Anh Vẫn Tìm Em
Chap 1:Ngày mưa, anh mất em
Những giọt mưa nặng nề rơi xuống mặt kính, trượt dài như những vết nứt không thể hàn gắn
Thành phố lên đèn, lạnh lẽo và xa lạ
Dương Tú Quỳnh
//đứng dưới mái hiên sân bay, trong tay chỉ có một chiếc vali nhỏ//
Dương Tú Quỳnh
//không có ý định quay đầu//
Chỉ cần quay lại một lần, cô sợ mình sẽ không đủ can đảm để rời đi
Điện thoại trong túi rung lên
Tên người gọi hiện rõ lên màn hình
Trần Minh Phát - tên người cô yêu
Dương Tú Quỳnh
//ngón tay khẽ run nhưng cuối cùng vẫn tắt máy//
Một tin nhắn hiện lên ngay sau đó
Trần Minh Phát
💬Em đang ở đâu?
Trần Minh Phát
💬Trả lời anh
Dương Tú Quỳnh
//nhìn dòng chữ đó rất lâu rồi lặng lẽ xóa đi//
Buổi chiều hôm đó, tại văn phòng Tập đoàn Trần thị
Không khí nặng nề đến mức khó thở
Trần Minh Phát
//đứng trước cửa kính sát trần, bóng lưng cao lớn lạnh lẽo//
Ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt anh, sắc nét nhưng vô cảm
Cô đứng bên cạnh một người đàn ông lạ mặt, khoảng cách rất gần
Có tấm còn chụp khoảnh khắc cô cúi đầu, giống như đang cười
Trần Hàn Châu
Cô ta nhận tiền rồi
Trần Hàn Châu
Điều kiện duy nhất là rời khỏi nước, rời khỏi con
Trần Minh Phát
//siết chặt say//
Trần Minh Phát
//ngón tay trắng bệt//
Trần Minh Phát
Con không tin
Trần Minh Phát
Em ấy không phải người như vậy
Trần Hàn Châu
//cười lạnh//
Trần Hàn Châu
Con tin hay không, sự thật vẫn là sự thật
Trần Hàn Châu
Xuất thân của nó, tương lai của con, không thể đặt chung một bàn cân
Trần Minh Phát
//quay lại//
Trần Minh Phát
Ba đã làm gì em ấy?
Sự im lặng chính là đáp án tàn nhẫn nhất
Khi anh lao ra khỏi văn phòng, trời đã mưa
Chỉ còn tiếng tút dài lạnh lẽo
Một nỗi bất an mãnh liệt ập tới, như thể có thứ gì đó đang rời khỏi cuộc đời anh vĩnh viễn
Ở sân bay, cô đứng xếp hàng làm thủ tục
Dương Tú Quỳnh
//Bàn tay đặt lên bụng, rất nhẹ nhàng//
Chỉ mình cô biết, ngay buổi sáng hôm nay, bác sĩ đã nói một câu khiến cả thế giới của cô sụp đổ
Bốn chữ ấy vang lên trong đầu, lặp đi lặp lại
Cô chưa kịp vui, cũng không dám khóc
Bởi vì cùng ngày hôm đó, cô hiểu rõ một sự thật khác
Cô và anh, đã không còn đường lui nào khác
Dương Tú Quỳnh
//kéo vali đến cổng an ninh//
Không quay đầu
Không giải thích
Không để lại một lời
Và trong cơn mưa ấy, có một người đàn ông đã mất đi người con gái mà anh yêu hơn cả sinh mệnh của mình
Chap 2:Bằng chứng phản bội
Cơn mưa ngoài cửa kính vẫn chưa dứt
Anh đứng giữa văn phòng rộng lớn, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ
Trên bàn vẫn là xấp ảnh đã bị anh nhìn đến nhàu mép
Cô đứng cạnh một người đàn ông lạ
Ánh mắt cúi xuống, khóe môi cong lên — giống như đang cười
Anh không nhớ mình đã nhìn những bức ảnh đó bao lâu
Chỉ nhớ rõ, tim mình từng nhịp, từng nhịp… lạnh dần
Lê Quốc Bình
Mày vẫn còn do dự?//trầm thấp//
Trần Minh Phát
//không quay lại//
Trần Minh Phát
Mày cũng thấy rồi đấy
Là bạn thân nhiều năm, anh hiểu rõ nhất một điều, Minh Phát yêu Tú Quỳnh đến mức nào
Lê Quốc Bình
Ảnh có thể là giả//nói chậm//
Lê Quốc Bình
Mày quen cô ấy lâu như vậy
Lê Quốc Bình
Chẳng lẽ không hiểu tính cách cô ấy?
Trần Minh Phát
//nhắm mắt//
Trần Minh Phát
"Chính vì hiểu... nên mới đau"
Trần Minh Phát
Nếu không phải phản bội
Trần Minh Phát
Vậy... em ấy trốn tao để làm gì?
Trần Minh Phát
//giọng khàn đi//
Lê Quốc Bình
//không trả lời được//
Điện thoại trên bàn rung lên
Một tin nhắn được gửi đến từ số lạ
💬 Điều kiện: rời khỏi nước, cắt đứt hoàn toàn với anh
Bên dưới là một đoạn ghi âm ngắn
Giọng nữ trong trẻo, rất quen
Dương Tú Quỳnh
Chỉ cần anh ấy không tìm tôi nữa… bao nhiêu tiền tôi cũng nhận
Không nghe rõ mặt
không thấy rõ hình
Nhưng giọng nói đó… giống cô đến tàn nhẫn
Trần Minh Phát
//buông điện thoại//
Âm thanh va chạm lạnh lẽo vang lên giữa căn phòng trống
Cùng lúc đó, ở một góc khác của thành phố
Dương Tú Quỳnh
//ngồi trong xe, hai tay đặt trên đùi, siết chặt//
Nhân vật nữ
Cô chỉ cần ký tên
Nhân vật nữ
//đẩy bản hợp đồng về phía cô//
Nhân vật nữ
Đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa
Dương Tú Quỳnh
//cúi đầu nhìn tờ giấy//
Không tình yêu
Không tương lai
Chỉ có điều kiện và trao đổi
Dương Tú Quỳnh
Còn nếu tôi không ký?
Dương Tú Quỳnh
//giọng rất nhẹ//
Nhân vật nữ
Nếu cô còn ở lại, anh ấy sẽ mất tất cả
Dương Tú Quỳnh
//cầm bút, ký tên mình xuống//
Anh đứng dưới tòa nhà nơi cô ở
Mưa đã ngớt, chỉ còn gió lạnh
Trần Minh Phát
💬Ra gặp anh
Trần Minh Phát
💬Anh muốn nghe chính em nói
Dương Tú Quỳnh
//ngồi trên giường, ôm chặt điện thoại//
Màn hình sáng lên rồi tắt đi
Cô nhìn cái tên ấy rất lâu
Cuối cùng… đặt điện thoại úp xuống
Dương Tú Quỳnh
//nước mắt rơi không tiếng động//
Ở hai đầu thành phố
Một người chờ đợi
Một người im lặng
Cả hai đều tin rằng mình đang bảo vệ đối phương nhưng không ai biết… chỉ cần một câu nói muộn màng, họ sẽ mất nhau cả đời
Chap 3:Anh đến muộn một bước
Thành phố sau mưa ẩm ướt và lạnh lẽo
Ánh đèn đường hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi chưa từng có
Điện thoại trong tay anh đã gọi hơn mười cuộc
Không một cuộc được bắt máy
Nhân vật nam
Bảo vệ:cô ấy đã trả phòng từ chiều
Trần Minh Phát
Ông nói gì?
Nhân vật nam
Bảo vệ:cô gái ở căn 1507
Nhân vật nam
Bảo vệ:thu dọn hành lý, đi rồi
Nhân vật nam
Bảo vệ:hình như ra sân bay
Tim anh chấn động mạnh đến mức đau nhói
Chiếc xe lao đi trong màn đêm
Mưa lại bắt đầu rơi, nặng hạt hơn lúc chiều
Anh không nhớ mình đã vượt bao nhiêu đèn đỏ
Anh chỉ biết một điều — nếu chậm thêm một phút, có thể anh sẽ mất cô vĩnh viễn
Dương Tú Quỳnh
//ngồi trong khu chờ, vali đặt bên cạnh//
Bảng điện tử thông báo chuyến bay đến Mỹ sắp khởi hành
Dương Tú Quỳnh
//cúi đầu, bàn tay vô thức đặt lên bụng mình//
Một sinh mệnh nhỏ bé vô thức đang tồn tại
Là kết tinh của tình yêu
Cũng là bí mật cô không thể nói ra
Dương Tú Quỳnh
//nước mắt trào ra//
Dương Tú Quỳnh
//nhận cuộc gọi//
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói gấp gáp, trộn lẫn tiếng gió và mưa
Trần Minh Phát
📲Em đang ở đâu?
Trần Minh Phát
📲Trả lời anh đi
Dương Tú Quỳnh
//không trả lời, khóc nức nở//
Trần Minh Phát
📲Anh đang đến sân bay
Trần Minh Phát
📲Dương Tú Quỳnh
Trần Minh Phát
📲Em đợi anh
Trần Minh Phát
📲Anh chỉ muốn nghe chính em nói//giọng khàn đi//
Dương Tú Quỳnh
📲Không cần nữa
Trần Minh Phát
//sững lại//
Trần Minh Phát
📲Anh đã thấy ảnh rồi
Trần Minh Phát
📲Em không có gì muốn giải thích sao?
Trần Minh Phát
//giọng lạnh dần//
Dương Tú Quỳnh
//siết chặt điện thoại//
Giải thích sao đây?
Rằng cô bị ép?
Rằng nếu không rời đi, anh sẽ mất tất cả?
Rằng cô đang mang thai?
Dương Tú Quỳnh
//cắn môi đến bật máu//
Dương Tú Quỳnh
📲Anh cứ tin những gì anh thấy
Dương Tú Quỳnh
📲Vậy thì cứ tin đi
Một nhịp thở nặng nề vang lên từ đầu dây bên kia
Trần Minh Phát
📲Vậy em thừa nhận?
Dương Tú Quỳnh
//nước mắt rơi xuống tay//
Chỉ một chữ như đóng sập mọi cánh cửa
Khi anh chạy vào sảnh sân bay, màn hình điện tử vừa hiện dòng chữ
Trần Minh Phát
//đứng lặng, cả người ướt sũng//
Trong không gian rộng lớn ấy, anh bỗng thấy mình trống rỗng chưa từng có
Điện thoại trong tay rơi xuống nền gạch lạnh
Trần Minh Phát
//chậm rãi nhặt lên//
Giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa
Lần này, anh không còn cố tìm lý do bào chữa
Chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất — cô đã chọn rời đi
Chiếc máy bay xé mây bay về phương xa
Dương Tú Quỳnh
//tựa đầu vào cửa sổ, bàn tay cô vẫn đặt trên bụng dưới lớp áo mỏng//
Dương Tú Quỳnh
Sau này...
Dương Tú Quỳnh
Mẹ sẽ bảo vệ con
Ngoài kia, ánh đèn thành phố dần biến mất
Cô không biết rằng, dưới màn mưa ấy có một người đàn ông đang đứng giữa sân bay, lần đầu tiên trong đời không biết phải làm gì để giữ người mình yêu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play