Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Mason × CONGB] Ngày Anh Bước Vào Lớp Em

Trước Khi Gặp

// hành động // * suy nghĩ * " nói nhỏ " : nhắn tin 📱gọi điện
____________
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công là sinh viên năm nhất ngành Thiết kế đồ họa, mười tám tuổi.
Cậu sở hữu chiều cao vừa đủ nổi bật giữa đám đông, dáng người cân đối, vai rộng nhưng không thô, mang theo cảm giác khỏe khoắn của một người vẫn còn đang ở tuổi mười tám. Mái tóc đen mềm có chút nâu nhẹ do cháy nắng, thường rũ nhẹ xuống trán, đôi khi vì lười mà không buồn chỉnh lại, tạo nên vẻ ngoài có chút tùy ý nhưng lại rất dễ nhìn.
Gương mặt của Công không phải kiểu sắc sảo đến mức khiến người ta choáng ngợp ngay từ lần đầu gặp, mà là càng nhìn lâu càng thấy ưa mắt. Sống mũi thẳng, đôi mắt sáng, khi cười lên thường cong lại một chút, mang theo cảm giác thân thiện và gần gũi.
Cậu hoạt ngôn, hòa đồng, nói chuyện khéo léo, dễ dàng bắt nhịp với những cuộc trò chuyện dù là lần đầu gặp mặt. Xung quanh Công chưa bao giờ thiếu những người có ý định bước vào cuộc sống của cậu với tư cách đặc biệt hơn một người bạn.
Chỉ là, đến hiện tại, vẫn chưa có một mối tình nào thật sự bắt đầu.
Không phải vì không ai theo đuổi, mà là không một ai khiến cậu cảm thấy đủ phù hợp để nghiêm túc nắm tay đi cùng trong một chặng đường dài hơn.
______
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách là giảng viên đại học dạy Tâm lí học đại cương, hai mươi bốn tuổi.
Anh cao gần một mét tám, dáng người gọn gàng, phong thái luôn điềm tĩnh. Thường xuất hiện trong những bộ trang phục đơn giản nhưng chỉn chu, tạo cảm giác nghiêm túc và có phần khó gần.
Ánh mắt trầm, cách nói chuyện chậm rãi, rõ ràng, khiến người khác vô thức mà chú ý khi anh lên tiếng.
Là kiểu người mà chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta chững lại một nhịp.
Anh nghiêm khắc trong công việc, nguyên tắc trong cách sống, ít khi để cảm xúc cá nhân xen vào bất kỳ quyết định nào. Thời còn là học sinh, Xuân Bách đã trải qua không ít mối quan hệ tình cảm, đủ để hiểu thế nào là rung động nhất thời, và thế nào là một sự gắn bó cần cân nhắc.
Nói một cách nhẹ nhàng, anh là người có kinh nghiệm trong tình yêu.
Nhưng hiện tại, anh lại quen với việc giữ mọi thứ ở một khoảng cách an toàn, không dễ dàng để ai bước vào cuộc sống riêng của mình.
______
Và đó là lúc, cả hai vẫn chưa biết rằng cuộc sống của mình sắp có thêm sự xuất hiện của người còn lại.
Một cuộc gặp gỡ mà sau này, không ai trong hai người có thể xem như chưa từng xảy ra.
____________
tg
tg
khởi đầu nhẹ nhànggg
tg
tg
mọi người ủng hộ tui nhéeeeee
tg
tg
à đại cương là kiểu cơ bản dành cho năm nhất, năm 2 đồ á mn
tg
tg
iu iu

Trên Bục Giảng

// hành động // * suy nghĩ * " nói nhỏ " : nhắn tin 📱gọi điện
____________
Buổi học đầu tiên ở giảng đường bắt đầu bằng sự chậm chạp quen thuộc của một buổi sáng đầu tuần. Một buổi sáng còn vương lại chút yên tĩnh.
Công bước vào lớp khi đồng hồ trên điện thoại vừa điểm bảy giờ rưỡi sáng. Trong tay cậu chỉ có một cây bút bi, còn balo thì được đeo hờ trên một bên vai. Cậu nhìn quanh một lượt, tìm kiếm một vị trí không quá gần cũng không quá xa.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Công, bên này. // Giơ tay //
Nguyễn Đình Dương - bạn thân của Công ngồi ở hàng gần cuối, khẽ giơ tay gọi. Công bước lại, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
" Tưởng mày đến trễ lắm chứ"
Dương nói nhỏ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
" Ngày đầu mà, trễ kì lắm "
Dương bật cười, rồi nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại của Công.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Môn gì đầu tiên vậy?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tâm lí học đại cương.
Nghe xong, Dương khẽ nhăn mặt.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Nghe là thấy buồn ngủ rồi đó.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đại cương thôi mà, chắc cũng không nặng đâu.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Hy vọng vậy.
Ở phía trước, vài sinh viên đã bắt đầu nói chuyện rì rầm.
nvp
nvp
1 : hình như thầy dạy môn này mới vào trường được gần hai năm thôi á.
nvp
nvp
2 : thiệt không?
nvp
nvp
1 : ừ, chị khóa trên tui nói khó lắm luôn. Chấm điểm kĩ, mà còn hay gọi bất ngờ nữa.
nvp
nvp
2 : nhìn bảng tên thôi đã thấy áp lực rồi.
nvp
nvp
1 : nghe nói thầy thân với thầy Bùi Trường Linh dạy bên khoa Kinh tế nữa, hai người hay đi chung.
Dương khẽ chạm vào tay Công.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Nghe là thấy căng rồi đó.
Công không nói gì, chỉ khẽ lướt lại thời khóa biểu trên màn hình điện thoại. Phía dưới tên môn học là tên giảng viên phụ trách.
Nguyễn Xuân Bách.
Cánh cửa lớp khẽ mở ra.
Người bước vào mặc áo sơ mi sáng màu, quần tây tối giản, phong thái điềm tĩnh đến mức khiến lớp học tự động yên lại. Anh đi thẳng lên bục giảng, đặt tập tài liệu xuống bàn, rồi quay lại nhìn xuống phía dưới.
Không ai nhắc nhở, nhưng tiếng nói chuyện riêng cũng dần biến mất.
Dương cúi đầu xuống một chút.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Chắc là thầy rồi.
Công nhìn lên, ánh mắt dừng lại trong thoáng chốc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chào các em.
Giọng nói không quá lớn, nhưng rõ ràng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi là Nguyễn Xuân Bách, sẽ phụ trách môn Tâm lí học đại cương của lớp trong học kì này.
Dương thở ra rất nhẹ.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
" Nghe giọng thôi đã thấy khó rồi "
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
" Mày im coi, than hoài "
Công khẽ đáp.
______
Tiết học bắt đầu bằng những khái niệm cơ bản.
Không có sự vui vẻ quá mức, cũng không có những câu nói đùa để làm quen. Xuân Bách giảng bài với nhịp độ vừa phải, từng nội dung được nói ra đều rõ ràng, dứt khoát.
Thỉnh thoảng, anh dừng lại.
Ánh mắt lướt qua từng dãy bàn như một cách kiểm tra mức độ tập trung.
Mỗi lần như vậy, Dương đều vô thức ngồi thẳng lưng lại.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
" Ổng nhìn kìa "
Dương thì thầm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
" Nhìn thì nhìn thôi "
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
" Tao có cảm giác ổng biết ai đang nói chuyện luôn đó "
______
Giữa giờ, Xuân Bách đặt một câu hỏi ngắn về nội dung vừa giảng.
Không khí trong lớp vì thế mà yên hẳn đi.
Không ai trả lời ngay.
Sau vài giây, anh chỉ gật đầu nhẹ, rồi tiếp tục bài giảng mà không gọi tên bất kì ai.
Công mở máy tính ghi chú nội dung và câu hỏi lại, gõ vài dòng tóm tắt. Ngón tay cậu chậm lại khi nhớ lại cái tên hồi nãy.
Cái tên không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến cậu nhớ đến cuộc trò chuyện khi nãy ở phía trên.
Tiết học trôi qua chậm rãi.
Cho đến khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, cả lớp mới bắt đầu có những chuyển động nhỏ.
Dương vươn vai, khẽ xoay cổ.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ngày đầu mà thấy hơi mệt rồi đó.
Công không trả lời ngay.
Cậu nhìn lên phía bục giảng một lần nữa, nơi Xuân Bách đang xếp lại tài liệu, từng động tác đều gọn gàng như lúc bắt đầu tiết học.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Học kì này chắc dài lắm.
Công khẽ nói.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Hả gì cơ?
Dương quay sang.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không có gì.
Cậu tắt màn hình máy tính, đứng dậy, đeo balo lên vai rồi bước ra khỏi lớp cùng mọi người.
Hành lang bên ngoài đã bắt đầu đông hơn.
Nhưng ở đâu đó trong suy nghĩ, Công vẫn còn nhớ rõ cái tên vừa xuất hiện trong thời khóa biểu của mình.
Có lẽ, học kì này sẽ luôn gắn liền với cái tên Nguyễn Xuân Bách.
____________
tg
tg
like like cho tui với ạaa

Khoảng Cách Gần

// hành động // * suy nghĩ * " nói nhỏ " : nhắn tin 📱gọi điện
____________
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ê Công, đi căn tin không?
Dương nói khi cả hai vừa bước xuống hết bậc cầu thang cuối cùng của dãy nhà A. Giờ này sinh viên đổ xuống khá đông, từng nhóm ba bốn người tụ lại vừa đi vừa nói chuyện, âm thanh chồng lên nhau thành một mảng ồn ào rất quen thuộc.
Công kéo lại quai balo trên vai.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đi.
Cả hai đi ngang qua khoảng sân trước thư viện rồi rẽ sang lối xuống căn tin.
Dương đi trước, bước chân chậm chậm.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Trưa nay mày ăn gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Gì cũng được.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Trả lời cho có hả.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mày hỏi chứ tao có đòi ăn đâu.
Dương bật cười.
Nhưng chỉ vài bước sau, cậu chợt đứng khựng lại ngay trước cửa căn tin.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ê.
Công phía sau suýt tông trúng lưng cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Gì nữa hả trời.
Dương không trả lời ngay, chỉ đưa tay sờ túi quần, rồi chuyển sang túi áo khoác. Động tác ban đầu còn bình thường, nhưng dần dần có vẻ gấp hơn.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Chết mẹ rồi.
Công nhìn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Thẻ sinh viên.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nói nhanh.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Quên.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ở đâu.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Chắc trên bàn học.
Hai đứa đứng im.
Một giây.
Hai giây.
Tiếng cửa căn tin mở ra đóng vào liên tục phía trước, có người từ trong đi ra suýt đụng phải vai Công rồi lách sang một bên.
Công thở ra.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy khỏi ăn.
Dương quay qua nhìn cậu.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Xuống tới đây rồi mà.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không có thẻ thì ăn kiểu gì.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Quay lại lấy hả.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mày quay lại đi, tao đứng đây chờ.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Đợi tao năm phút.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhanh.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ừ.
Nói xong, Dương chạy ngược lại về phía cầu thang.
Công đứng lại trước cửa căn tin.
Cửa kính phía trước liên tục bị đẩy ra rồi đóng lại, từng nhóm sinh viên cầm khay cơm bước ra, vừa đi vừa nói chuyện. Mùi đồ ăn thoang thoảng trong không khí, lẫn với tiếng chén muỗng va vào nhau bên trong.
Công tựa nhẹ vai vào bức tường cạnh cửa.
Lấy điện thoại ra nhìn giờ.
Một phút trôi qua.
Hai phút.
Ba phút.
Tiếng bước chân từ phía hành lang bên cạnh vang lên.
Không nhanh.
Nhưng rất đều.
Công ngẩng đầu lên theo phản xạ.
Bách đi tới từ phía dãy phòng làm việc, tay cầm một xấp tài liệu. Vài sinh viên đứng gần cửa căn tin đang nói chuyện cũng tự động né sang một bên để nhường đường.
Cho đến khi đi ngang qua cậu.
Một vài tờ giấy trong xấp tài liệu bất ngờ trượt ra, rơi xuống nền gạch.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để Công cúi xuống nhặt lên trước khi người kia kịp bước tiếp.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thầy.
Cậu đưa tờ giấy ra.
Anh dừng, rồi quay lại.
Ánh mắt anh hạ xuống tờ giấy trong tay cậu, rồi mới đưa tay nhận lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cảm ơn.
Giọng trầm, ngắn.
Công gật đầu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dạ.
Một khoảng im lặng rất nhỏ chen vào giữa hai người.
Ngay lúc đó, ánh mắt anh chợt dừng lại ở tấm thẻ sinh viên đang đeo trước ngực cậu.
Ngón tay anh khẽ giữ lại xấp tài liệu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
" Nguyễn Thành Công "
Không phải hỏi.
Chỉ là đọc ra.
Công khựng lại một chút.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dạ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em năm mấy rồi.
Công mất nửa giây mới trả lời.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em năm nhất.
Người kia nhìn cậu thêm một chút.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lớp Tâm lý học đại cương.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Dạ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tuần sau nhớ mang bài đọc trước khi vào lớp.
Công gật đầu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em nhớ rồi.
Người kia không nói thêm gì.
Chỉ gật nhẹ, rồi bước tiếp.
Công đứng yên tại chỗ.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ê.
Dương từ phía sau chạy tới, hơi thở còn gấp.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Lấy được rồi.
Công không trả lời.
Chỉ bỏ điện thoại vào túi.
Dương nhìn cậu.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Mày làm gì đứng đơ ra vậy?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không có gì.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Đi ăn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
______
Tối.
Sau khi tắm xong, Công trở về phòng với mái tóc còn hơi ẩm. Cậu dùng khăn lau qua loa rồi vắt lên thành giường.
Phòng kí túc xá giờ này yên tĩnh hơn so với lúc chiều. Thằng cùng phòng vẫn chưa về, đèn bên kia vẫn tắt.
Công đặt balo xuống ghế.
Chiếc giường lúc sáng đi vội vẫn còn hơi nhăn. Chăn bị lệch sang một bên, gối nằm nghiêng, có vài nếp gấp nhỏ chạy ngang mặt nệm.
Cậu cúi xuống chỉnh lại.
Kéo chăn cho thẳng hơn một chút.
Đặt lại gối ngay ngắn.
Vuốt lại mép giường.
Cho đến khi mọi thứ trông gọn gàng hơn ban nãy.
Công ngồi xuống.
Nệm lún xuống rất nhẹ.
Cậu đưa tay với lấy máy tính trên bàn học, mở lên. Ánh sáng từ màn hình hắt ra, chiếu lên gương mặt.
Trang thông tin môn học hiện ra.
Danh sách các môn của học kì này nằm thành từng dòng ngay ngắn.
Công lướt xuống.
Dừng lại ở một môn học.
Ngón tay đặt lên bàn phím, nhưng không gõ gì thêm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
" Nguyễn Thành Công "
Chỉ là đọc tên thôi.
Nhưng giọng nói lúc đó lại trầm đến mức khiến cậu nhớ rất rõ.
Công khẽ thở ra một hơi.
Ánh mắt vẫn đặt trên màn hình, nhưng suy nghĩ lại trôi đi đâu đó.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tuần sau nhớ mang bài đọc trước khi vào lớp.
Một câu nhắc rất bình thường.
Không có gì đặc biệt.
Vậy mà đến bây giờ vẫn còn vang lên rất rõ trong đầu.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi rất nhẹ, làm tấm rèm khẽ lay động.
Công ngả người ra sau, lưng chạm vào tường.
Máy tính vẫn mở.
Nhưng cậu không làm gì cả.
Chỉ ngồi đó, nghĩ về chuyện đã xảy ra lúc nãy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
* Mình bị làm sao vậy nè trời *
____________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play