MASONB Hướng Nắng
1. Ngày đầu tiên vào lớp 10
🦈🫘tew.
kbt có ai biết tui hăm??
🦈🫘tew.
kp lần đầu viết truyện
🦈🫘tew.
nhưng là lần đầu tui viết ở đây
🦈🫘tew.
mong ccau ủng hộ và góp ý cho tớ ạ 💜
🦈🫘tew.
à mà, đọc phần giới thiệu trc khi đọc truyện nha!!
Nguyễn Xuân Bách đứng ở hành lang, tay vò vò cái quai cặp, mắt đảo qua một lượt danh sách dán ở cửa lớp 10A1
Không phải là đang dò tên mình, mà cái cậu tìm là cái tên "Nguyễn Thành Công"
Cái tên đó nằm ngay sau tên cậu
Trong lớp đã có mười mấy đứa, tụ tập thành từng nhóm nhỏ hỏi han nhau. Duy chỉ có bàn cuối dãy bên cửa sổ, một cậu bạn đang ngồi một mình, cúi đầu hí hoáy viết gì đó vào sổ tay
Nguyễn Xuân Bách
Chỗ này có ai ngồi chưa?
Nguyễn Thành Công
À.. chưa
Nguyễn Xuân Bách
Thế tốt quá
Nguyễn Xuân Bách
Tớ ngồi đây nhé?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ là Xuân Bách
Bách vừa nói vừa tự nhiên kéo ghế ra ngồi xuống
Công không thấy Bách hỏi thêm gì thì thở phào nhẹ nhõm, lại cúi đầu xuống quyển sổ
Nhưng Bách tinh ý nhận ra, ngòi bút của Công cứ dừng lại một chỗ, chẳng viết thêm được chữ nào
Nguyễn Xuân Bách
Cậu tên Công hả?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ xem danh sách thấy cậu ngay dưới tớ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Thành Công, nghe tên oách phết
Công khẽ giật mình, gật đầu nhẹ
Nguyễn Thành Công
Ừ.. Tớ là Công
Nguyễn Thành Công
Mà sao cậu biết tớ ngồi đây?
Nguyễn Xuân Bách
À.. Thì tớ đoán thôi
Bách lại cố tìm chuyện để nói
Nguyễn Xuân Bách
Cậu có vẻ thích ngồi góc này nhỉ? Nhìn ra sân trường đẹp phết
Nguyễn Thành Công
Ừm.. cũng tạm
Nguyễn Xuân Bách
Tớ cũng thích
Nguyễn Xuân Bách
Tại nó gần cửa sau
Nguyễn Xuân Bách
Trốn tiết cho dễ
Nguyễn Thành Công
Học lớp chọn mà.. trốn tiết á?
Nguyễn Xuân Bách
Đùa tí thôi
Nguyễn Xuân Bách
Chứ tớ học hành nghiêm túc lắm đấy
Bách vươn vai, cố tình huých nhẹ vào tay Công
Nguyễn Xuân Bách
À mà cậu có mang theo thời khoá biểu không?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ quên chụp lại rồi
Công im lặng một lúc rồi lấy từ trong cặp ra một tờ giấy được ép plastic cẩn thận, đẩy nhẹ về phía Bách
Nguyễn Xuân Bách
Uầy, chất thế
Nguyễn Xuân Bách
Ép cả plastic luôn
Bách cầm tờ giấy lên ngắm nghía
Nguyễn Xuân Bách
Tiết đầu là toán à
Nguyễn Xuân Bách
Cậu giỏi toán không?
Nguyễn Thành Công
Cũng..bình thường
Nguyễn Xuân Bách
Bình thường là cỡ nào
Nguyễn Xuân Bách
9 phẩy hay 10
Nguyễn Xuân Bách
Thế mà bảo bình thường á
Nguyễn Xuân Bách
Tớ mà được 9 phẩy Toán chắc mẹ tớ mở tiệc khao cả họ. Sau này có gì chỉ tớ với nhé?
Công ngại đỏ mặt, hơi bối rối
Nguyễn Thành Công
Tớ.. không biết dạy người khác đâu
Nguyễn Xuân Bách
Cần gì dạy
Nguyễn Xuân Bách
Cho tớ mượn vở chép là được rồi
Công nhìn Bách, thấy cái mặt nham nhở của cậu ta thì khẽ gật đầu một cái nhẹ
Nguyễn Thành Công
Nếu cậu không chê chữ tớ xấu
Nguyễn Xuân Bách
Chữ này mà xấu á?
Bách cầm luôn quyển sổ Công lên
Nguyễn Xuân Bách
Đẹp mà, nhìn như chữ in ấy
Nguyễn Xuân Bách
Mà cậu viết gì trong này thế?
Công vội vàng giật lại quyển sổ, mặt đỏ bừng lên tận mang tai
Nguyễn Thành Công
Không.. không có gì. Đừng xem
Nguyễn Xuân Bách
Gì mà căng thế
Nguyễn Xuân Bách
Bí mật quốc gia à?
Nguyễn Xuân Bách
Thôi không xem thì thôi
Nguyễn Xuân Bách
À cậu ăn sáng chưa?
Công lắc đầu, mắt vẫn dán vào mặt bàn
Nguyễn Xuân Bách
Thế tớ có bánh mì này, ăn không?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ lỡ mua tận 2 cái
Nguyễn Thành Công
Tớ không đói
Nguyễn Xuân Bách
Từ giờ đến trưa còn lâu lắm
Nguyễn Xuân Bách
Đừng ngại, bạn cùng bàn với nhau cả
Bách vừa nói vừa lôi cái bánh mỳ trong cặp ra, bóc vỏ rồi đưa tận tay Công
Công nhìn cái bánh, rồi nhìn Bách, do dự một hồi mới đưa tay nhận lấy
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn.. Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ơ hay, gọi "cậu" là được rồi
Nguyễn Xuân Bách
Thêm tên vào nghe xa cách thế
Nguyễn Thành Công
Ừ.. Cảm ơn cậu
Bách hài lòng tựa lưng vào ghế, lẩm bẩm
Nguyễn Xuân Bách
Đấy, phải thế chứ
Nguyễn Xuân Bách
Ngồi cạnh nhau mà cứ như người dưng thì chán chết
Công im lặng nhấm nháp miếng bánh mỳ, thi thoảng lại lén nhìn sang Bách
Thấy Bách đang loay hoay tìm cái gì đó trong cặp, Công khẽ đẩy hộp bút của mình sang chính giữa bàn
Nguyễn Xuân Bách
Gì đây? Cho tớ dùng chung à
Công khẽ gật đầu, giọng nhỏ xíu
Nguyễn Thành Công
Tại thấy cậu chưa lấy bút ra..
Bách đứng hình một giây, rồi nhe răng cười
Nguyễn Xuân Bách
Tinh tế thế
Nguyễn Xuân Bách
Để ý tớ đấy à
Nguyễn Xuân Bách
Thế tớ mượn tạm nhá, chiều tớ trả lại một hộp khác
Nguyễn Thành Công
Không cần trả đâu
Nguyễn Xuân Bách
Tính tớ sòng phẳng lắm
Nguyễn Xuân Bách
Hay trả bằng.. một chầu trà sữa chiều nay nhá?
Công ngước lên, mắt tròn xoe
Nguyễn Xuân Bách
Phải đi thì mới lấy được bút
Nguyễn Xuân Bách
Không là tớ lấy cả hộp bút này đấy
Nguyễn Thành Công
Để.. để xem đã
Bách cười thầm trong bụng
Thì ra tảng băng này cũng dễ lay chuyển phết
Chỉ cần kiên trì mất giá một chút là được
🦈🫘tew.
để an toàn thì tui vẫn viết thanh xuân vườn trường=))))))
🦈🫘tew.
kết gì thì tew ch chắc
2. "Bách đẹp trai"
Tiếng chuông tan học vừa reo, Bách đã nhanh tay tóm lấy cái quai cặp của Công, mặt hớn hở như bắt được vàng
Nguyễn Xuân Bách
Đi thôi!! Quán này gần lắm
Nguyễn Xuân Bách
Đi bộ năm phút là đến
Công đang lúi húi cất hộp bút, bị Bách kéo đi thì hơi loạng choạng
Nguyễn Thành Công
Từ từ đã.. tớ còn chưa cất xong vở
Bách dừng lại dọn sách cùng với Công
Nguyễn Xuân Bách
Xong, đi đi
Nguyễn Xuân Bách
Đi sớm không người ta xếp hàng đông lắm
Bách vừa nói vừa đẩy vai Công ra khỏi lớp
Mấy đứa trong lớp nhìn thấy còn trêu
học sinh nam
1: Bách ê, ông nhanh vậy, chưa chi đã tán con nhà người ta rồi
học sinh nam
2: Kinh điển nhờ!
học sinh nữ
Công ơi cẩn thận bị nó dụ đấy
Công nghe thấy thế thì mặt đỏ bừng, đầu càng cúi thấp hơn, chỉ dám bước theo bước chân của Bách
Cậu đứng nép sau lưng Bách, tay bám nhẹ vào vạt áo khoác của mình
Nguyễn Xuân Bách
Cậu uống gì? Tớ bao, cứ chọn thoải mái
Nguyễn Thành Công
Tớ.. gì cũng được
Nguyễn Xuân Bách
Gì cũng được là sao?
Nguyễn Xuân Bách
Trân trâu đường đen hay trà xanh kem?
Nguyễn Thành Công
Tớ không biết.. Tớ ít khi đi uống mấy cái này
Công lí nhí, mắt dán chặt vào đôi giày của mình
Bách nhìn cái điệu bộ nhút nhát của Công mà lòng cứ mềm xèo ra. Cậu quay sang chị nhân viên:
Nguyễn Xuân Bách
Chị cho em hai ly trà sữa truyền thống, nhiều trân châu, một cái ít đường cho bạn này nhé
Nguyễn Thành Công
Sao cậu biết tớ uống ít đường?
Bách cười hì hì, ghé sát tai Công thì thầm
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn cậu ngọt thế này rồi, uống thêm đường là tiểu đường đấy
Cậu đứng hình, sượng trân mất mấy giây, rồi lắp bắp:
Nguyễn Thành Công
Cậu..cậu nói cái gì thế
Nguyễn Xuân Bách
Tớ chỉ nói thật thôi mà
Nguyễn Xuân Bách
Thôi qua kia ngồi đi, chỗ cửa sổ ý
Bách dắt Công ra cái bàn nhỏ ở góc khuất
Vừa ngồi xuống, Bách đã chống cằm, mắt không rời khỏi mặt Công lấy một giây
Công bị nhìn đến mức tay chân luống cuống, hết chỉnh gọng kính lại đến vuốt phẳng cái khăn trải bàn
Nguyễn Xuân Bách
Cậu thấy tớ thế nào?
Công giật mình, suýt nữa thì làm đổ cốc nước
Nguyễn Thành Công
Thế nào là thế nào?
Nguyễn Xuân Bách
Thì là lần đầu gặp ấy, cậu có thấy tớ phiền không?
Công im lặng một lúc. Cậu bấu bấu ngón tay vào nhau, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu
Nguyễn Thành Công
Lúc đầu thì hơi.. Nhưng mà cậu tốt bụng
Nguyễn Xuân Bách
Tốt bụng thôi á?
Nguyễn Xuân Bách
Không thấy tớ đẹp trai à?
Công liếc nhìn Bách một cái, thấy khuôn mặt Bách đang hớn hở chờ đợi
Nguyễn Thành Công
Tạm.. tạm được
Nguyễn Xuân Bách
Vãi, tạm được thôi á?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ tưởng tớ là hotboy phòng thi..à không, hotboy lớp mình chứ
Bách suýt thì lỡ miệng, vội chữa cháy bằng một nụ cười nịnh nọt
Nguyễn Xuân Bách
Thế cậu có ghét tớ không?
Nguyễn Xuân Bách
Không ghét thế là thích rồi đúng không?
Công cuống quýt, hai má bắt đầu đỏ rực lên
Nguyễn Thành Công
Cậu.. cậu đừng có mà suy diễn linh tinh!
Vừa lúc đó, chuông lấy nước kêu. Bách đứng dậy đi lấy
Lúc quay lại, cậu đặt ly trà sữa trước mặt Công, không quên cắm sẵn ống hút
Nguyễn Xuân Bách
Nè, uống đi
Nguyễn Xuân Bách
Trân châu ở đây dai lắm
Nguyễn Xuân Bách
Cậu ăn đảm bảo ghiền luôn
Công cầm ly trà sữa, hút một hơi nhỏ
Nguyễn Xuân Bách
Ngon không?
Nguyễn Xuân Bách
Thế sau này mỗi tuần tớ đều đưa cậu đi uống nhá?
Công khựng lại, nhìn Bách đầy nghi hoặc
Nguyễn Thành Công
Mỗi tuần á?
Nguyễn Thành Công
Tiền đâu mà cậu bao mãi thế?
Nguyễn Xuân Bách
Thì cậu bao lại tớ
Nguyễn Xuân Bách
Hoặc là cậu chỉ bài tớ, coi như tớ trả tiền công bằng trà sữa
Nguyễn Xuân Bách
Kèo này cậu hời chán còn gì?
Công nhìn ly trà sữa, rồi nhìn Bách
Cậu nhận ra từ lúc gặp Bách đến giờ, mình đã nói chuyện nhiều hơn cả một tháng cộng lại
Dù Bách hơi lỳ một tí, nhưng ở cạnh Bách, Công thấy mình không còn sợ người lạ như trước nữa
Nguyễn Thành Công
Vậy.. tùy cậu
Bách sướng phát điên, định đưa tay lên xoa đầu Công nhưng sợ cậu hoảng nên lại thôi
Bách húp một ngụm trà sữa lớn, má phồng lên như con cá nóc, rồi đột nhiên cậu đặt ly xuống, nhìn chằm chằm vào miệng của Công
Công đang hút trân châu, thấy ánh mắt của Bách thì khựng lại, suýt nữa thì sặc
Nguyễn Thành Công
Gì..gì thế? Sao cậu nhìn tớ ghê vậy?
Bách nói, giọng cực kỳ nghiêm trọng
Nguyễn Thành Công
Dính.. dính gì? Trân châu dính vào răng tớ á?
Công hoảng hốt, vội vàng lấy tay che miệng, lưỡi thì cuống quýt đưa qua đưa lại để kiểm tra
Cái điệu bộ lóng ngóng của cậu trông vừa tội nghiệp vừa buồn cười
Bách không nói không rằng, rút một tờ giấy ăn trên bàn, rồi đột ngột rướn người qua bàn
Cậu nhẹ nhàng dùng tờ giấy quệt một cái bên khóe môi Công, giọng thì thầm nhưng đầy ý trêu chọc
Nguyễn Xuân Bách
Dính tí sữa thôi mà, làm gì mà cậu xoắn hết cả lên thế?
Công cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay Bách. Cậu vội vàng lùi ra sau, tựa lưng sát vào ghế, mặt đỏ như quả cà chua
Nguyễn Thành Công
Tớ.. tớ tự lau được mà
Nguyễn Xuân Bách
Lau xong rồi mới nói thì có ích gì nữa
Bách thản nhiên vò cục giấy quăng vào sọt rác, rồi lại chống cằm nhìn Công
Nguyễn Xuân Bách
Mà này, tớ hỏi thật nhé. Cậu nhát thế này, hồi cấp hai có bạn gái chưa?
Công cúi gằm mặt, tay bứt bứt cái vỏ bọc ống hút
Nguyễn Thành Công
Làm gì có.. tớ không mấy khi nói chuyện với người khác
Nguyễn Xuân Bách
Ơ, vậy là tớ là người đầu tiên được cậu đi uống trà sữa cùng hả?
Bách nghe xong mà trong lòng như có pháo hoa nổ đùng đoàng. Cậu tủm tỉm cười, bắt đầu giở trò
Nguyễn Xuân Bách
Thế thì tớ phải có trách nhiệm rồi
Nguyễn Xuân Bách
Tớ sẽ là người đầu tiên khai phá cái tính hướng nội này của cậu
Bách bắt đầu chuyển xuống một tone giọng, ánh mắt long lanh nhìn về phía em
Nguyễn Xuân Bách
Bước đầu tiên là.. cho tớ xin số điện thoại.. hì
Nguyễn Thành Công
Lấy số điện thoại làm gì? Mai chẳng gặp nhau ở lớp à?
Nguyễn Xuân Bách
Ơ kìa, tối về còn phải trao đổi bài vở, rồi... rồi nhỡ tớ nhớ cậu thì sao?
Công lại bị chết trân trước sự thẳng thắn của Bách
Cậu lúng túng rút điện thoại từ trong túi quần ra
Bách nhanh tay giật lấy, bấm số của mình rồi nháy máy qua, xong còn tự tiện lưu tên mình vào máy Công là
Nguyễn Xuân Bách
Nè, lưu rồi đấy
Nguyễn Xuân Bách
Cấm đổi tên
Công nhìn cái tên hiển thị trên màn hình mà cạn lời, cậu lí nhí
Nguyễn Thành Công
Cậu tự tin quá đấy..
Nguyễn Xuân Bách
Không tự tin thì sao làm bạn với cậu được
Bách nháy mắt, rồi đột nhiên nhìn lên đồng hồ
Nguyễn Xuân Bách
Chết, muộn rồi
Nguyễn Xuân Bách
Để tớ đưa cậu về
Nguyễn Xuân Bách
Mà cậu đi xe hay đi bộ
Nguyễn Thành Công
Tớ đi bộ, nhà tớ cũng gần đây
Nguyễn Xuân Bách
Aiss, xe đạp của tớ lại không có yên
Nguyễn Xuân Bách
Thôi để tớ dắt xe đi bộ cùng cậu
Nguyễn Xuân Bách
Tiện đường tớ xem nhà cậu ở đâu, mai tớ lấy xe điện qua đón
Nguyễn Thành Công
Thôi, tớ tự về được mà..
Nguyễn Xuân Bách
Không được từ chối lòng tốt của tớ!
Bách đứng phắt dậy, xách cái cặp của mình lên rồi tiện tay xách luôn cái cặp của Công
Nguyễn Xuân Bách
Nặng thế này mà đòi đi bộ một mình
Công nhìn cái dáng người của Bách đang hăng hái đi phía trước, rồi nhìn cái cặp của mình đang nằm gọn trên vai cậu ta
Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi trong lòng cậu
Công khẽ mỉm cười, bước nhanh hơn để đuổi kịp cái bóng cao lớn ấy
Dưới ánh nắng hoàng hôn đỏ rực, bóng của hai chàng trai đổ dài trên mặt đường
Một người thì cứ liên mồm nói đủ chuyện trên trời dưới đất, còn một người thì chỉ thỉnh thoảng mới đáp lại một câu
Nhưng khoảng cách giữa họ đã dần được thu hẹp lại một chút
🦈🫘tew.
mỏi tay quá, mệt gấp mấy lên viết trên tik^^
3. Đồ ảo tưởng
Tối hôm đó, Công ngồi vào bàn học lúc 7 rưỡi
Nhưng mắt Công cứ chốc chốc lại liếc sang điện thoại như chờ đợi điều gì đó
Tiếng điện thoại rung lên, tin nhắn từ "Bách đẹp trai"
Nguyễn Xuân Bách
Cậu học xong chưa Công ơi?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ vừa giải xong đống bài tập mà não sắp bốc khói luôn rồi
Công mím môi, tay gõ chậm chạp trên bàn phím
Nguyễn Thành Công
Sao cậu làm nhanh thế
Nguyễn Xuân Bách
Thì tớ cứ nghĩ đến cảnh mai được ngồi cạnh cậu
Nguyễn Xuân Bách
Là tự nhiên có động lực làm nhanh hơn thôi mà
Nguyễn Xuân Bách
Mà này, mai 6 rưỡi tớ qua đón cậu đi học đấy nhá?
Công khựng lại, mặt bắt đầu nóng ran
Nguyễn Thành Công
Thôi tớ tự đi được mà
Nguyễn Thành Công
Nhà tớ gần trường, cậu qua đón chi cho cực
Nguyễn Xuân Bách
Tớ lỡ hứa với cái xe là mai sẽ cho người đẹp ngồi lên rồi
Công bất lực không biết nói gì
Nguyễn Thành Công
Cậu cái gì cũng nói được
Nguyễn Xuân Bách
Vậy đồng ý nhá?
Nguyễn Xuân Bách
Mai tớ qua rước
Nguyễn Xuân Bách
Thôi Công tranh thủ ngủ sớm đi
Nguyễn Xuân Bách
Chúc người đẹp ngủ ngon
Nguyễn Xuân Bách
Đừng mơ thấy tớ nhé, tớ ngại lắm
Công nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn cuối cùng, tim cậu đập thình thịch
Nguyễn Thành Công
Đúng là.. đồ ảo tưởng
Nhưng tối đó, Công đã thực sự trằn trọc mãi không ngủ được
Sáng hôm sau, 6 giờ 25 phút
Bách đã có mặt trước cổng nhà Công với một con xe đạp điện được Bách lau chùi bóng loáng
Cậu đang đứng chỉnh lại tóc tai qua gương chiếu hậu thì cánh cổng sắt mở ra
Người bước ra không phải là Công, mà là một người đàn ông trung niên trông khá nghiêm nghị, bố của Công
Bách đứng hình mất một giây. Nhưng đã lấy lại bình tĩnh ngay lập tức. Cậu dựng xe, đứng thẳng lưng rồi dõng dạc
Nguyễn Xuân Bách
Cháu chào bác ạ! Cháu là Xuân Bách, bạn cùng bàn của Công. Cháu qua đón bạn đi học ạ!
Bố Công nheo mắt nhìn Bách một lượt từ đầu đến chân
Nguyễn Thành Phong - Bố Công
Bạn cùng bàn à? Công nhà bác nó ít nói lắm, sao nó lại rủ cháu qua đón?
Nguyễn Xuân Bách
Dạ không, là cháu tự nguyện..à không, cháu tranh thủ qua đưa bạn đi cho vui ạ. Với lại..với lại Công học giỏi nên cháu qua đón để tiện đường hỏi bài bạn ạ!
Vừa lúc đó, Công từ trong nhà đi ra. Thấy Bách đang đứng nói chuyện với bố mình, Công hốt hoảng đến mức suýt thì vấp vào bậc cửa
Nguyễn Thành Công
Bố.. sao bố lại đứng đây?
Nguyễn Thành Phong - Bố Công
Lần đầu thấy bạn con đến, bố ra tiếp
Nguyễn Thành Phong - Bố Công
Cậu bạn này bảo qua đón con. Hai đứa đi đứng cho cẩn thận nhé
Bố Công nói rồi quay sang nhìn Bách một cái đầy ẩn ý trước khi vào nhà
Đợi bố vào hẳn, Công mới dám thở phào, cậu quay sang lườm Bách
Nguyễn Thành Công
Cậu..sao cậu lại nói thế với bố tớ? Làm tớ sợ muốn chết
Nguyễn Xuân Bách
Sợ gì? Bố cậu trông hiền mà
Nguyễn Xuân Bách
Mà thôi, nhìn cậu kìa, mắt quầng thâm thế kia chắc là đêm qua mơ thấy tớ thật đấy à?
Nguyễn Thành Công
Làm..làm gì có!
Nguyễn Thành Công
Tại tớ học bài muộn thôi
Công chối đây đẩy, vội vàng leo lên xe
Nguyễn Xuân Bách
Thôi không trêu nữa
Nguyễn Xuân Bách
Nè, tớ có mua bánh bao cho cậu này, còn nóng hổi luôn
Nguyễn Thành Công
Ừm..cảm ơn cậu
Nguyễn Xuân Bách
Thôi đi mau không muộn giờ đấy
Nguyễn Xuân Bách
Bám chắc vào nhá, để tớ trổ tài lướt phố
Nói thì nói vậy, chứ cũng chẳng dám đi quá nhanh
Công ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào mép yên xe, giữ một khoảng cách an toàn nhất định với lưng Bách
Nhưng mỗi lần Bách bóp phanh hay lách qua ổ gà, theo quán tính, cả người Công lại đổ ập về phía trước, va chạm nhẹ vào tấm lưng vững chãi kia
Nguyễn Thành Công
Bách..cậu đi chậm thôi
Công lí nhí, mặt dán sát vào vai áo Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đi chậm là muộn đấy!
Nguyễn Xuân Bách
Mà này, nãy bố cậu nhìn tớ ghê thế, bộ tớ trông giống mấy thằng lêu lổng lắm à?
Nguyễn Thành Công
Thì cũng hơi..
Nguyễn Thành Công
À không.. ý tớ là
Nguyễn Thành Công
Bố tớ chỉ là không quen thấy tớ đi với bạn thôi
Bách nghe thế thì nhẹ nhõm hẳn
Nhưng đi được một đoạn, Bách lại bắt đầu giở trò
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi, bánh bao tớ mua ngon không?
Nguyễn Xuân Bách
Thế không định cho tài xế ăn thử một miếng à
Nguyễn Xuân Bách
Tớ dậy sớm qua đón cậu, chưa kịp bỏ cái gì vào bụng luôn đây này
Nguyễn Xuân Bách
Đói lả người rồi
Công nhìn cái bánh bao đã bị mình cắn mất một góc, cậu ngập ngừng:
Nguyễn Thành Công
Nhưng..tớ cắn rồi
Nguyễn Xuân Bách
Tớ không chê
Nguyễn Xuân Bách
Ăn chung cho nó tình thương mến thương
Bách nháy mắt qua gương chiếu hậu
Công lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng chịu thua cái sự lỳ lợm của Bách
Cậu bẻ một miếng nhỏ, định đưa cho Bách, nhưng Bách lại không chịu cầm
Nguyễn Xuân Bách
Tay tớ đang bận lái xe mà, cậu phải đút cho tớ chứ!
Nguyễn Thành Công
Cậu..cậu lắm chuyện vừa thôi..
Công gắt khẽ, nhưng nhìn cái dáng vẻ đáng thương giả trân của Bách, cậu lại mềm lòng
Tay Công run run, đưa miếng bánh bao lên gần miệng Bách
Bách không đợi thêm một giây nào, ngoạm luôn một miếng rõ to, còn cố tình để môi chạm nhẹ vào đầu ngón tay của Công
Công rụt tay lại như bị bỏng, mặt đỏ đến mức muốn bốc khói. Cậu lắp bắp
Nguyễn Thành Công
Cậu..cậu ăn kiểu gì thế!
Nguyễn Xuân Bách
Ngon thật
Bách thản nhiên nhai nhóp nhép, mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra
Nguyễn Xuân Bách
Cái bánh này ngọt hơn hẳn bình thường, chắc là do được học bá đút
Nguyễn Thành Công
Cậu im đi!
Công dứt khoát quay mặt sang hướng khác, thề trong lòng là suốt quãng đường còn lại sẽ không hé răng nửa lời
Nhưng khổ nỗi, cái miệng thì bảo im, mà tay thì vẫn giữ khư khư cái túi bánh bao, thỉnh thoảng lại bẻ thêm một miếng nhỏ để dành lát nữa nếu Bách đòi thì đút tiếp
Đến cổng trường, Bách hiên ngang dắt xe vào lán, còn Công thì lủi thủi đi phía sau, cố gắng giữ khoảng cách để không ai chú ý
Nhưng Bách đâu có để cậu yên, cậu ta cứ cố tình đi chậm lại, chờ Công bước lên ngang hàng rồi khoác tay lên vai cậu, dõng dạc nói với mấy đứa bạn đi ngang qua:
Nguyễn Xuân Bách
Chào buổi sáng anh em!
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn này, tao đưa học bá của lớp mình đi học đây này
Công suýt nữa thì ngã ngửa, cậu vội vàng bịt miệng Bách lại
học sinh nam
1: Bạn thì kinh rồi
học sinh nam
2: Đù, sao nó nhanh vậy bây?
Bách bị bịt miệng nhưng mắt vẫn cười tít lại, tay vẫn ôm chặt vai Công không buông
Thanh xuân của Công, từ khi có Bách, dường như không còn yên lặng nữa..
🦈🫘tew.
đó cho 3 chap liên tiếp, tui nghỉ đây=)))))
Download MangaToon APP on App Store and Google Play