[Thể Loại Tâm Lý] Cái Bóng Trong Gương!?
[Chapter 1] Bản Sao Lỗi
t/g cuteee
Chào mọi người ạa
t/g cuteee
Đây là tác phẩm đầu tiên của tớ, mong mn góp ý ạ
Giáo Viên CN
Em là em của Diệp Khả đúng không?
Câu nói ấy vang lên lần thứ ba trong tuần.
Diệp Tuyết đứng trước bảng, tay vẫn còn cầm viên phấn. Bài giải toán trên bảng hoàn chỉnh, không sai bước nào. Cô làm đúng. Rất đúng.
Nhưng cả lớp không nhìn vào bài giải.
Họ nhìn cô.
npc nam
Chị Diệp Khả hồi năm ngoái làm nhanh hơn.
Một bạn nam phía dưới nói khẽ.
Giáo Viên CN
Em làm tốt. Nhưng chị em hồi đó đạt điểm tuyệt đối phần này.
Tuyết đặt viên phấn xuống.
Giờ ra chơi, lớp 11A3 ồn ào như mọi ngày. Tuyết bước ra hành lang. Ở cuối dãy, cầu thang dẫn lên sân thượng luôn mở hé.
Cô không nhớ mình bắt đầu thích đứng ở đó từ khi nào.
Gió trên cao mạnh hơn dưới sân trường.
Tóc cô bị thổi rối. Từ đây nhìn xuống, mọi người nhỏ lại. Âm thanh cũng xa đi.
Tuyết vịn tay vào lan can.
Một khoảnh khắc.
Chóng mặt.
Rất nhẹ.
Như thể nơi này từng xảy ra điều gì đó.
Nhật Minh
Cậu nên cẩn thận.
Câu nói vang lên phía sau.
Nhật Minh đứng đó, tay đút túi áo đồng phục. Ánh mắt cậu không có ý cười.
Nhật Minh
Lan can không cao lắm đâu.
Diệp Tuyết
Tớ chỉ đứng thôi.
Cậu không nói gì nữa. Chỉ nhìn cô thêm vài giây, rồi quay lưng rời đi.
Tuyết nhìn theo.
Cô không biết vì sao mình có cảm giác — cậu đang quan sát điều gì đó không phải hôm nay.
Buổi học kết thúc bằng thông báo về kỳ kiểm tra tổng hợp sắp tới.
Buổi chiều, bảng điểm tháng được dán ở hành lang.
Tên Diệp Tuyết nằm ngay dưới Diệp Khả.
Khoảng cách điểm: 0,15.
Không đủ để vượt.
Không đủ để biến mất.
Khi về nhà, ánh đèn bàn vẫn trắng lạnh như mọi tối.
Nhu Vân - Mẹ Nữ 9
Con làm bài chưa?
Tiếng mẹ hỏi từ ngoài cửa.
Khả bước ngang qua, đặt cốc nước xuống bàn Tuyết.
Diệp Khả - Chị Gái Nữ 9
Câu số 6 khó đấy. Em làm đúng cũng giỏi.
Diệp Tuyết
Em chỉ làm theo cách cô dạy.
Diệp Khả - Chị Gái Nữ 9
Chị làm theo cách khác. //mỉn cười// Hiểu quả hơn.
Đêm đó, cô đứng trước gương.
Tiếng gõ rất khẽ.
Tuyết nhìn vào mặt kính.
Nhưng trong một khoảnh khắc rất ngắn, hình ảnh kia chậm hơn cô một nhịp.
Phản chiếu vẫn là cô.
Chỉ là… ánh mắt kia không chớp cùng lúc với cô.
Diệp Tuyết
//đưa tay chạm vào gương//
???
“Em không phải bản sao.”
Cô không nghe thấy âm thanh.
Nhưng trong đầu cô, câu nói ấy vang lên rõ ràng.
Và trong mặt kính — nụ cười kia đến sớm hơn một nhịp.
t/g cuteee
Cảm ơn mọi người đã đọc ạaa
t/g cuteee
Chap 1 đến đây là hết, mong mọi người góp ý ạaaa
[Chapter 2] Vị Trí Của Em
Bảng điểm được công bố vào sáng thứ Hai.
Hành lang đông nghẹt.
npc nữ
Ủa, cao hơn Khả luôn?
Tuyết đứng trước bảng, mắt dừng lại ở con số của mình.
9,4.
Cô không vui.
Cũng không buồn.
Chỉ thấy trống rỗng
Giọng nói vang lên phía sau.
Nguyệt nhìn cô lâu hơn bình thường.
Giang Nguyệt
Cậu thích đứng trên cao không?
Giang Nguyệt
Trên sân thượng.
Giang Nguyệt
Gió ở đó mạnh lắm.
Một hình ảnh lướt qua đầu cô.
Tiếng gió.
Một bàn tay.
Rồi trống rỗng.
Diệp Tuyết
Cậu đang nói gì vậy?
Giang Nguyệt
//mỉn cười// Không có gì. //quay đi//
Trong lớp, cô giáo bước vào.
Giáo Viên CN
Lần này lớp ta có sự thay đổi thứ hạng.
Mọi ánh mắt lại đổ về phía Tuyết.
Ở cuối lớp, Nhật Minh không nhìn bảng điểm.
Cậu nhìn cô.
Nhu Vân - Mẹ Nữ 9
💬: Con có gian lận không?
Cô dừng bước ở cầu thang.
Nhu Vân - Mẹ Nữ 9
💬: Về nhà nói chuyện.
Tối đó, phòng khách sáng đèn.
Diệp Nhiên - Ba Nữ 9
Đề này khó.
Diệp Nhiên - Ba Nữ 9
Sao con lại cao hơn chị?
Diệp Tuyết
Vì con làm đúng thôi ạ
Khả ngồi bên cạnh, im lặng.
Nhu Vân - Mẹ Nữ 9
Một lần không nói lên điều gì.
Tuyết đứng giữa phòng khách.
Cô nhận ra một điều.
Khi cô thấp hơn, cô bị trách.
Khi cô cao hơn, cô bị nghi ngờ.
Đêm đó, tiếng gõ lại vang lên.
Cốc. Cốc. Cốc.
Lần này không từ tường.
Không từ cửa.
Mà như phát ra từ bên trong đầu cô.
Phản chiếu nhìn lại cô.
Không trả lời.
Nhưng ánh mắt kia —
không còn sợ hãi như cô nữa.
Ở một nơi nào đó trong trí nhớ,
gió lại thổi.
Và lần này,
cô nhớ mình đã từng nắm lấy một bàn tay.
Rồi buông.
t/g cuteee
Mọi người thấy nhân vật mẹ tên "Nhu Vân" hay "Vân Nhu" hay hơn ạ?
t/g cuteee
Bye bye mọi người, hết chap 2 roiii
[Chapter 3] Tin Đồn
t/g cuteee
Nay chuyển qua gốc nhìn khác xíu nha
t/g cuteee
sẽ chuyển sang gốc nhìn của một nhân vật khác nè=))
Hành lang tầng ba vẫn ồn như mọi ngày.
Nhưng hôm nay, có gì đó khác.
npc nam
Bạn học:
Nghe tin gì chưa?
npc nữ
Bạn Học:
Chuyện gì?
npc nữ
Bạn Học:
... Người ngồi cuối lớp ấy.
Một tiếng cười nhỏ của ai đó
npc nam
Bạn Học:
Đừng nói là cậu ko biết.
Bàn cuối sát cửa sổ, Nhật Minh vẫn ngồi đó. Tai nghe đeo hờ, mắt nhìn ra sân trường. Ánh sáng sớm rọi qua khung kính, hắt lên gò má nhợt nhạt.
Cậu không nhìn ai.
Cũng không chào ai.
Văn Lâm
//Kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn//
Nhật Minh
Nghe gì? //trả lời nhưng không quay lại//
Nhật Minh
... Không quan tâm
Văn Lâm
Họ nói ông liên quan tới vụ năm ngoái /hạ giọng/
Gió bên ngoài thổi mạnh hơn một chút.
Nhật Minh
//Minh tháo tai nghe.// Năm ngoái có nhiều chuyện.
Văn Lâm
Ông biết tôi đang nói chuyện gì.
Nhật Minh
//quay đầu nhìn Lâm.//
Ánh mắt lạnh đến mức Lâm nuốt khan.
Văn Lâm
Không biết. Tự nhiên sáng nay lan khắp trường.
Nhật Minh
Lan nhanh vậy sao..?
Văn Lâm
Ông không định giải thích gì sao?
Nhật Minh
... Giải thích với ai.
Văn Lâm
/không nói gì thêm/
Tiếng chuông vào lớp vang lên
Nhưng những lời thì thầm ngoài kia vẫn chưa dừng
Căng tin đông nghẹt.
Những câu chuyện đứt đoạn vang lên từ mọi phía.
npc nam
Bạn Học:
Thật không?
npc
Bạn Học:
Tôi nghe nói hôm đó chỉ có mình cậu ta ở đó
npc nữ
Bạn Học:
Vậy còn người kia?
npc
Bạn Học:
Chuyển trường rồi.
Minh ngồi một mình ở bàn góc tường.
Khác với buổi sáng, lần này có nhiều ánh mắt nhìn thẳng. Không còn che giấu.
Văn Lâm
//Đặt khay xuống trước mặt Minh//
Văn Lâm
Ông không thấy khó chịu à?
Nhật Minh
Khó chịu thì sao?
Nhật Minh
Đừng hỏi nữa, ăn đi
Một nhóm học sinh đi ngang.
Một giọng nữ cố tình lớn tiếng:
npc nữ
Nghe nói cậu ta đẩy người ta xuống cầu thang.
npc nam
Không biết thật không.
npc nữ
Nhìn mặt cũng lạnh mà.
Nhật Minh
//đặt muỗng xuống//
Tiếng kim loại chạm khay nghe rõ hơn bình thường.
Văn Lâm
//kéo tay Minh// ông định đi đâu?
Nhật Minh
//Nhìn bàn tay đang giữ mình// ... Tôi chưa từng gây chuyện.
Nhật Minh
//gỡ tay Lâm ra, bước đi.//
Ở cửa căng tin, một bóng người đứng đó.
Tóc buộc gọn, ánh mắt bình thản. Không tham gia bàn tán, cũng không né tránh.
Cô nhìn thẳng về phía Minh.
Minh cũng nhìn lại.
Chỉ một giây.
Rồi cả hai cùng rời ánh mắt.
Văn Lâm
Đó là ai? //vừa hỏi vừa chạy theo//
Tiết cuối trôi qua nặng nề.
Giáo viên vẫn giảng bài như không có gì xảy ra.
Nhưng không khí thì khác.
Minh cảm nhận được.
Những ánh mắt lén nhìn.
Những tiếng xì xào khi cậu đi ngang.
Văn Lâm
Tin Đồn không tự nhiên mà có.
Văn Lâm
Có thể ai đó cố ý.
Nhật Minh
//nhìn khoảng sân trống.// ... Không cần nghi.
Văn Lâm
Vậy ông không biết?
Văn Lâm
Ông không định nói cho tôi biết chuyện năm ngoái à?
Gió thổi mạnh, lá cây rung lên xào xạc.
Minh trả lời chậm rãi:
Nhật Minh
Có những chuyện… biết cũng không giúp ích gì.
Văn Lâm
Ít nhất tôi cũng nên hiểu bạn mình.
Nhật Minh
//quay sang nhìn Lâm// Hiểu tôi để làm gì?
Ở phía bên kia sân trường, Giang Nguyệt đang đứng dưới mái hiên. Cô nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm.
Giang Nguyệt
Em nghĩ tin đồn này sẽ còn lan rộng.
Giáo Viên CN
Em có nghe thấy gì cụ thể không?
Giang Nguyệt
Chỉ là suy đoán.
Giáo Viên CN
Em có nghĩ nó đúng không?
Giang Nguyệt im lặng vài giây
Giang Nguyệt
... Em không tin vào những gì chưa thấy.
Khi quay đi, ánh mắt cô vô tình lướt qua Minh lần nữa.
Lần này, Minh không tránh.
Chỉ là hai người không nói gì.
Tin nhắn nhóm lớp nhảy liên tục
npc
💬: Có bằng chứng không?
npc
💬: Nghe nói có camera.
npc
💬: Sao nhà trường không nói gì?
npc
💬: Nếu không làm gì sai thì sao không phản bác?
Minh nhìn màn hình một lúc rồi trả lời.
Văn Lâm
💬: Ông không định làm gì thật à?
Văn Lâm
Ít nhất là nói gì đó
Nhật Minh
Càng nói càng rối.
Bên ngoài cửa sổ, mưa đập vào kính.
Minh mở ngăn kéo bàn.
Bên trong là một mảnh giấy cũ.
Góc giấy nhàu nát.
Chỉ có một dòng chữ viết tay:
“Đừng tin ai.”
Minh khẽ thở ra.
Điện thoại rung thêm một lần nữa.
???
💬: Cậu vẫn im lặng như vậy à?
Minh nhìn chằm chằm vào màn hình
???
💬: Cậu nghĩ im lặng vậy là xong sao?
Nhật Minh
*Một tin nhắn nữa*
???
💬: Nếu họ biết sự thật hôm đó... Cậu nghĩ họ sẽ đứng về phía ai?
Minh gõ vài dòng rồi xoá.
Gõ lại.
Tin nhắn trả lời rất nhanh.
???
💬: Chỉ là mới bắt đầu thôi.
Ngoài kia, mưa vẫn chưa dứt.
Ở một nơi khác trong thành phố, Giang Nguyệt đứng bên cửa sổ phòng mình. Điện thoại đặt trên bàn.
Màn hình hiển thị bài đăng ẩn danh trong diễn đàn trường.
Cô đọc lại tiêu đề một lần nữa
Giang Nguyệt
"Người ở lại cuối cùng".
Ngón tay cô dừng trên nút báo cáo.
Giang Nguyệt
... Không phải cách này /thì thầm/
Ánh mắt cô không hoảng, không tò mò.
Chỉ trầm xuống.
Xa hơn một chút.
Như thể cô biết nhiều hơn những gì người khác nghĩ.
Đêm sâu.
Tin đồn vẫn tiếp tục lan.
Nhưng không ai biết—
Đây mới chỉ là bước đầu.
t/g cuteee
Tin đồn không cần bằng chứng.
Chỉ cần một người bắt đầu.
Còn khi bạn im lặng — người ta tự viết câu chuyện thay bạn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play