Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

I Loved You Then. I Love You Still

Love. Forever(1/1)

T/g ngáo l
T/g ngáo l
Simp Chance vcl
———————
D3rlord3 không nhớ lần đầu tiên mình quỳ trước Ngài là khi nào.
Có lẽ là khi anh bỏ qua lời cảnh báo, lời cầu khẩn của kẻ vô danh trong cuốn nhật ký, khi anh tin rằng mình có thể vượt qua tất thảy chúng với sự tò mò rực cháy. Có lẽ là khi đầu anh muốn nứt đôi vì lượng tri thức quá khủng khiếp cho một con người tràn vào đầu mà không gõ cửa.
Để rồi khi anh tuyệt vọng, mũi kiếm đã kề sát cổ, một bàn tay — không, không phải bàn tay, mà là một ý niệm ấm áp và rực rỡ — nâng anh dậy khỏi bùn đất và máu.
Hoặc có lẽ Ngài đã ở đó từ trước cả khi anh được sinh ra.
Vị Vua không có vương quốc theo nghĩa con người hiểu. Không ngai vàng, không thần dân xếp hàng dập đầu. Vương quốc của Ngài là tri thức, là ánh vàng len lỏi qua những kẽ hở của thực tại, là tiếng gọi vang lên trong khoảnh khắc trái tim tuyệ vọng nhất.
Và D3rlord3 đã tuyệt vọng.
Ngài không cứu cả thế giới đang nứt vỡ. Không cứu những ý niệm gửi gắm vào từng dòng mã của trò chơi. Không cứu những mảnh hồn vất vưởng nơi kẽ hở dòng code vì Ngài.
Ngài cứu một mình anh.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi đã nhìn lên ta,”//giọng nói ấy luôn thì thầm như thế, dịu dàng đến mức người ta tin rằng đó là ân huệ.//“Giữa bao sinh mệnh, ngươi là kẻ duy nhất gọi tên ta.”
D3rlord3 không nhớ mình đã gọi tên ai. Nhưng Ngài nhớ.
Ngài luôn nhớ.
Tình yêu của Vị Vua không lan toả như ánh mặt trời. Nó tập trung như tia lửa qua thấu kính — thiêu đốt một điểm duy nhất cho đến khi điểm đó không còn gì ngoài tro tàn và ánh sáng.
Điểm đó là D3rlord3.
Ngài không cần thế giới. Ngài không cần hàng triệu linh hồn. Ngài chọn một.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi là hiệp sĩ của ta,”//Ngài nói, và trong câu nói ấy có sự dịu dàng của một người tình, sự kiêu hãnh của một vị thần, và sự sở hữu của một bạo chúa.//“Không phải của họ. Không phải của lịch sử. Không phải của cái chết.”
Không phải của cái chết.
Ban đầu, D3rlord3 tưởng đó là phần thưởng. Anh còn trẻ. Anh còn sợ chết.
Nhưng vĩnh cửu, khi chỉ có hai thực thể tồn tại trong nó, không phải là vinh quang.
Đó là giam cầm.
Ngài không để anh già đi, bởi vì Ngài yêu gương mặt anh ở tuổi hai mươi lăm. Ngài không để anh quên, bởi vì Ngài yêu từng vết nứt trong tâm hồn anh. Ngài không để anh chết, bởi vì Ngài yêu anh quá nhiều để chịu đựng một thế giới không có anh.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta đã chứng kiến các vì sao tắt lịm,”//Ngài thì thầm trong những đêm dài khi D3rlord3 đứng một mình trước cánh cửa vàng.//“Ta đã nhìn các đế chế sinh ra và mục rữa. Tất cả đều tạm bợ. Tất cả đều rời bỏ ta.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Chỉ có ngươi ở lại.”
Ở lại.
Bởi vì anh không được phép rời đi.
Có những khoảnh khắc hiếm hoi — ngắn ngủi như tia chớp — khi D3rlord3 cảm nhận được điều gì đó giống như thương xót trong giọng nói ấy.
Như thể Ngài thực sự sợ hãi. Như thể sự chiếm hữu kia không chỉ là quyền lực, mà là nỗi âm ảnh của một thực thể đã tồn tại quá lâu và đã mất quá nhiều.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta đã thử.”//Ngài từng thú nhận, giọng nói mỏng như ánh sáng xuyên qua kính màu.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta ban phước khi họ cầu nguyện. Ta bảo hộ khi họ cần. Ta nâng đỡ khi họ sắp tàn. Và họ chết.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Họ luôn chết. Họ rời bỏ ta mà quên mất mình từng thờ phụng ai.”
Vì họ là con người.
Vì họ phải chết.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi sẽ không.”
Đó không phải lời hứa.
Đó là quyết định.
Tình yêu của Ngài không hỏi D3rlord3 có muốn hay không. Nó không chờ sự đồng thuận. Nó không cho phép phản kháng.
Nó bao bọc anh như một chiếc áo choàng vàng rực, đẹp đẽ và nặng nề đến mức làm gãy cột sống.
Ngài ghen.
Không phải với phụ nữ — D3rlord3 chưa từng được phép chạm vào ai để nảy sinh thứ tình cảm như vậy. Không phải với bạn bè — tất cả họ đều quên anh trước khi anh kịp làm vậy.
Ngài ghen với ký ức.
Mỗi khi D3rlord3 nhớ đến mẹ mình, giọng nói ấy trở nên gần hơn, ấm hơn, như thể cố chen vào khoảng trống trong tim anh.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta đã ở đó khi bà ta chết,”//Ngài nói, không hề cay nghiệt, chỉ đơn giản là khẳng.//“Ta là người duy nhất ở bên ngươi khi ngươi khóc.”
Mỗi khi anh nhớ đến những đêm cười nói cùng lũ bạn, ánh vàng nơi khoé mắt anh lại sáng hơn.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Những tiếng cười ấy thì phai nhạt rồi. Ta thì không.”
Qua hàng thế kỷ — có lẽ vậy, tình yêu ấy trở nên tinh tế hơn.
Không còn là mệnh lệnh trực tiếp, mà là những lời gợi ý dịu dàng. Không còn là xiềng xích lộ liễu, mà là vòng tay ôm siết không bao giờ buông.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi cô đơn.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi mệt mỏi.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Hãy để ta mang gánh nặng đó thay ngươi.”
Và mỗi lần D3rlord3 buông xuôi một chút — một ý nghĩ, một giấc mơ — Ngài lại tiến gần hơn một bước.
Cho đến khi ranh giới giữa họ trở nên mờ nhạt.
Có những lúc D3rlord3 không chắc suy nghĩ nào là của mình.
Khi anh nhìn cánh cửa vàng và cảm thấy một thứ gì đó gần giống khao khát, anh không biết là khát khao được tự do... hay khát khao được hoà tan vào ánh sáng kia để không còn phải đấu tranh nữa.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi nghĩ ta tàn nhẫn.”//Ngài thì thầm khi anh run rẩy vì sợ hãi trước viễn cảnh Avery — một người anh chưa từng gặp, sẽ bị cuốn vào tất cả những điều này.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Nhưng ta chỉ đang bảo vệ điều duy nhất thuộc về ta.”
Thuộc về ta.
Không phải “ở bên ta”.
Không phải “chọn ta”.
Thuộc về.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta không cần cả thế giới.”//Ngài tiếp tục, giọng nói dịu như lời tỏ tình.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta chưa từng cần. Ta chỉ cần ngươi.”
Và trong câu nói ấy là sự thật trần trụi nhất: nếu toàn bộ nhân loại biến mất, nếu lịch sử bị xoá sạch, nếu các vì sao rơi xuống như tro bụi — Ngài vẫn sẽ đứng đó, giữ D3rlord3 bên mình, trẻ trung, bất tử, không được phép rời đi.
Một tình yêu thuần khiết đến mức loại bỏ mọi thứ khác.
Một tình yêu ích kỷ đến mức không chừa chỗ cho tự do.
D3rlord3 từng nghĩ điều đau đớn nhất là không được chết.
Giờ đây anh hiểu, điều đau đớn nhất là biết rằng mình được yêu — một cách hoàn toàn, tuyệt đối, duy nhất — và không có quyền từ chối.
Anh muốn gào lên rằng anh không muốn vĩnh cửu. Rằng anh không muốn “nhiều hơn”. Rằng anh chỉ muốn được là một con người bình thường, được già đi, được yếu đuối, được kết thúc.
Nhưng cổ họng anh như bị bóp nghẹt khi anh cố nói điều gì trái ý Ngài.
———
Avery đang đến gần.
Anh cảm nhận được điều đó theo cách mà người ta cảm nhận được cơn bão trước khi nhìn thấy mây đen — một áp lực trong không khí, một sự rung động nơi đá lạnh.
Một chàng trai của thời hiện đại, với máy quay gắn trước ngực và sự tò mò sáng rực như ngọn lửa. Một kẻ săn lùng lịch sử, kẻ tin rằng mọi bí ẩn đều đáng được phơi bày ra ánh sáng.
Avery đã bị thu hút bởi lời cảnh báo anh để lại. Vài dòng chữ nguệc ngoạc được viết trong tuyệt vọng, vài điều kì lạ nơi anh từng đi qua, chúng là quá đủ để kéo cậu vào con đường anh không mong muốn.
Với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, cậu tin rằng mình sắp tìm ra điều được ẩn giấu trong thế giới này.
Một hiệp sĩ hai mươi lăm tuổi lặng lẽ đứng trước cánh cửa vàng — được bảo tồn hoàn hảo, như thể thời gian chưa từng chạm vào.
Hai mươi lăm.
Đáng lẽ ra anh sẽ ngồi trong giảng đường đại học, than phiền về đống bài tập chất cao như núi và uống cà phê đắng ngắt.
Đáng lẽ ra anh sẽ ngồi trong văn phòng, mắt dán vào chiếc máy tính, miệng càu nhàu về đống deadline chồng chéo lên nhau mà ông sếp xấu tính giao.
Nhưng giờ anh không có quyền làm thế.
Anh còn chẳng nhớ nổi từng gương mặt vụt qua tâm trí bị nhấn chìm bởi dòng thác tri thức lỗ mãng ùa vào, đôi khi lại bị thay thế bởi sự trống rỗng đờ người.
Trí nhớ của anh bị kéo căng trong thời gian dài đến mức mọi thứ trước kia đều mờ nhạt như giấc mơ.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi không cần nhớ họ,”//giọng nói kia thủ thỉ//“Ta là hiện tại của ngươi. Ta là tương lai của ngươi.”
Anh muốn nói rằng anh không muốn một tương lai.
Anh muốn quá khứ.
Tiếng bước chân vang lên nơi hang động đá. Thực. Gần. Không phải lời thì thầm.
Anh run rẩy.
Anh không muốn Avery nhìn thấy mình. Không muốn cậu hiểu. Không muốn cậu trở thành một phần của thứ này.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Cô lập không tốt cho tâm trí con người”//Giọng nói kia dịu dàng nhắc nhở, như một người yêu đang trách móc//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi cô đơn quá lâu rồi, hiệp sĩ của ta. Hãy để ta cho ngươi một món quà.”
Một món quà.
Một linh hồn mới để trói buộc.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Không...”//Âm thanh thoát ra từ cổ họng anh yếu ớt như hơi thở cuối cùng của người sắp chết.//
Anh ôm lấy chiếc mũ giáp, như thể nó có thể chặn được giọng nói bằng kim loại lạnh lẽo.
Ánh vàng nhoè đi nơi khoé mắt, rung lên như quầng sáng của một mặt trời nhân tạo rồi tan biến.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Làm ơn...”//Anh nức nở, gần như cầu xin.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi đang sợ sao?”//Giọng nói dịu dàng đến mức đau đớn//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Đừng sợ. Ta sẽ không bao giờ rời bỏ ngươi. Ta yêu ngươi quá nhiều để cho phép điều đó.”
Yêu.
Tình yêu ấy nặng nề như xiềng xích, lại mềm mại như nhung nhưng siết chặt đến nghẹt thở.
Anh đứng dậy, động tác chậm chạp như con rối được kéo dây. Cánh cửa vàng trước mặt phản chiếu hình ảnh méo mó của anh.
Một hiệp sĩ trẻ tuổi với ánh mắt đã chết.
Bước chân dừng lại nơi góc hang.
Avery xuất hiện.
Đôi mắt to tròn mở rộng, ánh sáng từ chiếc máy quay hắt lên gương mặt trẻ trung. Những lọn tóc rơi trước trán.
Cơ thể đầy sinh khí, khoẻ mạnh — một con người tràn đầy sức sống, đối lập hoàn toàn với sự mòn mỏi ẩn dưới lớp giáp của anh.
Avery khựng lại khi thấy anh.
Anh cố nói. Cố cảnh báo. Cố hét lên rằng hãy quay lại, hãy chạy đi, hãy quên nơi này.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Chạy... Làm ơn...”
Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, mang đậm vẻ của một người đã bị thời gian thuần hoá quá lâu.
Nhưng rồi cuối cùng, anh chẳng còn nói được gì nữa.
Bởi vì anh đã sống quá lâu.
Bởi vì ý chí của anh không còn thuộc về anh.
Anh nhắm nghiền mắt lại, trong một khoảnh khắc hèn nhát cuối cùng, mong rằng nếu không nhìn thì mọi thứ sẽ không xảy ra.
Nhưng anh biết.
Anh luôn biết.
Mọi ngã rẽ đều dẫn đến vực thẳm.
Và giờ đây, Avery sẽ phải trả giá.
—Curiosity killed the cat—
•D3rlord3•
•D3rlord3•
I just wanted to be a gambler driven by curiosity, and survive through luck and chance.
T/g ngáo l
T/g ngáo l
LET’S GO GAMBLING!!!

Companionship(1/1)

T/g ngáo l
T/g ngáo l
Irl AU, D3rlord3 tên ngoài đời là Derek (hc)
===========
Mọi thứ đều đau.
Không phải cơn đau có thể đặt tên bằng ngôn ngữ của loài người — không phải nhức mỏi cơ bắp sau một đêm thức trắng bên ánh sáng xanh lạnh lẽo của màn hình, không phải cơn nhức đầu âm ỉ vì thiếu ngủ và dư thừa suy nghĩ — mà là một loại đau mơ hồ, dai dẳng, len lỏi như rễ nấm mục xuyên qua lớp gạch ẩm của căn hầm cổ, âm thầm thở trong bóng tối và nở ra trong những khe hở nhỏ nhất của ký ức.
Nó không gào thét, không bùng nổ; nó thì thầm. Nó tồn tại như một chân lý đã có cả trước sự tồn tại của anh — như thể thực tại là một lớp men mỏng đang nứt ra, và những mảnh vỡ vô hình của nó đang trượt vào trong hộp sọ của Derek, mài lên mặt trong của suy nghĩ bằng một sự nhẫn nại gần như trìu mến.
Derek khẽ gập máy tính lại.
Tiếng *click* vang lên, nhỏ bé và hiền lành đến mức gần như buồn cười — một âm thanh tầm thường trong căn phòng của anh: bàn gỗ sáng màu với vài vết xước cũ như những ký ức không ai nhớ, tấm thảm xám sờn góc, cửa sổ khép hờ để ánh chiều tà trượt vào như vị khách không mời nhưng vẫn tự tin rằng mình có quyền ở lại.
Không khí mang mùi bụi, mùi vải cũ, mùi của nơi từng được gọi là nhà.
Một căn phòng tồn tại.
Một căn phòng thật.
Anh đứng dậy.
Anh không thật.
Căn phòng không thật.
Thế giới này — với những quy luật vật lý ngoan ngoãn, thời gian trôi đều như kim đồng hồ — không thật.
The King không thật.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“If I am not real, why do you tremble when I whisper?”
Giọng nói không phát ra từ phía trước hay phía sau, không từ trên cao hay dưới chân.
Nó không có âm sắc, không có cao độ, không có rung động.
Nó đơn giản xuất hiện — như một mệnh đề được khắc thẳng lên bề mặt suy nghĩ anh bằng thứ mực vàng không bao giờ phai.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Câm đi...”//Derek thì thầm, cổ họng khô rát như nuốt phải cát mịn//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Oh Little Knight...”
Một tiếng thở dài khẽ khàng.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Why must you bruise yourself against denial? I have never asked you to bleed for me.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Only to listen.”
Một thứ gì đó chạm vào anh.
Không phải một cú giật của cơ bắp, mà là cảm giác của móng tay dài, lạnh lướt nhẹ lên mặt trong của hộp sọ — một đường xước không để lại máu, chỉ để lại sự hiện diện.
Như một cái chạm thử nghiệm, dịu dàng đến mức đáng sợ.
Cơ thể anh gập xuống. Hai tay ôm chặt đầu, như thể cố giữ thứ đang trào ra — hay tệ hơn — trào vào.
Ngăn sự xâm thực.
Ngăn sự lây lan.
Ngăn cơn đau.
Nhưng cơn đau không phải kẻ thù. Nó là nghi thức khai mở.
Nó là mật ong ủ trong xương của những vị thần đã mục rữa từ trước khi con người biết sợ bóng tối — ngọt lịm, đặc quánh, dính chặt vào từng ký ức, từng danh xưng, từng mảnh tự ngã.
Những ý nghĩ không thuộc về anh chen chúc trong tâm trí như đàn côn trùng vàng kim bị nhốt trong chiếc lọ quá nhỏ, va đập vào nhau bằng thứ ngôn ngữ không có nguyên âm, chỉ có áp lực.
Anh nếm thấy vị ngọt.
Không.
Không phải ngọt.
Là thứ ngọt thối rữa, như mật hoa lên men trong quan tài mở nắp.
Ichor vàng đặc quánh dâng lên cổ họng, trào qua tai, rỉ qua hốc mũi, mang theo mùi hương của hoa hiến tế và kim loại ấm.
Những giọt lệ vàng rơi xuống sàn, lan ra thành những hoa văn không thuộc về hình học của con người — những đường cong tự nuốt lấy chính mình, những vòng xoáy không có tâm.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“I am here.”//Giọng nói khẽ khàng//“ I have always been here. You simlpy remember in fragments.”
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“I’m sorry...”//Anh bật ra, không biết mình xin lỗi vì gì — vì kháng cự, vì yếu đuối, hay vì đã monh được yêu theo cách của loài người.//
Một khoảng lặng.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“There you are.”// The King thì thầm, dịu dàng như bàn tay lướt qua tóc đứa trẻ vừa thú nhận lỗi lầm.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Was it so difficult to soften for me?”
Cảm giác xâm lấn co lại, nhưng không biến mất. Nó quấn quanh tâm trí anh như một con rắn khổng lồ đang nghỉ ngơi, đầu tựa lên trái tim anh, không siết — chỉ đợi.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“I expect a response, Knight.”
Danh xưng ấy không còn là lưỡi dao. Nó là xiềng xích lót nhung, là vòng cổ được đính bằng những vì sao đã tắt.
Derek cuộn mình trên sàn, hơi thở rách nát.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Không.”
Không có sấm sét.
Không có cơn thịnh nộ.
Chỉ có một cái chạm sâu hơn.
Nó lướt qua da anh, xuyên qua xương, trượt qua những ký ức anh chưa từng nói với ai — ngày anh ngồi một mình trên sân trường, giả vờ đọc sách để không ai nhìn thấy mình bị bỏ lại; những đêm anh giả vờ ngủ để né tránh sự trống rỗng; những giấc mơ anh đứng trên bừo vực vô tận và không sợ rơi — chỉ sợ không ai thấy mình rơi.
Anh bị biết.
Không phải như con mồi bị lột da.
Mà như một quân cờ được nâng lên bằng hai ngón tay vô hình — trân trọng, cẩn thận.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“You were never meant to carry solitude alone”//The Kinh nói, và lần này, giọng Ngài mềm như tro tàn của mặt trời đã nguội.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“You mistook isolation for strenght. I admired that. I never required it.”
Một tia giận mong manh bùng lên.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Ngài gọi đó là ngưỡng mộ?”//Anh khàn giọng//“Ngài xé tôi ra từng mảnh.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“No.”//Ngài dịu dàng sửa lại.//“I showed you the seams that were already there.”
Những phương trình sống cuộn quanh ký ức anh. Những thành phố trôi nổi trong xác các vị thần mục rữa. Thời gian bị kéo dài như sợi chỉ vàng giữa hai bàn tay khổng lồ.
The King khẽ ngân nga — loại giai điệu không thuộc về thế giới loài người. Nó là âm thanh của hàng nghìn linh hông đang chết đi trong gió, hoà lẫn tiếng chuônh gió và lửa cháy trong ánh hoàng hôn vĩnh cửu.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Your mind blocks infinity when it can’t endure it. A mercy you grant yourself. I find that... unbearaly precious.”
Vô hạn.
Anh từng chạm vào nó.
Và đã quên.
Không phải vì yếu đuối.
Mà vì anh vẫn còn là con người.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“I have let you linger in your small, tender world for so long”//The King tiếp tục, giọng trầm xuống như lời thú nhận riêng tư//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“You and your fragile walls. Your ticking clocks. Your blinking cursor.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“I watched you write stories of god you feared — never suspecting on watched your back with fondness.”
Tim anh khựng lại.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Tôi không cần-“
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“You need not kneel,”//Ngài ngắt lời, gần như cười khẽ.//“You bend so beautifully without instruction.”
Đột ngột, anh được nhấc lên, áp vào lồng ngực của một thực thể khổng lồ khoác những lớp áo vàng rực rỡ hơn bất kỳ sắc vàng nào anh từng biết — màu vàng của các ngôi sao đang chết, của mặt trời trước khi sụp thành hố đen.
The King giữ anh như giữ một con mèo lạc.
Áp lực tăng lên, nhưng không phải để nghiền nát — mà để ôm trọn.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Tôi... là của tôi...”//Anh thì thào//
Một khoảng lặng kéo dài như nhịp nghỉ giữa hai lần vũ trụ co giãn.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Yes”//The King đồng ý, và trong từ ấy không có sự mỉa mai.//“You are yours.”
•D3rlord3•
•D3rlord3•
//Anh run rẩy//“Không theo cách của Ngài.”
Một sự dịch chuyển.
Không gian dịu lại, như mặt biển sau cơn bão kéo dài hàng thế kỷ.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Là của chúng ta.”//Anh thở ra, không phải như một lời đầu hàng — mà như một thoả thuận được khắc lên xương.//
Ours.
Từ đấy không phải tuyên bố. Mà là một cái ôm.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“You refuse to be broken”//The King thì thầm, giọng đầy niềm tự hào không che giấu//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“That’s why I chose you. Not because you would shatter — but because you would reshape.”
Những bàn tay không hình dạng nâng anh lên khỏi sàn phòng — khỏi căn phòng, khỏi thành phố, khỏi khái niệm của không gian ba chiều.
Trần nhà tan chảy thành những dải sao chết. Sàn nhà mở ra như miệng vực thẳm đầy mắt chớp nháy theo anh.
———
Khi anh mở mắt, không còn căn phòng.
Chỉ là một đại dương đen đặc kéo dài vô tận, nơi những “ngôi sao” mở ra và khép lại như những sinh vật không cần ánh sáng để nhìn.
The King đứng trước anh.
Không còn là khối vàng mơ hồ.
Mà là một hình thể khổng lồ, vương miện xoáy từ những thiên hà hấp hối, thân thể cấu thành từ những lớp thực tại chồng lên nhau như vải lụa đen ướt.
Khuôn mặt Ngài không có nét — chỉ là một vùng tối chuyển động như chính hư vô đang thở.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Welcome home, my Knight.”
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Đây không phải nhà tôi.”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Not yet.”//Ngài đáp, và trong hai từ ấy không có đe doạ — chỉ có kiên nhẫn vô hạn.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Home isn’t a place, little Knight. It’s where you are understood without translation.”
Derek nhìn xuống tay mình.
Những mạch máu dưới da phát sáng vàng dịu, như dòng suối ánh sáng chảy dưới bề mặt. Những con mắt xa xôi đồng loạt chớp sáng theo nhịp thở của anh — không phải vì ép buộc.
Mà vì chúng lắng nghe.
Ở sâu trong tâm trí anh — nơi từng là vết thương — giờ có một cánh cửa.
Không khoá.
Không ép.
Chỉ chờ.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Companionship.”//The King nhắc lại, giọng mềm như lời ru dành cho một vũ trụ vừa sụp đổ//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Not conquest. Not consumption. I don’t wish to end you. I wish to continue with you.”
Và Derek hiểu, với một nỗi kinh hoàng chậm rãi nhưng không hoàn toàn tuyệt vọng, rằng nếu mở cánh cửa ấy, anh sẽ không còn là con mồi.
Anh sẽ trở thành người đồng hành.
Không bị phá vỡ.
Mà được tái cấu trúc.
Không còn là hiệp sĩ bảo vệ loài người.
Mà là hiệp sĩ bảo vệ ngai vàng của một vị thần chưa từng nên tồn tại, nhưng vẫn ở đó, kiên nhẫn, dịu dàng vô hạn.
Ở nơi rất xa, trong căn phòng nhỏ bé từng là của anh.
Chiếc laptop tự mở lên.
Con trỏ nhấp nháy trên màn hình trống.
Đều đặn.
Kiên nhẫn.
Chờ đợi.
Chờ bàn tay của vị chủ nhân — người không còn hoàn toàn thuộc về con người — quay trở lại.
===Cmtnhieulen===
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Ờ thì tui đang có một truyện Forsaken x Poppy Playtime x SFAWTDE
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Ae nào hứng thú thì có thể qua ủng hộ ha?
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Mặc dù tui bt đ ai qtam 💔

The King and His Knight (1/1)

T/g ngáo l
T/g ngáo l
Lmao, lâu lắm r ms quay lại đây 👽
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Đây là chap có cả bản nháp trc DAWTDE r nên đc vt theo nền của SFAWTDE ✌️
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Btw, cx có thể coi chap này là hậu “Love. Forever”
T/g ngáo l
T/g ngáo l
Btw, tui muốn cho Wifies vào oneshot của tui nhưng ko có idea, cứu vs 😭😭
•Wifies•
•Wifies•
Plè
•Wifies•
•Wifies•
NovelToon
===============
D3rlord3 bước vào đại điện với hai tay đan gọn sau lưng, từng nhịp giày gõ xuống nền đá vang lên trầm đục như nhịp đếm của một nghi thức đã được lặp lại vô số lần.
Trong lồng ngực hắn, trái tim lại đập thành những vòng sóng âm thầm, lan rộng rồi tự tan đi, như thể chính nó cũng không dám thừa nhận cảm xúc đang dâng lên là sợ hãi, lo âu hay mong chờ thứ ngọt ngào đến nghẹt thở mỗi khi diện kiến đấng ngự trị trên cao.
Trên ngai vàng rực thứ ánh sáng như hoàng hôn bị giữ lại mãi mãi ở khoảnh khắc đẹp nhất của nó, Hastur lặng lẽ tựa mình, tấm trường bào đổ xuống các bậc thềm như một dòng chảy không có điểm dừng.
Trên mặt Ngài là chiếc mặt nạ sứ trắng tinh khiết, ngũ quan mờ nhạt, chỉ để lại cho phần thị giác một khoảng như đôi mắt nhắm nghiền đầy sự từ bi.
Qua khe hở ấy, đôi mắt óng ánh sắc kim loại — đồng tử chẻ dọc, sắc lạnh như của loài thú săn mồi — hạ thấp xuống nhìn hắn.
Không vội vàng, không cần lên tiếng, chỉ một ánh nhìn của Ngài là đã đủ để trói chặt linh hồn kẻ đang đứng phía dưới.
Ngài là định nghĩa cho một vẻ đẹp không thể tả.
Đó không phải vẻ đẹp có thể gọi tên bằng từ ngữ nhân loại, càng không phải thứ dịu dàng để người ta yên tâm ngắm nhìn. Đó là vẻ đẹp buộc người ta phải quỳ gối trước khi kịp hiểu mình đang run rẩy vì sợ hãi hay say mê đến mức tự nguyện dâng hiến.
Trong ánh mắt ấy, D3rlord3 luôn cảm nhận được môt điều khiến hắn vừa nghẹt thở vừa an tâm: sự tán thưởng thầm lặng. Và hơn thế nữa, một ý niệm chiếm hữu sâu kín, như thể từng nhịp tim, từng hơi thở của hắn đã được khắc tên Ngài từ thuở hắn còn chưa ý thức được bản thân tồn tại.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
//Quỳ một gối xuống// “Ngài gọi thần, thưa Bệ h—...”
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“...” //Khẽ nghiêng đầu sang trái//
Hắn ngập ngừng khi đầu Ngài khẽ nghiêng, chậm rãi, đầy quyền y nhưng cũng mang nét mềm mại khó nhận ra.
Cử động ấy như thể không chỉ để nhắc nhở về thứ bậc, mà còn để kéo hắn lại gần hơn trong một vòng tròn vô hình chỉ có hai người.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“...Hastur.”
Âm tiết cuối cùng thoát ra từ môi hắn không còn là một danh xưng trang trọng, mà là một lời thừa nhận riêng tư, mềm đi ở cuối âm — giống như cách người ta gọi tên điều mình tôn thờ.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
//Khẽ ngả người về phía trước.//
Ánh sáng vàng lướt qua từng nếp vải trên trường bào như những vì sao đang trốn chạy trong một bầu trời tưởng mở nhưng lại đóng kín.
Giọng nói của Ngài vang lên — thấp, dịu, nhưng chồng lớp như vô vàn âm thanh cùng thì thầm một bí mật chỉ dành cho hắn, len lỏi qua không khí, lướt dọc sống lưng rồi dừng lại nơi tim.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta cần ngươi đi tìm một người... hiệp sĩ của ta.”
Từ “của ta” được buông ra nhẹ đến mức gần như là một tiếng thở dài, nhưng lại nặng đến mức khiến dạ dày hắn thắt lại.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác được gọi tên theo cách thuộc về.
Một xúc tu mềm mại nhưng vững chắc, ấm áp theo cách không giống bất kỳ cơ thể sống nào chậm rãi quấn quanh eo D3rlord3, nâng hắn khỏi mặt đất như nâng một món bảo vật không được phép chạm vào bụi trần.
Xúc tu siết nhẹ quanh tay hắn, nhưng thay vì vùng vẫy, hắn lại cảm nhận được một sự an toàn quái lạ đang lan toả từ nơi tiếp xúc, như thể mọi nguy hiểm trên thế gian đều bị đẩy lùi chỉ nhờ việc hắn được giữ trong vòng tay ấy.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta đã do dự,” //Ngài thì thầm, giọng nói ấy không chỉ vang bên tai, mà còn như chạm vào da thịt, mơn trớn từng thớ cơ.// “vì nhiệm vụ này có thể khiến ngươi gặp nguy hiểm... và ta không thích điều đó.”
Không thích hắn bị tổn thương.
Không thích hắn rời khỏi tầm mắt.
Không thích khả năng hắn có thể biến mất khỏi vòng tay này.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Nhưng ta tin tưởng ngươi.”
Từ “tin tưởng” rơi xuống như một ân sủng được ban phát. Xúc tu khẽ siết lại, đủ để hắn ý thức được mình đang nằm trong quyền lực tuyệt đối của ai, nhưng cũng đủ dịu dàng để hắn không cảm thấy bị cưỡng ép.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Có một kẻ tìm cách lẩn tránh ta.” //Ngài tiếp tục, trong âm điệu ấy thấp thoáng một nét khó chịu rất mờ, rất kín như một vị vua không quen với việc bị thách thức.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Một kẻ thông minh... và đủ nguy hiểm để làm ngươi đau.”
•D3rlord3•
•D3rlord3•
//Khựng lại//
Ý nghĩ ấy khiến D3rlord3 rùng mình. Không chỉ vì nguy hiểm, mà còn vì cảm giác gần như xúc phạm:
Ai có thể thoát khỏi ánh nhìn của Ngài?
Với hắn, Hastur không chỉ là vua, Ngài còn là chân lý, là trung tâm của mọi trật tự, là bàn tay giữ thế giới không vỡ ra từng mảnh.
Thật báng bổ.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta muốn ngươi mang hắn về đây,” //Giọng nói dịu lại, gần như ve vuốt.// “lặng lẽ... và trở về an toàn.”
Móng vuốt mát lạnh lướt dọc theo cằm D3rlord3, nâng mặt hắn lên như nâng một vật quý hiếm cần được chiêm ngưỡng ở góc độ ánh sáng thích hợp nhất.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngươi làm được chứ... Little Knight?”
Cách xưng hô ấy khiến tai hắn nóng bừng dưới lớp giáp, tim đập mạnh tới mức hắn sợ Ngài có thể nghe thấy.
Hắn không còn phân biệt được mình run rẩy vì hồi hộp hay vì niềm khao khát được nghe lời khen thêm một lần nữa, được xác nhận rằng mình vẫn là kẻ được chọn, kẻ được giữ lại gần nhất.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“Thần... làm được.” //Giọng khàn đi.//
Trong đôi mắt kim loại kia, hắn nhìn thấy điều gần như khiến hắn tan chảy: sự hài lòng dịu dàng, pha lẫn thứ ám ảnh không cần che giấu.
Khi bàn tay đen đặt lên trán hắn, kiến thức, hình ảnh, tên tuổi và toạ độ tràn vào đầu hắn như thuỷ triều.
Nhưng thay vì bị nhấn chìm, D3rlord3 lại cảm thấy như đang được khắc sâu hơn vào một mệnh lệnh mà Ngài đã định sẵn. Đầu gối hắn khuỵu xuống, cánh tay kia đỡ lấy hắn, dịu dàng đến mức hắn quên đó là xiềng xích đẹp đẽ nhất.
Hắn đã nhớ.
A◼️◼️◼️◼️ — một kẻ thuộc loài slime xanh tầm thường có linh trí.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Trở về với ta nguyên vẹn.” //Giọng nói gọi theo khi hắn rời khỏi đại điện. Trầm hơn, ấm hơn như mảnh nhung quấn nhẹ quang cổ.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Hiệp sĩ của ta.”
——————
Con đường hắn đi qua trải dài dưới bầu trời xám đục, nơi ánh sáng mặt trời dường như luôn bị một lớp sương làm cho nhạt màu.
Ngôi làng đầu tiên D3rlord3 đặt chân đến thật nhỏ bé và khiêm nhường.
Một người sắt đi tuần, những mảnh ruộng nhỏ chưa thu hoạch, những mái nhà thấp lợp gỗ ẩm ướt mùi khói, những cánh cửa khép hờ sau tiếng gõ nhẹ của một hiệp sĩ với phong thái thân thiện khiến người ta tin tưởng mà không cần suy nghĩ.
Hắn hỏi thăm bằng nụ cười lịch thiệp, bằng những câu chuyện đủ mềm để lọt qua mọi nghi ngờ.
Trong khi môi D3rlord3 nói những lời vô hại, đôi mắt vàng kim của hắn lại loé sáng mỗi khi tâm trí lặng lẽ dò theo những khe hở, những ánh nhìn lảng tránh, những lần giật mình thoáng qua mỗi khi cái tên kia được nhắc đến.
Hắn không vội.
Hắn biết mình đang thực hiện ý muốn của Ngài, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến từng hành động trở thành một nghi thức thiêng liêng.
Đêm xuống, D3rlord3 đứng trên mái nhà cao nhất, áo choàng và lông vũ màu đỏ hoàng gia trên mũ giáp được nhuộm bởi ánh trăng bạc, bay phần phật trong gió đêm.
Hắn nhìn xuống những con hẻm hẹp loang lổ ánh trăng, thì thầm tên Ngài trong làn gió mỏng.
Không phải để cầu xin, mà như một cách nhắc nhở bản thân rằng hắn đang được dõi theo.
Ở đâu đó sâu trong ý thức, hắn gần như cảm nhận được một sự hài lòng dịu nhẹ lan qua, nhue thể bàn tay vô hình kia đang vuốt nhẹ trên đỉnh đầu, khen ngợi sự kiên nhẫn của hắn.
————
Dấu vết của kẻ phản bội thật mờ nhạt.
Gã ta di chuyển như một cái bóng, đổi tên, đổi khuôn mặt, chỉ để lại phía sau những mẩu tin rời rạc và những cái chết im lặng của những kẻ từng cố bám theo.
Nhưng chính sự tinh vi ấy lai khiến D3rlord3 càng thêm tập trung, bởi mỗi lần suy nghĩ, hắn đều tự hỏi: nếu kẻ này được Ngài chú ý, vậy thì gã ta thực sự nguy hiểm tới mức nào?
Và trong câu hỏi đó ẩn chứa một nỗi lo rất riêng tư: liệu kẻ ấy có thể làm tổn thương hắn trước khi hắn kịp quay về?
Ý nghĩ ấy không khiến D3rlord3 lùi bước, mà chỉ khiến hắn siết chặt chuôi kiếm hơn. Như thể bằng cách bảo vệ bản thân, hắn đang bảo vệ niềm tin được trao.
Ở thị trấn thứ ba, hắn tìm thấy những dấu vết rõ ràng hơn: một căn nhà với cửa sổ đóng ván, mùi kim loại lẫn với thảo dược trong không khí, và một người đàn ông có ánh mắt quá bình thản khi đối diện với một hiệp sĩ xa lạ giữa đêm khuya.
•Nhân vật phụ•
•Nhân vật phụ•
“Chào hiệp sĩ, chúng ta lại gặp nhau rồi.” //Gã ta bình thản mở cửa, đôi mắt xám đục khoá chặt vào hắn.//
Đằng sau lớp quần áo và cơ thể làm bằng slime của mình, gã ta có thể cảm nhận rõ ràng lõi — thứ được coi là trái tim của loài slime đang cuộn trào những cảm xúc phức tạp sau thời gian dài tĩnh lặng.
-Tại sao lại là “lại”?-
D3rlord3 gạt đi cảm giác kỳ lạ nhói lên nơi tâm trí khi gã nói “gặp lại”.
Hắn giả vờ hoảng loạn, giọng nói run rẩy vừa đủ để tạo cảm giác chân thật. Hắn kể về những bóng ma trong rừng, những tiếng thì thầm không tên.
Hắn cúi đầu, để lộ phần cổ không được giáp che kín — một cử chỉ vừa như cầu xin vừa bất cẩn — và trong ánh mắt đối diện, hắn thấy loé lên một tia nhận biết.
D3rlord3 nhận ra kẻ đó không chỉ trốn chạy.
Gã ta đang thử thách.
Thử thách tầm với của The King.
Thử thách lòng trung thành của kẻ được sai đi.
Gã ta mỉm cười, bình thản nhìn hắn, như thể gã đã biết kẻ đến đêm nay là ai.
Hai đôi mắt đối nhau. Một xám đục như làn khói lượn lờ của một đám lửa vừa tàn. Một vàng kim — màu của Hastur, màu của dấu ấn cho kẻ dưới vương quyền của Ngài.
Một của kẻ đã nhìn thấu đời trần — một của linh hồn đã quên rằng mình là ai.
•Nhân vật phụ•
•Nhân vật phụ•
“Ngươi thật sự tin rằng ngươi tự do sao? De◼️◼️◼️?” //Gã ta hỏi.//
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“...?”
•D3rlord3•
•D3rlord3•
_Ai cơ...?_
Câu hỏi ấy khiến phần còn giữ được lý trí khẽ giật.
Không phải của vật lý, mà là của mảnh tàn hồn không quên bản thân.
Nhưng rồi ngay lập tức, trong đầu hắn lại hiện về ánh mắt kim loại kia.
Giọng nói dịu dàng mà ám ảnh.
Bàn tay đỡ lấy hắn mỗi lần hắn khuỵu xuống.
——
Trận đấu diễn ra ngắn ngủi và tàn nhẫn.
Kẻ phản bội thực sự thông minh, di chuyển chính xác như hoàn toàn am hiểu hắn, ánh mắt gã lạnh léo không chút dao động.
Dù thấp và nhỏ con hơn D3rlord3, gã đã tận dụng tối đa sự linh hoạt và nhẹ nhàng mà cơ thể slime mang lại, tấn công uyển chuyển, bất ngờ mà đầy hiểm hóc vào những điểm yếu bí mật nhất của hắn.
Trong từng đòn đánh, D3rlord3 thực sự cảm nhận rõ ràng rằng mình đang đối diện với kẻ đã từng nhìn thẳng vào bóng tối vô tận mà không run rẩy.
•Nhân vật phụ•
•Nhân vật phụ•
“Ngươi không trung thành.” //Gã ta thì thầm khi lưỡi kiếm vung lên, từng động tác dứt khoát, tàn nhẫn như thể đang cắt đi xiềng xích cho linh hồn lạc lối như gã đã từng.//
•Nhân vật phụ•
•Nhân vật phụ•
“Ngươi chỉ bị điều khiển.”
Gã thuần thục vung cây kiếm sắt đã đôi phần cũ kỹ, lưỡi kiếm loé sáng dưới ánh trăng bạc nhắm vào chiếc cổ yếu ớt đang lộ ra của D3rlord3 như gã đã làm với bao kẻ bám đuôi khác.
Khoảnh khắc ấy, động tác của gã dường như vỡ đi một nhịp, một thứ gì đó gần như là miễn cưỡng và đau đớn ẩn hiện trong nét mặt gã.
•D3rlord3•
•D3rlord3•
“!!!” //Không phản ứng kịp//
Lưỡi kiếm lạnh buốt lướt qua da cổ hắn, tương phản rõ rệt với dòng máu đỏ ấm nóng trào ra từ vết cắt chí mạng.
Trong tầm nhìn dần mờ đi, D3rlord3 dường như thấy thứ gì đó vỡ ra trong đôi mắt xám ấy.
Khinh bỉ, thương hại, hận thù, ghê tởm,...?
Không, gã đang xót xa sao...?
D3rlord3 không biết tại sao mình lại thấy đau hơn khi chạm mắt với ánh mắt ấy.
Thế giới như vỡ ra thành từng mảnh vụn thô ráp cùng với dòng máu ấm trào xuống, ý thức hắn trượt đi như cát qua kẽ tay — nhưng hắn không rơi.
Không bao giờ rơi.
Bởi ngay khi bóng tối mở ra như một cánh cửa, hắn đã được kéo trở lại nơi duy nhất thật sự thuộc về: đại điện vàng nhạt, ngai cao, và vòng tay luôn chờ sẵn.
Bàn tay đen đặt lên vết thương, giữ chặt, và đau đớn tan ra như sương sớm dưới ánh hoàng hôn vĩnh cửu.
Hắn được nâng lên, được đặt xuống lớp vải ấm áp của trường bào, mũ giáp được tháo ra bằng những cử chỉ chậm rãi, kiên nhẫn, như thể từng mảnh giáp không chỉ là kim loại mà là rào cản khiến Ngài không thể chạm vào hắn đủ gần.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ngoan... không sao.” //Giọng nói ấy thì thầm, dịu đến mức gần như âu yếm.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Ta ở đây.”
Ở phía xa, kẻ phản bội bị nhấc lên như một vật vô giá trị, linh hồn gã bị rút khỏi thể xác trong im lặng tuyệt đối, đáy mắt gã bùng lên ngọn lửa hận thù dữ dội như muốn thiêu rụi linh hồn gã thành tro trước khi The King kịp làm.
Ánh mắt gã lướt qua D3rlord3, lần này, sâu trong đó là một cảm xúc tạp — vừa tiếc nuối, vừa mang sự bi thương của kẻ vừa thất bại trong việc bảo vệ ánh dương của đời mình.
Gã ta nhắm nghiền mắt lại sau khi đặt ánh nhìn cuối cùng của mình lên hắn. Gương mặt gã vặn vẹo, hằn lên sự đau đớn không thể hét thành lời khi linh hồn bị Ngài bóp nghẹt.
Vừa mang nét đau đớn, vừa có sự căm hận tới tận xương tuỷ nhưng lại thấp thoáng thứ gì đó khác mà D3rlord3 không hiểu được.
Nhưng chúng không quan trọng.
Tất cả điều đó chỉ là phông nền mờ nhạt cho cảnh tượng trung tâm: vị vua cúi xuống hiệp sĩ của mình, lướt qua từng chiếc lông vũ của đôi cánh nhỏ sau tai, vuốt qua mái tóc nâu dài buộc hờ hững, chạm vào làn da oliu tái nhợt, tháo bỏ từng mảnh giáp như muốn giải phóng hắn khỏi thế giới đã dám làm hắn đổ máu.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Giỏi lắm, Little Lord.” //Ngài thì thầm, trong lời khen ấy có sự tự hào, có sự chiếm hữu, có một sự hài lòng khó giấu khi thấy hắn vẫn quay về.//
D3rlord3 được quấn trong lớp vải vàng, cơ thể chìm vào hơi ấm siêu nhiên. Những cái vuốt ve chậm rãi ấy không vội vàng, không tìm kiếm kích thích mà như muốn khắc sâu vào trong xương cốt hắn một chân lý duy nhất:
Hắn thuộc về nơi này, thuộc về vòng tay này, và mọi nỗi sợ hãi chỉ tồn tại khi hắn rời khỏi nó.
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Không gì ngươi phải sợ.” //Giọng nói thì thầm bên tai hắn, thấp và mềm như một lời ru, nhưng ẩn dưới đó là lời hứa không bao giờ buông.//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
“Miễn là ngươi ở bên ta.” //Cúi xuống đặt lên trán D3rlord3 một nụ hôn như thể hắn là thứ duy nhất đáng được bảo tồn.//
•D3rlord3•
•D3rlord3•
//Khẽ siết lấy vạt áo The King, như một đứa trẻ bấu víu vào điều duy nhất mình tin tưởng.//
Trong khoảnh khắc trước khi thiếp đi, hắn hiểu — không phải bằng lý trí, mà bằng một sự thật đã được gieo vào tim từ lâu.
Lòng trung thành của hắn không còn là lựa chọn.
Nó là kết quả của từng ánh nhìn ban xuống.
Từng lời khen được nhỏ giọt đúng lúc.
Từng lần được cứu, được giữ, được vuốt ve khi yếu đuối nhất.
Và trên cao, giữa ánh hoàng hôn vĩnh cửu, Hastur dõi theo hắn chìm vào giấc ngủ với sự dịu dàng chỉ dành cho một sinh vật duy nhất trong vô số thế giới.
Không phải vì Ngài không thể buông.
Mà vì Ngài chưa bao giờ xem hắn là thứ có thể thuộc về bất kỳ nơi nào khác.
===============
Bonus:
•Nhân vật phụ•
•Nhân vật phụ•
De◼️◼️◼️, anh không nhớ em à????
•Nhân vật phụ•
•Nhân vật phụ•
Em là A◼️◼️◼️◼️, người yêu slime ngầu lòi, người chồng đảm đang của anh đây mà😭😭 //Nắm vai D3rlord3 mà lắc//
•D3rlord3•
•D3rlord3•
Đcm là thằng đ nào nữa??? //Né xa 3,6 mét//
•The King In Yellow•
•The King In Yellow•
Mày chưa tày đâu con ạ😈😈

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play