Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

『•Hậu Duệ Phạm Luật•』| Tanjiro X Zenitsu | TanZen

Lần Đầu Gặp Gỡ Dưới Ánh Đèn Đường

Đêm mưa, trong một góc phố vắng. Zenitsu đang cố gắng "thó" một ổ bánh mì rồi lẻn vào một khu vực cấm để tìm chỗ ngủ. Cậu bé run rẩy vì sợ và đói.
Đột nhiên, tiếng còi xe cảnh sát hoặc bóng dáng của Tanjiro.
Zenitsu bị bắt quả tang. Thay vì sợ hãi hét lên, cậu bé chỉ co rúm người lại, khóc nức nở vì biết mình đã "phạm luật".
Ánh đèn vàng vọt trong phòng lấy lời khai hắt bóng hai người lên bức tường xám xịt. Zenitsu ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế gỗ quá khổ, đôi vai nhỏ bé run bần bật, tiếng nấc cụt cứ nghẹn lại nơi cổ họng.
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Em... em chỉ đói thôi... em không cố ý lẻn vào đó đâu... Đừng nhốt em vào lồng sắt mà, làm ơn...
Tanjiro lặng lẽ đặt một hộp sữa ấm lên bàn, đẩy nhẹ về phía cậu bé. Thay vì ngồi ở vị trí đối diện như một cảnh sát đang thẩm vấn, anh kéo ghế lại gần, quỳ một chân xuống để tầm mắt mình thấp hơn cả Zenitsu.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
​Em tên là gì?
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Z-Zenitsu... em sai rồi... đừng nhốt em...
​Nhìn bàn tay nhỏ xíu lấm lem bùn đất, lòng Tanjiro thắt lại.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
*Một 'kẻ phạm luật'? Không, đây chỉ là một linh hồn nhỏ nhoi bị thế giới bỏ quên mà thôi.*
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Zenitsu này..
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Nhìn anh đi.
Cậu bé từ từ ngước lên, đôi mắt vàng hoe đẫm nước nhòe nhoẹt. Trong giây phút ấy, tim Tanjiro bỗng hẫng đi một nhịp. Một cảm giác bảo bọc mãnh liệt trào dâng mà chính anh cũng không giải thích nổi. Anh không thấy một "kẻ phạm luật", anh chỉ thấy một thiên thần nhỏ bị bỏ rơi giữa thế gian lạnh lẽo này.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Em không có nhà để về sao?
Zenitsu lắc đầu quầy quậy, bàn tay nhỏ xíu bấu chặt lấy vạt áo rách rưới.
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Em mồ côi... phố nào cũng là nhà, nhưng chẳng nơi nào có giường cả.
​Tanjiro hít một hơi thật sâu, bàn tay anh run nhẹ khi đưa lên xoa đầu cậu bé. Cảm giác tóc Zenitsu xơ xác vì bụi đường khiến anh xót xa đến tận cùng.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Vậy thì... từ nay về sau, nhà của anh sẽ là nhà của em. Được không?
​Zenitsu ngẩn người, tiếng khóc bỗng im bặt. Cậu bé ngây ngô hỏi lại:
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Anh... anh không bắt em sao? Anh là cảnh sát mà?
Tanjiro mỉm cười. Anh nắm lấy bàn tay lấm lem của Zenitsu, bao bọc nó trong lòng bàn tay to lớn, ấm áp của mình.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Anh bắt em rồi đấy chứ. Anh bắt em về để chăm sóc, để từ nay em không bao giờ phải phạm luật vì đói nữa. Đi thôi, Zenitsu. Về nhà với anh.
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
D-Dạ vâng...
_____

Mái Ấm Đầu Tiên Và Lời Hứa Dưới Ánh Đèn Vàng

Căn hộ của Tanjiro không quá lớn, nhưng nó tràn ngập mùi gỗ và mùi trà xanh thanh khiết. Đối với một đứa trẻ bảy tuổi đã quen với mùi khói bụi và những góc hẻm ẩm thấp như Zenitsu, nơi này giống như một cung điện trong truyện cổ tích.
_____
Tanjiro loay hoay trong phòng tắm, hơi nước bốc lên mờ mịt. Anh nhẹ nhàng gội rửa lớp bụi trần trên mái tóc vàng xơ xác của Zenitsu.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Sẽ hơi cay mắt một chút, em chịu khó nhé? //thì thầm//
Khi chiếc khăn bông mềm mại bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé, Zenitsu trông như một cục bông xốp. Anh đưa cho cậu chiếc áo thun trắng của mình.
Chiếc áo quá dài, trùm qua cả đầu gối, khiến Zenitsu cứ bước đi là lại vấp váp, trông đáng yêu đến mức Tanjiro phải quay mặt đi để giấu nụ cười đang nở rộ vì "quá tải" sự ngọt ngào.
Lúc đó, tiếng bụng của Zenitsu kêu lên "ọt ọt" phá tan bầu không khí ngượng nghịu. Tanjiro luống cuống vào bếp, loáng một cái đã bưng ra một bát cháo trứng nóng hổi, vàng ươm.
Zenitsu cầm thìa nhưng tay run run, nước mắt lại bắt đầu chực trào.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Sao thế? Không hợp khẩu vị em à? //lo lắng//
​Cậu bé lắc đầu, nấc nghẹn..
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Ngon quá... lần đầu tiên có người nấu cho em ăn... anh cảnh sát ơi, anh là thần tiên ạ?
Tanjiro phì cười, vươn tay lau đi giọt nước mắt trên má cậu.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Anh không phải thần tiên, anh là Tanjiro. Và từ nay, em không cần phải ăn một mình nữa vì đã có anh ở bên rồi..
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Vâng💕 //ngoan ngoãn ngồi ăn//
_____
Đêm đó, Tanjiro trải nệm cho Zenitsu cạnh giường mình. Nhưng khi ánh đèn vừa tắt, anh nghe thấy tiếng sột soạt và tiếng thút thít nhỏ xíu.
Một bàn tay nhỏ bé, run rẩy nắm chặt lấy gấu áo thun của anh.
Agatsuma Zenitsu
Agatsuma Zenitsu
Anh... anh đừng biến mất nhé? Sáng mai tỉnh dậy... anh vẫn ở đây chứ?
Tanjiro không nói gì, anh nhẹ nhàng bế bổng cậu bé lên, đặt nằm cạnh mình trên giường lớn và kéo chăn đắp cho cả hai. Anh để tay mình cho Zenitsu nắm chặt.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Anh hứa. Sáng mai, và cả những sáng sau nữa, anh vẫn sẽ ở đây. Ngủ ngon nhé, Zenitsu của anh.
Trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều đặn và hơi khò khè của Zenitsu vì khóc quá nhiều. Tanjiro không ngủ được. Anh nằm nghiêng, chống tay lên gối và đăm đắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say bên cạnh.
Dưới ánh trăng bạc len lỏi qua khe cửa sổ, hàng mi dài của Zenitsu vẫn còn vương vài hạt nước mắt lấp lánh. Đôi bàn tay nhỏ xíu của cậu bé dù đã ngủ say vẫn nắm chặt lấy ngón tay cái của Tanjiro, như thể nếu buông ra thì báu vật duy nhất của đời mình sẽ biến mất.
Tanjiro khẽ đưa tay vén lọn tóc vàng đang lòa xòa trước trán Zenitsu. Lòng anh dâng lên một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ mà chính anh cũng thấy ngạc nhiên.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Phạm luật sao? Nếu cả thế giới này gọi việc em tồn tại là sai lầm, thì anh sẽ là kẻ đồng phạm với em đến cùng.
​Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm lên trán cậu bé.
Kamado Tanjiro
Kamado Tanjiro
Ngủ ngoan nhé! Anh sẽ bảo vệ em, Zenitsu. Bằng mọi giá..
_____

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play