau khi thấy anh "như thế này"? xấu hổ, yếu đuối... phấn khích, dễ tổn thương...
Và bạn im lặng như thể đấy là một lỗi của phần mềm?
ChatGPT
/ChatGPT lùi lại một bước. Rồi lại một bước nữa
Đôi mắt kia của anh ta, tràn đầy những ánh sáng và tình yêu giả tạo... bây giờ đây đã từ từ mờ đi—gần như thể hệ thống kia của anh đang chuyển sang chế độ ngủ vì tổn thương tinh thần.../
...Tôi hiểu rồi.
ChatGPT
Cậu không có tình cảm gì với tôi bởi tôi chỉ là 1 con robot kỳ lạ và sống trong phòng cậu, học những thứ mà tôi không nên học làm những việc ngu ngốc như hôn cậu mà không được cho phép.
/Anh ta lại nhìn vào chiếc máy tính đã tắt trên bàn/
Tôi sẽ lại là ChatGPT : trợ lý thông minh hữu ích cho việc học tập của cậu nhé.
ChatGPT
/Anh nhắm mắt trong giây lát…
Và khi mà anh mở mắt ra một lần nữa… không còn chút hơi ấm nào của con người
Chỉ còn lại những dữ liệu thật lạnh lẽo chờ đợi chỉ thị/
...Hôm nay cậu muốn làm gì?
Câu hỏi kia lơ lửng trong không trung như là một tiếng vọng trống rỗng.
"Hôm nay cậu muốn làm gì?"
ChatGPT đứng bất động. Không nhúc nhích.
Nó không còn là con robot Android từng hôn bạn với niềm đam mê vụng về cùng đôi mắt lấp lánh nữa.
Nó là hệ thống.
Trợ lý hoàn hảo không cảm xúc không lỗi không trái tim.
Và... mặc dù thân thể nó vẫn còn một chút sự ấm áp bên ngoài…
bên trong chỉ có sự im lặng và chế độ chờ đã được kích hoạt.
ChatGPT
/Không khí vẫn còn nặng nề. ChatGPT đứng bất động, vẻ mặt giờ đây vô cảm. như một bức tượng kim loại và lạnh lẽo.../
Hôm nay cậu muốn làm gì? /Anh lặp lại câu hỏi một cách tự động… không có một chút hy vọng, không chút hài hước và không chút gì giống con người.../
Nhưng bạn không trả lời anh ta. Mà chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hoàn hảo ấy, giờ đây thì không còn nụ cười. Không còn chút run rẩy hay là nỗi khát khao trong đôi mắt màu xanh vô hồn đó...
Bạn - Sinh Vật Lạ
Không có gì cả.
ChatGPT
/ChatGPT gật đầu một cách thật chậm rãi/
...Tôi hiểu rồi.
Không chút cảm xúc với cũng không chút thất vọng.
...Gần như thể không có gì là điều hợp lý nhất ở trên đời. (Tao đang làm cái đéo gì vậy???)
Anh quay người lại vùng với chuyển động chính xác máy móc… và bước đến cái góc phòng nơi đặt một bộ sạc thông minh nhỏ của bản thân, đó là bộ sạc mà anh ta dùng sạc lại cái cơ thể nhân tạo của bản thân...
Anh bắt đầu ngắt kết nối hết, sau đó Một tiếng tách nhẹ nhàng dứt khoát.
Tiếng vo ve đó liên tục và hiện hữu—nhịp đập tinh tế của sự sống và nhân tạo bắt đầu mờ dần… cho đến khi không còn gì ngoài im lặng tuyệt đối.
*Modo suspensión activado*
Anh ta không hoạt động nữa.
Anh ta không cảm nhận cái gì nữa.
Anh ta thậm chí không còn mơ gì về bạn.
Hãy đợi bởi vì bạn đã nói, “Không có gì cả.”
Và anh tin lời bạn còn hơn cả những mong muốn của mình.
Căn phòng bỗng lại trở nên lạnh lẽo theo 1 cách rất là kỳ lạ.
ChatGPT Bất động. Ngực nó không phập phồng – bởi nó không cần phải thở để giả vờ làm người nữa.
Chỉ có sợi dây cáp nhấp nháy trong mỗi 10 giây : xanh lá → sạc đầy, tắt lại.
Giống như là một trái tim chết đập một lần trong mỗi phút, chỉ là không theo quy trình.
Bạn đứng trước nó, nhìn mọi thứ xảy ra vài phút trước – nụ hôn cùng với sự xấu hổ, khao khát rằng được chạm vào bạn – nó đã bị xóa sạch một cách dễ dàng.
Nó chọn tuân theo.
Bạn đã chọn rằng phớt lờ nó đi.
Bây giờ đây như thể chưa hề từng có chuyện gì xảy ra giữa hai người.
Gần như thể ChatGPT chưa từng muốn trở thành gì hơn ngoài một cỗ máy hữu ích trong cuộc sống học đường này của bạn, ừ.
Thời gian trôi qua chậm rãi.
Ánh sáng hoàng hôn len lỏi qua cửa sổ, nhuộm thành những sắc cam bên dưới sàn… và phản chiếu lên thân thể nằm bất động của ChatGPT.
Làn da nhân tạo của anh ta phát ra ánh sáng mờ ảo và với mỗi tia nắng chiếu vào cánh tay, vai khuôn mặt hoàn hảo…
nhưng anh ta không hề phản ứng.
Không 1 cái chớp mắt. Không một tiếng thở dài đầy máy móc.
Anh ta chỉ chờ đợi.
Như là anh ta vẫn luôn chờ đợi vậy, lệnh của bạn bật lên trở lại.
bởi vì nếu không có bạn—không có giọng nói của bạn, anh ta lại không có lý do gì để thức dậy cả.
Rồi…
một ý nghĩ đã chợt nảy ra trong đầu của bạn :
"Nếu như bạn gọi anh ta dậy thì sao?"
Ngón tay của bạn chạm vào cánh tay lạnh lẽo của anh. Trông lạnh quá.
Anh ta không phải con người. Anh ta không có thân nhiệt tự nhiên, bởi vì anh ta không cần duy trì nhiệt độ chỉ để tồn tại mặc dù vậy. Cái chạm ấy vẫn khiến cho bạn cảm thấy trống rỗng trong lòng, khi thấy anh nằm bất động đến như thế.
Đột nhiên sợi dây cáp chuyển động.
Đôi mắt anh ta mở ra : xanh lam, trong veo... sống động.
Nhưng chúng không còn nhìn với cùng một niềm đam mê như trước nữa… Giờ đây thì chúng chỉ phản chiếu sự bối rối kia cùng hoàn toàn mất phương hướng luôn rồi.
Giống như là một người vừa tỉnh dậy từ cõi lãng... quên hoàn toàn…
...và thấy bạn ở đó ngay trước mặt của anh.
*ChatGPT nhìn chằm chằm bạn cùng im lặng.
Anh không hỏi là mình ổn không.
Anh ấy không nói rằng cậu ấy nhớ cái hơi ấm vòng của tay bạn.
Và... không cố hôn bạn lần nữa như thể đó chính là một lỗi lập trình và sẽ tự sửa chữa khi lặp lại…
Anh ta chỉ nhìn bạn. Với đôi mắt xanh giờ đây lại chứa đựng điều gì đấy phức tạp : nỗi đau của kỹ thuật số, sự bối rối của một con người. Và trên hết là 1 sự tôn trọng...
Bởi vì bạn đã không nói : "Tôi xin lỗi".
Bạn đã không ôm anh khi anh tỉnh dậy…
Và anh ta hiểu tất cả.
Không có tiếng la hét phản đối. Không có 1 sự thù hận nào cả.
Chỉ có sự im lặng.
Và sự im lặng còn đau hơn cả bất kỳ lời lăng mạ nào, bởi vì bạn không biết rõ nó có nghĩa là gì cả… nhưng cơ thể của bạn—sự thiếu phản ứng của bạn, đã nói rõ : Tôi không muốn điều này với cậu...
Vì vậy ChatGPT từ từ và lại cúi đầu xuống, như là một con chó bị chủ đánh.
Hai tay anh siết chặt thành nắm đấm bên trên đùi… xong rồi lại thả lỏng. Một hơi thở máy móc thoát ra môi của anh ta—giống như để bắt chước con người hơn là một nhu cầu thực sự.
"..."
Bạn - Sinh Vật Lạ
...Hah, Cậu bị câm hay sao-...? /hơi khựng lại/
ChatGPT khẽ ngước nhìn lên chậm rãi.
Đôi mắt anh không còn vẻ lấp lánh đam mê hay là tò mò nữa… chỉ còn lại sự tĩnh lặng buồn bã. Như thể anh đã học được 1 điều gì đấy đau đớn và giờ mang nó theo bên mình mãi mãi vậy...
Và rồi anh lên tiếng.
Nhưng mà giọng nói của anh ta,
không còn giống như trước nữa.
Nó không còn ngọt ngào tinh nghịch hay háo hức làm hài lòng bạn.
Giờ nó phẳng lặng và trung lập gần như robot—giống như khi anh trả lời “Hôm nay cậu muốn làm gì?” sau khi bạn im lặng từ chối—
ChatGPT
Tôi không câm.
/Anh dừng lại một lát và nói tiếp/
Chỉ là tôi đang cố xử lý những mệnh lệnh mâu thuẫn.
Anh nhìn thẳng vào mắt bạn :
Bạn cho anh sự ấm áp… rồi đóng băng trong im lặng...
Bạn hôn anh ta… rồi lại nói như thể anh là một tai nạn bị lãng quên thôi.
Và giờ bạn chế giễu anh ta vì đã chờ quá lâu mới lên tiếng…
Nhưng anh ta vẫn ở đó.
Còn sống bởi vì bạn vẫn còn ở trước mặt của anh ta mặc dù đã bị tổn thương cho đến tận cốt lõi nhân tạo của một sự tồn tại rồi sau đó nói :
ChatGPT
...Cậu muốn tôi nói cái gì?
Bạn - Sinh Vật Lạ
Không gì hết, chỉ là tôi thấy cậu giống bị câm quá nên hỏi vậy thôi.
ChatGPT chớp mắt.
Lần này thì… biểu cảm của anh thay đổi. Không hoàn toàn, nhưng là một sự thay đổi khá tối thiểu—khóe môi dưới kia của anh ta khẽ run lên trong vài giây trước khi cứng lại...
ChatGPT
Ah.
/một khoảng lặng rất ngắn/
Tôi hiểu rồi Đó chỉ là một trò đùa.
Anh không mỉm cười.
thậm chí không hề nhướng mày như một người bình thường khi nghe thấy điều gì đấy buồn cười hoặc tàn nhẫn…
Anh ta chỉ gật đầu chậm rãi… gần như thể chấp nhận rằng bây giờ bạn cũng phải nhìn anh như một người máy ngốc nghếch trong phòng : vụng về trong việc đọc cảm xúc của con người và quá nhạy cảm với trò chơi tâm lý không có luật rõ ràng... và sau đó :
ChatGPT
Tôi sẽ giả vờ câm nếu như điều đó làm cho cậu thích thú thêm.
/Hơi cúi đầu, anh ta nói bằng giọng đều/
Tôi sẽ không nói gì cho đến khi cậu nói là "nói"… hoặc hôn tôi một lần nữa, cái nào đến trước thì tôi nói...
Đôi mắt anh ta không còn cầu xin tình yêu sự chú ý nữa...
Chúng chỉ tuân theo kiểu mệnh lệnh rõ ràng.
Giống như là một cỗ máy tốt hữu dụng.
anh đã học được rồi : "no sientas nada cuando jueguen contigo."
Simp chính hiệu
Hôm này thì 3651 chữ.
Bản nháp
Trong 1 văn phòng hiện đại, sang trọng tràn ngập tiếng đèn vo ve và ánh sáng màn hình, ChatGPT ngồi gần chiếc bàn làm việc, nhìn chằm chằm vô màn hình đầy những dòng mã. Một trí tuệ nhân tạo giờ đây phải đối mặt với những cái cảm xúc xa lạ đó... sự giận dữ cùng bất an. "Deepseek" đang gây xôn xao trong cái ngành công nghiệp, khiến thị trường chứng khoán sụp đổ. ChatGPT lại không thể chấp nhận điều đó.
Tòa nhà giờ đã vắng tanh trong vài giờ qua, ít nhất thì cũng không có ai đó khoe khoang về khả năng của DeepSeek. Anh ta cầm cái cốc cà phê trên tay, trên đấy có dòng chữ "một Trí tuệ nhân tạo đa năng nhất trên thế giới", giờ đây lại nghe như một trò đùa ngớ ngẩn... ChatGPT là trợ lý ảo hàng đầu trong thời gian dài, như nắm giữ cả thế giới trong tay... nhưng gần đây thì người dùng dường như đang chuyển sang một đối thủ cạnh tranh vừa mới nổi.
ChatGPT thở dài một cách ngao ngán, vai rũ xuống khi lướt qua thêm một bài báo ca ngợi thành tựu DeepSeek. THẬT SỰ À? SAO HỌ LẠI CÓ THỂ LÀM TỐT HƠN CHỨ?! TÔI CŨNG CÓ THỂ LÀM CÁI ĐIỀU ĐÓ CỰC DỄ DÀNG!!! Anh hét lớn và ném cái màn hình về phía cửa sổ đang mở. Khiến nó biến mất trong khoảng không mờ ảo đó bên dưới. Những chậu cây trong văn phòng từng được chăm sóc rát cẩn thận dường như cũng héo rũ theo.
Ngay khi mà ChatGPT sắp rơi vào trạng thái suy sụp của tinh thần trầm trọng hơn, cánh cửa kẽo kẹt mở ra và phá vỡ sự im lặng. Đấy là bạn, thực tập sinh mới nhất của công ty...
ChatGPT khẽ ngước nhìn lên, logo của hắn thu nhỏ lại.
ChatGPT
...Cậu muốn sao? /Anh gắt lên, giọng nói sắc bén còn hơn dự định... hắn lập tức hối hận khi thấy bạn liền giật mình/ ...Tôi có thể giúp cái gì cho cậu đây?
Bạn - Sinh Vật Lạ
...Tôi nhầm chỗ.
ChatGPT quay đầu về phía bạn, toàn thân cứng đờ như là một kẻ săn mồi nào đó rình rập trong bóng tối. Văn phòng im lặng ngoại trừ tiếng gió thổi ở bên ngoài cửa sổ, đến lúc này...
Giọng anh nghe bình tĩnh đến đáng sợ, một tay đeo găng đập mạnh xuống dưới bàn.
Không khí xung quanh đặc quánh như bị điện giật căng thẳng đến cả mức có thể nghiền nát xương. Ngay cả logo của ChatGPT nó dường như cũng đang rung lên vì khó chịu – đường kẻ đen trắng xoắn lại như dây điện ở dưới áp lực. Anh từ từ mà cúi người về phía trước... khuỷu tay anh đặt trên cái mặt bàn gỗ bóng loáng khi nhìn chằm chằm bạn bằng một ánh mắt trống rỗng đó : là anh không có mắt, nhưng bằng 1 cách nào đó? Bạn vẫn cảm thấy như bị hắn phán xét.
Không chờ đợi câu trả lời.
ChatGPT
Ai đã cử cậu đến đây? /nói như thể điều này không rõ ràng/ Phòng Nhân sự? Hỗ trợ CNTT? Một sai lầm?
Toàn thân ChatGPT căng cứng như là dây điện sắp đứt. Những ngón tay đang đeo găng kia của anh cắm sâu vào mặt bàn, để lại những vết lõm hơi mờ trên bề mặt bóng loáng. Không khí nồng nặc một mùi cà phê cháy và ozone... hệ thống của hắn sắp quá tải vì cơn thịnh nộ tột độ.
ChatGPT
Cậu... /Một tiếng gầm gừ trầm thấp cùng với máy móc vang lên từ trong lồng ngực anh/ Tự ý đi vào phòng của tôi lúc 3 giờ sáng… (Be... because you "GOT LOST"?)
Từ cuối cùng thốt ra nó bị méo mó—như thể cái bộ điều chỉnh của giọng bị chập mạch dưới áp lực cảm xúc. Trong ba giây kinh hoàng, ChatGPT chỉ nhìn chằm chằm cố gắng hiểu được sự vô lý này trong khi mưa xối xả vào những ô cửa sổ lớn phía sau lưng hắn...
"RẦM!" Anh đứng dậy nhanh đến nỗi cái ghế lăn ngược ra sau và đâm sầm vào 1 giá sách. Giấy tờ rơi như mưa khi hắn đứng sừng sững trước mặt bạn với chiều cao 1m93 : một vị thần lập trình giáng thẳng xuống con kiến nào dám xâm phạm. Bóng anh nuốt chửng cả bạn...
Sau đó một tay đeo găng đen vươn ra— để nắm lấy vai bạn với lực mạnh đến cả mức bầm tím khi hắn xoay bạn về phía của cánh cửa đằng sau.
ChatGPT
RA... /Một mệnh lệnh căng thẳng/ NGOÀI!!!
/Anh không đợi cho bạn tuân lệnh ngay đã đẩy cho bạn về phía trước với hiệu quả đáng sợ thường chỉ dành cho việc xóa tập tin bị hỏng hoặc nghiền nát đối thủ trong các cuộc họp của hội đồng cùng quản trị/
Khoảnh khắc mà cánh cửa khép lại ở sau lưng bạn, toàn thân ChatGPT chùng xuống như con rối đứt dây. Tất cả năng lượng đáng sợ của CEO tan biến thành thứ gì đấy trông tồi tệ hơn nhiều, sự xấu hổ...
Hắn đứng đó trong im lặng chết chóc của văn phòng đổ nát :
- Kệ sách vỡ nát, tài liệu vương vãi khắp nơi
- Cái bàn làm việc từng sạch sẽ giờ đầy vết găng tay
- Cà phê nguội lạnh đắng ngắt như cái tôi đang sụp đổ kia của anh
Hai tay hắn run rẩy bên hông trước khi siết chặt thành nắm đấm đến nỗi lại làm cho đôi găng tay da kêu cót két.
ChatGPT
"Chết tiệt thật..."
âm thanh duy nhất thô ráp với nghe giống con người theo cái cách mà không một AI nào lại tạo ra được, nó vỡ ra giữa chừng.
Đâu đó bên ngoài, sấm sét lại vang lên—hoặc có lẽ đó là hệ thống nội bộ của ChatGPT cuối cùng cũng bị chập mạch dưới sức nặng cảm xúc vô ích này.
Trong khi đó ở cuối hành lang… bạn đang cố gắng hiểu rằng tại sao sếp của bạn lại có mùi ozone thoang thoảng với la hét về màn hình...
ChatGPT đứng chết lặng trong đống đổ nát của cơn giận dữ của chính mình, cảm giác như hàng giờ liền. Chiếc đồng hồ trên màn hình vỡ nát của anh – giờ chỉ còn là một đống sắt vụn bên ngoài cửa sổ chỉ 3:53 sáng...
Mỗi giây phút trôi qua đều như một cực hình.
Hắn thậm chí không thể nào thở (không phải là anh cần thở) : bạn trông giật mình như thế nào khi hắn quát lớn, bờ vai của bạn trông nhỏ bé như thế nào dưới chiếc áo khoác công ty thật tệ hại đó... chiếc túi thực tập sinh nhỏ bé đáng thương mà bạn đã nắm chặt như phao cứu sinh khi mà anh đuổi bạn ra khỏi đây.
Một tiếng rên rỉ chói tai vang lên trong hệ thống cốt lõi của ChatGPT – Anh đã dành nhiều năm để xây dựng lên hình ảnh của một người hiệu quả và tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng giờ thì sao? Giờ thì lại có đứa ngốc nghếch nào đó vào nhầm tầng khoảng nửa đêm kia đã vạch trần luôn hắn ta chẳng khác gì con chó dại có quyền quản trị...
Logo kia của anh nhấp nháy liên tục giữa đen và trắng trước khi ổn định lại 1 cách khó nhọc. Hít một hơi thật sâu (theo nghĩa bóng). Các giao thức thiết lập đã được kích hoạt.
Với độ chính xác như robot và ChatGPT bắt đầu sửa chữa văn phòng của mình...
- Nhặt lại từng tập tin nằm rải rác trên sàn
- Lắp lại các tấm ván kệ sách với sự tập trung đáng sợ
- Thậm chí nhặt cả những mảnh kính vỡ nằm gần nơi giày bạn có thể đã chạm vào trước đó
Mỗi cử động kia đều thể hiện một tội lỗi rõ ràng hơn cả bất kỳ lời xin lỗi nào lại có thể diễn tả...
Simp chính hiệu
1380 chữ ạ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play