Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Văn Hàm ] Anh Là Điều Em Không Muốn Gặp Lại Nhất

Ngày Gặp Lại

Chiều mưa ở ngoại ô luôn khiến lòng người mềm đi một chút.
Tả Kỳ Hàm đứng dưới mái hiên quán cà phê nhỏ bên bờ sông, tay siết chặt chiếc túi xách. Mưa rơi lộp bộp xuống mặt nước, loang thành những vòng tròn nhạt nhòa như ký ức.
Ba năm rồi. Ba năm kể từ ngày cậu nói lời chia tay với Dương Bác Văn.
Câụ đã từng nghĩ, cả đời này sẽ không gặp lại anh nữa.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cho em một ly đen đá, ít đường.
Giọng nói ấy vang lên phía sau. Trái tim cậu khựng lại. Không cần quay đầu, cậu cũng biết là ai.
Giọng nói ấy từng thì thầm bên tai cậu mỗi đêm, từng dịu dàng gọi cậu là “Hàm nhỏ”. Kỳ Hàm từ từ quay lại. Dương Bác Văn đứng đó, áo sơ mi trắng ướt mưa, tóc hơi rối. Anh cao hơn trước, trầm tĩnh hơn trước. Nhưng ánh mắt ấy… vẫn khiến cậu khó thở.
Anh cũng nhìn cậu. Hai người lặng đi vài giây.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lâu rồi không gặp.
Giọng anh bình thản đến đáng ghét.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Nhếch môi ) Ừ. Không ngờ vẫn còn gặp lại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh cũng không ngờ.
Anh nhìn cậu lâu hơn một chút.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em vẫn sống tốt chứ?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Bật cười khẽ ) Tốt. Không có anh, em càng tốt.
Câu nói như lưỡi dao mỏng. Anh im lặng.
Bác Văn vốn luôn là người kiêu ngạo. Trong tình yêu cũng vậy. Ngày đó, anh không chịu giải thích, còn cậu thì quá tự trọng để hỏi đến cùng.
Hai con người yêu nhau đến chết đi sống lại, cuối cùng lại chia tay vì một hiểu lầm chẳng ai chịu mở lời.
Mưa càng lúc càng lớn. Quán cà phê đông khách, chỉ còn một bàn trống duy nhất.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh ngồi chung được không? ( Giọng khách sáo )
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không được.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
( Nhướng mày ) Em vẫn ghét anh vậy à?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ghét? ( Nhìn thẳng vào mắt anh )
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh nghĩ mình quan trọng đến mức đó sao?
Một khoảng lặng kéo dài. Anh khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ba năm rồi, Hàm. Em vẫn không chịu buông à?
Cậu siết chặt tay dưới gầm bàn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Người không buông là anh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Phải. ( Đứng dậy )
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh là người rời đi trước. Là anh chọn im lặng. Là anh khiến em trở thành kẻ níu kéo trong mắt người khác.
Anh đứng bật dậy theo.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em biết rõ ngày đó anh không có lựa chọn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh luôn có lựa chọn.
Cậu nhìn anh, ánh mắt đỏ hoe.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chỉ là anh không chọn em.
Không gian như đặc lại. Bác Văn bước tới một bước, nhưng rồi dừng lại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hàm… nếu ngày đó anh nói...
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng. ( Ngắt ngang )
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em không muốn nghe lại bất cứ điều gì về quá khứ.
Cậu quay đi, nhưng anh nắm lấy cổ tay cậu. Bàn tay anh vẫn ấm như ngày xưa.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em thực sự không muốn gặp lại anh?
Cậu ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt hai người giao nhau, đầy giằng xé.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Phải. Anh là điều em không muốn gặp lại nhất.
Bàn tay anh chậm rãi buông ra. Anh cười, nụ cười rất nhẹ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhưng có vẻ ông trời không nghĩ vậy.
Mưa vẫn rơi. Ba năm trước họ chia tay trong một buổi chiều nắng gắt. Ba năm sau, họ gặp lại nhau trong một buổi chiều mưa.
Và cả hai đều biết…cuộc gặp lại này sẽ không đơn giản chỉ là một sự tình cờ.

Không Thể Tránh

Kỳ Hàm đã nghĩ cuộc gặp hôm qua chỉ là một sự trùng hợp.
Chỉ cần bước ra khỏi quán cà phê đó, chỉ cần quay lưng đủ dứt khoát, thì cuộc đời cậu và Dương Bác Văn sẽ lại trở về hai đường thẳng song song như ba năm qua. Nhưng cậu đã quên một điều. Số phận chưa từng hỏi ý cậu.
Sáng hôm sau, phòng họp tầng 7 ngập mùi giấy mới và cà phê đắng.
Kỳ Hàm ngồi ở cuối bàn, lật tài liệu. Cậu vừa chuyển về chi nhánh này chưa đầy một tuần. Công việc ổn định, môi trường yên tĩnh tất cả đều đúng như những gì cậu mong muốn. Không có quá khứ. Không có anh.
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Chúng ta sẽ có thêm một người phụ trách dự án này.
Kỳ Hàm không ngẩng đầu. Cho đến khi cánh cửa mở ra.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Xin lỗi, tôi đến muộn.
Giọng nói quen thuộc ấy khiến tay cậu khựng lại giữa trang giấy. Không cần nhìn, cậu cũng biết. Dương Bác Văn.
Anh bước vào, lịch sự gật đầu với mọi người. Ánh mắt anh lướt qua căn phòng, rồi dừng lại ở cậu. Chỉ một giây thôi. Nhưng đủ để tim cậu đập lệch một nhịp.
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Đây là Dương Bác Văn. ( Giới thiệu )
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Từ hôm nay, cậu ấy sẽ là trưởng nhóm dự án lần này.
Không gian im lặng vài giây. Trưởng nhóm. Kỳ Hàm bật cười trong lòng. Thật nực cười.
Ba năm trước anh rời khỏi cuộc đời cậu mà không một lời giải thích.
Ba năm sau anh lại xuất hiện, trở thành cấp trên trực tiếp của cậu.
Ông trời quả thật rất biết cách trêu đùa con người.
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Lý Minh Đức – Trưởng Phòng
Còn đây là Tả Kỳ Hàm. ( Quay sang cậu ) Cậu ấy sẽ phối hợp trực tiếp với cậu.
Một nhát dao vô hình cắm thẳng vào ngực cậu. Phối hợp trực tiếp. Bác Văn nhìn cậu.
Ánh mắt anh không dao động, như thể họ chỉ là hai người xa lạ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chào cậu.
Anh nói. Khách sáo. Lạnh lùng. Như chưa từng yêu nhau.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Nhìn anh vài giây ) Chào anh.
Giọng cậu cũng xa lạ không kém.
Mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn lại hai người họ trong phòng.
Không gian trở nên ngột ngạt.
Kỳ Hàm đứng dậy, thu dọn tài liệu, cố tình bước qua anh mà không nhìn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chúng ta cần nói chuyện.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không cần.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đây là công việc.
Cậu quay lại, ánh mắt lạnh như nước đá.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy thì cứ nói trong giờ làm việc.
Anh nhìn cậu. Ánh mắt anh sâu hơn cậu nhớ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em định tránh anh đến bao giờ?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Bật cười khẽ ) Anh nghĩ em đang tránh anh?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không phải sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không. ( Nhìn thẳng vào anh ) Em chỉ không quan tâm.
Một câu nói nhẹ tênh. Nhưng đủ để làm người đối diện đau. Anh im lặng vài giây.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Được. Nếu là công việc, chiều nay ở lại. Chúng ta cần thống nhất kế hoạch.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không rảnh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đây là yêu cầu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Siết chặt tài liệu )
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh luôn như vậy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
( Nhíu mày ) Ý em là gì?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Luôn ép người khác phải theo ý mình.
Anh bước tới gần hơn một chút.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Còn em thì luôn bỏ chạy.
Cậu sững lại. Bỏ chạy. Ba năm trước, người bỏ đi là anh. Không phải cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh không có quyền nói vậy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy ai có quyền?
Không khí giữa họ căng như dây đàn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Quay đi ) Chiều nay em sẽ ở lại.
Anh khẽ thở ra. Không biết là nhẹ nhõm… hay mệt mỏi.
Chiều muộn. Văn phòng gần như trống.
Chỉ còn ánh đèn vàng nhạt và tiếng gõ bàn phím đều đều.
Kỳ Hàm ngồi đối diện anh, cách một chiếc bàn. Khoảng cách chưa đến một mét. Nhưng lại xa hơn ba năm.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Phần này cần chỉnh lại.
Anh nói, đẩy tài liệu về phía cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em biết.
Anh nhìn cậu một lúc lâu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em thay đổi nhiều rồi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Cười nhạt ) Con người ai cũng thay đổi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không hẳn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Ngẩng đầu ) Ý anh là gì?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em vẫn như trước. Vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tim cậu chợt đau. Cậu ghét anh. Ghét anh vì luôn nhìn thấu cậu như vậy.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh nhầm rồi. Em không còn là người của ba năm trước nữa.
Anh im lặng. Một lúc sau, anh hỏi:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em có từng… nhớ anh không?
Câu hỏi rơi xuống giữa hai người. Nặng nề. Kỳ Hàm nhìn anh.
Ba năm qua, cậu đã tự nhủ hàng nghìn lần rằng mình đã quên anh.
Nhưng chỉ cần một câu hỏi đơn giản như vậy…mọi phòng thủ đều lung lay. Cậu đứng bật dậy.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không.
Anh nhìn cậu, không nói gì. Cậu quay đi, nhưng giọng anh lại vang lên phía sau.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh thì có.
Cậu dừng lại. Tim cậu đập mạnh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ba năm qua, không ngày nào anh không nhớ em.
Cậu nhắm mắt. Một giọt nước mắt suýt rơi xuống. Nhưng cậu không quay đầu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng nói những lời vô nghĩa nữa.
Cậu bước đi. Mỗi bước chân đều nặng nề.
Phía sau, Dương Bác Văn vẫn đứng đó. Anh biết. Cuộc chiến giữa họ…mới chỉ bắt đầu.

Vết Cắt Cũ

Ba ngày sau khi chính thức làm chung dự án, cả phòng ban đều nhận ra một điều.
Tả Kỳ Hàm và Dương Bác Văn không hợp nhau.
Không phải kiểu bất đồng nhẹ nhàng. Mà là kiểu chỉ cần đứng chung một không gian, không khí cũng lạnh đi vài độ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Bản đề xuất này không ổn.
Bác Văn đặt tập tài liệu xuống bàn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Ngẩng đầu ) Không ổn chỗ nào?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thiếu tính khả thi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em đã khảo sát số liệu rồi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhưng em chưa tính đến rủi ro truyền thông.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Cười nhạt ) Hay là anh nghĩ em không đủ năng lực?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không nói vậy.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng ý anh là vậy.
Không khí phòng họp căng như dây đàn. Mọi người nhìn nhau, không ai dám xen vào.
Bác Văn hít một hơi chậm rãi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh đang nói trên tư cách trưởng nhóm.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Còn em đang nói trên tư cách người chịu trách nhiệm phần này.
Hai ánh mắt chạm nhau. Không ai chịu lùi.
Cuộc họp kết thúc trong sự nặng nề. Kỳ Hàm bước nhanh ra ban công cuối hành lang, tựa lưng vào lan can, hít thật sâu.
Cậu ghét cảm giác này. Ghét việc phải đối diện với anh mỗi ngày. Ghét việc tim mình vẫn loạn nhịp mỗi khi anh tiến lại gần.
Cửa phía sau mở ra. Cậu không cần quay lại cũng biết là ai.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em đang giận chuyện công việc hay giận anh?
Giọng anh trầm xuống.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Có khác nhau sao?
Anh bước tới đứng bên cạnh cậu, nhưng giữ khoảng cách vừa đủ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em đang cố chứng minh điều gì vậy, Hàm?
Cậu quay phắt lại.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh nghĩ em làm tất cả chỉ để chứng minh với anh sao?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy vì cái gì?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vì em không muốn bị xem thường.
Giọng cậu nghẹn lại. Bác Văn nhìn cậu thật lâu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh chưa từng xem thường em.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng anh từng bỏ rơi em.
Câu nói rơi xuống. Không khí như đông cứng. Anh khựng lại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không bỏ rơi em.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy là gì?
Cậu nhìn anh, mắt đỏ lên.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ngày đó anh biến mất suốt hai tuần. Không tin nhắn. Không cuộc gọi. Đến khi quay lại thì chỉ nói một câu ‘Chúng ta dừng lại đi.’ Anh gọi đó là gì?
Giọng cậu run. Ba năm rồi, nhưng vết cắt ấy chưa từng khép lại. Bác Văn siết chặt tay.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh có lý do.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy tại sao anh không nói?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vì anh không muốn em bị kéo vào.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Bật cười ) Nghe thật cao thượng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh nghiêm túc.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Còn em thì sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em có quyền được biết không? Em có quyền được lựa chọn ở lại hay rời đi không?
Anh không trả lời ngay. Ánh mắt anh tối lại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lúc đó… anh không đủ khả năng bảo vệ em.
Cậu sững người.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em chưa từng yêu cầu anh bảo vệ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhưng anh yêu cầu chính mình.
Khoảng lặng giữa hai người dài đến nghẹt thở.
Gió thổi qua, mang theo mùi nắng nhạt cuối chiều. Kỳ Hàm nhìn anh.
Lần đầu tiên sau ba năm, cậu thấy trong mắt anh không phải sự kiêu ngạo mà là mệt mỏi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh có biết, điều khiến em đau nhất không phải là chia tay.
Anh nhìn cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Là việc anh không tin em đủ mạnh để ở bên anh.
Anh lặng đi. Cậu quay mặt đi, lau vội giọt nước mắt.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em ghét anh không phải vì anh rời đi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em ghét anh vì anh tự quyết định thay cả hai.
Anh bước tới gần hơn một chút.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hàm...
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Lùi lại )
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng.
Giọng cậu nhỏ nhưng dứt khoát.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh từng nói nếu một ngày em ghét anh, thì chắc chắn là vì anh đã làm em tổn thương.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chúc mừng anh. Anh đã làm được.
Bác Văn nhắm mắt trong một thoáng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không mong em tha thứ ngay.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em cũng không định.
Hai người đứng đối diện nhau, giữa khoảng cách chỉ vài bước chân nhưng nặng như cả một quãng đời.
Một lúc sau, anh nói khẽ:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dù em có ghét anh bao nhiêu… anh vẫn sẽ không tránh em.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
( Khẽ cười ) Vì công việc?
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vì anh chưa từng hết yêu em.
Tim cậu thắt lại. Nhưng lần này, cậu không để mình yếu lòng.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Câu đó ba năm trước anh nên nói.
Cậu bước qua anh. Lần này, anh không giữ lại. Chỉ đứng đó, nhìn theo bóng lưng cậu. Gió chiều thổi mạnh hơn. Vết cắt cũ đã mở ra. Và cả hai đều hiểu. Muốn yêu lại, họ buộc phải đối diện với nó.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play