#RhyCap - Mật Mã Truy Kích.
Chương 1: Cuộc Gọi Đêm Mưa
Mưa Sài Gòn đêm ấy nặng hạt, tiếng mưa đập vào mái tôn quán cà phê ven sông như trút giận. Nguyễn Quang Anh ngồi một góc khuất, ly cà phê đã nguội lạnh từ lâu. Điện thoại rung liên hồi. Số lạ, nhưng Quang Anh nhận ra ngày - Bà Lan, mẹ Như Hoàng Minh Anh.
Bà Lan
Quang Anh... con trai tôi chết rồi, không phải tự tử đâu.
Nguyễn Quang Anh
Bà Lan, bình tĩnh. Cảnh sát đã kết luận. Khẩu súng nằm trong tay Minh Anh, dấu vân tay khớp.
Bà Lan
Họ bị mua chuộc! Minh Anh nó sợ súng từ nhỏ. Nó khóc khi thấy cha nó cầm súng săn đấy. Ai đó đã dàn cảnh, Quang Anh ơi...
Nguyễn Quang Anh
Bà có bằng chứng gì không? camera, nhân chứng?.
Bà Lan
Camera được tắt từ chiều. Nhân viên nhà... chỉ còn Đặng Thành Ăn và vài người cũ. Nhưng tôi nghi ngờ hết.
Nguyễn Quang Anh
Gia tộc Lâm Phát giàu có. Buôn gỗ Tây Nguyên. có kẻ thù?.
Bà Lan
Nhiều. Lê Quang Hùng - đối tác kinh doanh. Hay cãi nhau với Minh Anh gần đây, rồi Hoàng Đức Duy... không, cậu ta cũng là thám tử, cậu biết mà.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy là đối tác của tôi. Chúng tôi sẽ làn cùng.
Bà Lan
Tốt. Nhưng cẩn thận. Có kẻ theo dõi hai người.
Nguyễn Quang Anh
Ma tuý? Lô gỗ dính không?.
Bàn Lan - im lặng một hồi lâu, rồi đáp :
Bà Lan
Đừng hỏi sâu. Tìm sự thật đi. Tôi trả tiền gấp đôi giá thị trường. Mai đến biệt thự. Mang theo đối tác của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Được. Nhưng bà phải kể hết. không giấu.
Bà Lan
Tôi... sẽ kể hết khi gặp. Giờ thì cúp máy, chúng nó có thể nghe lén.
Cuộc gọi kết thúc. Quang Anh thở dài, nhìn mưa ngoài cửa kính. Anh mở tin nhắn, gõ nhanh cho Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Vụ Lâm Phát. Minh Anh chết rồi. Bà Lan muốn gặp. Em sẵn sàng chưa Duy?.
Đức Duy trả lời trong 30 giây :
Hoàng Đức Duy
Sẵn sàng. Đang ở quận 7 qua quán ngay. Đừng đi một mình.
Nửa giờ sau, Đức Duy bước vào, áo mưa ướt sũng, tóc dính nước nhỏ giọt. Duy ngồi đối diện Quang Anh, mắt nhìn thẳng vào đối phương, giọng trầm nhẹ, lo lắng rõ.
Hoàng Đức Duy
Anh kể đi.Chi tiết bà Lan nói gì?.
Nguyễn Quang Anh
Minh Anh nó sợ súng từ nhỏ, không thể tự sát. Bà Lan nghi là dàn cảnh, camera tắt, có kẻ trong nhà.
Hoàng Đức Duy
Em xem sơ bộ báo cáo. Súng bị xoá seri. Không dấu vân tay lạ. Ai đó cẩn thận lắm.
Nguyễn Quang Anh
Gia đình hay đối tác?.
Hoàng Đức Duy
Có thể là cả hai. Lê Quang Hùng hay gặp Minh Anh tuần trước.Đặng Thành An - quản gia - biết lịch trình từng phút.
Nguyễn Quang Anh
Và Phùng Xuân Trường. Nghe tên lại, nhưng bà Lan thoáng nhắc qua.
Hoàng Đức Duy
Em tra sơ. Xuân Trường từng làm vật tải cho Lâm Phát. Giờ sống ẩn dật Tây Ninh. Có thể biết đường dây gỗ.
Nguyễn Quang Anh
Mai chúng ta đến biệt thự. Em phân thích file camera cũ, em hack được không?.
Hoàng Đức Duy
Được. Nhưng anh...đừng liều lĩnh quá. Vụ án này lớn hơn bình thường.
Quang Anh nhìn Duy, tay dưới bàn vô thức chạm nhẹ vào tay anh, chỉ một giây rồi rút lại. Duy không nói gì, nhưng ánh mắt anh mềm đi.
Nguyễn Quang Anh
Em cũng đừng lo quá. Chúng ta làm cùng nhau bao năm nay rồi.
Hoàng Đức Duy
Ừ... cùng nhau. Nhưng lần này, em cảm thấy không ổn. Có kẻ biết tên em, theo dõi chúng ta.
Hoàng Đức Duy
Chưa biết. Chúng ta phải bình tĩnh. Mai gặp bà Lan, xem hiện trường. Sau đó em phân tích USB bà ấy đưa.
Nguyễn Quang Anh
Em ở gần anh nhé. Đừng đi riêng.
Đức Duy mỉm cười nhẹ, giọng nhỏ :
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ em đi đâu được? Luôn ở gần anh mà.
Họ im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng mưa. Quang Anh đứng dậy, khoác áo mưa cho Duy trước.
Nguyễn Quang Anh
Về thôi. Mai sớm gặp ở biệt thự.
Hoàng Đức Duy
Vâng. Anh lái xe cẩn thận. Đừng nghĩ lung tung.
Nguyễn Quang Anh
Em cũng vậy. Ngủ ngoan.
Họ rời quán, bóng hai người hoài vào màn mưa dày đặc. Quang Anh không biết, từ góc đối diện đường, một đôi mắt đang theo dõi, điện thoại giơ lên, chụp lén.
Điện thoại Quang Anh lại rung. Số lạ.
Giọng một người đàn ông khàn khàn :
Đa Dạng
Bí ẩn : Đừng đến biệt thự mai. Mày và thằng Duy sẽ không ra được.
Nguyễn Quang Anh
Phùng Xuân Trường?.
Phùng Xuân Trường
Hay nhỉ?. Mày biết tên tao rồi. Dừng lại đi, trước khi The Blackened Sun ra tay.
Nguyễn Quang Anh
The Blackened Sun?.
Phùng Xuân Trường
Ông trùm thật sự. Mày chỉ là con tốt. Và thằng Duy... nó sẽ chết trước mày.
Cuộc gọi cúp. Quang Anh quay lại nhìn Đức Duy. Đang đứng chờ dưới mái hiên. Anh bước nhanh tới. Nắm nhẹ vai Duy.
Nguyễn Quang Anh
Có kẻ đe dọa. Chúng biết hết về hai đứa mình.
Hoàng Đức Duy
Thì sao? chúng ta vẫn đi cùng nhau mà.
Mưa vẫn rơi. Đêm dài hơn bao giờ hết.
iuu🫰
Tình tiết sản phẩm dựa vào một bộ phim và một vụ án có thật. Không hề có ý nào công kích, bôi nhọ. Chỉ là một sản phẩm giải trí cho mọi người.
Chương 2: Biệt Thự Ven Sông
Sáng sớm, trời vẫn còn âm u sau cơn mưa đêm. Nguyễn Quang Anh lái chiếc xe máy cũ kỹ, Đức Duy ngồi sau, tay ôm eo anh nhẹ nhàng – cử chỉ quen thuộc nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ để ai nhìn cũng nghĩ là đồng nghiệp. Họ chạy dọc đường ven sông Sài Gòn, hướng tới biệt thự Lâm Phát ở quận 2.
Đức Duy giọng nhỏ qua tiếng gió :
Hoàng Đức Duy
Anh lái chậm thôi. Em đang xem ảnh hiện trường bà Lan gửi đêm qua.
Nguyễn Quang Anh
Thấy gì lạ?.
Hoàng Đức Duy
Khẩu súng nằm lệch tay phải. Nhưng Minh Anh thuận tay trái. Không thể tự bắn như vậy.
Nguyễn Quang Anh
Dàn cảnh rõ ràng. Ai đó ép hoặc bắn rồi đặt súng.
Hoàng Đức Duy
Và máu vương trên sàn không đều. Có dấu giày lạ – giày nam size 43, Minh Anh chỉ 41.
Nguyễn Quang Anh
Tốt. Chúng ta sẽ kiểm tra hiện trường. Em mang USB phân tích camera chưa?
Hoàng Đức Duy
Mang rồi. Em sẽ hack vào hệ thống nhà bà Lan nếu cần.
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận. Nếu có nội gián, họ biết chúng ta đến.
Họ dừng xe trước cổng biệt thự lớn, tường cao, camera quay liên tục. Bảo vệ mở cổng, nhìn họ nghi ngờ.
Đa Dạng
Bảo vệ: Hai anh là?.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh và Hoàng Đức Duy. Bà Lan hẹn.
Đa Dạng
Bảo vệ: Vào đi. Bà đang chờ ở phòng khách.
Bên trong biệt thự sang trọng, không khí lạnh lẽo dù đèn sáng trưng. Bà Lan ngồi trên ghế sofa da, mắt đỏ hoe, tay cầm ảnh Minh Anh.
Bà Lan
Các anh đến rồi. Cảm ơn.
Nguyễn Quang Anh
Bà Lan, chúng tôi cần xem hiện trường. Phòng Minh Anh.
Bà Lan
Được. Nhưng... đừng làm ồn. Ông chủ Lâm đang nghỉ trên lầu, ông ấy yếu lắm sau cái chết của con.
Hoàng Đức Duy
Chúng tôi sẽ cẩn thận. Bà có thể kể lại đêm đó?.
Bà Lan
Minh Anh về muộn, khoảng 11 giờ. Nó nói chuyện với ai đó qua điện thoại, giọng căng thẳng. Sau đó lên phòng. Rồi... tiếng súng.
Nguyễn Quang Anh
Bà nghe tiếng súng?.
Bà Lan
Ừ. Tôi chạy lên, cửa phòng mở. Minh Anh nằm đó, máu khắp sàn.
Hoàng Đức Duy
Cửa mở? Ai mở?
Bà Lan
Tôi... không biết. Có lẽ Minh Anh mở trước khi... xảy ra.
Nguyễn Quang Anh
Chúng tôi vào phòng nhé.
Họ đi theo bà Lan lên lầu. Phòng Minh Anh vẫn nguyên hiện trường: vệt máu khô, khẩu súng nằm cạnh giường, mùi thuốc súng thoang thoảng.
Đức Duy thì thầm với Quang Anh :
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn này. Dấu tay trên cửa sổ – không phải của Minh Anh.
Nguyễn Quang Anh
Cửa sổ mở. Kẻ vào từ đây?.
Hoàng Đức Duy
Có thể. Em chụp ảnh. Sau này so sánh.
Nguyễn Quang Anh
Có dấu hiệu đột nhập. Bà có nghe tiếng lạ không?.
Bà Lan
Có... tiếng xe máy ngoài cổng. Nhưng tôi nghĩ là nhân viên.
Hoàng Đức Duy
Nhân viên nào? Đặng Thành An?.
Bà Lan
An ở nhà đêm đó. Nhưng... Lê Quang Hùng cũng ghé qua chiều hôm trước.
Nguyễn Quang Anh
Hùng nói gì với Minh Anh?.
Bà Lan
Chuyện kinh doanh. Lô gỗ mới từ Tây Nguyên. Minh Anh giận lắm, bảo 'đừng dính vào nữa'.
Hoàng Đức Duy
Lô gỗ đó... có gì đặc biệt?.
Bà Lan im lặng, mắt tránh né :
Bà Lan
Tôi không biết. Minh Anh không kể.
Nguyễn Quang Anh
Bà giấu gì đó. Nếu muốn chúng tôi tìm sự thật, phải nói hết.
Bà Lan
Có... tin đồn lô gỗ chứa hàng. Ma túy. Nhưng tôi không tin.
Bà Lan
Phùng Xuân Trường. Hắn từng làm vận tải, giờ bỏ việc. Hắn gọi cho Minh Anh vài lần.
Hoàng Đức Duy
Chúng tôi cần gặp Xuân Trường.
Bà Lan
Hắn ở Tây Ninh. Nhưng cẩn thận. Hắn dính đến The Blackened Sun – ông trùm đường rừng.
Đột nhiên, điện thoại Đức Duy rung. Tin nhắn lạ: "Đừng đào sâu. Hai thằng mày sẽ chết trong biệt thự này."
Hoàng Đức Duy
Anh... chúng biết chúng ta ở đây.
Nguyễn Quang Anh
Ra khỏi phòng. Mau.
Họ bước nhanh xuống lầu. Bảo vệ chặn lại.
Đa Dạng
Bảo vệ: Bà Lan bảo hai anh chờ. Có khách.
Nguyễn Quang Anh
Khách nào?.
Đa Dạng
Bảo vệ: Lê Quang Hùng. Ông ấy đang đến.
Hoàng Đức Duy
Hùng? Giờ này?.
Tiếng xe hơi dừng ngoài cổng. Lê Quang Hùng bước vào, vest đen, mắt lạnh.
Lê Quang Hùng
Bà Lan, tôi nghe hai thám tử đến. Muốn hỏi gì?.
Nguyễn Quang Anh
Ông biết Minh Anh chết không phải tự tử?
Lê Quang Hùng
Tôi biết gì? Cậu ta tự bắn. Đừng vu oan.
Hoàng Đức Duy
Ông gặp Minh Anh chiều hôm trước. Nói gì?.
Lê Quang Hùng
Chuyện làm ăn. Lô gỗ. Cậu ta bảo dừng hợp đồng. Tôi khuyên không nên.
Nguyễn Quang Anh
Vì lô gỗ chứa ma túy?.
Lê Quang Hùng
Cậu điên à? Lâm Phát sạch sẽ.
Hoàng Đức Duy
Sạch? Vậy sao Minh Anh sợ?.
Lê Quang Hùng
Cậu ta... nghiện. Rock. Tôi chỉ giúp nó cai.
Nguyễn Quang Anh
Giúp bằng cách nào?.
Lê Quang Hùng
Đừng hỏi. Hai anh đi đi. Vụ này cảnh sát lo.
Bà Lan
Hùng, đừng đuổi họ. Tôi thuê họ.
Lê Quang Hùng
Bà muốn đào bới à? Rồi sẽ hối hận.
Nguyễn Quang Anh
Chúng tôi không sợ.
Lê Quang Hùng
Cậu... quen mặt. Từng làm công an?.
Hoàng Đức Duy
Sao ông biết?.
Lê Quang Hùng
Tôi có tai mắt. Cẩn thận đấy, thằng nhóc.
Hùng quay đi. Quang Anh nắm tay Đức Duy kéo ra xe.
Nguyễn Quang Anh
Hắn biết quá nhiều. Và hắn dọa em.
Hoàng Đức Duy
Em ổn. Nhưng anh... đừng đối đầu trực tiếp. Em sợ mất anh.
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng sợ mất em. Nhưng chúng ta phải tiếp tục.
Họ lên xe máy. Khi chạy ra cổng, một chiếc xe đen đuổi theo.
Hoàng Đức Duy
Anh! Có xe đuổi!.
Nguyễn Quang Anh
Giữ chặt. Chúng ta chạy!
Xe máy lao vút trên đường ven sông, tiếng còi xe đen rú sau lưng. Quang Anh ngoặt gấp vào ngõ nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Chúng bắn kìa!.
Tiếng súng nổ. Viên đạn sượt qua gương chiếu hậu.
Nguyễn Quang Anh
Cúi xuống!.
Họ thoát được vào khu dân cư đông đúc. Xe đen mất dấu.
Hoàng Đức Duy
Chúng là ai?.
Nguyễn Quang Anh
Có lẽ tay sai của Hùng. Hoặc The Blackened Sun.
Hoàng Đức Duy
Chúng ta phải đến Tây Ninh. Gặp Phùng Xuân Trường.
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Nhưng tối nay... em ở lại chỗ anh nhé. Không an toàn.
Hoàng Đức Duy
Anh muốn em ở lại?.
Nguyễn Quang Anh
Muốn. Để... bảo vệ em.
Đức Duy mỉm cười kín đáo :
Hoàng Đức Duy
Và em bảo vệ anh.
Họ chạy tiếp, bóng tối dần bao trùm thành phố.
(Cliffhanger: Điện thoại Quang Anh rung – tin nhắn từ số lạ: "Tây Ninh đang chờ. Nhưng chỉ một người sống sót về.")
Chương 3: Đường Về Tây Ninh.
Sau pha rượt đuổi ven sông, Quang Anh và Đức Duy không về ngay. Họ dừng xe ở một quán cơm ven đường quận 9, chọn một góc khuất để tránh tai mắt. Mùi khói xe máy lẫn với mùi thức ăn chiên xào, nhưng cả hai chẳng ai động đũa.
Nguyễn Quang Anh
Em ổn không? viên đạn sượt quá gần.
Hoàng Đức Duy
Em ổn. Nhưng anh... tay anh run kìa. Lần đầu thấy anh sợ vậy.
Nguyễn Quang Anh
Anh không phải sợ chết... mà sợ mất em. Nếu em bị trúng đạn. :<
Đức Duy nhìn thẳng vào mắt anh cố nhịn cười, giọng nhỏ nhưng chắc :
Hoàng Đức Duy
Anh đừng nói thế. Chúng ta còn phải sống để tìm sự thật chứ.
Nguyễn Quang Anh
Dạ. Nhưng từ giờ, không đi riêng, không đi liều lĩnh một mình.
Họ ăn vội vài miếng, rồi mở Laptop của Duy. Anh cắm USB bà Lan đưa, bắt đầu phân tích file ghi âm và ảnh hiện trường.
Hoàng Đức Duy
Đây, file ghi âm Minh Anh gửi cho Xuân Trường tuần trước. Nghe đi.
Quang Anh đeo tai nghe vào. Giọng Minh Anh vàng lên run run :
Mình Anh ( trong ghi âm) : Trường! tao không chịu nổi nữa, lô gỗ này chứa đá. Hàng tấn. Cha tao biết, mẹ tao biết. Chúng mày bảo tao im miệng.
PXT : Mày điên à? báo công an là chết cả nhà.
MAnh : Tao vẫn báo. Không để gia tộc dính vào ma tuý mãi.
PXT : Mày nghĩ ai giết mày trước? Hùng? hay The Blackend Sun? Tao khuyên mày im đi!.
Ghi âm cắt tiếng ngang tiếng súng nổ xa xa.
Quang Anh Tháo tai nghe :
Nguyễn Quang Anh
Minh Anh định báo công an. Và ai giết trước khi nó làm được.
Hoàng Đức Duy
File này bị cắt. có lẽ đột nhập vào phóng nghe lén rồi bắn.
Nguyễn Quang Anh
Phùng Xuân Trường, đã biết quá nhiều. Chúng ta phải gặp hắn trước khi bị bit miệng.
Hoàng Đức Duy
Tây Ninh cách đây 100km. Đi đêm nay?.
Nguyễn Quang Anh
Dạ. Nhưng đổi xe. Xe máy cũ dễ nhận diện.
Họ rời quán, thuê một chiếc xe tải nhỏ từ người quen của Duy. Duy lái xe, Quang Anh ngồi ghế phụ, mắt quan sát gương chiếu hậu.
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ sao về bà Lan? Bà ấy giấu nhiều thứ.
Nguyễn Quang Anh
Bà ấy yêu con trai. Nhưng lòng tham... có thể lớn hơn tình mẫu tử.
Hoàng Đức Duy
Nếu bà ấy dính líu, thì Đặng Thành An - quản gia - chắc chắn biết. Hắn ở nhà đêm đó,
Nguyễn Quang Anh
Mai gọi An ra gặp riêng, nhưng giờ tập trung vào Xuân Trường.
Đường cao tốc về Tây Ninh vắng vẻ, đêm khuya đèn đường thưa thớt. Bất ngờ, đèn pha xe đen từ phía sau loé lên.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh! có xe đuổi lại rồi.
Nguyễn Quang Anh
Em mau tăng tốc! Vào đường tỉnh lộ.
Duy đạp ga, xe tải lao vào đường nhựa nhỏ dẫn vào rừng cao su. Xe đen bám sát, đèn pha chói loà.
Quang Anh mở cửa sổ, rút súng ngắn :
Nguyễn Quang Anh
Em giữ lái, anh xử lí.
Hoàng Đức Duy
Anh đừng bắn bừa, chúng có thể là Công an.
Nguyễn Quang Anh
Công an không đuổi kiểu này.
Xe đen vượt lên. Cửa kính hạ xuống. một gã đeo khẩu trang đen, bắn liên hồi :
Đa Dạng
Gã : Dừng lại! mày và thằng Duy chết chắc!.
Quang Anh bắn trả, trúng lốp xe của xe đen. Xe mất lái, lao vào lề đường, lật nhào.
Hoàng Đức Duy
Chúng ta thoát rồi.
Nguyễn Quang Anh
Không thoát hẳn. Chúng có đồng bọn. Dừng xe ở chỗ an toàn.
Họ dừng bên vệ đường rừng, tắt đèn. Quang Anh kiểu tra xe tải, Duy thở dốc.
Hoàng Đức Duy
Anh bị thương à? Máu trên tay!.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ bị xước. Em mới là người lái, nguy hiểm hơn.
Đức Duy cầm tay anh, băng tạm bằng khăn :
Hoàng Đức Duy
Lần sau để em bắn. Anh đừng liều.
Quang Anh giọng trầm hẳn xuống :
Nguyễn Quang Anh
Em... lo cho anh nhiều quá.
Duy im lặng, rồi nhìn anh :
Hoàng Đức Duy
Em lo vì.. em yêu anh, không phải kiểu đồng nghiệp.
Nguyễn Quang Anh
Anh biết, anh cũng vậy. Từ lâu rồi.
Hoàng Đức Duy
Sao không nói sớm?.
Nguyễn Quang Anh
Sợ. Công việc nguy hiểm, nói ra làm em lo hơn. Nhưng giờ.. không giấu nữa.
Hoàng Đức Duy
Vậy... từ nay, chúng ta bảo vệ nhau. Không chỉ vì vụ án?.
Họ ôm nhau gắn ngủi trong cabin xe tải tối om, chỉ vài giây, nhưng cũng đủ xua tan nỗi sợ.
Điện thoại Duy rung. Tin nhắn từ số lạ :
Đa Dạng
Xuân Trường đang chờ ở quán Lá Xanh, Tây Ninh. Nhưng nếu đến, chỉ có một người sống.
Họ khởi động xe, lao vào đêm Tây Ninh. Rừng cao su hai bên đường như những bóng ma im lặng.
(Cliffhanger: Khi đến quán Lá Xanh, đèn quán tắt ngúm. Một bóng người đứng trong bóng tối, giọng quen thuộc vang lên:
Phùng Xuân Trường
Quang Anh... Duy... tao chờ lâu rồi. Vào đi, trước khi tao đổi ý.
iuu🫰
Viết thêm mắc công băng bó=))
Download MangaToon APP on App Store and Google Play