[RHYCAP] 7 Năm
#1
Hoàng Đức Duy đứng sát góc trong cùng, ôm tập tài liệu vào ngực. Mùi nước hoa lạ lẫm len vào khoảng không hẹp. Không quá nồng, nhưng đủ khiến cậu khó chịu vì cảm giác… quen.
Cửa sắp khép lại thì một bàn tay chặn ngang.
Nguyễn Quang Anh bước vào.
Áo sơ mi đen, cổ tay áo xắn lên gọn gàng. Ánh mắt anh lướt qua mọi người, dừng lại ở Duy lâu hơn một nhịp. Chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để tim Duy hẫng xuống.
Cửa đóng.
Không gian nhỏ lại.
Duy nhìn xuống bảng số tầng.
Tầng 12.
Bỗng nhiên người đứng bên cạnh nhích lại gần.
Không chạm.
Nhưng đủ để hơi ấm phả sát vào vành tai.
Duy giật mình, lùi thêm nửa bước. Vai chạm vào vách kim loại lạnh buốt.
Người đàn ông kia không nói thêm gì. Chỉ đứng đó, yên tĩnh, nhưng ánh mắt từ tấm gương phản chiếu phía trên vẫn dõi theo cậu.
Duy cảm nhận rõ.
Cảm giác bị nhìn.
Không phải kiểu tò mò.
Là kiểu đã nhìn rất lâu.
Thang máy dừng ở tầng 7. Vài người bước ra. Không gian càng trống hơn.
Người đó vẫn chưa rời đi.
Duy bước ra trước. Nhưng ngay khi vừa rời khỏi, một giọng nói phía sau vang lên:
NGUYỄN QUANG ANH
Em vẫn thích đeo dây buộc tóc màu trắng à?
Tim đập mạnh đến mức tai ù đi.
Cậu quay đầu.Người đàn ông ấy nhìn cậu. Ánh mắt bình thản, gần như lạnh lẽo.
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh… nhầm người rồi
Quang Anh không phản bác.
Chỉ khẽ nhếch môi.
Anh bước ngang qua, vai lướt rất sát.
NGUYỄN QUANG ANH
Nhầm thật
Mùi nước hoa kia lại thoảng qua lần nữa.
Duy đứng đó vài giây, tay vô thức chạm lên dây buộc tóc trên cổ tay mình.
Một chi tiết nhỏ đến mức không ai để ý.
Vậy mà người lạ kia… lại biết.
Phía cuối hành lang, Quang Anh dừng lại một chút.
Anh không quay đầu.
Nhưng môi khẽ mấp máy.
NGUYỄN QUANG ANH
7 năm rồi
#2
Hoàng Đức Duy tự nhủ chỉ là trùng hợp.
Một người lạ.
Một câu nói vu vơ.
Một mùi nước hoa quen.
Nhưng sáng hôm sau, khi bước vào sảnh tòa nhà, cậu lại nhìn thấy anh.
Nguyễn Quang Anh đứng cạnh quầy lễ tân, ký giấy tờ gì đó. Áo vest đen, tay áo chỉnh tề. Tư thế thẳng, lạnh, không thừa một động tác.
Không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh như vừa làm điều gì sai.
Quang Anh ngẩng lên.
Ánh mắt chạm nhau.
Lần này không có thang máy đông người. Không có gương phản chiếu. Không có tiếng ồn chen giữa.
Duy cảm giác như mình bị soi thấu. Không phải kiểu nhìn đánh giá, mà là kiểu đã biết rõ từng biểu cảm trên mặt cậu.
Cậu quay đi trước. Bước nhanh về phía thang máy.
Duy bước vào, thở ra nhẹ nhõm.
Nhưng ngay khi cửa chuẩn bị khép lại—Một bàn tay lại chặn ngang.
Không nói xin lỗi lần này.
Chỉ bước vào. Đứng sát bên cạnh.
Khoảng cách gần đến mức vai áo họ gần như chạm nhau.
Thang máy đi lên.
Không ai nói gì.
Cậu cảm nhận rõ ánh nhìn ấy một lần nữa.
Không cần nhìn cũng biết.
Nó đang ở trên mình.
Chậm rãi.
Từ tóc.
Xuống mắt.
Dừng lại ở môi.
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh nhìn gì vậy?
Một nhịp im lặng.
Rồi giọng trầm khẽ vang lên.
NGUYỄN QUANG ANH
Nhìn xem em có thay đổi không
Câu trả lời bình thản đến đáng sợ.
HOÀNG ĐỨC DUY
Chúng ta quen nhau sao?
Quang Anh không đáp ngay.
Ánh mắt anh vẫn giữ nguyên nhịp độ, như thể câu hỏi đó đã được chờ sẵn.
NGUYỄN QUANG ANH
Em nghĩ sao?
Duy bước ra trước. Nhưng lần này, anh không đi ngang qua.
Anh giữ cổ tay cậu lại.
Chỉ một giây.
Ngón tay siết nhẹ lên dây buộc tóc trắng.
NGUYỄN QUANG ANH
Em vẫn giữ thói quen này
Giọng nói rất thấp.
Gần như thì thầm.
Duy đứng chết lặng.Cổ tay nóng ran nơi anh vừa chạm.
Cảm giác không phải lần đầu.Không phải một người lạ.
Mà là người đã chạm vào mình… rất nhiều lần.
Ở phía sau, cửa thang máy đóng lại.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Duy nhìn thấy ánh mắt anh.
Không phải tò mò.
Không phải hứng thú.
#3
Cả buổi sáng hôm đó, Hoàng Đức Duy không thể tập trung.
Cổ tay vẫn còn cảm giác nóng âm ỉ nơi Nguyễn Quang Anh chạm vào. Không đau. Nhưng đủ để khiến cậu bực bội vì nó không chịu biến mất.
Anh biết thói quen của cậu.
Biết dây buộc tóc.
Biết cà phê không đường.
Và nói câu “em có thay đổi không” như thể họ từng rất thân.
Duy ghét cảm giác mình là người duy nhất không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Buổi trưa, khi Duy bước xuống căn tin tòa nhà, cậu lại thấy anh.
Ngồi một mình ở bàn sát cửa kính.
Ánh nắng chiếu nghiêng qua vai anh, làm nổi bật đường nét sắc lạnh trên gương mặt. Anh không nhìn điện thoại. Không làm gì cả.
Nhưng khi Duy vừa xuất hiện—Ánh mắt ấy lập tức chuyển hướng.
Chính xác. Không chậm một giây.
Lần này cậu không né nữa.
Cậu bước thẳng đến bàn anh.
Nguyễn Quang Anh ngước lên. Ánh nhìn bình tĩnh như thể đã biết cậu sẽ đến.
HOÀNG ĐỨC DUY
Chúng ta nói chuyện một chút được không?
Duy kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Khoảng cách chỉ là một cái bàn nhỏ.
Nhưng áp lực như bị ép sát vào tường.
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh biết tôi
Không phải câu hỏi.
Là khẳng định.
Quang Anh nghiêng đầu nhẹ, khóe môi không rõ là cười hay không.
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh nghĩ vậy sao?
NGUYỄN QUANG ANH
Anh chưa từng quên
HOÀNG ĐỨC DUY
Nhưng tôi không nhớ anh
Duy nói chậm rãi, rõ từng chữ.
Lần đầu tiên, ánh mắt Quang Anh hơi tối lại.
Không phải tức giận.
Là một thứ gì đó sâu hơn.
NGUYỄN QUANG ANH
Không sao. Không nhớ cũng được
NGUYỄN QUANG ANH
Anh nhớ là đủ
Duy thấy sống lưng mình lạnh đi.
HOÀNG ĐỨC DUY
Chúng ta từng quen nhau khi nào?
Quang Anh nhìn cậu một lúc lâu.Cái nhìn không hề chớp.
Không hề dao động.
Rồi anh hỏi ngược lại:
NGUYỄN QUANG ANH
Bảy năm trước, em có từng cứu một người không?
Câu hỏi rơi xuống như một viên đá vào mặt nước yên lặng.
Bảy năm trước.
Ký ức mơ hồ lướt qua.
Một buổi tối mưa lớn.
Một người con trai ngồi gục dưới mái hiên, áo ướt sũng.
Một ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
Duy đã đưa người đó về nhà mình.
Cho mượn áo khô.
Cho ngồi trong phòng khách.
Và nghe cậu ta khóc suốt một đêm.
Sáng hôm sau… người đó biến mất.
Không để lại tên.
Không để lại lời cảm ơn.
Quang Anh không trả lời ngay.
Anh chỉ nhìn Duy, như đang chờ đợi phản ứng.
NGUYỄN QUANG ANH
Anh đã quay lại tìm em. Nhưng em không ở đó nữa
Câu nói nghe bình thản.
Nhưng bàn tay đặt trên bàn của anh siết chặt đến mức gân nổi rõ.
Duy cảm thấy tim mình đập mạnh.
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh… tìm tôi làm gì?
Quang Anh đứng dậy.
Không trả lời câu hỏi đó.
Anh bước vòng qua bàn.Dừng lại phía sau lưng Duy.Khoảng cách quá gần.Hơi thở anh lướt qua vành tai cậu.
NGUYỄN QUANG ANH
Để trả lại. Những gì em đã cho anh
Duy quay phắt lại.Nhưng anh đã lùi ra.
HOÀNG ĐỨC DUY
Anh nhớ em không?
Quang Anh nhìn cậu.
Lần này không che giấu gì nữa.
NGUYỄN QUANG ANH
Anh chưa từng ngừng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play