Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[WenHan/Văn Hàm]Ngồi Cạnh Một Thế Giới Khác

Chap 1

Buổi sáng ở khu phố cũ bắt đầu bằng tiếng rao quen thuộc.
Cậu ngồi trước bàn gỗ nhỏ, vừa ăn vội ổ bánh mì vừa xem lại công thức Vật lý viết kín một mặt giấy.
Mẹ Cậu
Mẹ Cậu
Ăn từ từ thôi con.
Mẹ đặt ly nước xuống trước mặt câu.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Con trễ mất.
Mẹ Cậu
Mẹ Cậu
Ở trường mới… nếu không quen thì nói với mẹ.
Cậu gật đầu.
Cậu vào ngôi trường đó nhờ học bổng.
Chỉ vậy thôi.
-------------
Trường mới rộng và sáng đến mức cậu đứng ngoài cổng một lúc lâu.
Xe hơi nối đuôi nhau dừng trước cổng chính.
Cậu lặng lẽ đi vào bằng cổng phụ dành cho học sinh đi bộ.
Lớp 11A1. Cửa mở. Không khí trong phòng khựng lại một nhịp khi cậu bước vào.
Giáo viên
Giáo viên
Em ngồi bàn cuối, cạnh bạn Trần Dịch Hằng nhé.
Vài ánh mắt lập tức hướng về phía cuối lớp.
Cậu đi xuống từng bước một.
Anh đang ngồi bên cửa sổ.
Ánh nắng chiếu nghiêng qua gương mặt anh, lạnh và sắc nét. Tay anh xoay cây bút chậm rãi, như không để ý xung quanh.
Cậu kéo ghế.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Chào cậu.
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt lướt qua cậu 1s.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Ừ.
Chỉ một tiếng ngắn.
Cậu ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người chỉ là một mặt bàn. Nhưng không khí lại xa đến mức cậu cảm thấy mình đang ngồi ở một thế giới khác.
------------
Giờ ra chơi.
Tiếng bàn tán vang lên từ phía sau.
???
???
"Cậu ta là người nhận được học bổng đó hả? "
???
???
"Lại còn được ngồi kế học trưởng nữa. "
Mọi người cũng bắt đầu xì xào bàn tán về cậu.
Cậu cuối xuống ghi bài, giả vờ không nghe.
Bút rơi khỏi tay. Một bàn tay cúi xuống nhặt lên để lại trước mặt cậu.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Cảm ơn cậu.
Anh không đáp.
Chỉ tiếp tục đọc sách.
-------
Tan học.
Sân trường ồn ào.
Cậu bước ra cổng, hòa vào dòng người nhưng vẫn lạc lõng.
Cậu đi bộ về nhà.
Ở phía sau, một chiếc xe đen dừng lại.
Tài xế mở cửa.
Anh bước vào xe.
Qua lớp kính tối màu, ánh mắt anh vô thức nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần.
Chỉ một thoáng.
Rồi anh quay đi.
--------
Tối đó.
Căn nhà nhỏ sáng đèn muộn.
Cậu ngồi bên bàn học, tiếng quạt kêu khẽ.
Ở một nơi khác của thành phố, căn phòng rộng lớn của anh im lặng tuyệt đối.
Điện thoại anh sáng lên vì tin nhắn lớp.
Anh không trả lời.
Trong đầu anh thoáng qua hình ảnh người ngồi cạnh mình sáng nay.
Yên lặng.
Cẩn thận.
Và… khác biệt.
Ngày đầu tiên kết thúc.
Cậu chỉ muốn cố gắng hòa vào nơi đó.
Còn anh —vẫn chưa biết rằng từ khoảnh khắc ấy, sự yên tĩnh vốn có của mình đã bắt đầu xuất hiện một vết rạn rất nhỏ.
End chap 1.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
hí loo
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Tui viết truyện này nhầm để thỏa sự yêu thích truyện thanh xuân vườn trường này.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Tui thấy chap đầu vẫn còn hơi ấy.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Nhưng tui vẫn sẽ tiếp tục cố gắng viết thêm để hoàn thiện truyện.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Mong mọi người ủng hộ tui ạ.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
🐽🐽🐽

Chap 2

Sáng hôm sau.
Cậu vừa đặt cặp xuống bàn thì anh đã ngồi đó từ trước.
Cậu khẽ lên tiếng:
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Anh làm bài Toán hôm qua xong chưa?
Anh không ngẩng đầu.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Xong rồi.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
… Khó không?
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Bình thường.
Cậu im lặng hai giây.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Cậu có thể cho tôi xem câu cuối được không?
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Cậu làm sai?
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
… Chắc vậy.
Anh đẩy tập sang.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Tự so.
Cậu cúi xuống xem.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
À… tôi quên đổi đơn vị.
Cậu khẽ cười.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Cảm ơn cậu.
Anh không đáp. Nhưng không rút tập lại ngay.
Giờ ra chơi.
Cửa lớp bị đẩy ra cái rầm.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Văn.
Giọng trầm vang lên.
Cậu giật mình quay lại.
Hắn đứng ở cửa lớp, tay đút túi quần.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Xuống căn tin.
Anh đáp ngắn gọn:
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Không.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Lại bận?
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Ừ.
Hắn liếc quanh lớp một vòng, ánh mắt dừng ở cậu.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Bạn mới?
Cậu hơi khựng.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
... Ừ.
Hắn bước vào vài bước.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Kỳ Hàm.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Cậu là người được nhận học bổng?
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
.. Ừ
Hắn gật đầu.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Giỏi đấy.
Không mỉa mai. Không cười.
Rồi hắn quay sang anh.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Mày không xuống thật?”
Anh nhíu mày.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Đừng làm phiền.
Hắn nhếch môi.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Phiền thật.
Rồi quay đi.
Chưa đầy năm phút sau, một cái đầu khác ló vào cửa lớp.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Ơ? Cậu chưa xuống căn tin hả?
Y bước vào, tóc hơi rối, ánh mắt sáng.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Lớp tôi hết đồ ăn rồi nên tôi qua đây kiếm ké.
Anh nhìn y.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Lớp cậu nghèo vậy à.
Y bật cười.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Không nghèo, nhưng đông.
Rồi ánh mắt y rơi vào cậu.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
À, cậu là Hàm đúng không?
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
… Um
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Tôi là Minh, 11A2. Ngồi cạnh ông Hằng khó ở đó.
Từ ngoài hành lang, giọng hắn vang vào:
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Tao nghe thấy đó.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Nghe thì sao?
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Ồn.
Y quay lại nhìn cậu, nhỏ giọng:
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Thấy chưa? Khó ở chưa.
Cậu bật cười nhẹ.
Đó là lần đầu tiên anh thấy cậu cười rõ như vậy trong lớp.
Anh khẽ liếc sang.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Cậu thân nhanh nhỉ.
Cậu hơi giật mình.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Không có…
Y chen vào:
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Ủa, cậu ghen hả?
Không khí khựng lại một giây.
Anh nhìn y.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Cậu nói nhiều quá.
Y bật cười.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Đúng rồi đó, Hằng cũng nói y vậy.
Ngoài cửa, hắn đứng dựa tường, nhìn vào trong.
Ánh mắt hắn dừng ở y — đang cười quá mức tự nhiên.
Rồi chuyển sang cậu.
Cuối cùng là anh.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
“Thú vị thật.”
End chap 2.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
chap này hơi ngắnnn
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Mấy bạn xem thì thả tim cho tuii cho tui có động lực viết thêm nha🥲🥲
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
love love

Chap 3

Tiết Toán buổi sáng kết thúc bằng một bài kiểm tra miệng.
Giáo viên nhìn quanh lớp.
Giáo viên
Giáo viên
Hàm lên bảng.
Cả lớp khẽ xôn xao.
Cậu đứng dậy, cầm phấn.
Bài toán không khó. Chỉ cần bình tĩnh.
Anh ngồi dưới, ánh mắt đặt lên từng bước giải của cậu.
Cậu viết xong, đặt phấn xuống.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Em làm vậy đúng chưa ạ?
Giáo viên gật đầu.
Giáo viên
Giáo viên
Đúng. Cách làm gọn.
Vài tiếng xì xào nổi lên.
???
???
Kinh thật.
???
???
Học bổng có khác.
Cậu trở về chỗ ngồi.
Anh nói khẽ:
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Cậu run.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
… Hơi.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Không cần.
Cậu nhìn anh.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Họ đang nhìn tôi.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Kệ họ.
Hai chữ ngắn gọn.
Nhưng cậu không hiểu vì sao lại thấy dễ thở hơn.
Giờ ra chơi.
Một nam sinh chặn trước bàn cậu.
???
???
Ê Hàm.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Gì vậy?
???
???
Cậu giỏi thật hay chỉ học tủ vậy?
Cậu nhíu mày.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tôi thi như mọi người.
???
???
Nhưng học bổng thì phải hơn người chứ.
Một vài tiếng cười vang lên.
Cậu siết tay.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Nếu cậu thắc mắc, lần sau thi cao hơn tôi đi.
Không khí khựng lại.
Nam sinh kia hơi sững.
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt anh lạnh xuống.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Xong chưa?
Giọng anh không lớn.
Nhưng đủ khiến người kia nhún vai rồi bỏ đi.
Cậu thở ra nhẹ.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Cậu không cần xen vào.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Tôi không xen.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Vậy sao ánh mắt cậu nhìn dữ vậy?
Anh nhìn thẳng cậu.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Tôi nhìn bình thường.
Cậu bật cười khẽ.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Anh nói dối dở thật.
Anh khựng lại một giây.
Lần đầu tiên có người nói vậy với anh.
Ở lớp 11A2.
Y đang thao thao bất tuyệt.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Nghe nói hôm nay Hàm bật lại người ta luôn đó.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Thì?
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Thì tôi thấy cũng ngầu.
Hắn liếc sang.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Cậu thân nhanh nhỉ.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Tôi thấy hợp thì nói chuyện thôi.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Ồn.
Y chống cằm.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Ông khó chịu hả?
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Không.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Hay là vì tôi nói chuyện với Hàm?
Cây bút trong tay hắn dừng lại.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Liên quan gì tới tao.
Y cười.
Trần Tuấn Minh_y
Trần Tuấn Minh_y
Không liên quan thì thôi.
Nhưng ánh mắt hắn thoáng tối lại.
Tan học.
Cậu thu dọn sách.
Anh đứng dậy trước.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Cậu về bằng gì?
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Đi bộ.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Ừ.
Cậu do dự hai giây.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Cậu… hôm nay cảm ơn.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Vì?
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Vì đã nhìn dữ.
Anh nhìn cậu.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Tôi không có nhìn dữ.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Có.
Anh im lặng.
Cậu mỉm cười.
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Tả Kỳ Hàm_Cậu
Dù sao cũng cảm ơn.
Cậu rời lớp trước.
Anh đứng lại vài giây.
Ngoài hành lang, hắn đang đợi.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Thay đổi rồi nhỉ.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Cái gì.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Ánh mắt mày.
Anh không đáp.
Hắn nhếch môi.
Trần Dịch Hằng_Hắn
Trần Dịch Hằng_Hắn
Đừng nói với tao là mày thấy cậu ta thú vị.
Anh bước đi.
Dương Bác Văn_Anh
Dương Bác Văn_Anh
Không.
Nhưng lần này, chính anh cũng không chắc.
End chap 3.
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Cảm ơn các cô các bác các chú các anh các chị các bạn đã xem🐽
tác giả cte🐽
tác giả cte🐽
Gửi ngàn trái tim tới các độc giả💗💗💗💗

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play