[AllChi] The Fragments
[CamChi] One move, one replacement (Ngược nhẹ)
Một nước đi, một sự thay thế. Lá bài hai mặt, ánh trăng đêm rực sáng và ánh mặt trời dần vụt tắt , nó nói lên sự ràng buộc của một linh hồn bị ràng buộc hàng ngàn năm...
Trời mưa, nhưng nó không chỉ đơn thuần là mưa. Cái kiểu mưa ấy khiến người ta cũng không buồn chạy, chỉ đứng yên đó mà nhìn. Lách ta lách tách, những giọt nước rơi đều thành hàng
#phuongmychi
Cứ mưa vậy thì bao giờ mới về được ta
Tôi, Phương Mỹ Chi. Sinh viên năm hai đang học tại Đại học Swinburne Việt Nam, theo học ngành Truyền thông đa phương tiện, chuyên ngành Truyền thông và Quan hệ công chúng
#phuongmychi
Đành đứng chờ thêm lúc nữa vậy...
Trong cơn choáng váng vì mới thoát deadline thì có bóng dáng của ai đó trước mắt tôi
???
Này em gì ơi, sao chưa về vậy?
Cô ấy đưa cho tôi một chiếc dù
???
Cầm lấy rồi về đi kẻo bệnh đó
Tôi còn ngơ ngác vì mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhìn bóng lưng cô đấy đi ra cổng trường. Tôi chớp mắt cái thì không thấy đâu. Dù có chút kì lạ nhưng tôi vẫn dùng chiếc dù đó coi như lời cảm ơn chưa kịp nói ra
#phuongmychi
Chắc là do hoa mắt thôi...
#phuongmychi
Thôi thì dù sao chị ấy cũng có ý tốt với mình rồi thì xài vậy
Chiếc dù có màu xám bạc, vải lạnh và mịn cùng với chiếc cán gỗ đã sờn
#phuongmychi
Nhìn lại thì cũng đẹp ấy chứ
Bật chiếc dù đó lên, mọi thứ bỗng dưng đứng yên. Không phải dừng hẳn mà nó đứng yên trong lúc đang rơi
Những giọt nước treo lửng lơ trước mắt tôi, lấp lánh và trong suốt như pha lê. Tiếng mưa rơi, tiếng gió hùa cũng đã dừng lại, chỉ còn lại khoảng lặng trống rỗng
#phuongmychi
??? Kì vậy trời
#phuongmychi
Mà giọt nước đẹp ghê
Tôi cụp dù xuống, mưa lại rơi, tiếp tục rơi như chưa từng có gì xảy ra
Những ngày sau đó, như có sự sắp đặt, ngày nào cũng mưa khiến tôi dùng chiếc dù đó thường xuyên hơn
#phuongmychi
Sao mà mưa quài vậyyy
Khi tôi đi trên đường về nhà thì gặp một con mèo rơi từ trên cao. Tôi nhanh tay mà bật chiếc dù lên, cũng khá may mắn vì mèo rơi không quá cao, vừa tầm để tôi bắt lấy
#phuongmychi
Phù~ May mà kịp
Một tay ôm mèo nhỏ một tay cụp dù xuống, con mèo ấy liền hoảng hồn nhìn tôi
Nó không cào tôi, thay vào đó thì bám dính lấy tôi
#phuongmychi
Chủ nhân em đâu mèo nhỏ?
Như thể nó hiểu tôi nói gì, nó liền dụi vào lòng tôi ve vẩy đuôi
#phuongmychi
Hửm sao bám người vậy, thôi thì đem nhóc về cũng được
Trên đường tôi về, tôi cứ suy nghĩ mãi về chiếc dù, tại sao nó lại có công dụng này và cô ấy là ai mới được chứ. Trong tiềm thức tôi liền lóe lên về hiệu ứng cánh bướm, liệu sự tác động của tôi có làm thay đổi đến tương lai đã được định sẵn của thế giới hay không
Và kể từ đó, mỗi lần tôi mở dù liền cảm thấy lạnh ớn người
Chiếc dù cũng dần thay đổi. Ban đầu là màu xám bạc giờ dần thay đổi trở lên trong suốt, cán gỗ sờn cũng ngày càng nhẵn hơn.... Và những đâu vết kì lạ dần xuất hiện
#phuongmychi
? Mình nhớ dù có bị bẩn đâu nhỉ
Tôi bắt đầu mơ, mơ thấy chính bản thân mình đang đứng trước tảng pha lê phản chiếu chính bản thân tôi
Nhưng hình ảnh phản chiếu ấy lại giống tôi hắc hóa, chỉ có mảng màu u tối của sự cô độc
#khuonghoanmy_orange
Chào nhé~ Tôi của thực tại
#khuonghoanmy_orange
Có vẻ cậu thích nó lắm nhỉ
Tôi tỉnh dậy, cái giọng nói giống tôi đến kì lạ
#phuongmychi
Là mơ thôi sao...
#phuongmychi
Còn "thích nó" là thứ gì mới được chứ
Tôi vô thức quay qua nhìn bàn ở cạnh đầu giường mình, bật đèn ngủ lên thì thấy có vật lạ được đặt ở bàn
#phuongmychi
Cục pha lê này.... Sao nó giống trong giấc mơ vậy
#phuongmychi
Thôi không nghĩ nhiều nữa vậy
Và những ngày sau đó, chiếc dù dần có những dấu vết kì lạ... Nó ngày càng rõ hơn, rất giống với "dấu vân tay"
Cho tới một ngày, khi tôi đang đứng trước gương chỉnh lại trang phục để đi học
#phuongmychi
/Cài nơ/ Vậy là xong
Bỗng dưng cây dù bật lên, lần này thay vì tôi thoải mái chạy nhảy lung tung thì cơ thể tôi lại cứng ngắc. Dù cho tôi có dùng hết sức nhưng vẫn như vậy. Một cặp mắt đỏ rực nhìn chằm chằm tôi
#khuonghoanmy_orange
/Hiện ra trước gương/ Ồ~ Lại gặp nhau rồi nhỉ
#khuonghoanmy_orange
Thôi thì cảm ơn cậu
#khuonghoanmy_orange
Tôi chờ ngày này cũng đủ lâu rồi, vài chục thế kỉ ấy chứ
Tôi chỉ biết trừng mắt nhìn cô ta bước ra, từ đồng phục cho tới bảng hiệu đều y như tôi
Cô ta tiến tới nâng cằm tôi lên, cười chế giễu
#khuonghoanmy_orange
Nhìn cũng giống tôi ấy chứ~ Vậy tôi xin phép thay thế cậu vậy... Phương Mỹ Chi
Tôi cố nói nhưng đều không thành, chỉ biết nhìn cô ta đi ra sau lưng mình... Lực đẩy vừa đủ để khiến tôi xuyên vào lại gương
Ấy vậy mà tôi lại cử động được trong đây
#phuongmychi
Này! Cô là ai?
Cô ta liếc tôi, cái ánh mắt ấy sắc lẹm như băng
#khuonghoanmy_orange
Tôi là ai sao~ Cậu cần biết à...
Cô ta dùng thuật thức nào đó hoán đổi bảng tên của tôi và cô ấy, tôi liền nhìn xuống
#phuongmychi
Khương Hoàn Mỹ sao
#khuonghoanmy_orange
Tên tôi đẹp mà, đúng không?
Hoàn Mỹ cầm cục pha lê ấy lên, nó hóa thành lá bài hai mặt Một mặt là ánh trăng rực sáng, một mặt là ánh mặt trời dần vụt tắt. Nó tượng trưng cho Hoàn Mỹ và tôi
#khuonghoanmy_orange
Giờ thì để tôi thay cậu sống tiếp phần đời còn lại nha~
#khuonghoanmy_orange
/Xoay người bước đi/ Tạm biệt~ Ánh nắng nhỏ
[MoonChi] Thuyền không bến đợi (Soft)
#𝐬𝐞𝐫𝐢𝐞𝐚🕊
Lời nhắn nhủ nhỏ của t/g: Đọc chill chill và nghe kèm bản nhạc này nhé. Có thể nó sẽ chữa lành bạn đó!
#𝐬𝐞𝐫𝐢𝐞𝐚🕊
Name song: Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi - Phùng Khánh Linh
[Ost phim "Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi"]
_______________________________
- Chiến tranh kết thúc rồi, còn chờ tôi chứ?
- Thuyền chưa bến đỗ, cứ yên tâm!
Vào những năm của thập niên 70, khi mà làng Nguyệt nằm nép mình bên triền sông Sài Gòn
Ban ngày khói bếp bay lặng lẽ, còn ban đêm thì tiếng súng đạn vang vọng từ xa
Hằng trở về làng sau 5 năm biệt tích mà không lấy một tin báo về nhà vào năm 1974 Cô gầy hơn trước, làn da nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như năm nào
#nguyenlediemhang_lamoon
/Nhìn khung cảnh quen thuộc mà khẽ mỉm cười/
#nguyenlediemhang_lamoon
Vẫn như ngày nào
Cô đi trên đoạn gạch thân quen trở về nhà, trên đường đi cô nghe được vài tiếng xì xào của dân làng về chuyện lấy chồng
- Con gái trong cái làng lớn cả rồi là phải tính đến chuyện lấy chồng
- Nhất là trong thời buổi này, ít nhất phải sanh con trai để nối dõi tông đường của dòng họ
Rồi cô thấy một bóng hình quen thuộc đang ở bến đò
#nguyenlediemhang_lamoon
"Nhìn quen mắt vậy"
Trong vô thức cô đi lại gần cô gái ấy
#phuongmychi
/Do phản xạ mà quay người lại/ !!!
#phuongmychi
C-Cô... Về thật rồi
#nguyenlediemhang_lamoon
/Gật đầu/ Tôi về rồi đây
Chi là con gái của ông chèo đò, về xế chiều sẽ thường bắt gặp cảnh Mỹ Chi giúp cha lái đò về bến
Kể từ đó, Hằng chiều nào cũng ra bến sông. Có khi cô mang theo rổ khoai lang luộc, có khi chỉ ngồi ngắm nhìn Chi chèo đò đã sờn
#nguyenlediemhang_lamoon
Mỹ Chi, tôi đem khoai lang luộc cho em đây
#phuongmychi
Cảm ơn Hằng, ngồi xuống đây ăn cùng tôi
Họ nói chuyện vụn vặt, lúc là chuyện lúa trổ đòng, chuyện dân làng khi hay tin đất nước sắp được giải phóng và thống nhất đất nước
Nhưng có những điều không ai dám nói
Ánh mắt Hằng mỗi khi Chi cười
Bàn tay Chi vô tình chạm vào tay Hằng lâu hơn một nhịp
Nhưng ở cái làng ấy, lời đồn còn nhanh hơn gió thổi. Con gái lớn quá hai mươi chưa chồng đã bị người ta xì xào. Huống hồ là ngày nào cũng ra bến tìm một cô chèo đò
Đến một lần, mẹ Hằng nghiêm giọng nói
Dương Nhật Hằng - mẹ cô
Con gái phải biết giữ ý. Đừng để người ta dị nghị
Dương Nhật Hằng - mẹ cô
Nhưng ta nghe nói con đang quen cái Mỹ Chi, con gái lão chèo đò?
Hằng cũng đành bất lực mà thừa nhận, dù biết những hành động của mình sẽ đem đến hậu quả rất lớn
#nguyenlediemhang_lamoon
Vâng, thưa mẹ
Nhưng những gì Hằng nghĩ đã không xảy ra
Dương Nhật Hằng - mẹ cô
/Xoa đầu cô/ Con bé nó tốt, ta không có ý gì đâu
Dương Nhật Hằng - mẹ cô
Nhưng đừng làm nó buồn, ta xót con bé
Dương Nhật Hằng - mẹ cô
Từ nhỏ đã chịu khổ đủ điều, đã vậy còn mất mẹ từ khi còn bé
Dương Nhật Hằng - mẹ cô
Còn về dân làng, cứ kệ họ nhà chọn theo điều mình muốn
Hằng nghe những điều này liền xà vào lòng bà, ôm thật chặt
#nguyenlediemhang_lamoon
C-Con cảm ơn
#nguyenlediemhang_lamoon
Con hứa không làm em buồn
Chiều hôm đó, Hằng lại ra bến để gặp em
Nhưng rồi lại đến lúc Hằng phải đi, đi để cống hiến cho tổ quốc, cho đất nước
Hằng theo những cô thanh niên xung kích ở làng cùng với những trai tráng trở về chiến trường
Chi cũng được gọi đi đèo lương thực qua bên kia sông, công việc nguy hiểm vả lại còn vào đêm khuya nhưng em vẫn làm
Trước hôm đi, họ hẹn gặp nhau dưới gốc đa đầu làng
#nguyenlediemhang_lamoon
Chi à..... Nếu tôi có mệnh hệ gì....
#phuongmychi
Đừng nói vậy chứ
Chi cắt ngang, giọng run run khẽ nói
Gió thổi qua tán lá, Hằng nhìn Chi thật lâu
#nguyenlediemhang_lamoon
Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ... Em quên tôi
#phuongmychi
Dù thuyền có trôi dạt phương nào… Tôi vẫn đứng ở bến
#phuongmychi
Chỉ để chờ cô thôi...
Hằng bật cười, nhưng mắt cô đỏ hoe
#nguyenlediemhang_lamoon
Bến nào dám nhận một con thuyền như tôi chứ
Chi tiến tới, lần đầu em chủ động nắm tay Hằng
#phuongmychi
Bến này không chọn thuyền. Mà chờ thuyền trở về
Tiếng mái chèo khua nước chìm trong tiếng súng vọng xa. Chi đứng trên bờ rất lâu, cho đến khi con thuyền nhỏ chỉ còn là một chấm tối giữa sương
Dân trong làng nói Chi dở người
Con gái hai mươi tuổi vẫn chưa chịu lấy chồng. Ngày nào cũng ra bến nhìn con sông chảy
Họ đâu biết rằng, mỗi nhịp nước là một lần em nhớ đến cô
Vào tháng 4 năm 1975, Hằng trở về với tin chiến thắng quân thù
Không còn mái chèo trong tay, chỉ còn vết sẹo dài nơi vai trái. Nhưng ánh mắt vẫn như ngày nào
Chi nhìn Hằng từ xa. Em không chạy tới. Chỉ đứng đó, nước mắt chảy mà môi vẫn cười
#nguyenlediemhang_lamoon
Bến... Còn đợi tôi chứ?
#phuongmychi
Thuyền không bến đỗ... Là vì chưa gặp đúng nơi cần neo
Chiến tranh kết thúc, lời hứa năm nào vẫn còn ở đây
Dẫu chỉ lặng lẽ, nhưng con sông ấy đã có hai người con gái chọn đứng về phía nhau
#𝐬𝐞𝐫𝐢𝐞𝐚🕊
sorry mấy bồ do tết tui bệnh ấy nên giờ mới viết được nì💔
#𝐬𝐞𝐫𝐢𝐞𝐚🕊
cảm giác tui viết cái này nó chưa đủ soft nhỉ
[DuyênChi] Phố cổ, mùa thu và em (Soft, ngọt)
#𝐬𝐞𝐫𝐢𝐞𝐚🕊
Luôn có khoảnh khắc tưởng chừng là ngẫu nhiên, nhưng nó lại là thứ sau này chúng ta gắn bó lâu dài
#𝐬𝐞𝐫𝐢𝐞𝐚🕊
Name song: Chuyện đôi ta - Emcee L (Da LAB) ft Muộii
[chờ 10-15s nhạc sẽ chạy]
_______________________________
Đôi khi sự vô tình lại khiến tạo cho ta thứ mà ta luôn mong ước, đôi khi là viển vông hoặc chỉ đơn giản là những điều nhỏ bé... Và tôi cá chắc, ai cũng từng ao ước một điều dành cho chính mình
Cũng như ly cà phê, sự cô đơn của một ly cà phê đen đã bớt phần nào, vì giờ đây chiếc bàn ấy đã có thêm một ly cà phê nữa...
Phố cổ vào thu luôn có một thứ ánh sáng rất nhẹ nhàng
Không rực rỡ như hạ, không lạnh lẽo như đông, chỉ là thứ nắng mỏng tang như lớp lụa phủ hờ lên mái ngói rêu phong
Tôi vẫn thường ngồi ở chiếc bàn sát khung cửa gỗ cũ kỹ ấy, gọi một ly cà phê đen không đường, nhìn dòng người trôi qua như một thói quen khó bỏ
Và có lẽ... Chính cái thói quen đó khiến em chú ý tới tôi
Em đến vào một chiều gió heo may vừa kịp ghé qua hiên quán. Tóc em khẽ lay theo gió, ánh mắt trong veo nhưng không hề ngây ngô. Em nhìn tôi, rồi nhìn ly cà phê đen sóng sánh trước mặt, khẽ cười
#phuongmychi
Xin lỗi, cho em ngồi cùng được chứ?
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Được, em cứ thoải mái đi
Tôi không nhớ mình đã trả lời thế nào. Chỉ nhớ nụ cười ấy mềm như khói trà, mà cũng sắc như cánh hoa hồng còn vương gai
Và kể từ hôm đó, chiếc bàn nhỏ sát cửa sổ không chỉ còn một ly cà phê đen quen thuộc
Ban đầu, em gọi bạc xỉu. Em nói mình không chịu được vị đắng. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy đĩa bánh về phía em mỗi khi thấy em nhăn mặt vì vị cà phê quá nồng
#phuongmychi
Sao đắng vậy trời
#hoangthimyduyen_hoangduyen
/Đẩy đĩa bánh ngọt qua bên em/
Em cười, bảo tôi lạnh lùng mà chu đáo, tôi không phủ nhận điều đó
#phuongmychi
/Chọt tay cô/ Người gì mà lạnh quá zạ
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Là gái đẹp lowkey
#phuongmychi
/Bật cười/ Thật àa
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Không, tôi đùa thôi
Cái điệu cười của em liền hạ gục tôi, tỏa nắng mà mang chút vẻ sắc sảo
Phố cổ vào thu có tiếng lá khô lạo xạo dưới gót giày, có mùi hoa sữa len lỏi qua từng con ngõ hẹp...
Và có em, ngồi đối diện tôi kể những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối về bầu trời, về mây,
về những chuyến tàu chưa kịp đi
Em nói mình thích tự do. Thích những thứ mơ hồ như gió, như mây, như bầu trời
#phuongmychi
Mây hôm nay đẹp nhỉ, gió cũng mát nữa
#phuongmychi
Em lại thích cái cảm giác này, được tự do như đám mây kia trôi dạt trên bầu trời
Nhưng tôi thì khác, tôi thích những điều chắc chắn, như vị đắng nơi đầu lưỡi mỗi sáng, như chiếc bàn gỗ đã sờn góc kia
Vậy mà, giữa hai con người tưởng như đối lập ấy, lại có một thứ gì đó lặng lẽ nảy mầm
Một buổi chiều, khi nắng đã nhạt màu, em nhìn ly bạc xỉu của mình thật lâu. Rồi em gọi thêm một ly cà phê đen
#phuongmychi
Nhân viên, cho tôi oder 1 ly cà phê đen
Nhân vật phụ
Nhân viên: Dạ 1 ly cà phê đen của mình sẽ có trong vài phút nữa
Nhân vật phụ
Nhân viên: /Bưng khay nước ra/ Dạ thưa chị, cà phê đen mình đặt đây ạ /Đưa em rồi rời đi/
#phuongmychi
/Nhận lấy/ Cảm ơn anh
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Em có chắc mình uống được đắng không?
#phuongmychi
Phải thử mới biết được
Em nhấp một ngụm nhỏ. Mặt hơi nhăn lại, nhưng rồi em bật cười
#phuongmychi
Đắng thật, nhưng… không khó chịu như em nghĩ
Tôi nhìn em, trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ. Không phải vui, cũng chẳng phải buồn... Chỉ là một thứ ấm áp âm ỉ, như ánh đèn vàng trong đêm mưa
Và kể từ hôm ấy, trên chiếc bàn quen thuộc luôn có hai ly cà phê đen
Chúng tôi không nói với nhau quá nhiều điều lớn lao. Không hứa hẹn, không thề nguyền. Chỉ là những buổi chiều ngồi cạnh nhau, nghe tiếng phố thở, nghe thời gian chậm lại
#phuongmychi
Mùa thu... đẹp nhỉ
#hoangthimyduyen_hoangduyen
"Nó đẹp như con người em vậy" Ừm...
Em bắt đầu quen với vị đắng. Tôi cũng bắt đầu quen với việc có em bên cạnh
#phuongmychi
Chị chờ tôi có lâu không?
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Tôi cũng vừa mới đến thôi
Có lần, trời đổ mưa bất chợt. Phố cổ ướt sũng, những mái ngói xám sẫm lại, ánh đèn đường loang lổ trên mặt nước
#phuongmychi
Tch- Sao trời lại đổ mưa rồi
#phuongmychi
Đành ở lại chờ vậy
Tôi và em trú dưới mái hiên quán, chung một chiếc ô nhỏ
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Tôi có mang theo dù đây, liệu tôi có thể đưa em về không?
#phuongmychi
Vậy thì cảm ơn chị
Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp tim em
#hoangthimyduyen_hoangduyen
"Bình tĩnh bình tĩnh"
#phuongmychi
"Người ta có ăn thịt mình đâu sao mà căng thẳng thế nhỉ"
Khoảng không tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều... Và rồi em phá tan khoảnh khắc đó
#phuongmychi
Chị... có bao giờ thấy cô đơn giữa đám đông không?
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Tôi à... Đã từng
#phuongmychi
Em... cũng thế
Em mỉm cười, nhưng trong mắt thoáng qua một nỗi buồn rất khẽ
Tôi không giỏi an ủi, chỉ khẽ nắm lấy tay em. Bàn tay em lạnh, nhưng mềm mại. Em không rụt lại. Ngược lại, còn siết nhẹ hơn
Khoảnh khắc ấy, phố cổ dường như im bặt... Chỉ còn tiếng mưa và hai nhịp tim lặng lẽ tìm đến nhau
Em không hẳn ngọt ngào như vẻ ngoài. Đôi khi em trầm lặng đến khó hiểu, đôi khi ánh mắt em sâu thẳm như thể đang giấu cả một bầu trời đêm. Tôi nhận ra, bên trong em cũng có những góc khuất chẳng khác gì tôi là mấy
Và có lẽ vì điều đó mà chúng tôi lại ở bên nhau
Mùa thu trôi chậm, lá vàng rơi đầy lối dốc nhỏ dẫn lên con phố quen. Tôi vẫn uống cà phê đen, em cũng vậy. Nhưng mỗi khi nhấp môi, em luôn khẽ nhăn mặt trước khi mỉm cười
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Ừm...
#phuongmychi
Nhưng có chị ở đây, em thấy vị đắng dịu đi một chút
Tôi không biết phải trả lời thế nào. Chỉ thấy nơi ngực trái khẽ rung lên
Rồi đến một chiều khác, em mang đến một bó hồng đỏ thẫm. Em đặt lên bàn, giữa hai ly cà phê còn bốc khói
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Sao em lại tặng cho tôi?
#phuongmychi
Vì chị thích những thứ đắng và sâu. Hoa hồng cũng vậy
Tôi bật cười. Lần đầu tiên, tôi cười nhiều đến thế
#hoangthimyduyen_hoangduyen
/Nhận lấy/ Cảm ơn em
Phố cổ chứng kiến chúng tôi lớn dần trong những cảm xúc không gọi tên. Không ai nói lời yêu trước, chỉ là những buổi sáng em chờ tôi ở đầu dốc. Những buổi chiều tôi chờ em dưới mái hiên quen thuộc
Đến một này nọ, em không tới như lời đã hẹn
Chiếc bàn sát cửa sổ vẫn ở đó, ly cà phê đen của tôi nguội dần theo thời gian. Tôi chợt nhận ra, hóa ra mình đã quen với việc ngước lên là thấy em mỉm cười
Khi tôi định đứng dậy, cánh cửa gỗ khẽ mở. Em bước vào, tóc còn vương vài giọt mưa
Tôi nhìn em, bỗng thấy mọi lo lắng trong lòng tan biến như khói
#phuongmychi
Xin lỗi, em tới trễ
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Không sao đâu
Em ngồi xuống, gọi một ly cà phê đen. Không cần suy nghĩ
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Có chuyện gì không?
#phuongmychi
Em nghĩ... mình đã quen với vị đắng rồi
#hoangthimyduyen_hoangduyen
Vì cà phê? Hay gì điều gì?
Em lắc đầu, ánh mắt sáng như nắng cuối thu
Ngoài kia, phố cổ vẫn trầm mặc như bao năm tháng. Nhưng ở góc nhỏ sát khung cửa gỗ ấy, có hai ly cà phê đen song song tỏa khói, có một bó hồng đỏ thẫm nằm yên giữa bàn, và có hai trái tim lặng lẽ tìm thấy nhau giữa mùa thu dịu dàng
Câu chuyện đôi ta, về ly cà phê
Về hai con người... Tuy thế giới mỗi người một khác. Có đen, có trắng, có đủ muôn màu... Nhưng chính vì điều đó, một con người tẻ nhạt như tôi lại được em chú ý tới
Có lẽ, từ giây phút em ngồi xuống chiếc bàn ấy, tôi đã biết — vị đắng của cà phê rồi cũng sẽ hóa thành ngọt, nếu người đối diện tôi là em
Cảm ơn em, vì đã đến bên tôi. Cảm ơn đời, vì đã cho tôi được gặp em
Download MangaToon APP on App Store and Google Play