Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

You Are My Only Exception [ Dillan X Negav / HoangAn ]

# 𝟎𝟏.

Chap 1: Đêm mưa nhặt một sinh mệnh.
______________
Buổi hôm ấy, trời lạnh đến thấu xương. Mưa trút xuống dày đặc, từng hạt đập mạnh vào mặt đường, kéo theo không khí ẩm lạnh và ngột ngạt bao trùm cả con phố vắng.
Chiếc xe ô tô màu đen lăn bánh chậm rãi trên đường. Bên trong, người phụ nữ trung niên ngồi ở ghế sau, ánh mắt mệt mỏi sau một ngày dài. Khi xe sắp rẽ qua một đoạn đường nhỏ, bà vô tình nhìn ra ngoài cửa kính.
Rồi bà khựng lại.
Ở phía vỉa hè, dưới tán một gốc cây lớn xiêu vẹo che mưa, có một bóng dáng nhỏ bé đang co ro ngồi sát vào thân cây. Cả người ướt sũng, đầu cúi thấp, hai tay ôm chặt lấy đầu gối như muốn thu mình lại thật nhỏ để tránh cái lạnh.
Tim bà chợt thắt lại.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Khoan đã!
Giọng bà vang lên đột ngột. Người tài xế giật mình, vội vàng đạp phanh.
#𝐐𝐮𝐚𝐧 𝐠𝐢𝐚 - 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟗.
#𝐐𝐮𝐚𝐧 𝐠𝐢𝐚 - 𝐓𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟗.
Dạ? Có chuyện gì không thưa bà?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Dừng xe lại. Ngay chỗ đó.
Xe vừa dừng hẳn, bà đã với lấy chiếc ô, mở cửa bước xuống. Mưa tạt vào tà váy, lạnh buốt, nhưng bà không chần chừ, vội vã chạy về phía gốc cây.
Tiếng bước chân lộp bộp trên mặt đường ướt khiến cậu nhóc giật mình. Cơ thể nhỏ run lên, cậu co người sát hơn vào gốc cây, đôi mắt đỏ hoe ngước lên đầy cảnh giác và sợ hãi.
Chiếc ô đen che xuống đầu cậu. Người phụ nữ quỳ một gối xuống trước mặt cậu nhóc, hạ thấp tầm mắt để ngang bằng với cậu. Giọng bà dịu hẳn đi, ấm áp giữa cơn mưa lạnh
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Bạn nhỏ..sao cháu lại ngồi ở đây?
Cậu nhóc nhìn bà, môi run run, đôi mắt đã đỏ ngầu vì khóc quá lâu.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ngoài trời lạnh thế này..cha mẹ cháu đâu rồi?
Nghe đến đó, nước mắt trong mắt cậu lập tức trào ra. Cậu mím môi thật chặt, như cố kìm lại, nhưng vô ích. Nước mắt lăn dài xuống gò má tái nhợt.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cha mẹ..bỏ rơi cháu rồi ạ..
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
/ sững người / Bỏ rơi..?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ý cháu là sao?
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Dạ..
Cậu cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo ướt.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Họ bảo cháu ngồi đợi ở đây..rồi sẽ quay lại đón..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ giọng nghẹn lại / Nhưng cháu đợi lâu lắm..không thấy ai quay lại hết..
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm. Ánh mắt người phụ nữ vừa đau xót vừa tức giận thay cho một đứa trẻ xa lạ. Bà khẽ thở ra, đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên mái tóc ướt sũng của cậu.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Sao.. lại có người nhẫn tâm đến vậy chứ..
Bà nhìn cậu thật kỹ, giọng dịu hơn.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Bạn nhỏ, cháu tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Dạ..cháu tên An..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cháu..mười tuổi ạ.
Mưa vẫn không ngừng rơi. Cơ thể nhỏ bé trước mặt bà run lên từng hồi, môi tái đi vì lạnh. Cậu do dự một lúc lâu, rồi như lấy hết can đảm, ngước lên nhìn bà.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cô ơi..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cháu..cháu lạnh lắm.. và đói nữa..
Cậu cắn môi, nói nhỏ đến mức gần như thì thầm.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cô có thể..giúp cháu một chút được không ạ..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Một chút xíu thôi cũng được..
Tim người phụ nữ như bị bóp chặt. Bà không nói gì, chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu cậu rồi đứng dậy, kéo cậu đứng lên theo. Bàn tay cậu nhỏ lạnh ngắt nắm lấy tay bà như bám vào chiếc phao cuối cùng.
Bà nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc nhưng ấm áp lạ thường.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Nếu vậy..
Bà nói chậm rãi, từng chữ như đã được quyết định từ trước.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Cháu làm con của ta nhé.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ tròn xoe mắt / ..Thật ạ?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ừ. / gật đầu /
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ta sẽ thay phần cha mẹ cháu, nuôi dạy cháu lớn lên.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ run run kéo nhẹ tay bà / Nhưng.. cháu có làm phiền gia đình cô không ạ..?
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cháu.. cháu sợ..
Người phụ nữ lắc đầu ngay lập tức, giọng dứt khoát.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Không.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Không phiền chút nào.
Bà đưa ô che kín hơn cho cậu.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Giờ không nói nữa, về nhà thôi.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Nếu cứ ở ngoài thế này, cháu sẽ cảm lạnh mất.
An nhìn bà rất lâu, như sợ tất cả chỉ là mơ. Rồi cậu khẽ gật đầu, nắm chặt tay bà hơn.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Dạ..
Dưới cơn mưa lạnh buốt ấy, một đứa trẻ bị bỏ rơi đã được nhặt về. Một mái ấm mới mở ra. Nhưng cũng là khởi đầu cho những ngày hòa nhập đầy khó khăn phía trước.
END
#-!chocolate
#-!chocolate
đừng để ý mấy con số =)) tại thich vay đóo
#-!chocolate
#-!chocolate
bộ này chữa lành vô cùng, bé an dính ng ><

# 𝟎𝟐.

Chap 2: Người mới trong nhà.
________________
Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng.
An bước xuống sau lưng người phụ nữ, vừa ngẩng đầu lên đã đứng sững. Ngôi nhà trước mặt rộng lớn, đèn vàng sáng ấm, kiến trúc sang trọng nhưng không phô trương. Không giống những gì cậu từng thấy, càng không giống bất kỳ nơi nào cậu đã từng thuộc về.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ nuốt khan / "...Thật sự là nhà sao?"
Bàn tay cậu vô thức nắm chặt gấu áo ướt. Người phụ nữ nhận ra, khẽ cười, đặt tay lên lưng cậu, đẩy nhẹ.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Nào.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Vào đi con.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Đừng đứng ngoài đó.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ chần chừ một giây - rồi lí nhí / Dạ..
Cậu bước vào, từng bước nhỏ, rất chậm, như sợ chỉ cần đi mạnh một chút thôi thì mọi thứ trước mắt sẽ vỡ tan.
Chưa kịp nhìn rõ phòng khách, từ cầu thang đã vang lên tiếng bước chân.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ, mẹ về r..-
Câu nói dừng lại giữa chừng. Một thiếu niên cao lớn đứng trên bậc thềm, dáng người gầy nhưng săn chắc, khuôn mặt lạnh và sắc. Ánh mắt cậu ta lướt qua mẹ mình, rồi dừng hẳn ở An. Không che giấu khó chịu.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
...Ai đây?
Giọng cộc lốc. Người phụ nữ vẫn nắm tay An như một phản xạ bảo vệ. Bà mỉm cười nhưng giọng rất nghiêm túc.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Đây là An. Thằng bé mười tuổi.
Bà thở ra, như vẫn còn bực vì cảnh vừa thấy.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Hôm nay mẹ gặp cậu nhóc này bị bỏ rơi ngoài đường.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ngồi co ro dưới gốc cây, mưa lạnh thế kia.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ nhíu mày - khoanh tay / Rồi sao?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ định nói mẹ nhặt về à?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ừm. / gật đầu /
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Mẹ nhặt về.
Nhật Hoàng bật cười khẽ, nhưng trong tiếng cười không có chút vui vẻ nào.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ lúc nào cũng vậy! Tự tiện quyết định.
Anh liếc cậu từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh tanh.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Cho cậu ta ở lại một đêm thôi.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mai đem tới trại trẻ mồ côi. Thiếu gì người muốn nhận.
An khẽ run. Hai chữ đó vang lên rõ ràng trong đầu cậu. Cậu cúi gằm mặt, môi mím chặt, vai khẽ run nhưng vẫn cố không phát ra tiếng. Mẹ Hoàng siết tay An lại.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Hoàng! Con im ngay cho mẹ.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Mẹ không cho phép.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Từ giờ, An sẽ ở lại đây.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ nhướng mày / Ở lại?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Ở với ai?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ở với gia đình này.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Em ấy sẽ là người nhà của chúng ta.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ cười nhạt / Gia đình?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Bộ có mỗi con mà mẹ vẫn thấy thiếu à?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Đúng!
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Thiếu.
Anh sững lại một nhịp. Bà khoanh tay, nói liền một mạch.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Con suốt ngày gây chuyện.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Hết đánh nhau lại bị gọi lên trường, ở nhà thì không nói chuyện với ai.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Mẹ cần thêm một đứa ngoan ngoãn hơn. / nhìn cậu /
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Để cái nhà này bớt lạnh.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ đang nói con là đồ bỏ à?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Không. Mẹ đang nói con khó dạy.
Không khí trong phòng căng lên thấy rõ. Lúc này, người đàn ông đang ngồi trên sofa mới lên tiếng.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟕.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟕.
Thôi. Bình tĩnh.
Ông đặt tờ báo xuống, nhìn An một lúc lâu rồi nói chậm rãi.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟕.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟕.
Thằng bé đáng thương. Không cứu thì lương tâm không yên.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ quay phắt lại / ...Cả bố cũng đồng ý?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟕.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟕.
Ừ.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ siết chặt tay / Bố mẹ còn coi con là con không?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Có thêm nó thì được gì? Chỉ thêm một miệng ăn, thêm phiền phức.
Cốc! Một cái gõ mạnh lên đầu Hoàng.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Á..mẹ!
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
/ trừng mắt / Nhà mình nghèo lắm à?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Thiếu tiền đến mức không nuôi nổi một đứa trẻ sao?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Bố mẹ lo được. Không tới lượt con tính toán.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ ôm đầu - cắn răng / ...Tuỳ.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Con không quan tâm.
Cậu quay người, đi thẳng lên lầu. Bước chân nặng nề, dứt khoát, không ngoảnh lại. Phòng khách chìm vào im lặng. An đứng yên, hai tay siết chặt. Một lúc lâu sau, cậu mới dám mở miệng, giọng nhỏ và run.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Nếu..nếu cháu làm phiền..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Cháu có thể đi ạ..
Mẹ Hoàng lập tức cúi xuống, ôm lấy vai cậu.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Không. Không ai đuổi con đi cả.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
/ xoa đầu cậu - giọng dịu lại / Con cứ ở đây.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Những chuyện khác, để người lớn lo.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ gật đầu - mắt đỏ hoe / Dạ..
Cậu không biết rằng, người vừa quay lưng bước lên lầu kia sau này sẽ là người mắng cậu nhiều nhất, nhưng cũng là người không bao giờ cho phép ai bỏ rơi cậu lần nữa.
END
#-!chocolate
#-!chocolate
ngược nhẹ đó mấy bà..
#-!chocolate
#-!chocolate
bộ này cũng đầu tư chi tiết, tỉ mỉ lắm, nhưng hay..hay không là tùy vào cảm nhận của mấy bà kk =))
#-!chocolate
#-!chocolate
à này cũng là demo

# 𝟎𝟑.

Khoảng một tiếng sau.
Cạch.
Cánh cửa phòng Hoàng bật mở mạnh ra. Anh vừa bước ra thì khựng lại ngay. Trước cửa là mẹ anh..và An đang đứng nép phía sau, hai tay nắm chặt vạt áo, dáng vẻ rụt rè.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ cau mày / Mẹ dẫn cậu ta lên đây làm gì?
Giọng không che giấu khó chịu. Mẹ anh bình thản đáp, như thể chuyện đã được quyết định từ trước.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Từ mai, An sẽ ở chung phòng với con.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ sững lại một nhịp / ...Cái gì?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Ở chung phòng.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Như vậy sẽ tiện gắn kết hơn.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Con không đồng ý!
Nhật Hoàng phản bác ngay, giọng cao hẳn lên.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Phòng con không muốn có thêm người khác.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Con không thích ai xâm phạm không gian riêng tư của mình!
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ hiểu không?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
/ khoanh tay / Mẹ hiểu.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Nhưng con vẫn phải chấp nhận.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ nghiến răng / Con đã nói là không thích!
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Con muốn được riêng tư!
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Khi nào mẹ sắp xếp xong phòng khác cho An, em ấy sẽ chuyển.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Còn bây giờ, tạm thời ở chung với con.
Anh còn chưa kịp nói tiếp thì mẹ đã quay sang An, cúi xuống xoa đầu cậu, giọng dịu đi hẳn.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
An, con ở đây với anh Hoàng nhé. Hai anh em phải hòa thuận với nhau.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ giật mình - mắt mở to / Dạ..
Bà mỉm cười, tiếp lời, như vô tình nói thêm.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
An nói với cô là..từ lần đầu gặp, con đã thích anh Hoàng rồi.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Vậy thì nhớ bám anh nhiều vào. Anh ấy sẽ bảo vệ con.
An đỏ mặt, hơi bối rối. Cậu nhìn Hoàng một cái, rồi cúi đầu, khẽ gật.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
An nhớ rồi ạ.
Nụ cười cậu nhỏ xíu, rất ngoan. Hoàng cắn môi, sắc mặt rõ ràng không vui.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ à! Gì mà bắt cậu ta bám con?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Rồi còn bảo con phải bảo vệ cậu ta nữa?
Bà lập tức nghiêm giọng.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Vì em ấy yếu hơn con. Nhát hơn con.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Lại còn khổ như vậy rồi.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Con thấy người ta sắp chết mà không cứu, mẹ sẽ không dạy con kiểu đó.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mẹ à!
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Hoặc con nghe lời. Hoặc..mẹ sẽ thuê gia sư kèm con hai tư trên hai bốn!
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Học từ sáng tới tối, không có giờ gây chuyện.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ lập tức cứng họng / ...
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Sao cũng được! Con không cãi nhau với mẹ nữa.
Nói xong, anh xoay người vào phòng, bỏ lại hai người đứng ngoài. Mẹ Hoàng nhìn theo, lắc đầu rồi quay sang cậu.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
An, con vào đi.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
...Được không ạ?
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Không sao. / mỉm cười trấn an /
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
𝐇#-𝐓𝐡𝐚𝐨 𝐏𝐡𝐮𝐨𝐧𝐠 | 𝟗𝟖.
Nếu nó bắt nạt con, cứ nói với cô.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ gật đầu / Vâng ạ.
Bà rời đi. Hành lang chỉ còn lại An và cánh cửa phòng mở hé. Cậu đứng chôn chân tại chỗ. Tim cậu đập loạn. Người anh trai này..rõ ràng là không thích cậu.
Cậu không dám bước vào.Một giây. Hai giây..Hoàng đứng trong phòng, thấy cậu mãi không vào, sự kiên nhẫn cạn dần. Cậu quay lại, nhíu mày.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Còn đứng ngơ ra đó làm gì?
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
..Dạ? / giật mình /
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Muốn đứng ngoài đó tới khi nào? Có vào không thì bảo.
An lúng túng, chưa kịp nhúc nhích..
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Không vào thì tao đóng cửa. Nhốt mày ở ngoài đấy luôn.
Giọng Hoàng lạnh tanh. An hoảng hốt.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
E-em vào ạ!
Cậu vội vàng bước nhanh vào phòng, tim đập thình thịch, như thể chỉ chậm một chút thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau.
Cạch! Cánh cửa đóng lại.
Hai người đứng chung một không gian. Một người không muốn. Một người sợ bị đuổi đi.
An đứng im giữa phòng.
Cậu muốn nói chuyện. Muốn hỏi gì đó. Muốn ít nhất là nói một câu cho đỡ ngột ngạt. Nhưng vừa mới nhích lên một bước..Hoàng quay phắt lại.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Đứng đó làm gì?
Giọng anh khó chịu thấy rõ.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Tao không rảnh chơi với mày.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Tao đang học, hiểu không?
An khựng lại, bàn tay đang nắm mép áo siết chặt hơn. Cậu cúi đầu, giọng nhỏ và run.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Em..em xin lỗi..
Hoàng hừ lạnh một tiếng, quay lại bàn học. Nhưng chưa được bao lâu, ánh mắt anh lại liếc sang. Chiếc áo cậu đang mặc..quá quen.
Anh nhíu mày, quay hẳn người lại.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Ai cho mày mặc áo của tao?
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ giật mình - vội vàng lắc đầu / Dạ..dạ là mẹ lấy cho em mặc ạ..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Em không biết..đó là áo của anh Hoàng..
Nhật Hoàng nghiến răng, bật cười khinh khỉnh.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Tch. Giỏi giả vờ thật.
Hắn đứng dậy, tiến lại gần An, từ trên cao nhìn xuống.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Mười tuổi rồi chứ có phải ba bốn tuổi đâu.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Bày đặt ngoan ngoãn, ngây thơ cho ai coi vậy?
An mím chặt môi. Mắt cậu đỏ lên, nước mắt ứ ở viền mi nhưng không dám rơi. Cậu cúi đầu thấp hơn nữa.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Em biết rồi ạ..
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ cau mày / Biết cái gì?
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ nuốt nghẹn / Biết..là em phiền anh Hoàng.
Không khí im lặng một giây. Hoàng quay đi.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Ừ. Biết là tốt.
An cứng người. Cậu lùi về phía giường, ngồi xuống đất sát mép giường, co người lại ôm đầu gối. Cậu không khóc nữa, cũng không nói thêm câu nào. Chỉ im lặng đúng như lời hứa: không làm phiền.
Anh học tiếp. Thời gian trôi qua, ánh đèn bàn vẫn sáng.
Đến khi Hoàng học xong, đứng dậy vươn vai, chuẩn bị đi ngủ, hắn mới liếc xuống dưới..
An vẫn ngồi đó. Đầu gục xuống đầu gối, người nhỏ bé cuộn tròn, đã ngủ từ lúc nào. Anh cau mày sâu hơn.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Này.
Không phản ứng.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Ê.
Anh đá nhẹ vào cạnh giường.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Trên giường không ngủ, mày ngủ dưới đất làm cái gì vậy?
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Ngốc thật hay giả ngu?
An cựa mình, chưa tỉnh hẳn. Giọng cậu lí nhí, ngái ngủ.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Em..sợ..
Cậu dụi mặt vào tay áo rộng thùng thình.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Sợ làm bẩn giường của anh Hoàng..
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
Ch-chưa..có sự cho phép của anh..em không dám lên..
Anh sững ra trong chốc lát. Anh chậc lưỡi, quay mặt đi.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Phiền phức.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Lên giường ngủ đi.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Không thì mẹ tao mà thấy cảnh này lại tưởng tao hành hạ mày.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Tao bị ăn mắng cũng là tại mày hết.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ giật mình tỉnh hẳn / Dạ! em lên liền..
Cậu vội đứng dậy, leo lên giường thật nhanh, nằm sát mép, người căng cứng, không dám động đậy. Hoàng nằm xuống bên kia, kéo gối đặt giữa hai người, giọng cảnh cáo.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Đừng qua vạch. Đừng chạm vào tao.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Cũng đừng có ôm.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
𝐃#-𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 𝐀𝐧 | 𝟎𝟏.
/ gật đầu nhẹ / ...Dạ.
Cậu quay mặt đi, mắt cay xè.
Đêm dần khuya. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp thở.
Rồi..một tiếng sụt sịt rất nhỏ.
Hoàng mở mắt, bực bội.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Lại cái gì nữa đây? Đêm khuya không cho ai ngủ à?
Không có tiếng trả lời. Anh quay sang..rồi khựng lại.
An quay mặt vào tường, mắt nhắm. Nhưng hàng mi ướt đẫm, nước mắt thấm cả vào gối. Cậu khóc trong im lặng, vai khẽ run, như sợ phát ra tiếng sẽ bị mắng.
Anh chửi khẽ.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Khóc cái gì mà khóc..đồ phiền phức!
Anh nhìn cái gối ngăn cách một lúc lâu. Rồi tặc lưỡi, ném phăng nó sang một bên.
Hoàng nghiêng người qua, dứt khoát kéo An lại gần. Không mạnh, nhưng không cho từ chối. Chỉ là ôm hờ.
Cậu chạm vào hơi ấm, cơ thể run lên một cái, rồi vô thức tiến sát hơn. Hai tay cậu bám lấy áo Hoàng, dụi mặt vào ngực anh, môi chúm chím mấp máy. Hơi thở dần đều lại.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ nhíu mày / Ngủ thật hay giả ngủ vậy..
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
Nhỏ xíu đã biết cơ hội rồi.
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
𝐏𝐡#-𝐃𝐮𝐜 𝐍𝐡𝐚𝐭 𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠 | 𝟎𝟎
/ lẩm bẩm - giọng khó chịu / Đúng là rắc rối.
Nhưng tay anh vẫn đặt trên lưng An, không đẩy ra. Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Chỉ còn hai nhịp thở, một mạnh mẽ, một yếu ớt, chậm rãi hòa vào nhau.
END
#-!chocolate
#-!chocolate
lúc này hai ng còn nhỏ nên người thì 10 tuổi người thì 15 tuổi ha.
#-!chocolate
#-!chocolate
chữa lành lành mạnh mà flop :>

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play