[ Shinkenger ] Băng - Tương Phản Đồng Sinh
Ep.1
Hàng thế kỷ nay, loài người đã phải chiến đấu với Gedoshu, những sinh vật trồi lên từ địa ngục, gieo rắc nỗi sợ hãi và kinh hoàng cho mọi người xung quanh. Để chống lại những sinh vật này, Hoàng đế Nhật Bản đã phong sáu gia tộc samurai chiến đấu chống lại mối đe dọa từ Gedoshu ba trăm năm trước
Những samurai này sở hữu khả năng "Mojikara", cho phép họ điều khiển các chữ Hán (kanji) trong tiếng Nhật để triệu hồi sức mạnh và tự ban cho mình sức mạnh từ các nguyên tố để chống lại mối đe dọa. Họ cũng sử dụng "origami" để chống lại "sự sống thứ hai" của những sinh vật này, biến chúng thành những gã khổng lồ tàn phá khắp đất nước
Suốt 17 thế hệ, cuộc chiến giữa Shinkenger và Ayakashi tiếp diễn, chỉ tạm lắng xuống nhờ sự hy sinh to lớn của vị thủ lĩnh tiền nhiệm để tạm thời ngăn chặn thủ lĩnh Gedoshu, Doukoku Chimatsuri . Sau cuộc chiến ấy, dù màu sắc của hoà binh đã phủ lên nước Nhật, nhưng sâu thẳm trong những khe nứt tối tăm nhất, bóng tối cũng đang chực chờ để quay lại
Gia tộc Aiuchi là gia tộc hộ vệ thân cận và đặc biệt nhất trong hệ thống các gia tộc bảo hộ nhà Shiba. Nếu nhà Shiba kế thừa ký tự 火 - Hoả, tượng trưng cho quyền uy, huyết thống và thiên mệnh trấn áp Gedoushu, thì Aiuchi mang ký tự 氷 – Băng
Hai nguyên tố này không tương khắc trong ngũ hành, trái lại còn tạo thế cân bằng: Hoả đại diện cho ý chí tiến công và mệnh lệnh tối cao, Băng đại diện cho sự ổn định, kiềm chế và bảo hộ tuyệt đối. Chính sự cân bằng ấy khiến Aiuchi trở thành gia tộc đứng gần Shiba nhất, không chỉ trên chiến trường mà còn trong nội tình gia tộc
Tên gọi "Aiuchi" trong kiếm đạo mang ý nghĩa "song thương" - hai bên cùng trúng đòn. Đây không phải là ngẫu nhiên. Gia tộc này tồn tại với lời thề: nếu Shiba phải chịu thương tổn, Aiuchi sẽ là người chịu trước. Họ là tấm khiên sống, là tuyến phòng thủ cuối cùng, và cũng là lưỡi kiếm lạnh lẽo nhất khi Tộc chủ bị uy hiếp
Họ không sinh ra để giành vinh quang, mà để trở thành lớp phòng tuyến cuối cùng giữa Tộc chủ và cái chết. Trong hệ thống Ngũ đại Gia tộc Hộ vệ, nếu các gia tộc khác đóng vai trò chiến đấu song hành, thì Aiuchi mang tính chất hộ vệ trực hệ - được phép tiếp cận Tộc chủ ở cự ly gần nhất, phụ trách bảo mật, chiến thuật và bảo hộ người thừa kế ngay từ khi còn nhỏ
Thuật pháp của gia tộc Aiuchi xoay quanh ký tự 氷. Băng thuật của họ không chỉ đơn thuần là đóng băng vật chất, mà còn có khả năng làm chậm dòng chảy linh lực. Khi giao chiến với Gedoushu, điều này khiến quá trình tái sinh và chuyển hóa oán khí của đối phương bị suy giảm đáng kể
Họ nổi tiếng với ký tự băng tầng kép có khả năng hấp thu xung lực thay vì chỉ chặn đòn, và kiếm thuật kết hợp phong ấn tạm thời chuyển động mục tiêu. Triết lý chiến đấu của Aiuchi không nhấn mạnh vào tiêu diệt nhanh chóng, mà vào việc khiến kẻ địch không thể tiến thêm một bước về phía Shiba
Biến cố lớn nhất trong lịch sử gia tộc diễn ra vào thời Tộc chủ đời 17 nhà Shiba, trong trận chiến cuối cùng chống lại Gedoshu. Khi trận chiến đạt đến cao trào, tên tôi tớ trung thành nhất của Doukoku tung ra một đòn công kích mang tính hủy diệt nhắm thẳng vào Tộc chủ. Nữ gia chủ của Aiuchi khi ấy - người được xem là sở hữu Băng thuật mạnh nhất trong ba thế hệ - đã bước lên chắn trước mà không hề do dự
Đòn đánh xuyên qua ba tầng ký tự bảo hộ mạnh mẽ, phá nát hai thanh kiếm băng bà tạo ra, và làm kinh mạch sức mạnh của bà vỡ vụn. Tộc chủ nhờ vậy sống sót đủ lâu để hoàn tất phong ấn tạm thời Doukoku sau đó, nhưng rồi chính ông đã hy sinh. Còn nữ gia chủ Aiuchi tuy không chết, nhưng bị thương nặng đến mức không thể tự đứng dậy thêm một lần nào nữa
Sau trận chiến ấy, Doukoku bị phong ấn tạm thời, các gia tộc hộ vệ đồng loạt rút lui để củng cố lực lượng và nuôi dạy thế hệ kế thừa. Gia tộc Aiuchi cũng ẩn cư. Nữ gia chủ được cứu chữa bằng mọi phương pháp cổ truyền và hiện đại, nhưng tổn thương quá sâu khiến bà gần như vĩnh viễn nằm liệt giường
Sức mạnh của bà không biến mất, nhưng chỉ tồn tại ở mức mong manh, đủ để duy trì sự sống chứ không đủ để chiến đấu. Việc nuôi dạy người thừa kế được giao cho các trưởng bối trong gia tộc. Đứa trẻ ấy lớn lên trong bầu không khí vừa tự hào vừa nặng nề, mang trên vai danh hiệu người sẽ tiếp tục đứng chắn trước Tộc chủ nhà Shiba
Sự suy yếu của Aiuchi là điều không thể phủ nhận. Tuy nhiên, giữa lúc các gia tộc khác gần như hoàn toàn tách biệt với Shiba để tập trung nội bộ, Aiuchi lại là gia tộc duy nhất vẫn giữ được liên lạc thường xuyên với nhà Shiba. Các trưởng bối hai bên định kỳ gặp gỡ, trao đổi về sự trưởng thành của người thừa kế Shiba và quá trình huấn luyện hộ vệ tương lai Aiuchi. Họ cũng âm thầm theo dõi tình trạng phong ấn Doukoku, đảm bảo rằng khi thời khắc tái chiến đến, cả hai sẽ không bị động
Những cuộc gặp ấy không mang tính nghi lễ rườm rà. Đó là sự duy trì của một mối quan hệ được tôi luyện bằng máu và hy sinh. Shiba hiểu rằng sự sống của Tộc chủ đời 17 từng được đổi bằng thân thể của Aiuchi. Còn Aiuchi hiểu rằng nếu không có Shiba hoàn tất phong ấn, hy sinh ấy sẽ trở nên vô nghĩa. Giữa họ không chỉ là trách nhiệm, mà là sự thấu hiểu sinh ra từ chiến trường
Người thừa kế Aiuchi được dạy từ nhỏ rằng mình không được phép vượt lên trước Tộc chủ, cũng không được phép chậm hơn một nhịp khi Tộc chủ gặp nguy. Đứa trẻ ấy lớn lên bên căn phòng nơi mẹ mình - nữ gia chủ dưỡng thương. Thỉnh thoảng, khi linh lực bà ổn định hơn, bà sẽ truyền lại những lời dạy cuối cùng về cách kiểm soát Băng, về việc giữ cho trái tim không bị đóng băng hoàn toàn dù phải sống trong cái lạnh của trách nhiệm
Gia tộc Aiuchi không phải là gia tộc mạnh nhất trong hệ thống hộ vệ. Họ cũng không phải gia tộc có danh tiếng lẫy lừng nhất. Nhưng họ là gia tộc duy nhất mà Shiba tin tưởng giao phó sinh mệnh. Hoả của Shiba có thể thiêu rụi oán linh, nhưng nếu thiếu Băng của Aiuchi, ngọn lửa ấy có thể bùng cháy vượt khỏi tầm kiểm soát. Chính vì thế, dù suy yếu, dù ẩn cư, dù gia chủ nằm liệt giường, Aiuchi vẫn là gia tộc đứng gần Shiba nhất - không phải vì địa vị, mà vì trong thời khắc quyết định của lịch sử, họ là người đã bước lên trước
Ep.2
Hai năm sau trận chiến cuối cùng, khi Doukoku bị phong ấn tạm thời dưới đáy Sanzu, thế cục bề ngoài rơi vào trạng thái tĩnh lặng mong manh. Các gia tộc hộ vệ lui về ẩn cư, củng cố linh lực và nuôi dạy thế hệ kế thừa. Gia tộc Aiuchi cũng không ngoại lệ. Trong hai năm ấy, người thừa kế Aiuchi được huấn luyện nghiêm khắc hơn bất kỳ ai cùng thế hệ, bởi ai cũng hiểu: phong ấn chỉ là tạm thời
Một buổi sáng mùa thu tĩnh lặng, tiếng guốc gỗ dừng lại trước cổng. Aiuchi Hideyoshi bước xuống trước. Mười hai tuổi - độ tuổi chưa thể gọi là trưởng thành, nhưng ở anh đã hình thành phong thái chững chạc vượt xa con số ấy. Lưng thẳng, bước chân ổn định, ánh nhìn bình tĩnh như mặt nước đóng băng không gợn sóng. Kimono màu lam sẫm được mặc gọn gàng, thanh kiếm đeo bên hông không phải để phô trương mà như một phần tự nhiên của cơ thể
Đi sau anh là người cậu ruột và cũng là thầy dạy trực tiếp - Aiuchi Masanori. Ông giữ vai trò dẫn dắt nhưng không che chắn. Khoảng cách nửa bước phía sau cho thấy rõ: từ hôm nay, người đại diện cho Aiuchi trước Shiba không còn là ông, mà là người Tộc chủ tương lai, Aiuchi Hideyoshi trẻ tuổi này
Cánh cửa mở ra. Hikoma đã đứng chờ sẵn. Ánh mắt ông dừng lại nơi Hideyoshi lâu hơn một nhịp. Ông nhận ra ngay sự khác biệt: đứa trẻ trước mặt không mang vẻ hiếu thắng hay tò mò của tuổi thiếu niên. Ở anh là sự điềm tĩnh được tôi luyện, là cái tĩnh lặng của người hiểu rõ trách nhiệm hơn là tuổi đời
Kusakabe Hikoma
Đã hai năm
Hikoma nói, giọng trầm và đều
Kusakabe Hikoma
Vậy ra đây là người thừa kế nhà Aiuchi
Anh cúi đầu, góc cúi chính xác đến mức không thể bắt bẻ
Aiuchi Hideyoshi
Aiuchi Hideyoshi
Aiuchi Hideyoshi
Hôm nay đến để diện kiến người thừa kế nhà Shiba
Cách xưng hô không dư thừa cảm xúc, cũng không tỏ ra thân mật. Đó là giọng điệu của một người đã được dạy phải đặt gia tộc lên trước bản thân. Hikoma xoay người, dẫn họ vào trong
Trong gian phòng tatami, cậu trai nhỏ tuổi đang ngồi quỳ thẳng trước bàn gỗ thấp - Shiba Takeru. Khi nghe tiếng bước chân, cậu hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ trước khi đứng dậy. Động tác cúi chào được thực hiện đúng khuôn mẫu đã được dạy. Lưng thẳng, tay đặt chuẩn vị trí, ánh mắt hạ thấp vừa đủ
Kusakabe Hikoma
Hideyoshi-kun, đây là ngài Tộc chủ Shiba
Kusakabe Hikoma
Là người sẽ gánh vác gia tộc Shiba trong thời đại này
Takeru bước lên một bước, cúi đầu theo lễ nghi chuẩn mực của nhà Shiba. Động tác không dư thừa, không khoa trương
Giọng cậu cố giữ trầm ổn, nhưng vẫn còn lẫn chút âm sắc non nớt của một đứa trẻ bảy tuổi. Dù Takeru cư xử không sai một lễ nghi nào, sự gượng ép vẫn hiện rõ trong cách siết nhẹ ngón tay và khoảnh khắc chớp mắt hơi lâu hơn bình thường. Cậu đang cố trở thành hình ảnh mà mình được yêu cầu phải trở thành
Kusakabe Hikoma
Tộc chủ đã bắt đầu học Moji thuật chính thống của Shiba
Hikoma tiến đến gần, đứng phía sau Takeru nửa bước
Kusakabe Hikoma
Kiếm pháp căn bản tiến bộ tốt
Kusakabe Hikoma
Nhưng cảm xúc vẫn còn ảnh hưởng đến dòng linh lực
Hikoma không nói để chê trách, mà để xác nhận một thực tế. Hideyoshi quan sát. Không phải bằng ánh mắt soi mói, mà bằng sự đánh giá của một hộ vệ tương lai
Takeru nhỏ hơn anh năm tuổi. Vóc dáng còn thấp hơn anh một cái đầu. Bàn tay đặt bên hông vẫn mang vẻ mảnh mai của trẻ con. Nhưng ánh mắt cậu - dù còn chưa đủ độ sâu - lại cố gắng giữ sự kiên định đến mức khiến người ta cảm thấy nặng nề
Kusakabe Hikoma
Hideyoshi-kun
Kusakabe Hikoma
Ngài Tộc chủ là ngọn lửa của Shiba
Kusakabe Hikoma
Nhưng lửa khi còn quá nhỏ, dễ bị gió làm chao đảo
Ông dừng lại, như để cân nhắc từng từ
Kusakabe Hikoma
Nhà Aiuchi mang Băng. Băng không phải để dập tắt
Kusakabe Hikoma
Băng tồn tại để giữ cho ngọn lửa ấy không tắt trước khi kịp lớn lên
Không khí trong phòng lắng xuống. Masanori lúc này mới lên tiếng
Aiuchi Masanori
Hideyoshi đã hoàn tất căn bản Băng Ấn Thức và ký tự tầng kép
Aiuchi Masanori
Thằng bé hiểu rõ vị trí của mình
Hideyoshi khẽ gật đầu, rồi nhìn thẳng vào Takeru. Ánh nhìn của anh không có sự khinh thường vì chênh lệch tuổi tác, nhưng cũng không mang ý định nhún nhường. Đó là ánh nhìn của người đã chuẩn bị sẵn sàng cho tương lai, dù tương lai ấy vẫn còn cách nhiều năm
Takeru nhìn lại anh. Trong khoảnh khắc, vẻ non nớt lộ rõ trước khi được kéo lại bằng sự kiềm chế học được từ Hikoma. Cậu đứng rất thẳng - thẳng đến mức gần như cứng nhắc
Shiba Takeru
Tôi sẽ trở nên mạnh hơn
Cậu nói, như đang tự nhắc mình hơn là tuyên bố với người khác. Hideyoshi đáp lại sau một nhịp ngắn
Aiuchi Hideyoshi
Tôi sẽ đứng đúng vị trí khi cần, ngài Tộc chủ
Không hứa hẹn khoa trương. Không lời thề sinh tử. Chỉ là một sự xác nhận. Hikoma quan sát hai đứa trẻ - một mười hai tuổi đã mang phong thái trưởng thành sớm vì gia tộc suy yếu, một bảy tuổi đang cố ép mình lớn lên để gánh cái danh Shiba. Ông hiểu rõ sự chênh lệch ấy không chỉ nằm ở tuổi tác, mà còn ở hoàn cảnh
Một người lớn lên dưới cái bóng của sự hy sinh và được chuẩn bị để chắn đòn. Một người lớn lên dưới áp lực phải trở thành biểu tượng. Bên ngoài, gió khẽ lay động hiên nhà. Hai năm sau phong ấn, Hoả và Băng lần đầu tiên đứng cạnh nhau trong hình hài của hai đứa trẻ. Một người đã sớm mang dáng vẻ của người trưởng thành. Một người vẫn còn mang nét gượng ép của tuổi thơ chưa kịp sống trọn
Ep.3
Sau màn chào hỏi và giới thiệu chính thức, Hikoma giữ đúng lễ nghi mà mời hai chú cháu Aiuchi ở lại dùng cơm trưa. Lời mời không mang tính xã giao đơn thuần; đó là cách nhà Shiba thừa nhận vị thế đặc biệt của Aiuchi. Masanori đáp lễ bằng một cái cúi đầu chuẩn mực, còn Hideyoshi cũng nghiêm túc đáp lại, phong thái không hề lộ vẻ bối rối
Các Kuroko lặng lẽ xuất hiện rồi nhanh chóng rút lui để chuẩn bị bữa trưa. Căn nhà lại trở về trạng thái tĩnh lặng vốn có. Hikoma đặt chén trà xuống bàn thấp, ánh mắt thoáng trầm lại khi nhìn Masanori
Kusakabe Hikoma
Chúng tôi xin phép một chút
Hai người lớn rời khỏi phòng khách, bước về phía hành lang phía trong. Không cần nghe rõ, Hideyoshi cũng hiểu cuộc trò chuyện ấy sẽ xoay quanh phong ấn của Doukoku, và có lẽ cả những dấu hiệu nhỏ nhất cho thấy nguy cơ tái xuất hiện. Những điều như thế không dành cho trẻ con - dù cả anh lẫn Takeru đều không còn được xem là trẻ con theo nghĩa thông thường
Takeru cũng khẽ cúi đầu với Hideyoshi. Giọng vẫn giữ sự điềm tĩnh quen thuộc, nhưng ánh mắt có chút dao động rất nhỏ - như thể cậu chưa biết nên tiếp tục đối thoại thế nào với người lớn hơn mình năm tuổi
Aiuchi Hideyoshi
Ngài cứ tự nhiên
Hideyoshi đáp lại bằng một cái gật đầu đúng mực. Sau đó, Takeru rời đi theo lối hành lang phía trái. Bước chân cậu nhẹ nhưng vẫn mang nét gấp gáp cố kìm nén. Căn phòng khách rộng rãi bỗng trở nên yên ắng. Chỉ còn tiếng gió luồn qua hiên và tiếng nước trà khẽ lăn tăn trong chén sứ
Hideyoshi ngồi thẳng lưng thêm vài nhịp thở, như thể vẫn đang ở trước mặt Hikoma. Nhưng khi chắc chắn chỉ còn một mình, bờ vai anh mới thả lỏng xuống. Anh cầm chén trà lên, nhấp một ngụm. Vị trà thanh nhưng hơi đắng ở hậu vị
Aiuchi Hideyoshi
Bảy tuổi...
Anh lẩm bẩm rất khẽ. Hình ảnh Takeru lúc nãy hiện lại rõ ràng trong đầu anh. Cách cậu đứng quá thẳng, cách bàn tay nhỏ siết lại để không run, cách giọng nói cố hạ thấp để nghe trưởng thành hơn tuổi thật. Tất cả đều là nỗ lực của một đứa trẻ đang cố khoác lên mình chiếc áo quá rộng. Hideyoshi khẽ thở ra
Aiuchi Hideyoshi
Gượng ép quá rồi
Giọng anh không có ý chê trách. Chỉ là một nhận định chân thật. Anh nhớ đến căn phòng nơi mẹ mình vẫn nằm liệt giường, nhớ đến ánh mắt của các trưởng bối mỗi khi nhìn mình - ánh mắt vừa kỳ vọng vừa nặng nề. Anh được dạy cách cầm kiếm, cách dựng kết giới, cách đứng chắn trước Tộc chủ khi còn quá trẻ
Nhưng ít nhất anh, trước khi bi kịch ập đến nhà Aiuchi, Hideyoshi vẫn có thời gian học chậm rãi để hiểu rõ vị trí của mình. Còn Takeru thì không. Cậu không chỉ là người thừa kế. Cậu là biểu tượng. Là trung tâm của tất cả ánh nhìn. Là "ngọn lửa" mà mọi người đặt kỳ vọng phải cháy sáng, dù bản thân vẫn chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi. Hideyoshi khẽ xoay chén trà trong tay
Aiuchi Hideyoshi
Khó thở thật đấy...
Anh hiểu cảm giác ấy quá rõ. Cảm giác mỗi bước đi đều phải đúng mực. Mỗi lời nói đều phải cân nhắc. Mỗi lần rút kiếm đều mang ý nghĩa đại diện cho gia tộc. Anh đồng cảm - không phải vì thương hại, mà vì chính anh cũng đang ở trên con đường tương tự
Một người được dạy phải đứng phía trước để chắn đòn. Một người được dạy phải đứng ở trung tâm để ra lệnh. Hai vị trí khác nhau, nhưng cùng chung một thứ: không được phép yếu đuối
Hideyoshi khẽ tựa lưng ra sau thêm một chút - hành động mà anh tuyệt đối sẽ không làm nếu có người khác ở đó. Ánh mắt anh dịu lại, không còn sắc như khi đối diện Hikoma
Aiuchi Hideyoshi
Mình lúc bảy tuổi…
Anh nghĩ thầm, rồi lắc đầu rất nhẹ
Aiuchi Hideyoshi
Chắc mình cũng chẳng khá hơn
Ngoài kia, tiếng Kuroko di chuyển khe khẽ vang lên. Không gian lại trở về khuôn mẫu nghiêm cẩn của một gia tộc võ sĩ. Hideyoshi đặt chén trà xuống, lưng lại thẳng lên như trước. Khi có người khác nhìn vào, anh vẫn sẽ là người thừa kế nhà Aiuchi - điềm tĩnh, trưởng thành, không dao động
Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi chỉ có một mình, anh cho phép bản thân thừa nhận một điều rất giản đơn: Cậu nhóc kia đang gồng mình quá sức. Và anh - người sẽ đứng bên cạnh cậu trong tương lai - không thể để ngọn lửa ấy tắt đi chỉ vì phải cháy quá sớm
Khi trở về nhà riêng của gia tộc Aiuchi, Hideyoshi không dừng lại ở tiền viện mà đi thẳng về khu nội phòng phía sau - nơi yên tĩnh nhất và cũng là nơi ít ánh sáng nhất trong toàn bộ dinh thự. Sau nhiều lớp cửa kéo và rèm mỏng, căn phòng của cựu Gia chủ vẫn giữ nguyên vẻ trầm lặng quen thuộc
Aiuchi Fuyuko nằm tựa trên giường, lưng được đỡ cao bằng nhiều lớp gối. Hôm nay tinh thần bà có vẻ ổn định hơn những ngày trước. Ánh mắt không quá mệt mỏi, hơi thở đều đặn. Nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt, làn da thiếu đi sắc hồng của người khỏe mạnh. Căn bệnh kéo dài đã rút đi quá nhiều sinh khí, để lại nơi bà sự mong manh khiến người ta không khỏi đau lòng khi nhìn kỹ. Nghe tiếng cửa trượt mở ra, bà khẽ quay đầu
Chỉ một tiếng gọi rất nhẹ. Anh bước vào, thực hiện kiểu ngồi quỳ Seiza xuống bên giường theo đúng lễ nghi. Nhưng chỉ vài nhịp sau, lưng anh không còn giữ độ cứng nhắc thường thấy. Trước mặt mẹ mình, anh không cần phải giữ nguyên vẻ điềm tĩnh của người thừa kế
Aiuchi Hideyoshi
Hôm nay mẹ thấy thế nào?
Aiuchi Fuyuko
Ổn hơn mọi khi một chút
Aiuchi Fuyuko
Ít nhất ta còn đủ tỉnh táo để nói chuyện lâu với con
Hideyoshi tiến lại gần hơn. Không còn khoảng cách giữ gìn khuôn phép như khi có trưởng bối khác hiện diện. Anh ngồi sát mép giường, rồi chậm rãi cúi người xuống, tựa nhẹ đầu lên tấm nệm bên cạnh bàn tay mẹ. Mái tóc anh khẽ chạm vào lớp chăn mỏng
Khoảng cách giữa họ gần đến mức anh có thể nghe rõ từng nhịp thở của bà. Fuyuko khẽ nâng bàn tay yếu ớt đặt lên tóc con trai. Lực rất nhẹ, nhưng đủ để anh cảm nhận được sự hiện diện quen thuộc ấy
Aiuchi Hideyoshi
Con đã đến nhà Shiba
Aiuchi Fuyuko
Con đã gặp cậu bé đó?
Hideyoshi không ngẩng đầu lên ngay. Anh nhìn chăm chú vào những nếp gấp trên tấm chăn, như thể đang sắp xếp lại suy nghĩ của mình
Aiuchi Hideyoshi
Cậu ấy nhỏ lắm, mẹ
Một câu nói đơn giản, nhưng chất chứa quá nhiều điều
Aiuchi Hideyoshi
Cố tỏ ra rất điềm tĩnh
Aiuchi Hideyoshi
Đứng thẳng, nói chuyện đúng mực, không để lộ cảm xúc
Aiuchi Hideyoshi
Nhưng vẫn là trẻ con
Giọng anh không có ý chê bai. Chỉ là sự thật mà anh không thể làm ngơ
Aiuchi Hideyoshi
Con nhìn thấy… sự gượng ép
Aiuchi Hideyoshi
Như thể cậu ấy đang cố khoác lên mình thứ gì đó lớn hơn bản thân
Fuyuko không ngắt lời. Bà chỉ lắng nghe. Một lúc sau, Hideyoshi khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn điềm tĩnh như khi đối diện người ngoài
Aiuchi Hideyoshi
Mẹ… để một đứa trẻ như vậy gánh vác trọng trách… có phải quá tàn nhẫn không?
Anh ngập ngừng một nhịp rồi nói rõ hơn
Aiuchi Hideyoshi
Cậu ấy còn chưa đủ lớn để hiểu hết những gì mình đang chịu đựng
Aiuchi Hideyoshi
Nhưng lại phải đứng ở vị trí đó
Aiuchi Hideyoshi
Phải nhận lấy mọi ánh nhìn, mọi nguy hiểm… thay cho người khác
Hideyoshi không nói thẳng. Nhưng ẩn ý đã quá rõ ràng
Aiuchi Hideyoshi
Gia tộc Shiba…
Aiuchi Hideyoshi
Liệu có quá ích kỷ không khi bắt một đứa trẻ phải gánh hết tất cả?
Aiuchi Hideyoshi
Chỉ vì cần giữ bí mật? Chỉ vì cần bảo toàn cho điều lớn hơn?
Căn phòng lặng đi. Bàn tay Fuyuko trên tóc anh khẽ khựng lại, rồi lại tiếp tục vuốt nhẹ như dỗ dành một đứa trẻ
Bà gọi tên anh rất khẽ. Hideyoshi ngước lên nhìn mẹ, ánh mắt không còn là của người thừa kế đang phân tích đúng sai, mà là của một cậu bé mười hai tuổi đang tìm kiếm câu trả lời
Aiuchi Fuyuko
Ta không thể nói họ đúng
Aiuchi Fuyuko
Nhưng ta cũng không thể nói họ sai
Aiuchi Fuyuko
Có những lựa chọn… không được đưa ra vì mong muốn
Aiuchi Fuyuko
Mà vì không còn con đường nào khác
Aiuchi Fuyuko
Việc để một đứa trẻ đứng ở vị trí ấy…
Aiuchi Fuyuko
Dĩ nhiên là rất tàn nhẫn
Giọng bà rất bình tĩnh, không né tránh
Aiuchi Fuyuko
Nhưng đôi khi, điều cần thiết và điều tàn nhẫn lại là một
Hideyoshi cúi đầu xuống, trán anh lại tựa sát vào lớp nệm bên cạnh tay mẹ. Anh không phản bác, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận
Aiuchi Hideyoshi
Vậy nghĩa là… dù cậu ấy có đau đớn thế nào, cũng vẫn phải tiếp tục sao?
Fuyuko không trả lời ngay. Bà nhìn lên trần phòng, ánh mắt xa xăm
Aiuchi Fuyuko
Ta không thể giải đáp cho con câu hỏi đó
Aiuchi Fuyuko
Ta chỉ biết rằng nếu không có người đứng ở vị trí ấy… hậu quả sẽ lớn hơn rất nhiều
Bàn tay bà khẽ siết nhẹ tóc anh, dù lực yếu ớt
Aiuchi Fuyuko
Chúng ta không sống trong một gia tộc cho phép trẻ con được lớn lên bình thường
Câu nói ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng nặng nề. Hideyoshi nhắm mắt lại
Aiuchi Hideyoshi
Con thấy cậu ấy… rất cô đơn
Aiuchi Fuyuko
Con cũng vậy
Anh khẽ bật cười, nhưng không có chút vui vẻ
Aiuchi Hideyoshi
Con lớn rồi
Aiuchi Fuyuko
Con mười hai tuổi
Bà sửa lại, giọng dịu đi. Trong căn phòng yên tĩnh ấy, sự trưởng thành mà Hideyoshi vẫn khoác lên mình như tan ra từng chút một. Anh chỉ là một đứa con trai tựa đầu bên tay mẹ, băn khoăn về sự công bằng của thế giới
Aiuchi Hideyoshi
Nếu một ngày con phải đứng bên cạnh cậu ấy…
Aiuchi Hideyoshi
Con không muốn cậu ấy phải chịu đựng một mình
Fuyuko khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu lại
Aiuchi Fuyuko
Vậy thì con đã hiểu điều quan trọng nhất rồi
Bà không thể cho anh câu trả lời rõ ràng. Không thể nói Shiba đúng hay sai. Không thể phủ nhận sự tàn nhẫn. Bà chỉ có thể thừa nhận một điều: Đây là điều cần thiết
Một sự cần thiết không làm nó bớt đau lòng. Hideyoshi không nói thêm gì nữa. Anh chỉ nằm yên như vậy thêm một lúc, lắng nghe nhịp thở của mẹ, để cho bản thân được yếu mềm trong khoảnh khắc hiếm hoi ấy - trước khi lại phải trở về với dáng vẻ điềm tĩnh của người thừa kế Aiuchi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play