Chiphaomoon(Tôi Thích Em Đc Chưa)
chương 1
Trong văn phòng chủ tịch tập đoàn Nguyễn gia, không khí đặc quánh mùi gỗ đàn hương và sự căng thẳng tột độ. Nguyễn Thanh Pháp đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của Sài Gòn nhưng tâm trí anh đang đặt lên cô em gái họ bướng bỉnh phía sau.
thanh pháp
Bây giờ em nhất quyết không chịu làm trong công ty nhà mình?
Pháp Kiều xoay người lại, giọng nói trầm xuống đầy uy lực. Anh ném tập hồ sơ nhân sự của gia tộc xuống bàn, như một lời khẳng định về quyền lực mà bất cứ ai cũng khao khát, trừ người con gái trước mặt.
Nguyễn Diệu Huyền (Pháo) thản nhiên đứng tựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch, đôi chân dài trong chiếc quần túi hộp bụi bặm khẽ rung nhẹ theo một nhịp điệu hip-hop vô hình. Cô không nhìn anh mình, mà chăm chú vào chiếc bật lửa Zippo đang xoay tròn trên ngón tay, ánh lửa xanh lách tách hiện lên rồi vụt tắt.
pháo
Vâng! Em không muốn bị nói là dựa hơi gia đình đâu!
pháo
Cái danh Tiểu thư Nguyễn gia chỉ là một cái lồng đẹp đẽ thôi, anh Pháp ạ. Em muốn tự viết nhạc, tự sống bằng hơi thở của chính mình. Em sẽ không làm một con búp bê trong tủ kính để anh trưng bày
thanh pháp
Thế em tính làm ở đâu? Đừng nói là định đi làm rapper lang thang ở mấy quán bar rẻ tiền đấy nhé
pháo
Công ty PMC. Em đã nộp đơn vào vị trí sản xuất âm nhạc dưới trướng của Phương Mỹ Chi. Ở đó, họ không quan tâm em là ai, họ chỉ quan tâm nhạc của em có đủ cháy hay không
thanh pháp
Em sẽ hối hận đấy, Huyền à! Phương Mỹ Chi không dễ đối phó như em tưởng đâu
Trụ sở PMC Entertainment hiện ra với vẻ đẹp vừa truyền thống vừa hiện đại. Phương Mỹ Chi – vị CEO trẻ tuổi với biệt danh "Nàng thơ thép" – đang đứng giữa phòng chỉ huy sản xuất. Cô diện một bộ áo dài cách tân màu đỏ mận, mái tóc đen mượt buông xõa nhưng ánh mắt lại sắc sảo như một vị nữ tướng.
pmc
Bản phối này chưa đủ độ sâu. Tôi cần một cái gì đó phá cách hơn, một chút hip-hop trộn lẫn với dân gian, nhưng phải giữ được linh hồn của bản sắc. ❄️
pháo
Tôi nghe nói cô đang tìm sự phá cách? Thử cái này đi, CEO
Chi nhướng mày, ánh mắt chạm vào ánh mắt đầy ngạo nghễ của Pháo. Một sự kết nối vô hình nhưng mạnh mẽ nổ ra giữa hai người – một bên là sự chuẩn mực, tinh tế; một bên là sự nổi loạn, hoang dại. Chi cắm USB vào máy. Giai điệu vang lên, mạnh mẽ, dồn dập với những tiếng bass chắc nịch lồng ghép khéo léo vào tiếng đàn tranh réo rắt.
Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Chi lặng đi một giây trước khi ngước lên, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch
pmc
Được lắm. Tôi sẽ ký với cô. Nhưng nhớ nhé, ở PMC, tôi là luật. Cô có thể là tiểu thư ở đâu không biết, nhưng ở đây, cô là nghệ sĩ của tôi.
Pháo nhếch môi, tiến sát lại gần Chi, khoảng cách gần đến mức Chi có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhạt và hương gỗ trầm lạnh lùng trên người đối Phương
pháo
Để xem ai sẽ là luật của ai.
Lamoon bước vào với phong thái của một nữ hoàng. Cô không chỉ là đối tác lớn nhất của PMC mà còn là Chủ tịch tập đoàn LM đầy quyền lực.
lamoon
Có vẻ như tôi đã bỏ lỡ một màn trình diễn tuyệt vời
Lamoon mỉm cười, ánh mắt cô không dừng lại ở Chi mà lướt qua Pháo với một sự thích thú rõ rệt. Cô tiến lại gần Pháo, nâng cằm cô gái trẻ lên như đang chiêm ngưỡng một viên kim cương thô.
lamoon
Nhân sự mới sao? Khí chất này... thật khiến người ta muốn chiếm hữu.
pmc
Chủ tịch Lamoon, cô đến sớm hơn lịch hẹn. Đây là người của tôi, mong cô giữ ý tứ❄️
Lamoon bật cười, giọng cười trong trẻo nhưng đầy ẩn ý. Đúng lúc cô định lùi lại thì một sự cố xảy ra. Nhân viên thực tập vừa lau sàn xong nhưng chưa kịp đặt biển báo. Lamoon trong đôi giày gót nhọn vô tình trượt chân. Theo bản năng, Pháo đưa tay ra đỡ lấy eo Lamoon để ngăn cô ngã xuống.
Nhưng vì đà quá mạnh, Lamoon không ngã xuống sàn mà ngả thẳng vào lòng Pháo. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, gương mặt hai người sát gần nhau đến mức không còn khoảng cách. Đôi môi của Lamoon vô tình chạm thẳng vào môi Pháo trong một giây ngắn ngủi nhưng đầy chấn động.
Cả căn phòng như rơi vào khoảng không không trọng lực. Chi đứng sững lại, gương mặt vốn dĩ bình tĩnh giờ đây trở nên trắng bệch vì kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang đỏ bừng vì một cảm giác mà cô chưa từng trải qua: Sự ghen tuông đến phát điên.
pháo
"Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy? Tại sao mình lại không thấy ghét nụ hôn đó? Và cái nhìn của Phương Mỹ Chi... sao lại khiến mình thấy tội lỗi thế này"(suy nghĩ)
lamoon
sàn nhà ở PMC hơi... trơn quá thì phải. Nhưng nụ hôn này, coi như là một hợp đồng đặc biệt tôi ký riêng với em nhé, Pháo
pmc
Chủ tịch Lamoon, cuộc họp kết thúc tại đây. Tôi nghĩ cô nên về kiểm tra lại cách đi đứng của mình trước khi bàn đến việc hợp tác
pmc
Còn cô, vào phòng làm việc của tôi ngay lập tức. Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai❄️
chương 2
Trong không gian ngột ngạt của tầng 88, tiếng hơi thở gấp gáp của Pháo hòa lẫn với tiếng kim đồng hồ tích tắc như đếm ngược giờ nổ của một quả bom. Chi không còn là vị tổng tài điềm tĩnh thường ngày, đôi mắt cô vằn lên những tia đỏ tàn nhẫn, dán chặt vào vết đỏ chói mắt trên cổ Pháo – dấu ấn của sự chiếm hữu tuyệt đối
Ngay khi Lamoon nhìn thấy dấu hickey ấy, bó hoa hồng xanh trên tay cô không rơi xuống sàn một cách lãng mạn, mà bị cô siết chặt đến mức gai đâm nát lòng bàn tay, máu rỉ ra hòa cùng sắc hoa lạnh lẽo
lamoon
Phương Mỹ Chi... cậu điên thật rồi.Cậu định dùng cách của một kẻ bạo chúa để giữ chân em ấy sao
Chi nhếch môi, nụ cười bạc bẽo hiện lên trên gương mặt thanh tú. Cô không buông Pháo ra, trái lại còn cố tình luồn tay vào tóc em, ép em phải ngửa cổ ra phía sau để Lamoon nhìn rõ hơn vết cắn vẫn còn rớm máu
pmc
Điên? Nếu bảo vệ thứ thuộc về mình là điên, thì tôi chấp nhận.Cậu nhìn cho kỹ đi Lamoon, từng tế bào trên cơ thể này đều mang hơi thở của Tôi Cậu lấy tư cách gì mà đòi xen vào?
Lamoon không nói lời nào, cô lao tới như một cơn lốc. Không có sự nhẹ nhàng, không có sự nể nang, Lamoon vung tay gạt phắt ly rượu vang trên bàn làm việc của Chi, tiếng thủy tinh vỡ tan tành như báo hiệu cho sự rạn nứt không thể cứu vãn. Cô túm lấy cổ áo Chi, giật mạnh
lamoon
Tư cách của một kẻ không bao giờ để người mình yêu phải khóc
Lamoon hét lên, rồi quay sang nhìn Pháo – người đang run rẩy giữa hai gọng kìm. Cô thô bạo giật Pháo về phía mình.
Chi không buông tay. Một người siết chặt bả vai, một người nắm chặt cổ tay. Pháo cảm thấy cơ thể mình như muốn đứt lìa. Cơn sốt cao khiến tầm nhìn của em nhòe đi, nhưng sự đau đớn từ những cái siết tay tàn nhẫn lại kéo em tỉnh táo một cách nghiệt ngã
pháo
Buông tôi ra... hai người... tôi đau
pmc
Đau sao? Vậy em có đau bằng lúc tôi thấy cô ta hôn em không?
Chi quát lên, sự ghen tuông làm mờ mắt, cô đẩy mạnh Pháo về phía cạnh bàn sắc lẹm.
Lamoon gầm lên, cô không để Chi đạt được mục đích, liền dùng cả cơ thể mình chắn ngang, kéo Pháo vào lòng. Nhưng sự bảo bọc đó cũng đầy tính chiếm hữu, cô siết chặt lấy eo em đến mức Pháo cảm thấy khó thở.
lamoon
Chi, cậu không xứng đáng.Tối nay, tôi sẽ mang em ấy đi. Dù có phải san phẳng cái nơi chết tiệt tôi cũng không để em ấy ở lại đây thêm một giây nào nữa!
Chi cười nhạt, cô chậm rãi rút từ trong túi áo ra một chiếc điều khiển nhỏ. Một tiếng "tạch" vang lên, toàn bộ hệ thống cửa thoát hiểm và cửa kính của tầng 88 bị khóa chặt bằng những tấm thép tôi luyện. Văn phòng lộng lẫy trở thành một chiếc lồng chim xa hoa nhưng tuyệt vọng
pmc
Đi? Cậu nghĩ mình ra khỏi đây được sao?Đêm nay, ba chúng ta sẽ giải quyết cho xong. Pháo, em nhìn cho rõ, kẻ nào mới là kẻ có quyền định đoạt số phận của em.
Lamoon nghiến răng, cô ôm chặt Pháo, ánh mắt tóe lửa nhìn Chi. Trong bóng tối lờ mờ của văn phòng bị phong tỏa, ba con người, ba trái tim bị bóp nghẹt bởi sự chiếm hữu và ghen tuông cực đoan. Pháo lịm đi trong vòng tay giằng xé, một bên là dấu hickey đau đớn nơi cổ, một bên là vết bầm tím nơi cổ tay. Em không còn là thư ký, không còn là con người, mà là một linh hồn tội nghiệp bị giam cầm trong cuộc chiến của những kẻ cuồng yêu
Lamoon đột ngột cười thành tiếng, một nụ cười khàn đặc đầy nguy hiểm. Cô thô bạo giật mạnh Pháo từ tay Chi, lực mạnh đến mức khiến Pháo ngã nhào vào lồng ngực cô. Lamoon không hề nâng niu, cô siết chặt lấy eo em, bàn tay móng nhọn đâm sâu vào lớp áo sơ mi mỏng manh của Pháo
lamoon
Chi, cậu nghĩ cái lồng sắt này nhốt được tôi? Hay cậu nghĩ dấu vết bẩn thỉu đó đủ để khẳng định chủ quyền?❄️
lamoon
Bé con, nhìn tôi này. Kẻ đánh dấu em bằng nỗi đau là kẻ hèn. Còn tôi... tôi sẽ khiến em không bao giờ quên được cảm giác thuộc về Lamoon này❄️
Bất chấp sự ngăn cản của Chi, Lamoon thô bạo ép Pháo xuống chiếc sofa da dài. Cô dùng cà vạt của chính mình trói chặt hai tay Pháo ra sau lưng. Pháo hốt hoảng, đôi mắt nhòe nước
pháo
Sếp Lamoon... đừng mà... em sợ..
lamoon
Sợ? Em nên sợ vì đã để cô ta chạm vào người thì hơn!
Lamoon không dừng lại, cô vùi đầu vào hõm cổ Pháo, ngay sát bên cạnh dấu hickey của Chi. Cô không cắn, mà cô dùng môi mút mát một cách cuồng nhiệt, như muốn dùng hơi ấm của mình đè bẹp hoàn toàn dấu vết cũ. Lamoon chiếm lấy đôi môi Pháo bằng một nụ hôn thô bạo, đầy mùi vị của sự cưỡng ép và chiếm hữu cực đoan. Cô không cho Pháo thở, mỗi lần em định quay đi, cô lại bóp chặt cằm em kéo lại
pmc
Buông cô ấy ra! Lamoon, cô điên rồi
lamoon
Phải, tôi điên đấy! Điên vì em ấy!
Lamoon vung tay đấm mạnh vào mặt Chi, một cú đấm đầy uất hận.
Hai người phụ nữ quyền lực nhất giới thượng lưu lao vào nhau như hai con thú dữ ngay trên cơ thể của Pháo. Chi cố giành lấy đôi tay bị trói của em, còn Lamoon thì điên cuồng che chắn, không cho Chi chạm vào bất kỳ phân da thịt nào của Pháo
lamoon
Em ấy là của tôi! Chỉ có tôi mới được phép làm em ấy khóc!
Lamoon khóa trái cửa lại, mặc cho Chi điên cuồng đập cửa bên ngoài. Trong căn phòng tối lờ mờ, Lamoon tiến lại gần Pháo với ánh mắt rực lửa. Cô chậm rãi tháo chiếc nhẫn kim cương đắt giá trên tay mình, ép Pháo phải ngậm lấy nó như một lời thề nguyền.
lamoon
Đêm nay, em sẽ biết thế nào là sự chiếm hữu thực sự. Đừng mong chờ Chi, vì ở đây... chỉ có tôi và em
Pháo lịm đi trong cơn sốt và sự hoảng loạn tột độ. Em thấy mình như một con búp bê vải bị xé toạc bởi hai luồng tình yêu bệnh hoạn. Sự ngọt ngào của Lamoon giờ đây là xiềng xích, và sự thâm trầm của Chi là lồng giam. Đêm tầng 88 chỉ mới bắt đầu bằng những tiếng rên rỉ đau đớn và sự chiếm hữu không lối thoát
Pháo tỉnh dậy trên chiếc giường king-size trong phòng nghỉ của tổng tài. Cơn sốt vẫn âm ỉ khiến đầu óc em quay cuồng, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ sợi xích mảnh bằng vàng trắng ở cổ chân mới là thứ khiến em bàng hoàng. Một đầu sợi xích khóa chặt vào chân giường, đầu kia lấp lánh viên kim cương đen biểu tượng của cô .Chi ngồi bên cạnh, thản nhiên gọt một quả táo, lưỡi dao sắc lẹm lướt đi điệu nghệ. Cô không nhìn em, giọng nói vẫn trầm thấp nhưng chứa đựng sự đe dọa ngầm
pmc
Tỉnh rồi sao? Lamoon vừa bị tôi đuổi ra ngoài sau khi cô ta suýt nữa đập nát cái văn phòng này. Đừng lo, sợi xích này đủ dài để em đi lại trong phòng, nhưng đủ ngắn để em không bao giờ rời khỏi tầm mắt tôi
pmc
Em là của tôi, Pháo. Lamoon chỉ là kẻ đến sau dùng bạo lực. Tôi sẽ dùng thời gian để thuần hóa em
Nhưng Chi đã lầm. Lamoon không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng. Chỉ mười phút sau, toàn bộ hệ thống điện của tòa nhà Trịnh Gia bị ngắt sạch. Bóng tối bao trùm lấy căn phòng. Tiếng trực thăng gầm rú ngay sát cửa kính tầng 88 khiến cửa kính rung lên bần bật.
Ánh đèn pha từ trực thăng rọi thẳng vào phòng, và từ phía ban công ngoài trời, Lamoon bước vào với phong thái của một kẻ cướp dâu điên cuồng. Trên tay cô không còn là hoa hồng, mà là một chiếc máy cắt kim loại cầm tay
lamoon
Chi, cậu nghĩ cái khóa chân đó giữ được người sao
Cô lao tới, phớt lờ sự ngăn cản của Chi. Tiếng máy cắt rít lên khô khốc, những tia lửa bắn tung tóe trong bóng tối. Chỉ trong vài giây, sợi xích vàng trắng của Chi bị cắt đứt. Lamoon thô bạo bế xốc Pháo lên, mặc kệ em đang run rẩy vì sợ hãi
lamoon
Cuộc đua chỉ mới bắt đầu thôi, Chi ạ
lamoon
Đêm nay em ở chỗ tôi. Ngày mai Chi muốn giành lại, hãy bước qua xác của tập đoàn tôi trước đã
Chi không để Lamoon mang em đi dễ dàng. Cô rút từ trong ngăn kéo ra một khẩu súng điện, bắn thẳng về phía Lamoon. Lamoon né kịp nhưng Pháo bị chao đảo. Hai người phụ nữ lại lao vào nhau, giằng xé cơ thể của Pháo ngay giữa đống đổ nát của văn phòng.
Một người nắm lấy eo em kéo lại, một người nắm lấy vai em đẩy đi. Pháo cảm thấy mình như một món đồ chơi bị xé làm đôi. Sự ngọt ngào của Chi là xiềng xích, sự mạnh bạo của Lamoon là lồng giam
pháo
Hai người... giết tôi đi,Tôi không phải là con vật để các người thi đấu
pmc
Em không được chết. Em phải sống để xem tôi và Chi, ai mới là kẻ cuối cùng sở hữu được em!
lamoon
đúng mày nói đúng ý t rồi đấy
Cuộc đua tình yêu này không có luật lệ, không có đích đến, chỉ có sự chiếm hữu điên cuồng của hai tảng băng đang bốc cháy. Đêm nay Pháo bị Lamoon đưa lên trực thăng, nhưng em biết, sáng mai Chi sẽ dùng vạn cách để bắt em quay về
tg
típ này từ từ đã ha tui ra chương ở chuyện kia phát-))))
chương 3
Pháo bước vào văn phòng, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy sau trận sốt. Em cầm xấp báo cáo cuối ngày, định đặt xuống bàn rồi xin phép về sớm, nhưng ánh mắt của Chi khiến em chùn bước. Chi không ngồi ở bàn làm việc, cô đứng tựa lưng vào cửa kính sát trần, đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Mùi hương gỗ tuyết tùng trầm mặc trong phòng lúc này dường như đặc quánh lại, lạnh lẽo đến mức khiến Pháo cảm thấy khó thở
Chưa kịp dứt câu, Chi đã sải bước tới, thô bạo ép Pháo vào bức tường đá cẩm thạch lạnh ngắt. Cô khóa chặt hai tay em lên đỉnh đầu bằng một bàn tay duy nhất, bàn tay còn lại bóp chặt lấy cằm em, bắt em phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia đỏ vì ghen tuông
pmc
Em để cô ta chạm vào môi em? Em coi tôi là gì, Pháo?
Chi cúi xuống, chiếm lấy đôi môi Pháo bằng một nụ hôn nồng cháy nhưng đầy sự trừng phạt. Nó không có sự nhẹ nhàng thường ngày, mà là sự càn quét, chiếm đoạt, như muốn nuốt chửng lấy hơi thở và linh hồn của em. Pháo vùng vẫy, nước mắt trào ra vì sợ hãi và uất ức, nhưng sức lực của em chỉ làm Chi thêm điên cuồng.
Khi Pháo bắt đầu lả đi vì thiếu oxy, Chi mới rời đôi môi em ra, nhưng cô không dừng lại. Cô vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần, nhạy cảm của Pháo. Một cú cắn mạnh khiến em khẽ hét lên vì đau đớn, sau đó là sự mút mát mãnh liệt, tàn nhẫn. Khi Chi lùi lại, trên chiếc cổ thanh mảnh của Pháo hiện rõ một dấu hickey đỏ thẫm, rực rỡ như một đóa hoa hồng máu dưới ánh đèn mờ
pmc
Đây là để nhắc nhở em... và cả cô ta nữa. Rằng em thuộc quyền sở hữu của tôi. Đừng để bất kỳ ai chạm vào thứ mà tôi đã đánh dấu
Cậu nhìn đi Chi, em ấy đang đau đấy! Buông tay ra!" Lamoon hét lên, đôi mắt đầy vẻ chiếm hữu cuồng điên. Cô bất thình lình cúi xuống, cắn mạnh vào bả vai Pháo ngay trước mặt Chi, tạo ra một vết thương rướm máu ngay sát cạnh vết hickey của đối thủ. Sự kích động khiến cô không còn kiểm soát được lực tay, khiến Pháo khóc ngất đi vì đau đớn
Hai người phụ nữ lao vào một cuộc ẩu đả không khoan nhượng ngay trên cơ thể gầy gò của Pháo. Tiếng đổ vỡ của những bình hoa Tulip, tiếng giấy tờ tung bay xé toạc màn đêm. Những món đồ decor sang trọng bị hất văng, vỡ tan tành như sự rạn nứt không thể hàn gắn giữa họ.
Pháo nằm sụp xuống sàn, ôm lấy cơ thể run rẩy. Em thấy mình không phải là thư ký, mà là một con búp bê vải bị xé toạc bởi hai kẻ cuồng yêu. Em nhìn thấy sự tàn nhẫn ẩn sau lớp vỏ bọc tổng tài, sự chiếm hữu biến thái đang bóp nghẹt mạng sống mình
pmc
Đêm nay, không ai được ra khỏi đây.
pmc
Em sẽ phải học cách chấp nhận sự thật, Pháo ạ. Rằng em mãi mãi là của tôi
lamoon
Vậy thì tôi sẽ cùng em chìm đắm trong địa ngục này. Chi, cậu càng ép, tôi càng không buông
Pháo lịm đi trong vòng tay giằng xé của cả hai, trong khi tiếng cãi vã và sự ghen tuông vẫn tiếp tục xé toạc màn đêm lạnh lẽo của tập đoàn Trịnh Gia. Những cánh hoa Tulip trắng bị dẫm nát dưới sàn, vương vãi những vệt máu và nước mắt.
Sáng hôm sau, dinh thự riêng của Chi bao trùm bởi mùi tinh dầu tràm và hương thảo dược thanh khiết. Pháo nằm trên chiếc giường king-size, gương mặt nhỏ nhắn chìm sâu vào lớp gối lông vũ trắng muốt. Trên trán em là một miếng dán hạ sốt, và đôi bàn tay mảnh khảnh đang được truyền nước biển để phục hồi sức khỏe.
Chi ngồi bên cạnh giường, rũ bỏ hoàn toàn vẻ lạnh lùng của một Tổng giám đốc. Cô mặc chiếc áo sơ mi lụa đơn giản, tay cầm một chiếc khăn ấm, tỉ mỉ lau đi những giọt mồ hôi đọng trên thái dương Pháo. Ánh mắt cô sâu thẳm, không còn sự chiếm hữu tàn nhẫn mà chỉ còn lại sự xót xa đến thắt lòng.
pmc
Chị xin lỗi... Pháo à, em đừng ốm nữa
Bên kia giường, Lamoon cũng không rời đi. Nữ vương giải trí vốn dĩ luôn được người khác cung phụng, nay lại vụng về cầm bát cháo bào ngư nóng hổi, khẽ thổi từng thìa một. Lamoon nhìn vết bầm nơi cổ tay Pháo do chính mình gây ra, trái tim cô như bị ai đó bóp nẹt
lamoon
Cậu nhìn đi Chi, em ấy xanh xao thế này là tại chúng ta,Đêm nay tôi sẽ ở lại đây. Tôi không tin cậu có thể chăm em ấy một mình mà không nổi khùng đâu
Chi không phản bác. Trong khoảnh khắc này, sự an nguy của Pháo là sợi dây liên kết duy nhất giữa hai người đàn bà vốn coi nhau là kẻ thù
Khi Pháo lờ mờ tỉnh dậy giữa cơn mê, điều đầu tiên em cảm nhận được là một sự ấm áp bao phủ lấy cơ thể. Chi nhanh chóng đỡ em dậy, để em tựa vào lòng mình. Lồng ngực ấm áp và mùi hương tuyết tùng của Chi khiến Pháo có chút an tâm, dù trong lòng vẫn còn vương chút sợ hãi
pmc
Ngoan, ăn một chút cháo đi em. Chị nấu cho em đấy
lamoon
Để tôi đút. Tay cậu run thế kia thì đổ hết lên người em ấy mất. Pháo à, há miệng ra nào, cháo Moon nấu ngon lắm, meo~
Pháo ngơ ngác nhìn hai vị tổng tài đang tranh nhau từng việc nhỏ nhất. Chi thì lo chỉnh chăn, Lamoon thì lo đút cháo. Thỉnh thoảng, Chi lại đưa tay vuốt tóc em, còn Lamoon thì xoa bóp đôi bàn chân lạnh ngắt của em dưới lớp chăn dày
pháo
Sếp... hai người không đi làm sao
pmc
Cả tập đoàn phương Gia và MoonLight cũng không quan trọng bằng em
lamoon
Phải đó, giờ em là chủ nhân hai tụi tôi là giúp việc cao cấp của em. Em muốn gì cứ việc ra lệnh, kể cả bắt Chi phải mặc tạp dề hồng múa cho em xem, tôi cũng ép cậu ta làm được meo
Pháo bật cười yếu ớt. Sự ngọt ngào này quá đỗi xa xỉ, nó khiến em quên đi những vết thương lòng. Em nhận ra, đằng sau lớp vỏ bọc tổng tài lạnh lùng và chiếm hữu, cả Chi và Lamoon đều có những khoảng mềm mại chỉ dành riêng cho em
Đến tối, cơn sốt của Pháo cuối cùng cũng hạ. Hai vị tổng tài vẫn không ai chịu về. Họ cùng nằm bên cạnh Pháo, tạo thành một vòng tay bảo vệ vững chãi. Chi nắm tay trái, Lamoon đan chặt tay phải của em
pmc
Hứa với chúng tôi, đừng bao giờ làm mình bị thương nữa,......
lamoon
Và cũng đừng bao giờ trốn chạy khỏi chúng tôi nữa, bé con meo
Lamoon thì thầm, vùi đầu vào cổ em, tránh né vết hickey của Chi một cách tinh tế nhất có thể.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, ba trái tim dường như đã tìm được một nhịp điệu chung. Không còn sự giằng xé, không còn dấu vết bạo lực. Chỉ có hương hoa tulip thoang thoảng trong phòng và tiếng thở đều đặn của Pháo khi chìm vào giấc ngủ yên bình nhất sau bao ngày giông bão. Sự nuông chiều này, dù có chút cực đoan, nhưng lại là liều thuốc chữa lành duy nhất cho cả ba linh hồn đang lạc lối giữa quyền lực và tình yêu.
Chiếc chuyên cơ riêng hạ cánh xuống đường băng trải đầy nắng vàng. Pháo bước xuống, hít hà mùi muối biển mặn mòi, cảm giác tự do khiến gương mặt em rạng rỡ hẳn lên. Chi và Lamoon đi hai bên, rũ bỏ hoàn toàn những bộ suit cứng nhắc, thay vào đó là trang phục lụa nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt chiếm hữu dành cho Pháo thì vẫn vẹn nguyên
pmc
Em thích không? Toàn bộ hòn đảo này trong tuần tới chỉ thuộc về ba chúng ta
lamoon
Ở đây không có sếp, không có chủ tịch. Chỉ có hai người hầu tận tụy chăm sóc em thôi, bé con meo~
Họ cùng nhau đi dạo trên bãi cát trắng mịn. Pháo chạy nhảy tung tăng, thỉnh thoảng lại quay lại trêu chọc hai vị tổng tài vốn chỉ quen với những con số khô khan. Chi lẳng lặng đi phía sau che ô cho em, còn Lamoon thì loay hoay mở sâm banh và chuẩn bị trái cây
pháo
Chị Chi, chị Moon! Lại đây mau, có con dã tràng này
Chi và Lamoon cùng quỳ xuống bãi cát, bộ đồ hiệu đắt tiền lấm lem bùn đất nhưng họ chẳng bận tâm. Nhìn nụ cười hồn nhiên của Pháo, mọi sự ghen tuông bạo liệt trước đó dường như tan biến. Chi khẽ nắm lấy bàn tay Pháo, đan chặt các ngón tay vào nhau: Chỉ cần em cười thế này, chị có thể bỏ mặc cả công ty ngoài kia
lamoon
Tôi cũng vậy. Nhưng em phải hứa, ở đây em chỉ được nhìn chúng tôi thôi nhé.
Đêm xuống, ánh trăng bạc soi bóng xuống mặt biển tĩnh lặng. Họ tổ chức một bữa tiệc tối riêng tư ngay sát mép nước. Pháo ngồi ở vị trí "chủ nhân", tận hưởng sự chăm sóc nồng nhiệt đến nghẹt thở.
Chi vụng về nướng tôm cho em, đôi bàn tay tỷ đô nay lại lúng túng vì khói bếp. Lamoon thì không ngừng đút trái cây, thỉnh thoảng lại cố ý để môi mình chạm nhẹ vào khóe miệng Pháo. Sự ngọt ngào này quá đỗi xa xỉ, khiến Pháo cảm thấy mình như một nữ vương thực thụ.
pmc
Em muốn uống thêm chút vang không?
lamoon
Đã nói rồi, em chỉ việc tận hưởng
Lamoon thì thầm, cô rót một chút rượu vào miệng mình rồi bất ngờ áp môi vào môi Pháo, truyền sang cho em theo cách nồng nàn nhất. Chi đứng bên cạnh không ngăn cản, cô chỉ chậm rãi tiến tới, ôm lấy Pháo từ phía sau, đặt nụ hôn lên hõm cổ em.
Giữa không gian chỉ có tiếng sóng và hơi thở, ba linh hồn dường như đã hòa làm một. Không còn sự giằng xé tàn nhẫn, chỉ còn sự sủng ái đến điên cuồng. Nhưng trong thâm tâm, cả Chi và Lamoon đều biết, sự bình yên này chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi cơn bão từ phía ai đó sắp ập đến.
tg
hôm nay đến đây thui TG đi đòi quà sinh nhật đây ,ppp
Download MangaToon APP on App Store and Google Play