Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Ashes Of Tomorrow.

#1 - Day 1

Chương 1: Day 1
“Tôi chưa từng nghĩ buổi lễ tốt nghiệp ấy lại trở thành ký ức khiến tôi không muốn nhớ tới..”
Sau ba năm học thì buổi lễ tốt nghiệp đã đến, bầu trời hôm ấy không trong xanh như ngày thường. Không hẳn là một màu xám xịt, cũng chưa tối hẳn — chỉ là một màu nhợt nhạt, như thể mặt trời đang bị che bởi một lớp kính mờ.
Nhưng không ai để ý, họ vẫn đắm chìm trong niềm vui mặc dù một thảm hoạ khốc liệt đang đến gần.
Sáng 7:15, sân trường đông nghịt học sinh lớp 12 trong bộ lễ phục tốt nghiệp. Tiếng cười, tiếng chụp ảnh, tiếng gọi nhau vang lên khắp nơi. Dường như thời tiết hôm nay không thể làm thay đổi tâm trạng vui vẻ của họ.
Buổi lễ diễn ra rất suôn sẻ. Thầy hiệu trưởng phát biểu dài hơn thường lệ, thầy nói nhiều hơn về khối 12, dặn dò các học sinh đủ điều.
Gió thổi mạnh hơn thường lệ, trời cũng tối tăm lại. Cờ trên sân khấu phấp phới hơi dữ dội, mái tôn ở nhà vệ sinh đứt lìa ra.
9:00, ở lớp 12A1, khi buổi lễ sắp kết thúc thì họ đã chụp vài tấm hình làm kỉ niệm, không khí lớp xôn xao và hoà đồng hơn bao giờ hết.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Ê, đứng sát lại coi! Bách cao quá che hết mặt tao rồi!
Sơn vừa chỉnh lại góc chụp vừa cằn nhằn.
Dương ôm bó hoa to hơn cả mặt mình, mỉm cười thật tươi. Linh đứng khoanh tay phía sau, mặt lạnh nhưng không rời khỏi khung hình.
Công đứng lệch sang một bên, tay đút túi, ánh mắt lơ đãng nhìn đi chỗ khác.
Và Bách đứng ngay phía sau nhìn theo cậu, khoảng cách chỉ một bước chân.
Nvp
Nvp
Thợ chụp ảnh: Mấy đứa đứng sát vô cho dễ thương coi, cuối cấp rồi biết đâu khó gặp nên tranh thủ đi hen! Bạn ở ngoài cùng xích vô xíu, nhìn vô cam nha!
Công biết là đang nói mình nhưng cậu im lặng, miễn cưỡng xích vào. Thợ chụp ảnh nói vài ba câu, sau đó máy ảnh chớp sáng.
Khoảnh khắc năm người lớp 10 ngày nào được đóng khung lại — dù chẳng ai biết đó sẽ là lần cuối họ cười đủ năm người như thế.
9:30
“Áp thấp nhiệt đới mạnh lên thành bão trong 24 giờ tới.”
Tin nhắn cảnh báo hiện lên điện thoại nhiều người.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Lại xạo, có thấy gì đâu trời đang mát muốn chết.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Dẹp điện thoại đi, lại kia xem có gì vui kìa.
Sơn nhún vai, cất điện thoại vào túi.
Không ai để ý thông báo đó, nghĩ rằng thông báo này không đáng để tâm như thường.
Cho đến khi tiệc sau lễ bắt đầu.
Sân trường được trang trí đèn dây và bàn tiệc nhẹ. Mọi người cười nói, đổi áo, ký tên lên áo nhau. Không khí rộn ràng hơn bao giờ hết, những kỉ niệm đẹp đẽ lưu giữ tại ngôi trường khiến vài học sinh xúc động ôm nhau.
Giữa tiếng nhạc mở lớn, Tiến bất ngờ cầm micro.
Nvp
Nvp
Ê ê im coi!
Thảo đứng cạnh, mặt đỏ như sắp khóc.
Tiến - RIO
Tiến - RIO
Ba năm rồi… tớ thích cậu.
Tiến nói, giọng run nhưng cố tỏ ra bình tĩnh, tim đã đập loạn xạ.
Tiến - RIO
Tiến - RIO
Không phải thích kiểu bạn.
Sân trường ồ lên, vài bạn nữ phấn khích hét lên.
Thảo bụm miệng, nước mắt rơi thật.
Tiến - RIO
Tiến - RIO
Vậy… cậu có muốn làm người yêu tớ không?
Lần này cả đám hét ầm lên.
Thảo - 52Hz
Thảo - 52Hz
Tớ..đồng ý.
Thảo gật đầu lia lịa, như sợ không còn cơ hội nào nữa.
Tiếng reo hò phấn khích vang lên. Người ta huýt sáo, vỗ tay, quay video. Vài bạn nam còn trêu chọc “Hôn đi! Hôn đi!”
Dương quay sang Linh:
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Thấy chưa, tốt nghiệp là phải có người yêu mới đúng bài! Thế mà có người cứ sợ cơ.
Linh chỉ khẽ cười.
Công nhìn cảnh trên sân khấu, khóe môi khẽ cong lên. Rất khẽ.
Bách luôn nhìn Công nãy giờ, anh thấy. Và tim anh đập lệch một nhịp.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công.
Giọng Bách vang lên ngay phía sau. Công lạnh mặt quay lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ra nói chuyện một chút được không?
Cậu khựng lại một giây.
Gió thổi mạnh hơn. Đèn dây rung lắc. Vài hạt mưa tí tách rơi nhưng không ảnh hưởng đến không khí xung quanh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
…Ừ.
Hai người rời khỏi khu vực sân trường, đi về phía dãy phòng học cũ phía sau.
Cứ ngỡ không ai để ý, nhưng ngoại trừ ba người bạn thân đang đứng cách đó không xa.
Dương huých mạnh vào tay Sơn, nói liên tục.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ê ê ê thấy chưa? Tao nói rồi mà, hôm nay kiểu gì cũng có drama.
Sơn trợn mắt.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Drama cái đầu mày. Chắc Bách muốn nói chuyện vụ cũ thôi.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Thì càng phải nghe lén chứ còn gì nữa?
Dương nhướng mày, vẻ mặt không thể dấu nỗi sự mong chờ chuyện hay.
Linh đứng bên cạnh, im lặng từ nãy giờ.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Đi coi thử xem sao.
Anh nói, giọng đều đều.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nhưng nếu tụi nó cãi nhau thì sao?
Dương cười nham hiểm.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Thì càng phải đi coi chứ sao.
Sơn thở dài nhưng vẫn đi theo. Linh là người đi sau cùng, không ai để ý anh đang nhìn lên bầu trời. Sợ tí nữa sẽ có chuyện gì đó.
Gió đang chuyển hướng, thổi mạnh hơn bình thường.
Ở phía sau dãy phòng học, không có nhạc, không có tiếng cười, không có tiếng hò reo. Chỉ có tiếng gió thổi mạnh đập vào cửa sổ.
Công đứng khoanh tay, tựa vào tường.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Có gì nói nhanh đi.
Bách nhìn cậu rất lâu, ánh mắt của anh rất lạ như chứa hết những tâm tư cần nói suốt ba năm.
Công không đủ kiên nhẫn, nói tiếp:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi không có thời gian đâu, nhất là với cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“Làm ơn đấy, tớ không muốn đối diện với cậu quá lâu đâu”
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nói mau đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu.
Bách hít sâu, hôm nay là ngày cuối cùng của cấp ba. Cũng là ngày cuối cùng anh không muốn Công tiếp tục né tránh mình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu định tránh mặt tớ bao lâu nữa?
Công siết tay trong túi áo.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không có gì để nói, vậy tôi đi.
Công đứng thẳng, định rời đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có đấy.
Giọng Bách trầm xuống. Công đứng yên, nghe Bách nói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chuyện năm đó, chuyện chú cậu, chuyện cậu nghĩ gia đình tôi là thủ phạm.
Không khí như đông lại. Gió quét qua hành lang trống, yên lặng đến mức chỉ nghe tiếng thở.
Ba người ở ngoài cũng hồi hộp, chỉ nhìn không dám thở mạnh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đã biết sự thật rồi.
Bách nói tiếp, mắt có phần khó chịu khi nghĩ tới việc bị tránh xa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy tại sao vẫn né tớ? Cậu ghét tớ lắm à? Tớ là cái gì đó cậu kinh tởm đúng không?
Công quay mặt đi, tay từ lâu đã siết chặt lại. Cậu không thể trả lời được những câu hỏi dồn dập của Bách, cổ họng nghẹn lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì tao sai.
Lần đầu tiên cậu nói thẳng, cậu quát lớn phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì tao đã tin người khác hơn là tin mày!
Công cúi mặt xuống, đôi mắt từ lâu đã đỏ lên.
Một khoảng lặng dài.
Gió rít mạnh hơn, cửa sổ phía trên va vào nhau lạch cạch.
Bách bước đến gần hơn, vỗ lưng cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tớ không cần cậu xin lỗi.
Công ngẩng lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ cần cậu đừng tránh đi nữa, vậy nên hãy buông bỏ quá khứ đi, được không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
… “Nếu dễ dàng vậy thì tớ đâu có né cậu..”
Dương và Sơn cố nín cười. Linh chỉ im lặng.
Bầu trời phía xa bỗng tối sầm lại như có ai đó tắt đi ánh sáng.
Một tiếng sấm rền vang nổ ra. Không phải tiếng sấm thường nghe trước mưa, mà là một tiếng nổ sâu và dài.
Mặt đất rung nhẹ, bụi trên trần nhà rơi xuống.
Cả năm người khựng lại.
Từ phía trung tâm thành phố, một cột khói đen bốc lên giữa nền trời âm u.
Điện trong trường chớp tắt rồi vụt — cả phòng học và hành lang tối sầm lại, chỉ để lại màu trời âm u. Gió đập mạnh cửa kính như đang gầm thét.
ẦM.
Cả hành lang rung nhẹ, Sơn đứng hơi loạng choạng vì dường như sàn nhà rất lạ.
Dương giật mình.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Địt mẹ cái gì vậy?
Sơn nhíu mày.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Không phải sấm sét như thường, lần này nghe to lắm.
Cùng lúc ấy, Bách và Công cũng nhận thấy sự bất thường và bắt gặp ba người họ.
Nhưng đây không phải lúc để thắc mắc, họ chỉ tiến lại hỏi tình hình.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có chuyện gì à? Trời bão to thế sao về được.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//nhìn ra cửa sổ//
Linh ngẩng lên.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Chả biết.
Tiếng ồn ào ngoài sân im bặt.
Âm thanh nhạc ngoài sân ngưng đột ngột. Trong khoảnh khắc im lặng đó — một tiếng hét vang lên từ phía cổng trường.
Không phải tiếng hét vui mừng — mà là tiếng hét hoảng loạn.
________
Christie.
Christie.
Tính viết tiếp mà thuii, mai nghen nhiều quá sợ mn đọc chán
Christie.
Christie.
Không biết có ai đợi tui không ta? Chắc hong heheeh=)))

#1.2 - Day 1

Tiếng hét thứ hai nhanh chóng vang lên, lần này gần hơn, dồn dập hơn.
Dương không chịu được nữa, là người bật dậy trước.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Nghe không ổn chút nào!
Sơn đã tái mặt.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Ra coi thử được không.
Linh không nói gì, nhưng đã bước trước.
Bách quay lại nhìn về phía sân trường, Công cũng vậy. Trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//hơi cau mày// “Chuyện gì vậy? Làm ơn đừng là thứ đó..”
Một dòng người đang cuồng cuộn đổ dồn về phía cổng, không phải kiểu chen lấn vì một trò chơi. Mà là chạy.
Có người ngã, có người bị đẩy, họ xô xác nhau, thậm chí là dẫm đạp lên nhau để tìm đường sống.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Chuyện gì vậy?
Sơn lẩm bẩm, trán bắt đầu chảy mồ hôi.
Không hẹn nhau nhưng cùng lúc đó họ nhìn thấy: Ngay gần cổng trường, một người đàn ông trung niên mặc áo bảo vệ đang quỳ xuống đất.
Một nữ sinh ngã sóng soài trước mặt ông ta. Người bảo vệ cúi xuống như muốn đỡ lên.
Nhưng rồi— Ông ta cắn mạnh vào cổ nữ sinh kia đến tứa máu.
Không phải cúi xuống giúp.
Mà là cắn.
Tiếng hét thảm thiết vang lên chói tai, hết nơi này đến nơi khác như muốn xé toạt bầu trời.
Máu loang trên nền xi măng ướt, khung cảnh hỗn loạn đến mức không thể nhìn thêm được nữa.
Công không thể tin được nhìn cảnh tượng trước mắt, đồng tử mở to vì hoảng sợ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không thể nào…
Cả sân trường như biến thành thứ khác, mới trước đó còn vui vẻ nhưng bây giờ chỉ còn tiếng thét, tiếng gào khóc.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Không phải thật đâu…
Sơn lùi lại một bước.
Dương quát lên.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Cái đéo gì vậy?!
Người bảo vệ ngẩng lên. Miệng ông ta dính máu.
Mắt đỏ ngầu, không còn tiêu cự, như một sinh vật khác.
Một học sinh khác lao tới kéo người bị cắn ra.
Người bảo vệ đột ngột đứng bật dậy.
Chuyển động nhanh và giật cục, người kia nhanh chóng đã bị cắn.
Nữ sinh khi nãy còn nằm dưới đất đột nhiên co giật dữ dội sau đó đứng dậy, bước đi loạng choạng, khuôn mặt đầy máu rồi lao tới tấn công người khác. Không giống con người.
Bách nhìn thấy tất cả, quay sang nhìn Công thì thấy khuôn mặt cậu đã tái đi.
Linh siết chặt tay.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Mau chạy đi!
Không ai cãi, cũng không ai biết nên làm gì ngoài cách đó.
Đám đông bắt đầu vỡ trận. Tiếng khóc, tiếng gọi tên nhau, tiếng bàn ghế đổ loảng xoảng.
Trời bắt đầu đổ mưa, mưa nặng hạt, điện chớp loé sáng giữa nền mây đen.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lối sau!
Bách quát lớn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không được ra cổng!
Thấy cậu còn đơ ra đó, anh tiến tới kéo tay Công. Công không giật ra, để mặc anh kéo.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đi thôi, giữ chặt tay tớ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//gật đầu//
Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm, cậu để Bách kéo mình đi mà không phản kháng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//nhìn bóng lưng anh//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//hỏi nhỏ// Thật sự không giận tớ sao..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“Điên thật, cậu ấy làm gì nghe.”
Phía trước, thêm hai người nữa ngã xuống. Một người co giật vài giây…
Rồi tự đứng dậy, cổ nghiêng lệch sang một bên, ánh mắt đầy tia máu. Bước đi loạng choạng.
Sơn lắp bắp:
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Không phải bệnh thường…
Dương tái mặt.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Đây không phải phim đúng không?!
Linh không quay đầu lại.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Đừng nhìn nữa!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lối đó không đi được nữa, chạy ngược lại!
Họ quay đầu, chạy xuyên qua hành lang sau dãy phòng học.
Tiếng mưa đập xuống mái tôn dồn dập, ngày một lớn nhưng không át được tiếng la hét và mùi máu tanh xộc lên mũi.
Phía xa, còi báo động của thành phố bắt đầu hú lên.
Điện thoại trong túi Công rung liên hồi.
Cậu rút ra.
CẢNH BÁO KHẨN CẤP: Tránh tiếp xúc với người có biểu hiện mất kiểm soát thần kinh. Ở yên trong nhà. Màn hình chớp tắt, rồi tắt hẳn. Điện thoại cậu đã hết pin.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chết tiệt thật…Sao lại là lúc này.. //lẩm bẩm//
Bách nhìn cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu sao vậy? Không ổn ở đâu à?
Công siết chặt điện thoại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
…Tao đã từng thấy thứ này.
Bách khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ở đâu mới được?
Công không trả lời. Nhưng trong đầu cậu, hình ảnh một phòng thí nghiệm trắng toát hiện lên.
Tiếng kính vỡ, tiếng còi báo động năm cậu mười ba tuổi, một ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu sạch tất cả kể cả người thân cậu.
Một người mặc đồ bảo hộ quay lưng bỏ đi giữa khói.
Vài tiếng trước đó.
Trời chưa mưa, bầu trời chỉ hơi âm u. Thành phố vẫn bình thường.
Trong một bãi container bỏ hoang gần cảng, một gã đàn ông đứng dựa vào thùng hàng kim loại, tay cầm một chiếc vali bạc.
Ông ta vừa trốn khỏi trại giam ba ngày trước. Không ai biết. Ít nhất là ông ta nghĩ vậy.
? ? ?
? ? ?
Đủ tiền chưa?
Một tên đàn ông đeo khẩu trang hỏi.
Nvp
Nvp
Chuyển khoản rồi.
Gã đó mở vali. Bên trong là một hộp bảo quản nhỏ, có đèn báo màu xanh nhấp nháy yếu ớt.
? ? ?
? ? ?
Thứ này là phiên bản thử nghiệm.
? ? ?
? ? ?
Chưa hoàn chỉnh.
? ? ?
? ? ?
Nhưng hiệu quả… nhanh hơn dự kiến.
Tên kia cười khẽ.
Nvp
Nvp
Chợ đen không quan tâm hoàn chỉnh hay không. Chỉ cần bán được.
Gã đó hơi do dự một nhịp. Nhưng rồi vẫn đẩy hộp ra.
Khoảnh khắc đó— một tiếng phanh xe chói tai vang lên từ ngoài đường.
Đèn pha quét thẳng vào bãi container.
Nvp
Nvp
- Cảnh sát?!
Một trong đám người kia hoảng hốt.
Không ai biết đó chỉ là một chiếc xe tải mất lái vì tránh một con chó băng ngang.
Chiếc xe đâm thẳng vào dãy container, cú va chạm mạnh làm cả khu rung chuyển.
Chiếc vali rơi khỏi tay gã, hộp bảo quản bật nắp. Một ống chứa nhỏ lăn ra ngoài, va mạnh xuống nền xi măng.
Rắc.
? ? ?
? ? ?
?!
Không phải tiếng vỡ, chỉ là một vết nứt tưởng chừng như vô hại.
Một làn hơi mỏng gần như vô hình thoát ra.
Nhẹ như sương, nhưng chứa một sức huỷ diệt ngang vũ khí hạt nhân.
Không ai chú ý, cũng không ai quan tâm. Mọi người đang bỏ chạy tán loạn.
Gã đó ho sặc vài tiếng.
? ? ?
? ? ?
Chết tiệt… Cái chó gì vậy?!
Ông ta run rẩy nhặt hộp lên, ống chứa đã nứt hoàn toàn, chất lỏng bên trong thấm xuống đất.
Chỉ một ít.
Rất ít.
Ông ta quan sát xung quanh.
Không thấy gì bất thường.
? ? ?
? ? ?
“Ổn rồi..”
? ? ?
? ? ?
Chỉ là thử nghiệm.
Ông ta lẩm bẩm, tự trấn an.
? ? ?
? ? ?
Chưa hoàn chỉnh đâu.
Nhưng ông ta không hề biết — thứ chưa hoàn chỉnh mới là thứ nguy hiểm nhất.
Gió biển thổi qua bãi container, mang theo làn hơi vô hình đó.
Về phía thành phố.
Về phía trường học.
Quay lại hiện tại.
Tiếng đập cửa sắt phía sau hành lang càng lúc càng dữ dội.
Cánh cửa sắt cuối dãy bị xô mạnh từ bên ngoài.
ẦM.
ẦM.
ẦM.
Thứ gì đó đang đập vào.
Sơn thở dốc.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Đừng nói là-
Cánh cửa cong nhẹ ở giữa. Bách nhìn nhanh xung quanh.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Phòng thí nghiệm sinh học ở tầng trên.
Dương trợn mắt.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Mày điên à? Lên đó bằng cách nào? Muốn đi theo đám ở dưới à!?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vậy mày ở dưới này có khác gì không? Lên trên còn có cơ hội sống hơn.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Tao sao cũng được, chỉ cần thoát khỏi cái thứ quái quỷ ở dưới thôi được rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Phòng sinh học ít cửa sổ, có thể chặn được.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Khoang đã, tao có cùng câu hỏi với Dương. Lên đó bằng cách nào?
Công nhìn xung quanh, cầm lấy vòi cứu hoả sau đó lên tiếng:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đi bằng đường cửa sổ ngoài được không?
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Phòng sinh học ở tầng trên sao lên? Leo cửa sổ thì nguy hiểm lắm.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Ít ra phải có một người tình nguyện leo lên trên.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Thà mạo hiểm còn hơn chết trong cái thứ không rõ người ngợm dưới kia.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tao tình nguyện.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Được, chúng ta cứ thử đi.
Không ai phản đối nữa.
Vì phía sau, tiếng đập cửa ngày càng mạnh hơn.
Choang.
Tiếng kính vỡ vang lên, không ai biết nó vỡ ở đâu, họ chỉ biết mình không an toàn nữa.
Mưa trút xuống như xối.
Và lần đầu tiên trong đời— Công cảm thấy quá khứ của mình đang đuổi theo.
Linh buộc vòi cứu hoả vào bụng, chuẩn bị mở cửa sổ ra.
Vừa mở ra thì mưa xối xả vào, gió thổi cuồng cuộn như muốn nuốt chửng cả phòng học khiến những bước đi cũng trở nên khó khăn.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Chết rồi, mưa to lắm..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thế thì không ổn đâu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tao muốn thử một lần, cũng giống như chơi trò cảm giác mạnh thôi ha..? //nuốt nước bọt//
Linh nói, ngoài mặc tỏ vẻ ổn nhưng cả người bắt đầu chảy mồ hôi.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Phải đục tường đi được tao làm lâu rồi.
Cả nhóm cười trước câu đùa của Dương để bớt lo lắng. Rồi Linh cũng bắt đầu leo lên với sự trợ giúp của Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ từ thôi, cùng lắm nó vào táp vài đứa. Không sao.
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Đúng rồi, thằng Công bị táp đầu tiên xem nó nói được câu đó không.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Bình thường con vợ ngáo ngáo nay thoại được câu mát lòng dữ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Xàm vừa thôi. //cau mày//
Công lập tức phủ nhận, còn phía Bách đã ngại đến không nói nên lời.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Mày nói thế tao còn run hơn..
Linh cố gắng bám vào ống nước kế bên để trèo lên mặc cho mưa gió đang đập thẳng vào lưng anh. Tay Linh trước đó đã đổ mồ hôi nên bám không vững, suýt té nhiều lần.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Trời mẹ mày hù tao hoài vậy Linh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cẩn thận đấy, có gì bất ổn báo liền nhé. Không thì xuống làm bạn với đám kia.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Không dám nhận.
Cố gắng một hồi cũng trèo được lên trên, nhưng cái khó ở đây là…
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Có chuyện thật nè bây, cửa sổ đóng rồi.
Cả đám như đóng băng tại chỗ, không nghĩ tại sao có thể xui đến vậy. Vừa phải suy nghĩ cách để mở cửa sổ, vừa phải chạy đua với thời gian vì bọn zombie sắp tràn vào hành lang, Linh thì không biết cầm cự được bao lâu.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Không ấy lao ra cửa sổ luôn cho đỡ khổ bây?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ cute đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Giờ sao? Thằng Linh sắp gãy rồi.
Bách hỏi, mắt hướng về phía Công.
Không ai trả lời, không khí trong phòng yên lặng ngột ngạt đến lạ.
Người thì đi qua lại, người thì ngồi xụp xuống, người thì ngồi lên bàn nhưng không ngừng cấu vào tay.
Đang yên lặng thì Linh đột nhiên lên tiếng.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Hình như có người ở trong đây.
Cả đám bật dậy, đồng thanh hỏi “Mấy người!?”
End chương 1.2
Christie.
Christie.
Biết là hong ai đọc văn đâu..
Christie.
Christie.
Nhma vẫn mún viết kkk

#1.3 - Day 1.

Linh không vội trả lời, nheo mắt nhìn vào bên trong để xác nhận.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Từ từ… một, hai…
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Bốn người.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Vậy thì-
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Thì sao?
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Ừ đúng rồi, bốn người rồi sao nữa?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đáng lẽ chúng ta nên nghĩ cách để ra tín hiệu cho họ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chứ không phải ngồi đây đếm số người…
Không khí nhất thời đóng băng lại, chưa ai nghĩ ra cách để lên trên an toàn.
Công lên tiếng trước.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hay thử đập cửa sổ hay cạy cửa xem? Cách này khả thi nhất rồi.
Bách thấy Linh không nghe, nhanh mồm chuyển lời.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công bảo đập cửa sổ hoặc cạy cửa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Làm cho tốt vào.
Linh ậm ừ rồi làm theo lời Bách nói.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Còn hơn thực dân Pháp nữa..
Cộc cộc.
Tiếng va chạm khô khốc vào kính, lạc lõng giữa tiếng gió gào rú. Nhưng dưới cơn mưa lớn thì âm thanh ấy như một con muỗi vo ve không đáng để tâm.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Một rồi hai tiếng vang lên, đến tiếng thứ tư Linh mất kiên nhẫn mà đập bình bịch vào cửa kính để phá cửa vào.
Rầm.
Dường như nó đã có tác dụng, người bên trong giật mình, cảm giác có thứ gì đó đập vào liền cử người ra kiểm tra.
Họ tiến lại gần, vẻ mặt kinh ngạc tột độ khi thấy một bàn tay đang bám vào khung cửa đến mức trắng bệt.
? ? ?
? ? ?
Mọi người… Sao có cái tay của ai thế?
Sau khi người đó nói thì lập tức ba người kia cũng chạy ra xem để xác nhận đó là tay người sống hay zombie.
Một người trong đó lên tiếng.
? ? ?
? ? ?
Mở cửa đi, người đấy.
? ? ?
? ? ?
Ờ. Có gì là tại mày đó.
Soạt.
Sau một hồi do dự, họ vội vàng xoay chốt cửa, đẩy mạnh cánh cửa ra.
Một luồng gió mạnh ùa vào phòng, và ngay khoảnh khắc cánh cửa mở toang, một bàn tay từ bên trong vươn ra, nắm chặt lấy cánh tay đang run rẩy của Linh.
Cả hai ngã nhào xuống sàn nhà, thở dốc, mồ hôi hòa lẫn với nước mưa bên ngoài. Trong ánh sáng của chiếc đèn phòng, Linh vừa được cứu lảo đảo ngồi dậy, định cất lời cảm ơn nghẹn ngào.
Nhưng mọi người trong phòng đã lên tiếng trước.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ủa? Thằng Linh lớp mình đây mà.
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tưởng ai hoá ra là Linh, có bị sao không vậy?
Huy
Huy
Em chào anh.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Tưởng anh chết rồi ai ngờ sống nhăn răng he.
Linh thở dốc, không kịp mừng vì nhóm bạn của anh còn kẹt ở dưới.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Cảm ơn đã cứu tao lên, nhưng mà khoan đã.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tao muốn nhờ tụi bây giúp tao đưa tụi ở dưới lên, được không?
Hoàng khựng lại một chút, rồi nói.
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Ai nữa vậy? Tưởng có mình mày.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Bách, Công, Dương, Sơn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thì cũng được thôi, cốt hết mà.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tao đội ơn luôn.
Vừa nói anh vừa rung dây để ra tín hiệu, sau đó nhờ Hoàng và An cầm hộ dây.
Linh nói lớn.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nghe tao nói không, mau lên đây!
Ở dưới Bách phản hồi lại bằng một nút like, sau đó quay lại báo với mọi người.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Linh nó lên được trển rồi!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Chuẩn bị lên đi.
Nói rồi anh định trèo lên, nhưng ánh mắt anh nhìn sang Công. Một thoáng khựng lại, anh biết chắc Công sẽ nhường mọi người mà đi cuối.
Sự bất an tràn ngập trong lòng, Bách leo xuống, nhường lại cho Dương và Sơn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lên trước đi.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Gì vậy cha?
Dương và Sơn hơi khó hiểu, rõ là khi nãy định lên đầu tiên. Nhưng họ cũng không có thời gian thắc mắc, từng người lần lượt thay phiên nhau lên.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao khi nãy không lên trước đi?
Bách ngồi cạnh Công, cố ý nhích vào một xíu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lý do đang ngồi ở đây mà.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Sao tớ đi được.
Công mặt không biến sắc, quay đi chỗ khác, nhích xa ra.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhảm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
“Thâm độc quá.. huhu.”
Nhưng anh không để ý, lúc Công quay chỗ khác là do đã ngại đến tai hơi đỏ lên rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Công, tới lượt cậu kìa.
Bách nói, đẩy cậu lại gần nơi cửa sổ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không đi trước à?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không, để cậu ở lại không an tâm chút nào.
Cậu làm ngơ, quay người trèo lên dây.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//lẩm bẩm// Cần lo chắc..
Bách sau khi đỡ cậu lên an toàn cũng lên theo. Vừa lúc đó tiếng gầm gừ dưới chân như thúc giục, Bách bám chặt lấy sợi vòi cứu hỏa sần sùi.
Mỗi nhịp rướn người là một lần sợi dây rung lên bần bật. Khi chỉ còn cách bệ cửa sổ tầng trên vài mét, Bách bỗng cảm thấy sợi dây nặng trĩu một cách bất thường.
Một cái xác sống với đôi mắt vẩn đục đã bám chặt lấy gấu quần anh, kéo ghì xuống như một quả tạ chết chóc.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Kéo tôi lên! Mau lên!
Bách gào lên, tay run lên vì hoảng sợ.
Ở phía trên, Công và nhóm bạn cùng lớp nhô người ra khỏi cửa sổ, bốn năm cánh tay vươn ra nắm chặt lấy vai và áo của Bách.
Họ dùng hết sức bình sinh để kéo người bạn của mình vào trong. Nhưng vì quá hoảng loạn và vội vã, họ không nhận ra rằng mình đang kéo lên cả một thực thể kinh hoàng đang bám cứng vào chân Bách.
Tiếng thở dốc chưa kịp dứt sau khi kéo được B lên khỏi bờ tường thì một bàn tay xám xịt, nhớp nháp bất ngờ vọt lên theo.
Con zombie bám chặt vào chân Bách, lấy đà trèo ngược lên với tốc độ kinh hoàng. Trước khi bất kỳ ai kịp định thần, nó đã gầm lên một tiếng khô khốc và vồ thẳng về phía Huy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Huy! Đằng sau kìa!
Tiếng An thất thanh vang lên, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh.
An lao đến nhưng không kịp. Con quái vật đè nghiến Huy xuống sàn. Cả nhóm hoảng loạn lao vào ứng cứu, người kéo chân, người dùng hết sức bình sinh đẩy con zombie ra khỏi người bạn mình.
Trong lúc xô xát hỗn loạn, một âm thanh "phập" ghê người vang lên. Huy hét lên đau đớn khi hàm răng sắc nhọn của nó cắm ngập vào bả vai cậu.
Sau khi tống khứ được con zombie đi, mọi người vây quanh Huy, nhưng sự kinh hãi nhanh chóng choán lấy tâm trí họ.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Huy, có bị thương không—
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Huy..?
Bầu không khí trong căn phòng bỗng chốc đặc quánh lại. Huy quỳ sụp xuống sàn, đôi tay run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn để ngăn mình không lao vào những người bạn thân thiết.
Những lằn gân tím tái bắt đầu bò lan trên cổ, và hơi thở của Huy trở nên nặng nề, đứt quãng như tiếng thú dữ bị thương.
Huy
Huy
Em.. em không muốn chết đâu…
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Khoan đã— đừng hoảng..
Dù nỗi sợ hãi đang bao trùm, mọi người vẫn không nỡ đuổi cậu đi. Mỗi người một lời, họ cố gắng níu giữ chút nhân tính cuối cùng đang dần tan biến trong Huy:
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Huy! Không có em thì anh đã nằm lại dưới kia rồi. Em là người hùng, nghe rõ không?
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
Mọi chuyện sẽ ổn thôi, chúng ta sẽ tìm ra cách, cố lên-
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Từ từ, cố gắng giữ bình tĩnh, không sao đâu..
Hoàng đi tới, xoa lưng Huy như một lời an ủi.
Huy ngước mắt lên, ánh mắt cậu lúc này là một sự pha trộn kinh hoàng giữa sự điên dại của loài zombie và nỗi đau thấu trời của một con người.
Một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đang dần biến dạng. Huy cố gắng thốt lên những âm thanh không rõ chữ:
Huy
Huy
Em sẽ đi ra ngoài, mọi người không cần lo đâu..
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Huy.. cẩn thận.
Nói rồi cậu loạng choạng bước đi, gần tới cửa thì mạch máu trên cổ Huy bắt đầu đổi lên xanh lét, giật phập phồng.
Ánh mắt cậu dại đi, đồng tử co thắt lại, miệng bắt đầu tiết ra thứ dịch đen ngòm. Cơ thể Huy co giật liên hồi rồi đổ gục xuống sàn. Người vặn vẹo lao đến tấn công.
Công, người đang đứng gần cửa nhất để sẵn sàng mở đường cho bạn mình, bàng hoàng nhìn thấy sự thay đổi khủng khiếp trong tích tắc:
Huy lao tới như một con thú săn mồi, mục tiêu chính là Công. Với một cú vồ, cậu đè nghiến Công vào cánh cửa gỗ. Tiếng rầm chát chúa vang dội khắp căn phòng.
Ai cũng bất ngờ, không kịp phản ứng. Nhưng chỉ có Bách là nhanh chóng lao tới.
Công chỉ kịp đưa hai tay lên đỡ lấy cổ họng khi hàm răng của Huy kề sát, điên cuồng táp vào không trung.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mẹ kiếp... Huy... mày định giết anh mày thật à? //nghẹo ngào//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Anh cho mày năm ngàn gửi xe… quên hết rồi sao?
Công bật cười, nụ cười đầy chua chát. Hai tay cố gắng đẩy cậu em khoá dưới ra.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mọi người, phụ một tay đứng ngơ ra đó làm gì!? Bị điên à?!
Bách gào lên, tay cố gắng kéo Huy ra để không làm tổn thương đến Công.
Sau một hồi vật lộn, nhờ sự giúp sức của mọi người mà đẩy được Huy ra xa, tạm thời Công đã an toàn nhưng họ vẫn cố đẩy Huy ra ngoài mặc dù không ai nỡ.
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Đây không phải là Huy, dùng hết sức đi.. Đừng nương tay!
Dù nói vậy nhưng Dương vẫn không nỡ tay làm thế.
Luân – một người bạn cùng lớp đang trên đường chạy trốn đám quái vật bên ngoài – lao vào với hơi thở hổn hển.
Vừa liếc thấy tình hình nguy cấp và dấu hiệu biến đổi rõ rệt của Huy, Luân không một chút do dự. Anh lấy đà, vận hết sức bình sinh lao đến như một mũi tên, húc thẳng vào người Huy.
Trần Minh Luân
Trần Minh Luân
Tránh ra! Để tao xử lý!
Cú va chạm cực mạnh khiến cả hai văng về phía cửa sổ đang mở toang. Với một cú đẩy quyết đoán, Luân tống khứ Huy ra ngoài không trung trước khi Huy kịp gây ra thảm cảnh cho những người còn lại.
Trần Minh Luân
Trần Minh Luân
Xin lỗi cậu em, nhưng hết cách rồi.
Mọi người sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó chỉ biết câm nín, mỗi người một góc. Không ai biết phải nói gì hơn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//nhìn ra cửa sổ//
Công nhìn ra cửa sổ, Huy bị đẩy ngã vừa lúc đứng dậy. Chạy hoà vào đàn zombie.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//thở dài//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có bị thương ở đâu không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Gì? Bình thường. //giật mình//
Bách chăm chú nhìn cậu, ngắm nghía hết chỗ này đến chỗ khác để xác nhận cậu không sao.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
“Thấy ghê..”
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nói rồi, tôi không bị thương.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn đã lo.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Khoan! Cho tớ mượn tay. //nắm cổ tay cậu//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu bị xước tay rồi nè, vậy mà nói không bị gì á?
Công nhíu mày.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thì sao?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhiêu đó không chết được đâu—
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không thế đéo nào được hả bạn?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Để yên xíu đi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thật là… mắc ói.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Lẹ đi.
Bách lấy từ trong túi ra một miếng băng cá nhân… hình hạt đậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ở đâu có vậy?
Cậu không khỏi thắc mắc, Bách đâu phải kiểu người hay đem băng cá nhân theo.
Bách cặm cụi gỡ miếng dán ra, vừa cười vừa nói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không nhớ hả? Của cậu đó.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hồi nào?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Quên thật luôn..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không phải là hồi lớp 11 cậu thấy tôi bị xước tay nên cho mượn à, không nhớ gì luôn?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
À phải rồi, lúc đó không biết do nắng hay cậu ngại mà mặt cứ đỏ đỏ nhìn bẽn lẽn lắm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy chắc do ngại thật ha, hèn gì quên phải rồi.
Bách nói, vẻ mặt không dấu được nụ cười đắc ý.
Bị Bách xả một tràn dài, cậu cứng đơ người vì nhớ lại chuyện đó.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hơ—
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Còn đỡ hơn một thằng như biến thái giữ khư khư miếng băng cá nhân của người khác.
Bách đang định dán vào tay cậu thì đông cứng lại, nụ cười cũng tắt ngấm.
End chương 1.3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play